Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 67

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

” Huyền Dạ? ”

Vân Hiểu Nguyệt  ngẩn người, thầm mắng mình quá mức trầm mê vào thế giới của hai người, mất cảnh giác!

Bất quá nhìn Huyền Dạ vừa đi vừa nhíu mày, mu bàn tay âm thầm làm động tác xoa m//ô//n//g, vẫn là không nhịn được mà bật cười:

” Nhanh như vậy đã có thể đi?

Xem ra, mấy châm kia của ta vẫn là thiếu chính xác, nếu không tối nay, ta lại thưởng ngươi vài châm, đảm bảo ngươi nằm trân giường vài ngày sượng mắt, được không?”

” Xì ”

Vừa đến bên cạnh Vân Hiểu Nguyệt , Tư Đồ Viễn tự nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của nàng liền bị chọc cười.

” Ngươi … ”

Huyền Dạ tức giận đến mặt lúc đỏ lúc trắng, lập tức che dấu ánh mắt tàn nhẫn, mìm cười nói.

” Vân Hiểu, thứ bản điện hạ muốn, chưa từng có chuyện không chiếm được!

Ta cho ngươi biết, bản điện hạ coi trọng ngươi là phúc khí của ngươi, lần trước không phải bởi vì khinh thường ngươi không có võ công thì hiện tại ngươi đã nằm dưới thân bản điện hạ, hắc hắc …

Tối hôm nay ta mang đến là Huyền Vũ cao thủ mạnh nhất, ta xem các ngươi trốn chỗ nào?

Vân Hiểu nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta liền bỏ qua cho thị vệ kia của ngươi, nếu không, tối nay ta sẽ giết hắn, phế đi ngươi, có đầu hàng hay không? ”

Vân Hiểu Nguyệt  vừa nghe lời này, trong lòng rùng mình, nhìn thoàng qua huyền y nam tử đang bao vây, quả thực đều là cao thủ, nhưng là dù ra sao, dựa vào công phu của nàng cùng Tư Đồ Viễn thì cũng không phải không có khả năng thoát được!

” Nguyệt nhi, đợi lát nữa nàng đi trước, ta giữ chân chúng cho nàng! ”

Tư Đồ Viễn khoác lên sương lạnh, dựa vào Vân Hiểu Nguyệt  bên người, ngưng trọng nói.

” Tên ngốc này! ”

Vân Hiểu Nguyệt  trong lòng ấm áp, theo bản năng nắm lấy tay hắn, mỉm cười:

” Ta cùng chàng, hai người đồng tâm, hắn không làm gì được chúng ta, Viễn, đi phải cùng đi, ở phải cùng ở! ”

” Nguyệt nhi ”

Tư Đồ Viễn thâm tình liếc nhìn kìm lòng không được hôn lên hai má của nàng.

” Hảo, chúng ta vĩnh viễn không xa rời nhau! ”

Hai người bọn họ không xem ai ra gì hôn nhau khiến Huyền Dạ xem mà đỏ mắt.

Ghen ghét nhìn hai người bọn họ tay nắm chặt, Huyền Dạ phẫn nộ nói:

” Lên cho ta, giết tên thị vệ kia, về Vân Hiểu, lưu lại mang sống là được.”

” Vâng ”

Một đám người chậm rãi đi tới, Vân Hiểu Nguyệt  cầm ngân châm, Tư Đồ Viễn cầm trường kiếm, hai người nhìn nhau cười, không cảm nhận được chút nào khẩn trương. Đột nhiên:

” Vân Hiểu …

Viễn …

Các người ở đâu?

Đừng đi, mau trở lại đi! ”

Tiếng gọi đứt quãng vang lên, người trong sân nhất tề ngẩn ra, quay đầu nhìn lại, trong chốc lát đã nhìn thấy một người mặc váy dài, nghiêng ngả, chao đảo chạy tới, tập trung nhìn lại hoá ra là Phí Kiều Kiều.

” Viễn, người ngưỡng mộ chàng đã đuổi đến rồi! ”

Vân Hiểu Nguyệt  nhìn Phí Kiều Kiều tóc tai hoảng loạn, sắc mặt tái nhợt, bộ dạng thở hổn hển, nhịn không được trêu Tư Đồ Viễn, không có chút nào bộ dạng chuẩn bị đại chiến.

” Cái gì? Nguyệt nhi, lúc này còn đùa được sao? Nghiêm túc chút đi! ”

Tư Đồ Viễn dở khóc dở cười, nhịn không được nhéo nhéo bàn tay mềm của Vân Hiểu Nguyệt .

” Vân đại phu, Viễn, …

Ta rốt cuộc cũng gặp được các ngươi! ”

Phí Kiều Kiều ngẩng đầu nhìn hai người, suy yếu cười muốn té xuống mặt đất, không kịp thở nói.

” Phí cô nương tìm Viễn nhà ta có việc gì? ”

Vân Hiểu Nguyệt  cười nhẹ, nhìn gương mặt tương tự Huyên nhi, mặc dù tính tình cách xa Huyên nhi vạn dặm, có chút không thích, nhưng thấy gương mặt này, có chút không đành lòng hỏi.

” Ta … ”

Phí Kiều Kiều đỏ mặt ngượng ngùng nhìn Tư Đồ Viễn.

” Ta biết các ngươi suốt đêm rời đi, trong lòng liền muốn đuổi theo, ta … ta …!

” Ha ha … thế nào, có phải ngươi cũng coi trọng Vân Hiểu, muốn đếm cướp người của bản điện hạ? ”

Huyền Dạ thấy Phí Kiều Kiều, đáy mắt hiện lên tia vui mừng rồi lạnh lùng hỏi.

” A? Nhị … Nhị điện hạ vạn an, ta không có thấy Nhị điện hạ, xin nhận tội!

Ta … ta không dám mơ tưởng đến người của điện hạ, ta … ta … ”

Phí Kiều Kiều nhìn ánh mắt hung ác của Huyền Dạ, sợ tới mức quỳ sấp, không thể nói.

” Một nữ nhân như ngươi,không hảo ngây ngốc ở trại,chạy đến chỗ này muốn chết sao?

Làm thịt ả cho ta! ”

Huyền Dạ ánh mắt đầy chán ghét nói.

” Vâng ”

Hai thị giương kiếm hương Phí Kiều Kiều đ//â//m tới, Vân Hiểu Nguyệt  kinh hãi, hình ảnh Huyên nhi chêt thảm một lần nưã lại tái diễn, không chút do dự vẫy tay phóng ra ngân châm, bay người tới kéo Phí Kiều Kiều bay về sườn núi.

” A … ”

Hai thị vệ che tay kêu thảm thiết, kiếm lập tức rơi xuống, hiển nhiên cánh tay đã bị Vân Hiểu Nguyệt  phế đi.

” Bốp bốp bốp ”

Huyền Dạ đứng một bên hứng thú tươi cười vỗ tay khích lệ.

” Hảo công phu, bản điện hạ liền thích mỹ nhân bướng bỉnh lì lợm như ngươi, càng như vậy càng tốt, không giết nàng ta thì không giết, lên cho ta!”

” Vâng. ”

Vân Hiểu Nguyệt  nhẹ nhàng đẩy, đẩy nàng ta đến vách đá dưới đại thụ, cùng Tư Đồ Viễn nghênh đón.

Từ lúc đến dị thế cho tới bây giờ, Vân Hiểu Nguyệt  chưa từng cùng người khác hảo hảo so chiêu, nhất lại là cùng cao thủ so chiêu, cho nên nàng không có hạ sát thủ, mà là đem chiêu số của “ Ngọc Nữ Tâm Kinh ” liên kết với hiện đại, chuyên tìm điểm yếu của một người mà ra tay, còn thuận tay đoạt được kiếm của thị vệ, nàng trước kia chưa từng thấy cũng như không thể tưởng tượng ra chiêu thức.

Hơn nữa Huyền Dạ lại không cho bọn họ có sát ý với nàng, mới khiến cho đám người vây quanh nàng sứt đầu mẻ chán, luống cuống tay chân.

Tư Đồ Viễn thì ngược lại, đều là sát chiêu, có vẻ cố gắng hết sức đánh, Tư Đồ Viễn chỉ cần hơi sơ sẩy, cánh tay liền nhận một kiếm, máu đỏ tươi chảy ra, Vân Hiểu Nguyệt  tâm đau xót, tức giận hiện lên mặt cười, hạ thủ không lưu tình. Một tay múa kiếm, một tay bắn châm, đều trúng tử huyệt, không bao lâu, Vân Hiểu Nguyệt  vọt tới bên cạnh Tư Đồ Viễn, thay hắn đỡ một kiếm.

Mấy chục người đánh hai người, cho dù nội công thâm hậu cũng chống không được!

Vân Hiểu Nguyệt  vốn định lôi kéo Tư Đồ Viễn thi triển khinh công rời đi, bất quá sau cây đại thụ còn có một Phí Kiều Kiều, gương mặt đó Vân Hiểu Nguyệt  thế nào cũng không nhẫn tâm.

Nhảy đến trung tâm vòng vây, Vân Hiểu Nguyệt  quyết tâm giết sạch.

” Nguyệt nhi, bọn họ nhiều người, nàng đi trước đi, có được hay không? ”

Tư Đồ Viễn hô khó khăn sốt ruột nói.

” Viễn, toàn bộ giết, cùng nhau đi! ”

Sát khí quanh thân, Vân Hiểu Nguyệt  lạnh lùng nói, cứ như nữ La Sát từ địa ngục trở về, kim châm liền hướng tử huyệt trên đầu, ngực.

Tuy rằng đại bộ phận đều bị các cao thủ đó chặn lại, nhưng cứ liên tục như vậy bắn đi nên thi thể ngày càng nhiều.

Mà Vân Hiểu Nguyệt  cảm thấy hơi thở của mình càng ngày càng bất ổn, con hơi thở của Tư Đồ Viễn là hổn hển.

Hiển nhiên là tiêu hao quá nhiều chân khí.

Nhìn thủ hạ của mình cứ từng người một ngã xuống, sắc mặc Huyền Dạ càng ngày càng khó coi.

Càng ngày càng xanh mét.

Hướng Phí Kiều Kiều tại gốc cây nháy mắt. Phí Kiều Kiều liền gật đầu, lén lút nhặt lên bảo kiếm, ánh mắt nổi lên ý ngoan độc băng lãnh, không phải hướng về phía Tư Đồ Viễn mà là đi về phía Vân Hiểu Nguyệt , giơ bảo kiếm, nhắm ngay chỗ nàng không phòng bị mà đ//â//m.

Mặt khác, Tư Đồ Viễn vừa quay đầu lại liền thấy một màn này làm cho tim hắn dường như tan nát, thu lại bảo kiếm, hướng về Phí Kiều Kiều phóng tới, nhanh miệng la lên:

” Nguyệt nhi, cẩn thận! ”

Thu kiếm nên nhất thời trước ngực Tư Đồ Viễn hoàn toàn chống trải, hộ vệ trước mắt hắn không do dự mà đ//â//m một kiếm về phía ngực Tư Đồ Viễn, máu tươi nháy mắt phun trào, đem Tư Đồ Viễn hướng vách đá mà đá bay đi.

” Viễn, Viễn, chàng thế nào?

Viễn ráng chịu đựng ta kéo chàng lên.”

Vân Hiểu Nguyệt  đau lòng nhìn Tư Đồ Viễn, nước mắt “ xôn xao ”.chảy xuống.

Nàng nhìn thấy rõ Tư Đồ Viễn bị một kiếm này, cũng biết là nó khiến vết thương trên người hắn nặng hơn rất nhiều.

Vân Hiểu Nguyệt  lòng nóng như lửa đốt, hai chân muốn mượn lực đưa Tư Đồ Viễn lên nhưng là vách đá này lại không có một chút không gian để mượn lực, làm sao bây giờ?

Vân Hiểu Nguyệt  gấp đến độ muốn nổi điên.

Một tay nắm chặt lấy Vân Hiểu Nguyệt , tay còn lại nhanh chóng điểm huyệt đạo để cầm máu. Vì mất máu quá nhiều nên hắn mất hoàn toàn khí lực.

Tư Đồ Viễn chậm rãi ngẩng đầu nhìn Vân Hiểu Nguyệt  chân tay luống cuống, cùng nước mắt rơi xuống, nhìn đi nhìn lại nhận ra cành cây mà hai người bám vào khó có khả năng chịu đựng được sức nặng của hai người. Một tia tuyệt nhiên hiện lên trong mắt Tư Đồ Viễn:

” Nguyệt nhi, nàng đừng nhúc nhích, nếu cây bị gãy,cả hai chúng ta đều phải rơi xuống, Nguyệt nhi, ta có vài lời muốn nói với nàng! ”

” Không thích nghe, ta không thích nghe!

Viễn, bằng mọi cách ta sẽ cứu được chàng, chàng không cần nói nữa, chừa lại chút khí lực đi, có được không? ”

Cảm giác Tư Đồ Viễn muốn nói di ngôn, Vân Hiểu Nguyệt  sợ hãi cự tuyệt, lắc đầu mạnh mẽ nước mắt càng ngày càng nhiều.

” Nguyệt nhi …! ”

Tư Đồ Viễn lấy hơi, ánh mắt có chút mơ hồ nhưng tham lam nhìn về phía Vân Hiểu Nguyệt , mìm cười nói:

” Nguyệt nhi … ta thật sự, thật sự yêu nàng, yêu mỗi biểu tình, mỗi câu nói, đều khắc sâu trong lòng ta, nguyện vọng lớn nhất của ta chính là nắm tay nàng cùng nhau bái Thiên Địa, sau đó sinh ra một nữ nhi giống nàng, cùng nàng chậm rãi về già!

Nguyệt nhi, nàng có biết không?

Mấy ngày này là thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời của ta, ta vĩnh viễn cũng sẽ không quên, Nguyệt nhi, nàng … nguyện ý gả cho ta có được hay không? ”

” Viễn … được, chỉ cần chúng ta có thể đi lên, chỉ cần thương thế của chàng tốt lên, ta gả cho chàng, cùng chàng sinh thật nhiều bảo bảo, cho nên chàng đừng chết, có được hay không? ”

Cảm giác bàn tay của Tư Đồ Viễn dần mất đi độ ấm, dần dần trượt xuống, Vân Hiểu Nguyệt  khóc rống lên lớn tiếng nói.

” Nguyệt nhi cuối cùng cũng đã đồng ý gả cho ta, thật tốt!

Nguyệt nhi, bắt đầu từ bây giờ nàng chính là thê tử của ta, ta yêu thê tử nhất, cho nên Nguyệt nhi, nàng phải sống cho thật tốt, nàng yên tâm, vô luận nàng đi đến chỗ nào, hồn phách của ta nhất định tìm ra nàng, cùng nàng đi khắp thiên hạ!

Nguyệt nhi của ta, hẹn gặp lại nàng, hảo hảo bảo trọng! ”

Nâng tay kia lên đẩy ngón tay Vân Hiểu Nguyệt  ra, Tư Đồ Viễn cười đến hạnh phúc, cứ như vậy ngọt ngào, như vậy tuyệt diễm, phía dưới vực sâu, không chỉ là một con sông chảy siết.

” Không được …

Viễn, ta xin chàng, đừng rời khỏi ta!

Ta yêu chàng, ta yêu chàng mà, chàng thế nào lại rời bỏ ta mà đi?

Chàng đã nói muốn đời đời kiếp kiếp cùng ta chung một chỗ, chàng đã nói mạng của chàng là của ta, không có sự đồng ý của ta, tại sao chàng lại có thể dễ dàng buông tay?

Viễn … ”

Vân Hiểu Nguyệt  tuyệt vọng khóc cầu xin, nhưng là nàng thật sự có thể cảm nhận được rằng nàng yêu hắn.

” Nguyệt nhi, nàng nói nàng yêu ta? Thật vậy sao? ”

Động tác trong tay chậm lại, Tư Đồ Viễn kinh hỉ hỏi.

” Vâng, ta yêu chàng, rất yêu rất yêu chàng, Viễn … ”

” Nguyệt nhi, ta thật sự là người hạnh phúc nhất thiên hạ, Nguyệt nhi, hảo hảo sống, ta yêu nàng! ”

Thâm tình nhìn Vân Hiểu Nguyệt  lần cuối, Tư Đồ Viễn tràn ra nụ cười xinh đẹp quyết bẻ rơi nóng tay nàng ra như sao trời rơi xuống dưới.

” Không ”

Vân Hiểu Nguyệt  tuyệt vọng hô lên, buông lỏng ngón tay, hướng Tư Đồ Viễn bay tới.

” Viễn, chàng nói hay lắm, vĩnh viễn cùng chung một chỗ, chàng chờ ta.”

Cảm nhận được tiếng gió bên tai, Vân Hiểu Nguyệt  nở nụ cười nhìn Tư Đồ Viễn trừng mắt thật lớn nhìn nàng.

Ngay tại lúc Vân Hiểu Nguyệt gần bắt được tay của Tư Đồ Viễn, đột nhiên một cây trường tiên từ trên dốc núi bay xuống, lập tức quấn lấy nàng, đem nàng hướng trên núi mang đi.

” Không cần … Viễn … ”

Vân Hiểu Nguyệt  kinh hãi, không từ bỏ Tư Đồ Viễn duỗi thẳng tay, Tư Đồ Viễn yên tâm nở nụ cười, nhẹ nhàng nỉ non rồi dần dần biến mất trong tầm mắt của Vân Hiểu Nguyệt .

” Vân Hiểu, ngươi không sao chứ? ”

Một phen ôm lấy Vân Hiểu Nguyệt , Phong Tuyệt vừa đuổi tới khẩn trương hỏi.

” Tại sao lại muốn kéo ta lên?

Tại sao, tại sao?

Buông ta ra, ta muốn đi tìm Viễn, buông ta ra … ”

Liều mạng dùng giằng muốn chạy trốn khỏi kiềm chế của Phong Tuyệt. Lòng Vân Hiểu Nguyệt  đau như dao cắt, tại khoảnh khắc kia, nàng nhìn thấy Tư Đồ Viễn yên tâm an ủi mà tươi cười.

Khẩu hình miệng không ngừng lẩm bẩm nói, rõ ràng chính là “ Ta yêu nàng ”.

Cái gì gọi là “ đau tận tâm can ”, vào giờ khắc này nàng đã cảm nhận được!

Làm sao có thể, làm sao có thể cứ như vậy mà rời bỏ ta mà đi, làm sao có thể bỏ lại người ngươi yêu, bỏ ta lại rồi một mình đi như vậy?

Viễn, chờ ta, ta muốn cùng chàng vĩnh viễn chung một chỗ.

” Ngươi điên sao? Ngươi không nên hành động như vậy!

Nếu ngươi nhảy xuống đó thì có phải hay không sự hy sinh của thị vệ ngươi là vô ích? ”

Ôm chặt Vân Hiểu Nguyệt  trong lòng, Phong Tuyệt quát lớn.

” Phong Tuyệt, Người ta yêu nhất, vì thành toàn cho ta mà liền chết trước mặt ta, ta làm sao có thể sống một mình được?

Buông ta ra, ta không thể để cho Viễn sốt ruột chờ đợi. ”

Ngực đau như muốn nổ tung, Vân Hiểu Nguyệt  kịch liệt giùng giằng, nháy mắt phun trào ra một ngụm máu, mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...