Vạn Cổ Ma Tôn – Chương 197: Không được nói bừa rồi, một câu thôi là dẫn động Nho đạo rồi
Vạn Cổ Ma Tôn
Hoàng cung Đại Can.
Lâm Tiêu đi theo Đằng lão tiến vào trong chủ điện của hoàng cung.
Đây là lần đầu tiên hắn bước đi trong hoàng cung như này đấy.
Lúc ở vương triều Đại Ngụy, hắn cũng chưa từng tới hoàng cung, cho nên bây giờ trong ánh mắt không tránh khỏi có đôi chút hiếu kỳ.
“Bái kiến bệ hạ!”
Khi hai người tiến vào đại sảnh cung điện, Đằng lão hơi cong người về phía người đàn ông trung niên ngồi trên long ỷ, hành lễ nói.
Lâm Tiêu lúc này mới nâng mắt nhìn.
Quân chủ Đại Can.
Trên người mặc kim bào cao quý, khí tức chí ít cũng đạt tới cường giả Hóa Đỉnh Cảnh.
Trên người không chỉ có khí tức Võ đạo, mà khí tràng Nho đạo cũng không yếu.
Ầy!
Quân chủ này hóa ra cũng là văn võ song tu.
Với nhãn lực của Lâm Tiêu, có thể nhìn ra được, quân chủ Đại Can này chắc chắn là tu Võ đạo tới mức độ cực cao. Sau đó mới đi đồng tu Nho đạo.
Thấy Đằng lão ở bên cạnh đã hành lễ nói chuyện rồi.
Lâm Tiêu do dự trong chốc lát, cũng mở miệng.
“Lâm Tiêu, Kiếm Ma tông, bái kiến bệ hạ!” Lâm Tiêu không sủng không nịnh, nói.
Thậm chí, lúc hắn nói chuyện, lưng còn đứng thẳng, hoàn toàn không có ý muốn hành lễ.
Điều này khiến những đại thần khác trong đại sảnh chủ điện ngay từ đầu đều phải cau mày.
Có đại thần muốn đứng ra chỉ trích Lâm Tiêu một phen về hành vi vô lễ này, lại bị quân chủ Đại Can quăng một ánh mắt tới, ép cho lui lại.
“Lâm Tiêu là Nho thánh chi tư, thấy trẫm đương nhiên không cần hành lễ, các khanh lui xuống đi.” Quân chủ Đại Can phất tay về phía các đại thần kia nói.
Cho dù những đại thần này còn muốn nói gì đó, nhưng quân chủ đã lên tiếng rồi, bọn họ cũng không cách nào nói tiếp được.
“Vâng!” Các đại thần đồng thanh.
Sau khi nhìn Lâm Tiêu thêm vài cái, đám đại thần này đều đồng loạt lui xuống.
Cũng không biết có phải là ý của quân chủ Đại Can không.
Lúc này trong chủ điện chỉ còn lại Lâm Tiêu, Đằng lão và vị quân chủ này.
Ngoại trừ ba người, thì trong đại sảnh ngay cả hộ vệ cũng không có lấy một mống.
“Lâm Tiêu, tên của ngươi ở trong vương triều Đại Can đã sớm như sấm rền bên tai rồi. Trẫm cũng rất muốn gặp ngươi một lần, hôm nay vừa gặp, quả nhiên khác biệt mà.”
Lâm Tiêu có chút ngượng ngùng.
Trước kia gặp phải kiểu nhân vật tai to mặt lớn này, hắn đều bị trào phúng một phen, sau đó hắn nổi giận, rồi nhảy vào chiến.
Kiểu người ôn hoà như quân chủ Đại Can này vẫn là lần đầu tiên gặp được.
Hơn nữa, hắn nhìn ra được, trong ánh mắt đối phương tràn đầy thiện ý, đúng là rất muốn tạo mối quan hệ tốt.
“Bệ hạ khách sáo rồi, Lâm mỗ chỉ là may mắn hơn kẻ khác một chút, thiên phú cao hơn một chút thôi.” Lâm Tiêu hiếm khi khiêm tốn như vậy.
Quân chủ Đại Can và Đằng lão hơi sững lại.
Một chút này của ngươi cũng hơi bị quá đáng rồi đó!
Ba người bắt đầu trò chuyện, nói chuyện từ vương triều Đại Can tới chuyện vương triều Đại Ngụy, từ Võ đạo nói tới Nho đạo.
Nói qua ba tuần trà, quân chủ Đại Can mới dẫn cuộc trò chuyện tới chủ đề chính.
“Lâm Tiêu, Đại Can và Đại Ngụy trước giờ vẫn luôn giao hảo, đi tới thuận tiện, Ngươi lại là người tài của Nho thánh, có bằng lòng đảm nhận một chức vụ trong Thiên Địa Văn cung của vương triều Đại Can ta không, muốn đảm nhiệm công việc gì, ngươi cứ tùy ý đưa ra.
“Cho dù là muốn tiếp quản vị trí của Đằng lão, trưởng quản Văn cung, cũng không phải là không được, ngươi thấy sao?”
Quân chủ Đại Can tràn đầy kỳ vọng mà hỏi.
Nhưng không hỏi thì thôi, vừa hỏi đã khiến người ta hú hồn chim én.
Lâm Tiêu giật cả mình.
Tới rồi, tới rồi, hỏi tới trọng điểm rồi.
Lúc hắn tiến vào điện, đã đoán được quân chủ này sẽ chiêu mộ mình.
Nhưng không ngờ đối phương sẽ đem toàn bộ Văn cung ra để làm điều kiện chiêu mộ mình.
Cái này....
Cái ông này!
Đó là Thiên Địa Văn cung đó, ngài nỡ sao?
Hơn nữa, nói thế nào thì hắn cũng là người ngoài, nếu tiếp quản Thiên Địa Văn cung thật, các người cũng yên tâm sao?
Lâm Tiêu nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
Quân chủ Đại Can cũng không sốt ruột, yên tĩnh chờ đợi.
Nửa nén hương trôi qua, Lâm Tiêu mới từ tốn nói: “Bệ hạ, e là phải làm ngài thất vọng rồi. Lâm mỗ chí không tại nơi này, cho dù cưỡng ép ở lại, cũng e là không ở lâu được.”
Quân chủ Đại Can nghe vậy, tuy có chút thất vọng, những cũng là trong dự liệu.
“Vậy, chí tại nơi nào?” Quân chủ Đại Can thật lòng hỏi.
Lâm Tiêu suy tư trong chốc lát.
Vấn đề này hắn vẫn chưa từng nghiêm túc nghĩ qua.
Trở nên mạnh hơn! Không ngừng mạnh lên, là mục tiêu của hắn.
Nhưng nói về chí hướng.
Trả lời thế nào mới có thể hoàn toàn thuyết phục đây.
Vài giây sau.
Lâm Tiêu mở miệng nói: “Vì thiên địa lập tâm, vì chúng sinh trong thiên hạ lập mệnh, vì những vị thánh đời trước mà kế thừa tuyệt học, vì vạn giới mở ra thái bình,”
Quân chủ Đại Can và Đằng lão nghe những lời này, toàn thân chấn động, ánh mắt kinh hãi không thôi.
Trong miệng lặp lại vô số lần câu nói này.
Lập tâm, lập mệnh, thái bình.....
Đây....đây.....
Đây chính là chí hướng của nhân tài Nho thánh sao?
Bọn họ nổi da gà. Thật sự nổi da gà rồi, cảm thấy toàn thân rùng mình nổi gai ốc.
Từ đầu tới chân đều tê dại.
Nhưng sau đó.
Ầm!!!
Một luồng, trăm luồng, nghìn luồng.....
Vô số hào quang huyền ảo, từ bốn góc và đỉnh đại điện, ầm ầm giáng xuống, đồng loạt chui vào trong cơ thể Lâm Tiêu.
Nho đạo ý cảnh trên người Lâm Tiêu triệt để tỏa ra, tràn khắp đại điện.
Ý Cảnh Chi Lực, đang nhanh chóng biến hóa, sức mạnh tăng thêm một bậc.
“Nho đạo Lĩnh Vực! Tiểu...tiểu bằng hữu Lâm Tiêu này, chỉ trong một ngày đã đạt tới bước này, quá...quá ghê gớm rồi!” Vẻ mặt Đằng lão kinh hoàng, không thể tin nổi.
Nhảy dựng lên, quân chủ Đại Can từ long ỷ đứng dậy, sau đó hơi khom người với Lâm Tiêu.
“Chí hướng của Lâm Tiêu đại tài, trẫm nể phục không thôi. Đại tài bậc này, quả thực không nên bị gò bó trong Đại Can và Đại Ngụy.”
Qua một nén hương.
Dị tượng trên người Lâm Tiêu mới từ từ tiêu tan.
Khí tức trên toàn thân hắn tự nhiên sẵn có.
Sức mạnh của Võ đạo và Nho đạo toàn bộ thu lại trong cơ thể, nếu người nào không biết Lâm Tiêu, cho dù tu vi có cao hơn hắn nhiều, cũng khó mà nhìn ra được thực lực thật sự của Lâm Tiêu.
Giống như Đằng lão ở trước mặt đây, ông ta bây giờ đã không còn nhìn ra cảnh giới Võ đạo và cảnh giới Nho đạo của Lâm Tiêu nữa rồi.
Sự thay đổi này khiến người ta kinh ngạc không thôi.
Cũng không biết Nho đạo Lĩnh Vực của tiểu bằng hữu là gì!
Chỉ e là ông ta không có cơ hội được nhìn thấy rồi.
Lâm Tiêu khôi phục tỉnh táo.
Quân chủ Đại Can và Đằng lão kinh hãi, mà hắn lại bình tĩnh như thường.
Bản thân Lâm Tiêu không ngờ, chỉ tùy tiện nói một câu đầy thuyết phục, lại tạo thành hiệu quả như này.
Xem ra sau này không được nói bừa rồi.
Thật ra lần này đột phá, cũng do một phần may mắn.
Nho đạo ý cảnh của hắn vốn đã đạt tới viên mãn rồi, là trạng thái chờ đột phá.
Một câu nói vừa rồi, đã trực tiếp dẫn động Nho đạo, hoàn thành một bước cuối cùng.
Coi như là thuận nước đẩy thuyền, cũng coi như là cơ duyên tình cờ.
“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu có chí hướng vĩ đại như vậy, chẳng trách lại là người tài của Nho đạo thánh. Nhưng thời đại này, Nho đạo tụt dốc, tiểu bằng hữu Lâm Tiêu muốn đưa Nho đạo phát triển ra bên ngoài, e là không dễ dàng đâu.” Đằng lão thổn thức, nói.
Quân chủ Đại Can gật đầu đáp lời: “Quả thực đúng như Đằng lão nói, Võ đạo đang ở thời thịnh thế, Nho đạo lại bị người ta hiểu nhầm, từ bỏ. Nhưng lần này yêu ma tái thế, cùng với sự quật khởi của thiên tài Lâm Tiêu, có thể sẽ giúp cho Nho đạo bắt được một cơ hội.”
Lâm Tiêu nghe vậy, ánh mắt chuyển động.
“Có lẽ, đối với sự quật khởi của Nho đạo, ta có chút ý tưởng không được chín chắn cho lắm.






![Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-43184-1770174566-150x150.webp)






