Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 69

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hướng tiểu viện của Huyền Dạ đi tới, Phong Tuyệt nhìn thoáng qua thị vệ trung thành nhất, nhàn nhạt hỏi:

” Chuyện của Huyền Dạ, đã nói cho Đại điện hạ chưa? ”

” Vâng, đã dùng bồ câu đưa thư đưa tin cho Đại điện hạ, hiền người đang quay về Hoàng thành, Hoàng Thượng mấy ngày nay luôn hỏi chuyện của Nhị điện hạ, đã bảo thị vệ chuyển lời, nói hắn đi du ngoạn vài ngày, hắn sẽ sớm về Hoàng thành! ”

” Thật không? ”

Phong Tuyệt dừng bước chân.

” Xem ra Hoàng Thượng cực kỳ thích hắn, Thiết Thanh, ngươi đi theo ta lâu như vậy, ta sớm xem ngươi là huynh đệ cùng sinh tử, ngươi nói xem, ta làm như vậy là đúng hay sai? ”

” Trại chủ, đừng làm thuộc hạ sợ, thân phận ngài tôn quý, ta chỉ là hán tử lỗ mãng, có thế nào xứng cùng ngài xưng huynh đệ? ”

Thiết Thanh ngẩn ra, liền cung kính nói.

” Thân phận tôn quý? ”

Phong Tuyệt dừng bước ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, chim chóc bay lượn, ánh mắt có tia mê võng, ý cười lạnh lùng:

” Thiết Thanh, đôi khi ta tình nguyện sinh ra trong gia đình bình thường, sẽ không cần sống mệt mỏi như vậy.”

” Trại chủ, người … ”

Thiết Thanh có chút đau lòng ngẩng đầu nhìn Phong Tuyệt không đành lòng nói:

” Thật ra, thuộc hạ nghĩ, người làm như vậy không có sai!

Hoàng Thượng những năm gần đây đều lo nam sủng, hoàn toàn bỏ quên hậu cung, nhưng lại đối với Nhị điện hạ háo sắc hoang d//â//m lại quá yêu thương, nếu trong triều không có những trọng thần chống đỡ, sợ là đã sớm phế đi Đại điện hạ lập Nhị điện hạ thành Thái tử!

Nếu Nhị điện hạ mà kế vị, chỉ sợ Huyền Vũ quốc thật sự xong rồi! ”

” Đúng vậy! ”

Ánh mắt Phong Tuyệt chợt loé vui mừng nhìn Thiết Thanh nói:

” Huyền Kha tuy rằng làm việc có chút ác độc nhưng tổng thể mà nói, là lựa chọn tốt nhất để làm minh quân, so với Huyền Dạ tốt hơn nhiều, chờ Huyền Kha kế vị, ta liền quy ẩn, làm một gã thôn phu tiêu diêu tự tại, ngươi nói có đúng hay không?

” Trại chủ, thực ra người … ”

Thiết Thanh dừng lại, nuốt lại những lời định nói ra, nở nụ cười.

” Trại chủ, vô luận người đi đâu, Thiết Thanh vĩnh viễn theo người, các huynh đệ ở sơn trại nhất định cũng một lòng như vậy! ”

” Được, chỉ cần ta có thể rời đi, chúng ta liền cùng nhau du sơn ngoạn thuỷ, tiêu dao cả đời! ”

Phong Tuyệt vỗ bả vai Thiết Thanh đi nhanh nhảy vào tiểu viện.

Đi vào nội thấy, liền thấy Huyền Dạ suy yếu dựa vào giường đang uống thuốc, Huyền Dạ thấy Phong Tuyệt đi tới, thu lại hận ý trong mắt, tràn ra một tia đạm mạc cười lạnh:

” Phong Tuyệt, ngươi tại sao lại cứu ta? ”

” Như thế nào, hắn có khá hơn chút nào không? ”

Không thèm để ý tới Huyền Dạ, Phong Tuyệt hướng thị vệ hỏi.

” Bẩm Trại chủ, kiếm đ//â//m xuyên qua bụng Nhị điện hạ, không thương tổn đến chỗ yếu hại, đại phu đã xem qua, nói là tĩnh dưỡng một thời gian liền có thể hồi phục.”

” Tốt lắm, ngươi hảo hảo ở chỗ này mà giúp hắn tĩnh dưỡng đi, các ngươi lui xuống, ta có lời muốn nói cùng Nhị điện hạ.”

” Vâng.”

Nửa khắc sau, nội thất chỉ còn lại hai người, Phong Tuyệt ngồi trên ghế dựa yên lặng nhìn Huyền Dạ, Huyền Dạ trừng to mắt cũng không để mình yếu thế, trên mắt tràn đầy vẻ khiêu khích.

” Huyền Dạ, ngươi bên ngoài làm bậy ta liền mặc kệ ngươi, nhưng là ngươi lại dám đế sơn trại của ta làm loạn, thật là quá đáng, tuy rằng Tú nhi không phải thân muội muội của ta nhưng dù sao nó cũng là lớn lên ở Sơn trại cũng không khác gì muội muội của ta, ngươi muốn nàng ta không cấm nhưng cái ta muốn là nàng phải nguyện ý, nếu không phải Vân Hiểu kịp thời cứu giúp, cùng Tú nhi tính tình quật cường, nói không chừng hiện tại Tú nhi đã bị ngươi hại chết!

Huyền Dạ, ngươi thật sự nghĩ rằng ta không dám giáo huấn ngươi hay sao? ”

Phong Tuyệt lạnh lùng nói, sát khí bức người, khiến Huyền Dạ nhịn không được run lên, trốn tránh đi ánh mắt của Phong Tuyệt.

” Ta… Hảo,về sau ta không bao giờ dây dưa với Tú nhi nữa,thế này là được rồi chứ gì?”

” Hừ, rõ ràng là vì coi trong Vân Hiểu nên không còn hứng thú với Tú nhi nữa, đúng không?

Huyền Dạ, xem ra ngươi vẫn chưa khôn ra được, có phải hay không muốn mất đi cái mạng nhỏ của mình mới hiểu được vấn đề?

Vân Hiểu này, ngươi muốn cũng không được, võ công của “ hắn ” cao cường như thế nào tối hôm đó chắc ngươi đã hiểu rõ, không những thế ngươi còn hại “ hắn ” mất đi người “ hắn ” yêu thương nhất, ngươi liền vĩnh viễn không có cơ hội!

Huyền Dạ, ta đem giấu ngươi đến đây là vì tốt cho ngươi, nói cách khác, tình huống bây giờ của ngươi không còn “ Mười ba vệ ” bên cạnh, ngươi có thể trở về Hoàng thành liền xem như kỳ tích. ”

Phong Tuyệt lạnh lùng nói.

” Cái gì? Người của ta đều đã chết?

Không có khả năng này,Phong Tuyệt nhất định là ngươi nhân cơ hội này giết hết bọn họ, có phải hay không? ”

Huyền Dạ ngẩn ra rồi tức giận hỏi.

” Thời điểm ta đuổi tới, ngươi hôn mê, những người khác đều đã chết, sau đó ta liền ngăn Vân Hiểu nhảy vực, à đúng rồi, có có Phí Kiều Kiều, nàng ta cũng đã chết, nàng làm quân cờ của ngươi nhiều năm như vậy, thế nào, có chút đau lòng nào không? ”

Khoé miệng giương lên tia cười lạnh, Phong Tuyệt nhàn nhạt trả lời.

” Vân Hiểu nhảy vực? ”

Huyền Dạ kinh hãi.

” Hắn hiện tại như thế nào, không có vấn đề gì chứ? ”

Rõ ràng là không hề đặt Phí Kiều Kiều vào mắt.

” Ngươi … thật sự thích hắn? ”

Phong Tuyệt gắt gao nhìn chằm chằm mặt Huyền Dạ đang khẩn trương đến thất thố, vẻ mặt trở nên kỳ lạ hỏi.

” Ân, ta chưa từng thích một người đến như vậy, hắn rốt cuộc thế nào rồi? Ta lại không biết tình tình của hắn cương liệt đến vậy, sớm biết như vậy ta sẽ không hạ sát thủ, hắn rốt cuộc như thế nào rồi? ”

Huyền Dạ vạn phần lo lắng chất vấn, không nghĩ tới động vết thương, mồ hôi lạnh ròng ròng chảy xuống.

Đột nhiên, Phong Tuyệt nhanh như tia chớp phòng tới bên giường, giương tay bóp lấy cổ của Huyền Dạ, lạnh lùng nói:

” Nếu không phải là do ngươi, “ hắn ” đã không đến mức biến thành như bây giờ, Huyền Dạ, ta thật muốn đem ngươi đến trước mặt “ hắn ” để cho “ hắn ” làm thịt ngươi.

Bất quá, nếu ngươi chết, “ hắn ” cũng khó trốn tránh trách nhiệm, nên cái mạng nhỏ này của ngươi lưu lại trước, nhưng là, nếu ngươi lại dám dây dưa với ” hắn ”, đừng trách ta không giữ thể diện cho ngươi, ta lặp lại lần nữa, ” hắn ” là người mà ngươi không thể có được, nhớ kỹ cho ta! ”

Nói xong, Phong Tuyệt ném Huyền Dạ sắc mặt trắng bệch ném ra giường, xoay người đi ra ngoài.

” Nhị ca … ”

Đột nhiên, âm thanh suy yếu vang lên làm bước chân của Phong Tuyệt dừng lại, Huyền Dạ vuốt cổ họng cười khổ nói:

” Không nghĩ tới, ta cuối cùng vẫn gọi được, nhị ca, tuy rằng phụ hoàng không thừa nhận, như ta biết, ngươi đích thực là nhị ca của ta, ta sẽ không nói cho phụ hoàng chuyện ta bị thương, bởi bì ta biết ta sai lầm rồi!

Nhị ca, giúp ta chiếu cố Vân Hiểu thật tốt, chờ ta có thể xuống giường, ta tự mình đi bồi tội. ”

” Huyền Dạ, ta họ Phong, không phải họ Huyền, cho nên ta không phải nhị ca của ngươi, vĩnh viễn không phải, về sau không được gọi ta như vậy nữa, còn nữa, chuyện của Vân Hiểu, nếu ngươi còn dám nhúng tay, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi như vậy nữa! ”

Che dấu rung động trong ánh mắt, Phong Tuyệt không quay đầu nói.

” Phải vậy không? Bất quá Phong Tuyệt, Vân Hiểu là của ta, cho nên, ta nhất định phải có được hắn! ”

Nhìn bóng lưng Phong Tuyệt biến mất, vẻ âm lãnh liền xuất hiện trong mắt Huyền Dạ, nhắm mắt trầm tư một lát, giương giọng gọi:

” Người đâu ”

” Nhị điện hạ có gì phân phó?”

” Chuẩn bị giấy bút, ta muốn viết một lá thư, ngươi thay ta đưa đến hoàng cung, bản điện hạ thích nơi này, muốn lưu lại nơi này một thời gian. ”

” Vâng ”

Thị vệ ngẩn ra liền chuẩn bị giấy bút rồi đưa chiếc bàn đến giường. Huyền Dạ nhịn đau viết thư tín xong liền thở hổn hển nói.

” Lập tức đưa đi ”

” Vâng. ”

Huyền Dạ ngả người lên giường, nhắm nghiền mắt ngủ.

= = = = = = = = ta là dải phân cách bé nhỏ = = = = = = = =

Nếu như không xuyên qua, mình bây giờ làm gì phải ở chỗ này?

Thoải mái ngồi trên ghế sofa xem TV, vừa ăn khoai tây chiên, vừa trong phòng vì nhiệm vụ kế tiếp mà lên kế hoạch, không thì lôi kéo tiểu Huyên Huyên ở sòng bạc mà vui đùa, thật là …

Ngồi trong đình viện ở hoa viên hóng mát, Vân Hiểu Nguyệt  ôm đầu gối lẳng lặng nhìn ánh mặt trời chiểu lên mặt hồ, mặt nước xanh biếc tạo nên những đợt sóng nhàn nhạt.

Khung cảnh tương tự trước kia ở trong biệt thự ngắm hồ bơi, trong thoáng chốc nhớ lại về hiện đại nhưng cuối cùng lại không thể quay về nhà!

Hơn một tháng trôi qua, nội thương căn bản đã khỏi hẳn, nhưng là nỗi đau kia càng ngày càng rõ ràng, một lần lại một lần tái hiện lại cái đêm một tháng trước khi Viễn buông tha cho tính mạng của chính mình, nửa đêm tỉnh mộng áo đầy nước mắt, người đêm đêm bên nàng làm nàng an tâm ấm áp đã không còn, chỉ còn lại tưởng niệm, tràn ngập trong tim.

Một tháng nay, Phong Tuyệt chưa từng dừng tìm kiếm, nhưng là Viễn dường như hoàn toàn biến mất, đừng nói là thi thể, ngay cả quần áo cũng không tìm được dủ chỉ một mảnh cho nên Vân Hiểu Nguyệt  càng tin tưởng Viễn còn sống!

Nhưng mà, tại sao như vậy lại vẫn không chó một chút tin tức? Hay là Viễn bị thương quá nặng đến mức không thể truyền tin tức cho nàng?

Những ngày ngày đây, trong lòng Vân Hiểu Nguyệt  càng ngày càng sợ hãi, càng bất an, nàng chợt có cảm giác kỳ lạ giống như là Viễn, người mà nàng yêu nhất càng ngày càng xa cách, giống như không còn thuộc về nàng nữa.

Tình yêu quả thật là sự thống khổ nhất, huấn luận viên, người nói đúng, ta không nên yêu, bây giờ ta làm gì còn như trước? Ta cũng những nữ tử nơi này có khác gì nhau?

Nâng tay chạm vào những giọt nước mắt, xuyên qua nó, Vân Hiểu Nguyệt  nhận thấy bản thân mình bi thương cùng đau đớn, hai gò má gầy yếu tái nhợt, đáy mắt nồng đậm tưởng niệm làm cho nàng cảm giác thật xa lạ!

Mình như vậy, vẫn còn là bản thân mình sao? Những lý tưởng ban đầu, những chuyện tình ở hiện đại phảng phất biến mất, cả tâm hồn và thể xác đều bị nam nhân đáng yêu kia bắt mất.

” Viễn, chàng rốt cuộc đang ở đâu? ”

Gắt gao nắm lấy những giọt nước mắt trong tay, Vân Hiểu Nguyệt  rũ mắt nhẹ nhàng nỉ non.

Phong Tuyệt đi vào trong viện đập vào mắt chính là một màn tuyệt mỹ như vậy: Vân Hiểu Nguyệt  vận y phục màu vàng nhạt, hai mắt nhắm lại, ôm lấy đầu gối, dựa vào ghế, tóc dài đen tung bay sau ót, không có bất cứ trang sức nào, trong gió nhẹ nhàng mà tung bay, tăng thêm vài phần quyến rũ, ánh mặt trời ấm áp ôn nhu chiếu lên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng, toát lên vẻ yểu điệu.

Quanh thân nàng toát nên hào quang ánh kim, giống như Cửu Thiên Huyền Nữ, thanh lệ thoát tục, không dính phàm trần.

Một tháng nay ở cùng nhau, tuy rằng Vân Hiểu Nguyệt  ít nói, an tĩnh rất nhiều, nhưng là không biết vì sao hắn càng càng càng khát vọng muốn tới gần nàng, hiểu biết nàng.

Khu lạc viện này là của hắn, là phòng ngủ của hắn, hắn tình nguyện rời đi nơi khác, để Vân Hiểu Nguyệt  ở lại chỗ này, không cho phép bất kỳ kẻ nào tới đây quấy rầy nàng, dùng bữa, chữa thương đều là một mình hắn bên cạnh bồi nàng!

Nhưng là trong mắt và trong lòng Vân Hiểu Nguyệt  không có hắn, đôi khi nàng rõ ràng bên cạnh nhưng lại có cảm giác rất xa, khiến cho Phong Tuyệt không có lí do cảm thấy không thoải mái cùng sợ hãi, giống như hiện tại, nàng đang ngồi kia, nhưng phảng phất như một giây kế tiếp nàng liền có thể theo gió biến mất!

” Hiểu Nguyệt,nàng ngồi đây cũng lâu rồi,đi về nghỉ một chút đi,có được hay không? ”

Thu lại tình cảm trong đáy mắt Phong Tuyệt bước tới nhẹ nhàng nói.

” Phong Tuyệt, ngươi tới rồi! ”

Nghe thấy tiếng bước chân của Phong Tuyệt, Vân Hiểu Nguyệt  ngẩng đầu nhìn hắn một cái chậm rãi hỏi.

” Viễn, vẫn không có tin tức sao? ”

” Thật xin lỗi, người của chúng ta đã đến những thôn phụ cận tìm kiếm hắn, nhưng là không có ai thấy qua Viễn, ta nghĩ có thể là những con thuyền qua lại đã cứu được Viễn rồi dẫn hắn cùng đi.

Hiểu Nguyệt, nàng không cần lo lắng, ta đã nói sẽ giúp nàng tìm hắn, liền nhất định giúp nàng tìm được hắn, nàng tin tưởng ta, được chứ? ”

Ngồi bên cạnh Vân Hiểu Nguyệt , Phong Tuyệt áy náy nói.

” Có thể được thuyền cứu đi sao? ”

Vân Hiểu Nguyệt  nghẹ nhàng thở dài, bên môi tràn ra ý cười cực mỏng.

” Chỉ cần hắn còn sống thì luôn có hy vọng, Phong Tuyệt, ta phải đi rồi, thương thế của ta cũng đã bình phục, ta nhất định phải tìm được hắn, khoảng thời gian này, thật cám ơn ngươi đã chiếu cố ta! ”

” Nàng muốn rời đi? ”

Phong Tuyệt có chút run sợ, trong lúc nhất thời tâm không yên, mãnh liệt trào dâng khiến hắn nắm chặt tay Vân Hiểu Nguyệt.

” Hiểu Nguyệt, đừng đi! Ta đã đáp ứng nàng, cùng nàng đi tìm hắn, nàng chờ ta an bài xong chuyện của ta trước rồi cùng đi, có được hay không? ”

Cảm nhận được bàn tay ấm áp của Phong Tuyệt khiến cho Vân Hiểu Nguyệt  có chút hoảng hốt, sợ sệt nhìn ánh mắt của Phong Tuyệt, đáy mắt tràn ngập tình ý khiến Vân Hiểu Nguyệt  cả kinh, lập tức thanh tỉnh.

” Không cần, Phong Tuyệt, ta đủ khả năng tự bảo vệ mình, trại này cần ngươi, ngươi không thể rời bỏ bọn họ, hơn nữa, thiên hạ này lớn như vậy, có lẽ thời gian tìm rất lâu, có khi hơn chục năm, ngươi không có khả năng luôn bên cạnh ta, được rồi, ta đi thu dọn một chút, sáng sớm mai xuất phát, ta về phòng đây! ”

Rút tay ra Vân Hiểu Nguyệt  đứng lên rời đi.

” Hiểu Nguyệt, ta … ”

Phong Tuyệt mất mát nhìn Vân Hiểu Nguyệt  không chần chừ bước về phòng, chua xót tràn đầy trái tim.

” Hiểu Nguyệt, nàng chỉ thuộc về hắn, vĩnh viễn cũng không thể là của ta, ta biết, nhưng là vì sao khi nàng muốn đi, ta lại không thể buông tay?

Hiểu Nguyệt, nàng có biết hay không, thực ra nàng đã ở trong lòng ta, chỉ là, ta không có cơ hội. ”

Suy sụp, Phong Tuyệt hướng ngoài sân nhỏ mà đi tới, đột nhiên một thị vệ cầm trong tay một phong thư chạy như bay đến.

” Bẩm Trại chủ, Minh chủ võ lâm đưa thiếp mời, nghĩa muội của hắn sắp sửa thành thân, mời mọi người trong võ lâm tham gia. ”

” Hả? Nghĩa muội thành thân? Tên kia đang muốn giờ trò quỷ gì? ”

Tiếp nhận thiếp cưới, Phong Tuyệt ngẩn ngơ.

” Thành thân? Tất cả võ lâm đều đến? Thật tốt! ”

Đột nhiên Phong Tuyệt cao hứng trở lại, xoay người hướng tiểu viện của Vân Hiểu Nguyệt  đi tới, tin tức này chính là than sưởi ấm trong ngày tuyết lạnh giá!

Có cái này, hắn liền có thể lưu lại Vân Hiểu Nguyệt .

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 69

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 69
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...