Vạn Cổ Ma Tôn – Chương 207: Nhân quả do quân vương Đại Can gieo
Vạn Cổ Ma Tôn
Tà ma lão Bát lần đầu gặp tà ma lão Cửu nhưng lại thấy rất quen thuộc. Nhưng hắn vẫn không nghĩ ra là đã gặp nhau ở đâu.
“Bát ca không sai đâu, trước đây chúng ta đã gặp nhau một lần rồi, nhưng lúc đó ta không phải bộ dạng này.” Lâm Tiêu cười nói.
“Haha, không cần biết thế nào, cường giả tà ma lại nhiều thêm một thành viên, đợi chúng ta có đủ mười người có thể thoát ra khỏi nơi này.” Lão Bát cảm thán nói.
Nếu nói là đã gặp mặt lão Cửu ở đâu thì chuyện đấy cũng phải rất lâu rồi. Có khi là lúc hắn còn chưa đột phá cấp đại năng này, tà ma sau khi đột phá đại năng thì diện mạo và cả đặc tính cũng có sự thay đổi lớn.
Cho nên trước đây có gặp mặt rồi cũng không nhận ra, đó là chuyện bình thường.
Lâm Tiêu nghe lão Bát nói vậy thì đáy mắt lại có ánh sáng lóe lên, hình như hắn vừa biết chút tin tức hay ho gì đó.
Hoá ra mấy con quỷ này không phải tự nguyện ở đây, hình như là bị nhốt……? Nếu đủ mười con cấp đại năng sẽ thoát được ra ngoài…..?
“Hả? lão Bát tại sao lại nói như vậy? Ta cảm thấy trong này cũng ổn mà?” Lâm Tiêu giả bộ hoài nghi hỏi.
Lão Bát dùng ánh mắt khó hiểu nhìn hắn, sau đó hình như hiểu ra cái gì nên nói: “Xem ra ngươi là tà ma hậu sinh rồi, hihihi, đáng thương.”
Lão Bát dùng ánh mắt đau lòng nhìn hắn, cái nhìn này làm Lâm Tiêu rợn hết cả da gà. Sau đó lão Bát mới giải thích.
“Sau thời kỳ thượng cổ, tà ma chúng ta bị các tộc khác công kích. Bọn chúng sợ chúng ta, lo lắng chúng ta mạnh lên, cho nên dùng mọi cách tiêu diệt chúng ta.”
“Ta là một con tà mà tồn tại từ thời thượng cổ tới giờ, mặc dù lúc đó ta còn chưa mở linh thức.”
“Những nơi khác thì ta không biết, nhưng ở vùng không gian này, chúng ta bị một thế lực thượng cổ nào đó phong ấn lại đâu. Ta cũng không biết đã bao lâu rồi, nhưng khoảng hai mươi năm trước, có một nhân loài xông vào đây, chúng ta lại có cơ hội nhìn thấy bầu trời ở bên ngoài.”
“Hehe, nhìn dáng vẻ của ngươi, khẳng định là chưa rời khỏi đây bao giờ. Thế giới bên ngoài nhiều thứ hay ho lắm, đợi ngươi có thể ngưng tụ một chút thần niệm là có thể ra ngoài xem thử…..”
Lão Bát nói tới chuyện này tự nhiên hưng phấn hẳn lên, hắn luyên thuyên không ngừng. Lâm Tiêu cũng giả bộ thích thú lắng nghe, còn có lúc trợn cả mắt lên.
Nếu không phải hắn đã từng được nhìn thấy hình ảnh của thượng cổ, thì giờ này đã bị con tà ma lão Bát này làm cho tin sái cổ rồi.
Tại sao tộc tà ma lại bị các tộc khác bỏ rơi, bị đuổi giết và trục xuất. Ngươi chả nhẽ không tự hỏi lòng mình sao? Các ngươi xâm chiếm lãnh thổ, cắn nuốt các tộc khác vậy nên mọi người mới muốn giết các ngươi. Lâm Tiêu âm thầm phỉ nhổ trong lòng.
Trong dòng chảy lịch sử luôn có những kẻ như vậy, ở thế giới của hắn cũng có chủng tộc giống vậy, da mặt có khi còn dày hơn cả vậy.
Chỉ là trong lời nói của con tà ma lão Bát này hắn cũng có chút tin tức. Đợi con lão Bát này chém gió xong Lâm Tiêu mới mở miệng nói: “Bát ca, cung điện bị phong ấn nhìn như thế nào? Ta hình như chưa bao giờ nhìn thấy.”
Lão Bát cười rồi giải thích cho hắn.
“Ngươi là loại tà ma mới đột phá xong đương nhiên chưa nhìn thấy bao giờ.”
“Cung điện phong ấn được tám anh em chúng ta thay phiên nhau thủ hộ, nhưng cũng chả có gì hay ho mà nhìn, tà ma chúng ta không vào được.”
“Cung điện này luôn bị một cỗ sát khí mạnh mẽ bao lấy như một cái lồng, kể cả lão Đại cũng khó mà đột nhập vào.”
“Ngươi nói xem có phải cơ duyên hay không, một tên võ tu xông vào lãnh thổ của bọn ta để tìm kiếm cơ duyên. Sau khi bị chúng ta truy lùng thì hắn trốn được vào cung điện đó. Sau đó bọn ta không biết hắn làm thế nào để thoát được phong ấn.”
“May mà có tên đó mới làm cho bọn ta có hy vọng thoát ra ngoài.”
“Chỉ cần mười tà ma cấp đại năng thì chúng ta có thể thử đột phá nơi đó.”
Lão Bát vừa cảm thán vừa kể lại mọi chuyện. Lâm Tiêu nghe xong cũng sững sờ, hắn không có ý đồng cảm nhưng mà……. Sau câu chuyện này nghe quen tai thế nhỉ.
Chính là câu chuyện do quân vương Đại Can đích thân kể cho hắn, giống y hệt nhau. Chỉ khác là góc kể từ góc nhìn của một võ tu biến thành một con tà ma mà thôi. Hơn nữa cái cung điện bị phong ấn mà có sát khí bao quanh kia, sẽ không phải là……Sát Thần Điện chứ.
“Khụ…….Bát ca này, cái tên nhân loài kia, các ngươi có tìm thấy hắn không?” Lâm Tiêu bộ dạng tò mò hỏi hắn.
“Đương nhiên là tìm thấy rồi, nói ra ngươi lại không tin, cái kẻ kia là một quân vương của một vương triều ở thế giới bên ngoài. Đáng tiếc ta chỉ có thể phân được một tia tà niệm, nếu không sớm đã bắt được hắn về phá phong ấn cho chúng ta rồi.” Lão Bát mặt mày tiếc nuối nói.
Lâm Tiêu: “……”
Đây….đây cũng thật trùng hợp.
Chân tướng đây rồi, hoá ra nguy cơ tà ma xuất hiện bây giờ lại do quân vương Đại Can gây ra.
Cung điện phong ấn là Sát Thần Điện.
Sau khi quân vương Đại Can vô tình xông vào đây thu hoạch được một số đồ thì làm phong ấn ở đây yếu đi. Như vậy 20 năm gần đây bọn tà ma mới có thể hồi phục lại.
May mà phong ấn chưa hoàn toàn bị phá vỡ, nếu không tám con quỷ này đã xông ra ngoài rồi. Chiến trường ngoại ma không phải là nơi tìm cơ duyên, mà nơi này là nơi phong ấn những con quỷ thượng cổ.
Cho đến giờ những bí ẩn mới được giải đáp
Từ thượng cổ tới giờ cách giết những con quỷ cấp cao là huỷ diệt hoàn toàn hoặc phong ấn lại. Vậy có nghĩa nơi phong ấn quỷ còn có những nơi khác nữa. Thế giới huyền huyễn này còn có rất nhiều nơi phong ấn như thế này.
Lâm Tiêu suy nghĩ một lúc thì sắc mặt dần dần trầm xuống. Hắn lại nghĩ tới trái đất, hình ảnh trái đất trên tòa tháp thượng cổ Chân Long tháp, cũng có tung tích tà mà xuất hiện. Không biết ở đó bây giờ thế nào.
Lâm Tiêu lắc đầu xua đi những suy nghĩ lung tung, vấn đề bây giờ chính là có đi đến tòa cung điện phong ấn kia không?
Quân vương Đại Can vào một lần đã làm suy yếu phong ấn, bản thân hắn mà vào lần nữa thì phong ấn có bị yếu thêm không.
Sau một hồi suy nghĩ Lâm Tiêu quyết định, đi, nhất định phải đi! Bản thân hắn phải ổn định lại phong ấn ở đó.
Còn nếu không được thì phải giết mấy con quỷ cấp đại năng này đi.
Tà ma cảnh giới đại năng = vật đại bổ = mở hộp may mắn = cơ duyên.
“Bát ca, có thể đưa ta tới cung điện phong ấn không?” Lâm Tiêu hỏi.
“Đương nhiên được rồi, nhưng ở đấy có gì đâu mà nhìn, chúng ta căn bản không vào được, đứng gần cũng không được. Hơn nữa kể cả nhân loài, chúng ta cũng thử rồi nhưng chả có nhân loài nào chịu được sát khí ở đó.”
“Thật đáng tiếc! ta có một phân thân tà niệm ở vương triều Đại Can nhưng bị diệt mất rồi, nếu không đã bắt được quân vương Đại Can, hay đổi mục tiêu bắt con gái ông ta nhỉ.”
Lão Bát vẫn lẩm bẩm mãi không ngừng, hắn không phát hiện lão Cửu đứng bên cạnh đã híp mắt lại nhìn hắn.
Hắn không biết mấy câu nói này sẽ đem lại hậu quả gì cho bản thân.






![Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-43184-1770174566-150x150.webp)






