Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Uyên Ương Phổ – Chương 10

Uyên Ương Phổ

Tác giả: Đại Phong Quát Quá
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giữa trưa hôm sau, trong một gian phòng trang nhã tại Tụ Tiên Lâu ngập đầy men say chếnh choáng.

“Ngọc Lang, chuyện biểu muội thành thân gạt ngươi là ngu huynh không phải. Nhân duyên trời định, vốn không do người. Ngươi nếu muốn trách. . . . . .”

Khuôn mặt Tôn Nhuận uống đến đỏ au. “Tử Du huynh, ngươi từ khi nào trở nên dài dòng như vậy. Ngọc Thiền tiểu thư nhân phẩm tựa tiên nhân, ghét kẻ bất tài như ta cũng là chuyện thường. Nếu gả cho ta, đó mới là xúi quẩy cả đời. Đến đây, ngươi phải uống hết chén này, rót đầy vào!”

Lưu Phác không biết làm sao, vì thế cũng cùng uống. Đầu lưỡi Tôn Nhuận dần dần bắt đầu mất kiểm soát.

“Tử Du ~~, mồng tám tháng này ngươi thật muốn thú tỷ tỷ ta về nhà?”

Lưu Phác tự rót một chén rượu, uống cạn. “Ý của gia phụ muốn nhân lúc sang năm thi cử thì thành thân trước. Đều là chuyện sớm muộn, chi bằng làm sớm một chút.”

Tôn Nhuận ngây ngô cười: “Chúc mừng, chúc mừng. Từ nay về sau chúng ta trở thành thân thích thật sự .”

Lưu Phác nhìn Tôn Nhuận, cười khổ, “Cũng chỉ có mỗi chuyện này không cần chúc mừng mãi như vậy.”

Tôn Nhuận cười một lúc bỗng nhiên lắc đầu, “Là thông gia rồi thì sẽ rất là thân thiết, có điều sau khi ngươi và tỷ tỷ ta thành thần rồi. Ta và tỷ phu muốn uống rượu thế này e là sẽ khó khăn.”

Lưu Phác lúc đó cũng có vài phần chếnh choáng say, “Giờ ta và ngươi ngày ngày đều ở cùng một chỗ. Đến lúc đó tỷ phu cùng em vợ uống vài chén ai có thể quản được?”

Tôn Nhuận tiếp tục cười ngây ngô: “Ngươi không biết đâu ~~~ giờ là do mẹ ta phân phó nên mới vậy, đến lúc đó thì ~~ không biết sẽ lấy cớ gì đây.”

Lưu Phác chau mày: “Đây là nguyên do gì?”

Tôn Nhuận lắc đầu: “Không thể nói, không thể nói. Nói ra rồi thì không thể là huynh đệ nữa.”

Lưu Phác khẽ cười nói: “Chính ngươi vừa nãy còn nói quân tử phải thẳn thắn phóng khoáng, giờ lại ậm ờ lưỡng lự như vậy. Có chuyện gì giấu diếm, cứ xem ngu huynh là gà con mà nói ra hết những gì để trong lòng được không?”

Tôn Nhuận cầm chén rượu, hướng mặt mình về phía Lưu Phác, chỉ cảm thấy Lưu Phác cười hết sức ôn nhã. Bản thân quả nhiên là tiểu nhân.”Tử Du ngươi thật không trách ta sao?”

Lưu Phác mỉm cười. Đầu Tôn Nhuận lại tiến gần về phía hắn thêm vài phần.

“Ta đây có thể nói thật hết. Kỳ thật ~~ là tỷ tỷ ta sợ ngươi ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, nên mẹ ta mới bảo ta đến xem chừng ngươi.”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Uyên Ương Phổ
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...