Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 82

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Câu Hồn vừa dứt lời, Vân Hiểu Nguyệt  liền mở mắt ra, lẳng lặng nhìn nụ cười mị hoặc chúng sinh của hắn. Đôi mắt đào hoa kia tràn ngập hứng thú. Chẳng qua lại xen kẽ một tia tính kế lạnh băng đều bị nàng nhìn thấy.

Ngươi muốn giao dịch sao? Câu Hồn, muốn đạt được mục đích của ngươi nên nói năng dễ nghe như vậy sao? Bất quá Vân Hiểu Nguyệt  ta không phải là nữ nhân ngu xuẩn để ngươi muốn làm gì thì làm. Muốn nắm giữ được ta, nghĩ cũng đừng nghĩ.

” Ngươi không phải đã sớm thiết kế chờ ta chọn sao? Câu Hồn lúc này có lẽ ngươi nên nói mục đích của ngươi rồi đưa ra điều kiện rồi đấy! Tất nhiên là trừ bỏ gả cho ngươi, những thứ khác ta sẽ cân nhắc! ”

Bên môi nàng tràn ra nụ cười tuyệt mỹ, nhàn nhạt nói.

” Nàng … Vân Hiểu Nguyệt a Vân Hiểu Nguyệt, Tư Đồ Viễn quả nhiên là xương sườn mềm của nàng. Nàng thương hắn như vậy, cho dù hắn ba lần bảy lượt tổn thương nàng mà nàng vẫn thương hắn sao?

Ta có cái gì không tốt, ít nhất cho tới bây giờ ta tiếp cận nàng chính là vì đơn thuần có hứng thú với nàng không hề có mục đích gì.

Tên Phong Tuyệt kia cùng Hồng Phi, nàng có biết thân phận của bọn họ ra sao không? Bọn họ xưng huynh gọi đệ với nàng nhưng đó chỉ là bể nổi.

Những gì nàng muốn, ta đều có thể cho nàng, chính là nàng vì sao luôn không đồng ý gả cho ta? ”

Vừa nghe Vân Hiểu Nguyệt  nói như vậy, Câu Hồn nắm chặt hai vai của nàng nắm chặt rống to lên khiến Vân Hiểu Nguyệt  chau mày, giọng điệu càng lạnh:

” Câu Hồn, ta không có hứng thú nghe ngươi nói nhảm, nói mục đích của ngươi đi! ”

Vẻ mặt Vân Hiểu Nguyệt  trắng bệch khiến tâm Câu Hồn như bị ai nhéo, hắn buông tay. Tức giận đến mặt xanh mét, oán hận nhìn nàng vân đạm phong khinh.

Đột nhiên hắn ôm nàng vào lòng, thanh âm trầm thấp mà thong thả:

” Tư Đồ Viễn là bị người ta cho uống vong tình đan cho nên hắn mới quên nàng. Tuy rằng máu của nàng giải đi đại bộ phận độc tính nhưng phần độc còn lưu lại trong cơ thể hắn làm hắn hộc máu.

Nói cách khác, độc phát, nàng lại không có nội lực, không có cách nào giúp hắn bức độc, nhưng ta có thể. Điều kiện của ta chỉ có hai điều.

Thứ nhất, nói cho ta nàng có phải hay không là Vân Nhược Điệp, là Điệp Hậu đã chết kia?

Thứ hai, đám ứng ta ở lại làm thị thiếp của ta trong mười ngày. Chỉ cần nàng đồng ý ta liền cứu hắn, như thế nào? ”

Viễn trúng độc? Tức giận trong lòng nàng chậm rãi tan đi, thu lại nụ cười nàng đạm mạc hỏi:

” Chỉ như vậy? ”

” Ân, thế nàng có đồng ý hay không? ”

Câu Hồn buông nàng ra rồi chăm chú nhìn nàng hỏi.

” Câu Hồn, ta hận nhất là bị người khác uy hiếp ta. Đây đã lần thứ hai ngươi uy hiếp ta, hơn nữa lại còn dùng cùng một người.

Ngươi biết không, ta rất nhỏ mọn, nên sau này chỉ cần có cơ hội, ta nhất định sẽ trả thù ngươi. Ngươi tốt nhất không nên yêu ta, nếu không, kết cục của ngươi khẳng định rất thảm, hiểu chưa? ”

Vân Hiểu Nguyệt  không trả lời vấn đề của hắn, nhàn nhạt nói.

” Nàng, yêu nữ này, một ngày nào đó ta sẽ khiến nàng thần phục, hừ, bây giờ quay lại trả lời vấn đề của ta, nàng có đồng ý hay không? ”

Ánh mắt đẹp của Câu Hồn nhìn nàng chằm chằm, chứa gió lốc, lạnh nhạt hỏi.

” Muốn ta đáp ứng ngươi cũng không khó, bất quá ta cũng có điều kiện, ngươi đồng ý thì ta đồng ý, như thế nào? ”

Nhìn Câu Hồn thở hổn hển, Vân Hiểu Nguyệt  thanh thản đứng lên, lạnh nhạt cùng hắn giao dịch.

” Nàng … nàng nói! ”

” Nội lực của ta sỡ dĩ không cách nào xuất ra là vì hai mạch nhâm đốc bị tắc nghẽn, nhất đinh phải có một người võ công cao cường giúp đỡ đả thông. Mà trong số người ta quen thì võ công của ngươi là cao nhất, ngươi giúp ta, như thế nào? ”

” Nàng muốn ta giúp nàng đả thông kinh mạch? ”

Câu Hồn ngây người kinh ngạc hỏi.

” Đúng vậy a, ngươi không muốn? Cũng đúng, tiêu hao rất nhiều chân khí a. Thôi vậy, ngươi giúp ta đả thông kinh mạch, tự ta cũng có thể cứu hắn, được hay không? ”

Vân Hiểu Nguyệt  bĩu môi châm chọc cười nhạt.

” Nàng tin tưởng ta, đúng không? ”

Câu Hồn dường như không nghe được sự đùa cợt trong lời nói của Vân Hiểu Nguyệt , ánh mắt hắn phát ra tia kinh hỉ giống như ánh sáng an ủi, liền hỏi.

” Ân! ”

Lúc này đây, Vân Hiểu Nguyệt  mới thật sự khẳng định mà trả lời:

” Tuy rằng lời nói và hành động của ngươi bất nhất. Là một người vừa chính vừa tà. Nhưng trong mắt của ta, ngươi so với những tên nhân sĩ chính đạo còn thành thực hơn nhiều, cho nên ta tin ngươi! ”

” Được, ta giúp nàng! ”

Câu Hồn vùi mặt vào cổ nàng, cảm động trả lời.

” Ta cũng nói thật với ngươi, ta chính là Điệp Hậu Vân Nhược Điệp đã chết được chôn cất ở Hoàng Lăng. Nhưng mà sau trận đại hoả kia, ta hoàn toàn biến mất.

Bây giờ là chính là Vân Hiểu Nguyệt .

Về phần làm thị thiếp của ngươi thì không được. Ta có thể ở lại cùng ngươi mười ngày, nhưng là thế nào bồi ngươi là do ta quyết định.

Nếu như ngươi nhân cơ hội này mà làm chuyện gì ta không muốn thì ta tuyệt đối không buông tha cho ngươi, biết chưa? ”

Vân Hiểu Nguyệt  hài lòng cười cười, trả lời hắn.

Câu Hồn cả người cứng đờ, không nói gì. Đột nhiên lấy tay giải huyệt đạo cho nàng rồi ôm nàng đi vào gian trong.

Sắc mặt Tư Đồ Viễn đang nằm trên giường bắt đầu xanh, hô hấp mỏng manh, áo trắng đã bị nhuộm đỏ. Trong lòng Vân Hiểu Nguyệt  cả kinh, từ trong lòng Câu Hồn nhảy ra, bước nhanh tới bên cạnh hắn, bắt mạch.

Quả nhiên là độc tính đã tái phát, nhập vào trong tâm mạch. May mắn là không có khuếch tán đến tứ chi, bằng không đi đứng cùng cử động liền gặp khó khăn.

Không chút chần trừ, Vân Hiểu Nguyệt cởi y phục của hắn ra, lấy ngân châm cấp tốc đ//â//m vào huyệt đạo của hắn, đem khống chế độc dược, sau đó nhìn về phía Câu Hồn.

Câu Hồn phức tạp nhìn nàng rồi ngồi xếp bằng trên giường, đỡ lưng Tư Đồ Viễn, nhắm mắt bắt đầu bức độc.

Vì hắn chữa thương là chuyện phi thường nguy hiểm. Nếu không có người tin cận hộ pháp rất dễ bị người khác lợi dụng. Cho nên Vân Hiểu Nguyệt  không có rời đi mà đứng một bên cầm khăn gấm chờ đợi.

Qua hai canh giờ, trời dần dần sáng, máu đen trên mặt Tư Đồ Viễn dần phai, mà sắc mặt Câu Hồn lại trắng bệch, trán toát ra mồ hôi.

Vân Hiểu Nguyệt  nhìn thấy rõ máu xám đen đi theo tay của Tư Đồ Viễn. Thấy đã đến lúc, Vân Hiểu Nguyệt  liền dùng chuỷ thủ nhẹ nhàng chém lên tay hắn, chất độc liền trào ra cho đến khi không còn máu đen.

Cẩn thận đắp chăn kín thân thể trần truồng của Tư Đồ Viễn, Vân Hiểu Nguyệt  ngồi bên giường vì Câu Hồn mà lau mồ hôi.

Câu Hồn cả kinh, không mở mắt cho đến khi Vân Hiểu Nguyệt  dừng động tác trên tay mới mở ra mắt đẹp suy yếu cười:

” Nguyệt, giúp ta đến phòng cách vách nghỉ ngơi được không? ”

” Được ”

Câu Hồn ngồi xuống giường, liếc nhìn sắc mặt đang tốt lên của Tư Đồ Viễn cảm thán vô hạn:

” Xú tiểu tử này, phúc khí của ngươi cũng không phải là người nào cũng có a! ”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...