Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 93

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong phòng không có cầm đèn, bất quá, ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào, khiến cho bên trong thật sáng ngời.

Trên đất, nằm ngổn ngang một đống lớn bầu rượu trống trơn, Bạch Bằng Triển ngồi dựa vào ở trên bệ cửa sổ, vừa mạnh miệng uống rượu, vừa nhìn Nguyệt Nhi bên ngoài sững sờ.

Trên bàn, còn bày rất nhiều bầu rượu, xem tư thế kia, những rượu này, phỏng chừng hắn đều muốn uống hết!

Stop, có cần phản ứng lớn như vậy sao?

Hắc hắc, Tướng quân đại ca đáng yêu, không phải là bộ dáng ta nam trang mê hồn hắn rồi chứ, ha ha!

Vân Hiểu Nguyệt bên môi giảo hoạt tươi cười, bước chân lặng lẽ tới gần, không nói câu nào một phen đoạt lấy bình rượu của hắn, cười hì hì nói:

“Bạch đại ca, huynh uống một mình là không tốt, sao không gọi ta tới?”

“Vân đệ!!!”

Bạch Bằng Triển hoảng sợ, nghiêng đầu vừa thấy Vân Hiểu Nguyệt, kinh hỉ kêu một tiếng, lập tức ánh mắt nhanh chóng ảm đạm, lầm bầm nói:

“Ngươi chưa cùng điện hạ quay về Hoàng Tử phủ sao?”

“Ta tại sao phải cùng hắn trở về? Chẳng lẽ đại ca không hi vọng ta lưu lại sao?”

Vân Hiểu Nguyệt cười gian trứ tới gần hắn, lạc lạc lạc lạc hỏi.

“Ta…

Ta đương nhiên hi vọng đệ lưu lại a, ngươi là đệ đệ của ta, nhà đại ca, không phải là nhà của đệ sao?

Chẳng qua, đệ cùng điện hạ tiêu tan hiềm khích lúc trước, chung quy là phải rời khỏi nơi này, không phải sao?”

Bạch Bằng Triển cười khổ một tiếng, trong mắt tràn đầy đau đớn, tùy tay lấy ra một bình rượu, lại trút lên mà uống.

“Đại ca, huynh …

Có phải không thích ta?”

Lại đoạt được bầu rượu trong tay hắn, Vân Hiểu Nguyệt cười hề hề tới gần hắn, thật tối hỏi.

“A?

Chuyện này …

Vân đệ a, ngươi là của ta đệ đệ, ta tự nhiên là thích!”

Bạch Bằng Triển ngẩn ngơ, mặt “chải quét” lập tức đỏ, ánh mắt né tránh trả lời.

“Không thành thực! Ta nói là loại tình cảm kia kìa, thành thật khai báo, có hay không, ân?”

Vân Hiểu Nguyệt tự nhiên sẽ không dễ dàng buông tha hắn, càng thấu càng gần, bắt đầu bức cung!

“Ách? Vân…

Vân đệ, đệ là nam tử, ta cũng là nam tử, vậy làm sao có thể?

Đệ đệ đệ …

Vân đệ, không cần dựa vào gần như vậy, Vân đệ, đệ…”

Bạch Bằng Triển gắt gao dán bên cửa sổ, ánh mắt bối rối nhìn Vân Hiểu Nguyệt mặt cười càng ngày càng gần, nắm chặt bệ cửa sổ bên cạnh, lắp bắp, không biết như thế nào cho phải!

Chậc chậc chậc, thật là quá đáng yêu, người mà toàn bộ tâm tư đặt trên Bạch Hổ quốc, Hộ Quốc Tướng quân trung tâm vì nước, quả nhiên là đáng yêu được ngay, làm cho người ta nhịn không được đã nghĩ ăn đậu hũ  hắn, thú vị!

“Ta nào có càng dựa vào càng gần?

Đại ca, huynh làm gì thẹn thùng như vậy, ta cũng sẽ không ăn huynh, thật là!

Thế nào, ai quy định nam tử không thể thích nam tử?

Chuyện này …

Không phải nam sủng là được sao?

Thân ái đại ca, ngươi thành thật khai báo, có thích hay không thích ta, có thích hay không, nói!”

Đem mặt cười để sát vào chóp mũi của hắn, Vân Hiểu Nguyệt tràn ra một miệng cười thuần mỹ, thanh âm càng ngày càng mềm mại, trong lúc đó sóng mắt lưu chuyển, quyến rũ động lòng người, vô hạn phong tình, như lan hương thơm khiến Bạch Bằng Triển cả người cương trực, con ngươi đen trừng lớn, trên trán cư nhiên rịn mồ hôi!

“Chậc chậc chậc, đại ca thật sự là không thành thực, thích liền thích, không thích liền không thích, nên phạt!”

Vân Hiểu Nguyệt cười hì hì nói xong, đầu lưỡi của nàng nhẹ nhàng l//i//ế//m lên cánh môi mang theo mùi rượu của hắn, hài lòng thấy ánh mắt hắn dại ra, nhịn không được cười lên ha hả:

“Đại ca mùi vị thật thơm!”

“Vân đệ, đừng như vậy!”

Bạch Bằng Triển lập tức phi thân nhảy xuống cửa sổ, lui đến bên giường, khuôn mặt tuấn tú sung huyết đỏ bừng:

“Đệ là…

Đệ là người của điện hạ, chúng ta không thể như vậy, ta…

Đệ trở về phòng nghỉ ngơi đi!”

“Hì hì, tốt lắm, đại ca, không đùa với huynh, ta có chuyện muốn hỏi huynh!”

Vân Hiểu Nguyệt nghịch đủ, cười híp mắt đóng cửa cửa sổ, thuận tay đốt ngọn nến.

“Đệ nói đi!”

Ngồi tại mép giường, ánh mắt Bạch Bằng Triển ảm đạm, tròng mắt khinh ngữ.

“Huynh …

Là kiên quyết ủng hộ Bạch Diệp, phải không?”

Ý cười chưa giảm, Vân Hiểu Nguyệt ngồi vào bên cạnh hắn, nhẹ nhàng hỏi.

“Ách?”

Bạch Bằng Triển nhìn sâu một cái Vân Hiểu Nguyệt, cười nhẹ, kiên định nói:

“Ân, Đại điện hạ một lòng vì nước, nếu như có thể đăng cơ làm đế,. Hẳn là vị hiền hoàng!

Tuy rằng ta cùng điện hạ tương giao không vài ngày, nhưng là của hắn bác học đa tài cùng lòng dạ rộng rãi, làm ta bội phục không thôi!

Hiện thời thân thể Hoàng Thượng ngày càng sa sút, mỗi tháng đều có một nửa thời gian không thể vào triều.

Trước kia đều là Nhị Hoàng tử trợ giúp xử lý chính sự, Nhị Hoàng tử bảo thủ, tâm ngoan thủ lạt, chỉ cần hơi trái ý hắn, nhẹ thì phạt bổng lộc, nặng thì nhốt vào ngục.

Ác độc mất tính người, không ám sát thì cũng tạo nên mội tội danh làm Hoàng Thượng hạ chỉ trảm. Cho nên ta mới có thể cự tuyệt đón dâu, tiến đến biên quan.

Vân đệ, đại ca nếu cưới nữ nhân hắn an bài, ta liền không thể không gia nhập trận doanh bọn họ, tình huống Bạch Hổ quốc đích càng là không ổn!

Trời xanh có mắt, may mắn Hoàng Thượng tìm về Đại Hoàng tử, cả một năm nay, Đại Hoàng tử dứt khoát hẳn hoi, Nhị Hoàng tử dáng vẻ bệ vệ bị áp chế không ít, ta đương nhiên là kiên quyết ủng hộ Đại Hoàng tử!”

Bạch Bằng Triển ánh mắt trong sáng, vừa nói đến chính sự, lại khôi phục bộ dáng đại tướng quân khôn khéo.

“Vậy sao?”

Vân Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái, bắt đầu nhức đầu: nàng vốn là tính toán đem Bạch Diệp bắt cóc, báo thù xong, cùng hắn cùng nhau du sơn ngoạn thủy, hiện tại cư nhiên xuất hiện loại tình huống này, đáng chết!

“Bạch Hổ quốc không còn hoàng tử khác sao?”

“Ân, trừ bỏ Đại điện hạ cùng Nhị điện hạ còn có một Tam công chúa si ngốc, cũng từng nghe nói có phi tần nghi ngờ có thai, chẳng qua không thể thuận lợi sinh sản thôi, ai…”

Bạch Bằng Triển thở dài một hơi.

“Nhị Hoàng tử là ai sinh?”

“Hoàng Hậu nương nương a, mấy năm nay, huyết mạch Hoàng thất đơn bạc, Hoàng Hậu nương nương cũng thực vội, hàng năm đều tuyển tú nữ tiến Cung.

Đáng tiếc Hoàng Thượng thân thể yếu, hiếm khi sủng ai, vài năm nay cơ hồ triền miên nằm trên giường bệnh, cho nên không có nương nương nào hoài thai.”

“Hoàng Hậu?”

Vân Hiểu Nguyệt giật mình, khóe miệng lộ ra nhất tia cười lạnh:

” Loại chuyện tình này nàng dùng đầu ngón chân cũng đóan được.

Phi tử có thai mười phần mười là nàng làm thành không có.Tựa như mẫu thân ruột của đại ca vậy.

Về phần cái công chúa ngốc kia, tám phần là ngoài ý muốn mới có được.

Hoàng Hậu này thật sự là tâm ngoan độc, trách không được con của nàng cũng là người như vậy.

Hiện tại Bạch Diệp thân cao đón gió, hắn chẳng phải là rất nguy hiểm sao? Không đúng, lấy hắn tuyệt đỉnh thông minh ý nghĩ, việc này, hắn tất nhiên đã lo lắng chu toàn, bản thân không cần vì hắn lo lắng.

Nếu xác định Bạch Bằng Triển tận trung như vậy, thân phận của mình không thể gạt hắn, có một số việc, vẫn là bản thân nói cho hắn biết là tốt hơn!

“Bạch đại ca, huynh không phải là rất ngạc nhiên quan hệ của ta cùng Bạch Diệp sao?

Ta hiện tại nói cho huynh biết, huynh có muốn biết hay không?”

Nghiêng đầu, Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười hỏi.

“Đại ca hôm nay đều đã thấy rõ, điện hạ quá mức thích ngươi, hắn lại ưu tú như vậy, cho nên đại ca cũng không biết nói như thế nào mới tốt.

Bất quá Vân đệ, điện hạ hắn rất nhanh sẽ đại hôn, ngày khác đăng cơ làm đế, đệ làm sao bây giờ?

Vân đệ, nam nhi hẳn là nên tận trung vì nước, đệ tài hoa hơn người như vậy, một thân y thuật xuất thần nhập hóa, nếu vào hậu cung, không phải rất đáng tiếc sao?”

Bạch Bằng Triển do dự nửa ngày, nhìn chằm chằm cùng nắm chặc hai đấm, thanh âm có chút tối nói.

“Ha ha…

Bạch đại ca quả thật là đáng yêu, thế nào cứ như vậy cố chấp đâu?

Ngươi quay đầu nhìn xem ta, chẳng phải sẽ biết?”

Vân Hiểu Nguyệt lấy tay tháo bỏ tóc, cởi bỏ áo choàng, lộ ra váy dài đỏ tươi sắc bên trong, ý cười trong suốt đứng dậy nói.

“Vân…

Vân đệ, đệ đệ đệ …”

Bạch Bằng Triển thở dài một hơi, mặt vừa chuyển, choáng váng!

“Ha ha…

Ta ta ta, ta cái gì ta, ta là nữ nhi a.

Ta gọi Vân Hiểu Nguyệt nga, đại ca ngốc, như thế nào, ta có xinh đẹp hay không?”

Bạch Bằng Triển ánh mắt khiếp sợ làm Vân Hiểu Nguyệt vui, cười vui vẻ.

“Nữ tử?

Trời ạ, ta không là nằm mơ đi, Vân đệ, đệ rõ là…

Thật sự là nữ tử? Thật vậy sao, chuyện này là thật sao?”

Bạch Bằng Triển mừng như điên một phen bắt được hai vai của nàng, kích động hô to.

“Đúng a, nhẹ một chút, huynh làm ta đau quá!”

Vân Hiểu Nguyệt cười hì hì trả lời, đối này đại ca đáng yêu biểu tình phong phú cực kì vừa lòng, ý cười càng đậm.

“Vân Hiểu Nguyệt? Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi, ta có thể gọi nàng Nguyệt Nhi sao?”

( Ụt: E hèm, đoạn gây cấn ” huynh – đệ ” sẽ rất tụt cảm xúc ” chàng – nàng ” nhoé ^.^)

Bạch Bằng Triển tâm tình lúc này vui sướng đến không thể diễn tả bằng lời.

Vân đệ của hắn, Vân đệ mà hắn đã yêu sâu đậm hoá ra là thân nữ nhi.

Kinh hỉ khổng lồ này làm hắn trong khoảng thời gian này nhận hết tra tấn, hoàn toàn mất đi năng lực suy xét, đầy ngập tình ý rốt cuộc che dấu không nổi nữa, một tay ôm lấy Vân Hiểu Nguyệt vào trong ngực, kích động hỏi.

“Làm sao không được chứ! Bất quá, chuyện này, tạm thời không cần khiến người khác biết, ta, ngô…”

Còn chưa kịp nói hết lời, Bạch Bằng Triển đột nhiên cúi đầu, chuẩn xác hôn lên môi người đã tạo nên cảm giác hành hạ trong lòng hắn khiến hắn đêm ngủ bất an. Một lần lại một lần làm cho hắn hoài nghi hắn đoạn tụ, làm hắn thống khổ vạn phần.

Xúc cảm mềm mại tươi ngọt, làm hắn càng hôn càng sâu, muốn ngừng mà không được!

Trời ạ, hút thật đau, thế nào người ta đụng tới đều là xử nam, dừng lại một phen!

Bạch Bằng Triển nhiệt tình m//ú//t vào làm môi Vân Hiểu Nguyệt đều đã tê rần, thở dài, tay đặt ở cổ của hắn, Vân Hiểu Nguyệt lè lưỡi, tham tiến vào trong miệng mang theo mùi rượu của hắn, cảm giác được Bạch Bằng Triển cả người cứng ngắc, nụ cười thỏa mãn bắt đầu di động xem:

Ha, làm nửa ngày, Tướng quân đáng yêu là cũng là yêu ta, hắc hắc.

Không sao, chỉ cần hắn có thể đáp ứng điều kiện của nàng, cùng lắm thì nhiều hơn một người nữa mà thôi.

Dù sao soái ca này, nàng cũng thật thích thôi, không có việc gì trêu chọc hắn, lạc thú khẳng định rất nhiều, hì hì...

Tục ngữ nói, rượu có thể mất lý trí, huống chi người nào đó uống lên nhiều như vậy rượu, lại ôm nữ tử mà hắn yêu sắc, như thế nào khống chế?

(Ụt: Cùng một buổi tối mà Nguyệt tỷ đã ” giết người cướp răng ” một lúc hai soái ca đều là xử nam, oa, ghen tỵ L)

Không biết khi nào thì Vân Hiểu Nguyệt đã bị hắn áp ở trên giường, mang theo mùi rượu ồ ồ hô hấp làm cả người Vân Hiểu Nguyệt khô nóng, hô hấp dồn dập, lời lẽ gắn bó tốt đẹp xúc cảm dục vọng ẩn núp đã lâu bốc lên.

Bạch Bằng Triển hô hấp dồn dập, môi nóng cháy trượt một đường, bản năng hướng người trong ngực trên người tìm kiếm, Vân Hiểu Nguyệt mắt đẹp hơi mở, nhìn bộ dáng Bạch Bằng Triển thâm tình khẩn thiết, tâm rung động, tay muốn kháng cự hơi hơi co rụt lại, nhẹ nhàng cười:

“Bằng Triển đại ca, không nghĩ tới chàng nhiệt tình như vậy, xem ra, chàng quá cực kì thích ta, phải hay không?”

“Đáng chết!”

Vân Hiểu Nguyệt chân thành nỉ non như cảnh tỉnh, làm Bạch Bằng Triển nháy mắt thanh tỉnh, kéo qua chăn gấm một bên đắp lên trên người Vân Hiểu Nguyệt nửa thân trần, áy náy nói nhỏ:

“Thực xin lỗi, đại ca vọng động, nàng là người của điện hạ, đại ca không nên có không an phận, Nguyệt Nhi, thực xin lỗi!”

“Như vậy đại ca, chàng…

Yêu ta sao?”

Lười biếng ở trước ngực của hắn vẽ lên các vòng tròn, mắt đẹp Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười, ôn nhu hỏi.

“Yêu!”

Bạch Bằng Triển không chút do dự kiên định trả lời:

“Nguyệt Nhi, đại ca tại sao có thể không thương nàng?

Nàng hóa trang thành nam tử, phong thần tuấn lãng, cổ quái linh tinh, cũng đã khiến ta thần hồn điên đảo.

Hiện thời khôi phục thân nữ nhi, như tiên trên trời, làm đại ca tự biết xấu hổ, Nguyệt Nhi, nàng tại sao có thể mê người như vậy? Ngay cả lúc nhìn thấy nàng làm nam tử ta cũng thật sâu ham mê nàng!

Cho nên điện hạ yêu nàng, ta cũng yêu nàng, ta là thần tử, đoạn không thể cùng chủ ta cướp người.

Nguyệt Nhi, là đại ca không có phúc khí, nhưng là ta luyến tiếc không muốn buông tay, Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi…”

Con ngươi đen tràn đầy kích động, Bạch Bằng Triển m//ô//n//g muội cầm chặt bàn tay mềm trước ngực, đau đớn nỉ non.

” Tên ngốc này, kỳ thực ta không phải là người của Bạch Diệp, Bạch Diệp mới là người của ta.

Đại ca, chuyện của ta, bản thân ta làm chủ, người có thể nắm giữ được ta còn chưa có sinh ra đâu!

Bằng Triển, chàng thật xác định là chàng muốn cùng ta cùng một chỗ, vô luận đụng tới bất cứ chuyện gì đều tin tưởng ta, tuyệt không hội phản bội ta sao?

Nếu là có một ngày, ta muốn chàng bỏ qua thân phận Tướng quân theo ta đi, chàng cũng nguyện ý sao?

Chàng suy nghĩ kỹ đi, loại chuyện này, cũng không thể dễ dàng đáp ứng nha?”

“Nguyệt Nhi, ta yêu nàng, cho nên, ta tin tưởng nàng, cũng nguyện ý cùng nàng đến chân trời góc biển!

Nhưng là Nguyệt Nhi, đầu tiên, ta là Hộ Quốc Tướng quân Bạch Hổ quốc, tức là hộ quốc, ta liền nhất định phải đem Bạch Hổ quốc hộ thật tốt, đây là nguyện vọng của phụ thân ta, ta nhất định phải hoàn thành.

Nguyệt Nhi, chỉ cần Bạch Hổ quốc có thể thuận lợi đến tay Đại điện hạ, lấy tài hoa quân sự kiệt xuất của hắn, nhất định có thể đem Bạch Hổ quốc thống trị càng thêm phồn vinh hưng thịnh, đến khi đó, ta liền từ đi chức quan, nàng muốn ta đến chỗ nào ta liền đi chỗ đó, được không?”

Bạch Bằng Triển nao nao, trên mặt là vẻ kiên định, trong mắt hàm chứa nhè nhẹ áy náy, nhưng là nhiều hơn, là một tín niệm quân nhân!

Hảo, không hổ là nam nhân Vân Hiểu Nguyệt ta coi trọng, có lý tưởng, có đảm đương, có tính cách, ta thích!

Xem ra, đại ca ôn nhu kia của ta, trong lòng tám phần cũng là chủ ý như vậy, đem Bạch Hổ quốc thống trị hảo xong giao cho người có thể tin cậy, theo ta đi.

Như vậy, ta có nên hay không lưu lại giúp bọn hắn đây?

“Bằng Triển, chàng…

Muốn ta lưu lại giúp các ngươi sao?”

Lẳng lặng tựa vào trong ngực hắn một lát, Vân Hiểu Nguyệt nhẹ nhàng mà hỏi.

” Muốn! Nguyệt Nhi, lúc trước ta mang nàng hồi kinh, liền có tâm tư như vậy, y thuật của nàng cao như thế, ta muốn mời nàng bắt mạch cho Hoàng Thượng.

Trong Hoàng cung nhiều ngự y như vậy, nhưng là mấy năm qua, thân thể Hoàng Thượng ngày càng sa sút, ta càng ngày càng không tin đám ngự y này,Nguyệt Nhi, được không?”

Bạch Bằng Triển đầy mắt hi vọng hỏi.

“Tên dối trá nhà chàng, tâm cũng không đơn giản, làm ta còn tưởng rằng chàng là nam tử thuần phác đại ngốc!”

Vân Hiểu Nguyệt ngẩn người, nhéo hắn một chút, trong lòng thật thưởng thức hắn, người có thể làm Tướng quân, làm sao có thể ngốc đây, quả nhiên là vô cùng tốt!

“Được rồi, chàng đi an bày một chút, tốt nhất để ta vụng trộm chẩn mạch cho Hoàng Thượng,  nếu rất rêu rao, ngược lại không tốt!”

Vân Hiểu Nguyệt đột nhiên nhớ tới tình hình trước mắt hạ, phân phó nói.

“Nguyệt Nhi thật tốt, cám ơn!”

Bạch Bằng Triển cảm động không thôi, cúi đầu vừa muốn phủ lên trên môi của nàng, đột nhiên, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên:

“Báo cáo tướng quân, phủ Đại Hoàng tử phái người đến cho mời, điện hạ gặp chuyện, thỉnh người lập tức quá phủ!”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 93

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 93
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...