Vạn Cổ Ma Tôn – Chương 193: Toàn thể Nho đạo chấn động, bán thánh xuất hiện
Vạn Cổ Ma Tôn
“Tỉnh rồi, tỉnh rồi, Lâm Tiêu tỉnh rồi.”
“Nhìn có vẻ không bị tà ma ảnh hưởng tới.”
“Đương nhiên, Lâm Tiêu là yêu nghiệt tu đạo mà, trong người hắn có rất nhiều chính khí, tà mà làm sao có thể ảnh hưởng được.”
“Đúng là Lâm Tiêu, Kiếm Ma tông ở vương triều Đại Ngụy thế mà lại sinh ra được một thiên tài, đúng là được tổ thượng phù hộ.”
“Loại yêu nghiệt tu đạo này đừng nói là xuất hiện ở giữa chúng ta, kể cả có xuất hiện ở mấy thánh địa hay thế gia ẩn sĩ thì cũng đáng được bồi dưỡng.”
Mọi người bắt đầu bàn tán sôi nổi.
Lúc lão Đằng nhìn thấy Lâm Tiêu mở mắt thì cũng là lúc ông đang quét ra vô số chữ ‘phong’. Tà mà và Nho đạo không thể cùng tồn tại. Bây giờ Lâm Tiêu tiểu hữu ánh mắt vẫn sáng ngời, vẫn có thể sử dụng Nho đạo ý cảnh, vậy nhất định có thể chiến thắng tà ma.
Lão Đằng nhìn vị tiểu hữu này bằng con mắt kinh ngạc, trong thời gian ngắn như vậy mà có thể hoá giải được ma niệm của tà mà, vị tiểu hữu này không đơn giản như ông ta nghĩ.
Can Anh Túc thấy Lâm Tiêu không bị ma niệm ảnh hưởng, trong lòng cũng được thả lỏng. Mặc dù không biết chuyện gì xảy ra nhưng nàng cũng vội vã chạy tới bên hắn.
Hình như Lâm Tiêu sắp bắt đầu rồi.
…….
Ở một bên khác.
Lâm Tiêu nắm chặt cây bút tím trong tay, chính khí không ngừng rót vào ý cảnh Nho đạo. Hắn tập trung tinh thần, đưa mắt lên nhìn bầu trời, trong lòng chuẩn bị.
Lúc nãy thơ và văn đã thu hút dị tượng Nho đạo tới, bây giờ có vẻ đã lặng một chút. Vậy còn lại từ và phú, còn có biền văn.
(*biền văn là một cách viết văn từ thời Hán và thịnh hành ở các triều đại Nam và Bắc triều, hình thành từ cách ghép nối các từ các câu với nhau. Có câu bốn chữ, có câu sáu chữ, toàn bài chủ yếu là câu ghép, ngắn gọn nhịp điệu trầm bổng.)
Đã đến nước này thì không hót thì thôi, một khi đã hót phải làm kinh thiên trời đất. Lâm Tiêu không hề do dự phất bút. Một hàng chữ vàng óng ánh viết lên trên trời.
“Tạ chương địch quận, hồng đô tân phủ.”
(*Nơi đây là đô thành Nam Xương, bây giờ là tân phủ thống đốc Hồng Châu.)
“Tinh phân dực chẩn, địa tiếp hành lư.”
(*Vị trí chiếu lên trời có hai vì sao phân chia, vị trí ở trên đất nối với dãy núi Hành và núi Lư.)
“Khâm tam giang năng đới ngũ hồ, khống man kinh năng dẫn âu hoạt.”
(*Lấy ba sông làm ven, năm hồ làm vành đai, kiểm soát đất Sở, kết nối đất tổ.)
Lâm Tiêu vừa viết xong chính khí trong trời đất lại cuồn cuộn tụ hội lại. Thiên Địa Văn Cung lại lần nữa rung động.
Tất cả Nho gia như chết lặng tại chỗ, da gà da vịt nổi từ chân cho tới đầu. Bọn họ có một loại cảm giác rằng bất cứ thứ gì Lâm Tiêu viết ra đều không thể xem nhẹ được.
Chỉ là mấy câu hắn vừa viết bọn họ không hiểu. Tạ chương là ở đâu, Hồng đô là chỗ nào? Lại còn dãy núi Hành và Lư, ở vương triều Đại Can làm gì có núi này. Đại Ngụy hình như cũng không có.
Các Nho gia bị Lâm Tiêu dẫn dắt vào trong văn thơ của hắn.
Thứ Lâm Tiêu vừa viết là trong văn hoá Nho đạo ở thế giới của hắn, một bài biền văn làm rung động lòng người.
Đằng Vương các tự.
Thiên cổ biền văn, bài biền văn đầu tiên trong thiên hạ chính là nó. Lâm Tiêu chọn cách viết hoàn chỉnh bài Đằng Vương các tự.
Còn về phần địa lý, tên quốc gia không có ở đây thì có liên quan gì tới hắn. Trong thế giới huyền huyễn, phần Đông Vực này thôi cũng to hơn thế giới trước kia của hắn. Chỉ số lượng các vương triều cũng đã có tới hơn 100 vương triều.
Ai còn đi suy xét xem hắn viết về vương triều nào. Bút hạ huy hoàng làm lòng rung động là được rồi.
“ Nhân kiệt địa linh, Từ Trĩ hạ Trần Phồng chi tháp.”
(*Bậc hào kiệt là do linh khí của trời đất sinh ra, cao sĩ Từ Trĩ hạ chiếc giường treo của Trần Phồng)
“Hùng châu vụ liệt, tuấn thái tinh trì.”
(*Chốn hùng châu như sương mù giăng lối, người anh tuấn như ngôi sao phiêu bạt,)
“Vũ văn tân châu chi ý phạm, xiêm duy tạm trú.”
(*Quan thái thú Vũ Văn Quân là người của tân châu, tạm dừng xe ở chốn này.)
“Thập tuần hưu hạ, thắng hữu như vân.”
(*Mười tuần nhàn hạ, bạn tốt như mây.)
Từng câu từng câu được viết ra, cả vương triều Đại Can khẽ rung lên. Chính khí từ bốn phương tám hương tuôn ra ào ào đổ về Thiên Địa Văn cung. Chúng ngưng lại thành từng tầng bồng bềnh như mây rồi lại ào ào đổ vào cơ thể Lâm Tiêu.
Khoảnh khắc này toàn bộ người có mặt lại bắt đầu nhao nhao lên. Thiên cổ, lại một bài thiên cổ nữa thu hút Nho đạo. Lần này không phải là thơ, câu hay từ, mà là một bài văn.
Bài văn đạt đến mức thiên cổ thu hút được Nho đạo, đây đúng là vượt ra quy luật thơ ca bình thường.
Đây…..đây….Cả người lão Đằng chết lặng. Nếu có là ông ta đi chăng nữa, muốn thu hút được Nho đạo cũng phải trải qua quá trình tu luyện lâu dài. Vậy mà tiểu hữu này cứ hạ bút là thành thơ văn thiên cổ. Đúng là chuyện không dám tin.
“Lạc hà dữ cô vụ tề phi, thu thuỷ cộng trường thiên nhất sắc.”
(* Ráng chiều rơi xuống cùng con cò cô đơn, làn nước sông thu dưới bầu trời đơn sắc.)
“Ngư chu xướng vãn, hưởng cùng Bành Lễ chi tân.”
(*Thuyền phú hát câu ban chiều, tiếng vang bên bến Bành Lễ.)
“Nhạn trận kinh hàn, thanh đoạn Hành Dương chi phố.”
(*Bầy nhạn kinh qua giá rét, tiếng kêu dứt bờ Hành Dương.)
Khi Lâm Tiêu vừa viết xong những câu này bầu trời lại có sự biến hoá. Ngàn tia sáng trên trời xuyên qua tầng tầng những đám mây chiếu xuống. Tài khí từ bốn phía của vương triều Đại Can cuồn cuộn đổ về làm cho cả vương triều chấn động.
Tài năng vô tận dài như sông Dương Tử, ánh sáng chiếu rọi đẹp hơn dải ngân hà. Hiện tượng này làm cả vương triều Đại Can phải sững sờ.
Đây là lần đầu bọn họ thấy dị tượng kiểu này, lão Đằng thì ngây ngốc. Các Nho gia cũng chết lặng, hoàng thất Đại Can và cả bậc quân vương cũng phải ngơ ngác.
Vậy mà Lâm Tiêu có thể viết ra thật, không chỉ một bài thơ thiên cổ, một câu tứ thiên cổ, bây giờ còn cả một bài biền văn thiên cổ, không tìm ra bất kỳ sai sót nào.
Trên đời này thật sự có yêu nghiệt tu Nho đạo sao.
Khoảng hai nén nhang sau Lâm Tiêu mới viết xong dòng cuối cùng của Đằng Vương các tự. Hắn vốn lo bản thân không đủ tài khí và Nho đạo ý cảnh. Nhưng hắn đã đánh giá thấp lực ảnh hưởng của biền văn với thế giới huyền huyễn này.
Thế mới nói từ sau khi Lâm Tiêu hạ bút viết dòng đầu tiên của Đằng Vương các tự, tài khí và cả Nho đạo ý cảnh trong cơ thể hắn bắt đầu tăng tới chóng mặt, tới giờ vẫn chưa có ý dừng lại.
“Keng ……keng……keng!” Tiếng chuông thánh lại vang lên réo rắt.
10 tiếng chuông.
20 tiếng chuông.
30 tiếng chuông.
Tròn 77 49 tiếng chuông mới dừng lại.
Ầm!
Lúc này tài khí cuồn cuộn như dòng sông mới bắt đầu chảy về phía Lâm Tiêu. Đại bộ phận tài khí đều thẩm thấu vào trong cơ thể hắn, còn lại một ít là bay về phía các Nho gia khác và Văn Cung.
Ngay lúc này các Nho gia lập tức ngồi xuống chuẩn bị tinh thần lĩnh ngộ cơn sóng Nho đạo này. Chuyện này đối với bọn họ mà nói chính là cơ hội ngàn năm có một.
Ầm ầm ầm!
Cả Thiên Địa Văn Cung lúc này mới rung chuyển dữ dội, tới cả hoàng cung phía lân cận cũng rung chuyển.
Hả? đây là chuyện gì? Văn cung sao lại rung chuyển như vậy?
Xoẹt! một tia sáng từ trên trời dội thẳng xuống Văn Cung, sau đó tia sáng từ từ hoá thành một bóng người. Khí chất No đạo trên người người này không gì tả hết.
“Bán thánh hiển linh, đây chính là huyễn ảnh của bán thánh xây lên Văn Cung.”
“Đúng vậy, huyễn ảnh này là có cảm giác thần bí, chính xác là vị bán thánh đó rồi.”
“Bán thánh trên cao xin nhận của hậu bối một lạy.”
Ở trong Thiên Địa Văn Cung có một bức hoạ vẽ vị bán thánh vô danh này. Đến cả lão Đằng cũng không biết người vẽ tranh là ai, không biết cả người treo nó lên là ai.
Cho nên vô số Nho sĩ khi vào Thiên Địa Văn Cung đều bái lễ bức tranh bán thánh vô danh này. Bây giờ trong lòng họ tràn ngập cảm xúc kỳ quái, không ai ngờ Lâm Tiêu có thể thu hút được bán thán của Văn Cung xuất hiện.
Tuy nhiên một cảnh tiếp theo mới đây mới khắc sâu vào trong tim họ.
Bóng hình của bán thánh ngưng tụ lại quay đầu hướng tới chỗ Lâm Tiêu, người đang được đắm chìm trong dòng sông tài khí. Sau đó……bán thánh cúi đầu hành lễ.






![Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-43184-1770174566-150x150.webp)






