Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 5

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Nương nương, người sao vậy? Mau tỉnh lại! Nương nương, người đừng dọa

Huyên Nhi! Ô ô...”

Tiếng khóc lo lắng vang lên ở bên tai, là Huyên nhi! Vân Hiểu Nguyệt

cả kinh, mở mắt! Ôi? Sao đã trở lại rồi? Nếu không phải trong tay vẫn còn nắm hộp

gỗ nhỏ kia, nàng còn tưởng rằng đây là mộng Nam Kha (1)!

“Huyên nhi? Em sao vậy?”

Vân Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái, phát hiện bên ngoài trời đã sáng!

“Huyên nhi gọi người rất lâu, người đều không phản ứng, Huyên nhi sợ

hãi, cho nên mới khóc!”

Lau lau nước mắt, tiểu nha hoàn ngượng ngùng nói.

“Ngốc, ta chỉ là ngủ rất say mà thôi! Ta cảm

giác tốt hơn nhiều rồi, giúp ta đứng lên đi!”

Đem hộp gỗ đặt trong áo ngủ bằng gấm, vươn

tay, đó là thói quen của Vân Hiểu Nguyệt.

“Dạ!” Tiểu nha hoàn vui vẻ đi tới, giúp đỡ

Vân Hiểu Nguyệt đứng lên!

“Nương nương, từ sau khi người mất trí,

sáng sủa hơn nhiều! Trước kia, ngươi chưa bao giờ để cho người khác chạm vào

người, ngay cả Huyên nhi cũng không được!”

“Vậy sao? Ta trước kia rất khó ở chung

sao?”

Vân Hiểu Nguyệt kỳ quái hỏi.

Trong tiềm thức vừa trải qua, Vân Nhược Điệp

đã hồn phi phách tán ấy, mảnh mai tinh tế, tâm địa thiện lương, không giống loại

tiểu thư điêu ngoa!

“Không phải! Nương nương trước kia từ nhỏ

đã không ra khỏi khuê phòng, tâm thiện lương, trong phủ từ trên xuống dưới đều

thực thích nương nương! Chỉ là, người rất thiện lương, cho nên...”

Có chút chần chừ, Huyên Nhi há mồm, cũng

không dám nói tiếp.

“Nói đi, ta sẽ không trách em!” Vân Hiểu

Nguyệt một bên rửa mặt, một bên mỉm cười nói.

“Là vì... Nương nương, người từ nhỏ đã

thích biểu tiểu thư, chính là Nhu phi nương nương, cái gì cũng nói cho nàng,

ngay cả chuyện người yêu Hoàng Thượng, người cũng kể cho nàng biết! Nhu phi

nương nương, ỷ vào mình lớn hơn người hai tuổi, nhanh chân đi trước, đoạt lấy

Hoàng Thượng! Sau đó đến người, Hoàng Thượng bị nàng kích động, vốn không muốn

nạp người làm phi, là người khóc cầu xin lão gia, lão gia mới tiến cung buộc

Hoàng Thượng lấy người! Cho nên, từ sau khi người vào cung, nơi ở cũng là tẩm

cung hẻo lánh nhất, ngay bên cạnh lãnh cung, ngay cả tên cung, cũng là lão gia

cầu Hoàng Thượng, Hoàng Thượng mới miễn cưỡng nói ra ‘Sắc Điệp Cung’ cho người!

Người bị thương, Hoàng Thượng ngay lập tức phái người đem người trở về, đến bây

giờ, cũng không có sai người tới hỏi thăm, thật sự là rất bất công! Nương

nương, khi người mê man, Nhu phi nương nương đưa thuốc tới, nhưng chỉ là muốn đến

chê cười người! Cho nên Huyên nhi mới cầu người đừng quá tin tưởng Nhu phi,

nàng nhất định sẽ hại người!”

Tiểu nha đầu khóc sướt mướt, lời nói thấm

thía, nghe xong, Vân Hiểu Nguyệt đầu cháng váng! Bất quá, có một chút, nàng

nghe cũng hiểu được, chính là Vân Hiểu Nguyệt nàng hiện tại, là một phi tử

không được sủng! Oa, được! Không được sủng cũng tốt, nếu được sủng ái, khó

tránh khỏi chuyện lần sau hắn muốn OOXX ta, khi đó ta tức giận sẽ đem hắn

PK (2), hoặc là ‘cắt’ hắn, khi đó còn thảm hơn! He he, hiện tại, vẫn là

trước thám thính tình báo quan trọng hơn!

“Huyên Nhi, chuyện Nhu phi để sau hẵng

nói! Ngươi nói xem, ta yêu Hoàng Thượng sao? Sao có thể?”

Vân Hiểu Nguyệt rất ngạc nhiên! Không phải

nói Vân Nhược Điệp rất ít rời cửa sao? Như thế nào lại nhìn thấy Hoàng Thượng?

“A, đó là năm người mười hai tuổi, có một

lần, Hoàng Thượng đến nhà chúng, người từ xa đứng nhìn, liền thích Hoàng thượng!

Bốn năm năm, người vẫn thông qua thiếu gia cùng lão gia hỏi thăm về chuyện của

Hoàng Thượng, sau đó càng ngày càng thích, không thể tự thoát ra được!”

“A? Mười hai tuổi thích hắn! Là ta sao?”

Trời ạ! Ta mười hai tuổi, vẫn còn học

trung học, ta thông minh hơn người mới vậy, chứ người bình thường hiện tại mới

học lớp năm tiểu học! Má ơi, yêu sớm như vậy sao? Mười hai tuổi đã biết tương

tư, chết tiệt!

“Đúng vậy! Trong thư phòng của người, đều

là tranh vẽ Hoàng Thượng! Là thiếu gia vẽ hộ người! Nương nương, về sau, chúng

ta phải làm cái gì bây giờ đâu? Người vào cung, đã là người của Hoàng Thượng,

lão gia cùng thiếu gia cũng không tiện ra mặt, cho dù người bị người ta khinh

thường, chúng ta cũng chỉ có thể nhịn! Nhưng, nương nương, Huyên nhi không đành

lòng nhìn người chịu ủy khuất! Người là thiên kim tiểu thư được mọi người từ

trên xuống dưới của phủ Thừa Tướng yêu thương, rất quý giá! Mọi người trước đã

không đành lòng để người đi, không nghĩ tới, người mới tiến cung không được vài

ngày, đã phải chịu ủy khuất lớn như vậy! Bây giờ còn mất trí nhớ!!! Ô ô...

Nương nương, lúc trước người nếu nghe phu nhân cùng lão gia, sẽ không phải chịu khổ như vậy!”

Tiểu nha đầu vừa nói vừa khóc!

“Aiz aiz aiz, Huyên Nhi, thôi nào, đừng

khóc! Sao em động cái gì cũng khóc vậy? Kỳ thật, em thử thay đổi góc độ mà

nhìn, hiện tại ta mất trí nhớ cũng không phải điều gì không tốt! Em xem, ta hiện

tại sáng sủa hơn nhiều, cũng không còn nhớ Nhu phi nương nương luôn khi dễ ta,

cũng không nhớ Hoàng Thượng làm cho ta yêu đến ngay cả tính mạng cũng không cần,

em cũng sẽ không phải thấy ta cả ngày lấy lệ rửa mặt, ai oán giống như oán phụ

bị chồng ruồng bỏ, không tốt hơn sao? Về phần cha mẹ của ta, chỉ cần em chậm

rãi kể cho ta biết, ta nhớ lại không phải được rồi sao!”

Vân Hiểu Nguyệt khuyên nàng.

“Thật sao? Người thật sự sẽ không tin Nhu

phi nương nương nữa sao?”

Huyên Nhi kinh hỉ hỏi.

“Đúng vậy! Lần sau nàng tới chọc ta, ta

tuyệt không để cho nàng khi dễ ta nữa, lại càng không cái gì cũng nghe nàng,

yên tâm đi!”

Vân Hiểu Nguyệt cười tủm tỉm nói.

“Thật tốt quá! Nương nương, vậy Huyên Nhi

yên tâm rồi! Đúng rồi nương nương, mau dùng đồ ăn sáng đi, Trương Thái y đợi

lát nữa sẽ đến đây!”

Tiểu nha đầu cao hứng nở nụ cười, vội vàng

nói.

“Đúng rồi! Khuôn mặt xấu xí này của ta,

còn phải xử lý tốt một chút mới được! Nếu không, chắc sẽ hù chết một đám người,

ta đây chẳng phải là đã đắc tội nặng hay sao?”

Vân Hiểu Nguyệt sờ sờ khuôn mặt gồ ghề của

mình, nhịn không được nở nụ cười!

“Hì hì, nương nương lần này mất trí nhớ,

thật đúng là được ông trời chiếu cố! Nương nương hiện tại không chỉ không hề

nhát gan, ngược lại hoạt bát hơn rất nhiều, còn có thể nói giỡn, Huyên nhi rất

thích!”

Tiểu nha đầu vui vẻ, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng

hồng, kích động khoa chân múa tay!

“Được ông trời chiếu cố? Ha ha... đúng vậy,

ăn cơm thôi!” Vân Hiểu Nguyệt nhớ tới giấc mộng tối hôm qua, nhịn không được nở

nụ cười!

Huyên Nhi ngốc, nếu em biết Vân Nhược Điệp

thật sự đã hồn phi phách tán, mà hiện tại trong cơ thể của nàng ấy, là Vân Hiểu

Nguyệt ta, là linh hồn hiện đại đến từ địa cầu, em có thể thương tâm đến chết

hay không? Nhưng mà em yên tâm, ta nhất định nghĩ cách, hoàn thành nhiệm vụ chết

tiệt của thần vận mệnh chó má kia, cứu sống tiểu thư của em.

Ý đã quyết, Vân Hiểu Nguyệt rất nhanh ăn

xong rồi bữa sáng, chuẩn bị chữa trị cho khuôn mặt vô cùng thê thảm này!

Chú thích

(1) Câu chuyện “Giấc Mộng Nam Kha”

Trong tiếng Hán có một câu thành ngữ “Giấc

mộng Nam Kha”, được dùng để hình dung cõi mộng hoặc một không tưởng không thể

thực hiện được của một người nào đó. Thành ngữ này có nguồn gốc từ cuốn tiểu

thuyết “Tiểu sử Nam Kha Thái Thú” của tác giả Lý Công Tá đời Đường Trung Quốc

thế kỷ 9 công nguyên.

Một người tên Thuần Vu Phân, ngày thường

thích uống rượu. Trong sân nhà ông có một cây hòe lớn rễ sâu cành rậm, một đêm

giữa hè, trăng tỏ sao thưa, gió thổi hiu hiu, chỗ dưới cây hòe là một chỗ hóng

mát tốt.

Vào ngày sinh nhật của Thuần Vu Phân, người

thân và bạn bè đều đến chúc thọ, ông vui mừng quá, và uống nhiều chén rượu. Sau

khi người thân và bạn bè về nhà, Thuần Vu Phân ngà ngà say hóng mát dưới cây

hòe, bất giác ngủ quên.

Trong giấc mơ, nhận lời mời của hai sứ thần,

Thuần Vu Phân bước vào một lỗ cây. Trong lỗ có thời tiết tốt đẹp, là một thế giới

riêng biệt, có nước Đại Hòe. Lúc đó, kinh thành đang tổ chức cuộc thi lựa chọn

quan chức, ông cũng đi đăng ký. Ông đã thi ba cuộc, viết văn rất suôn sẻ. Khi

công bố kết quả cuộc thi, ông đứng đầu bảng. Tiếp theo nhà vua tổ chức thi

đình. Nhà vua nhìn thấy Thuần Vu Phân vừa đẹp trai, vừa tài ba lỗi lạc, nên hết

sức ưa thích, rồi chọn ông là trạng nguyên, và gả công chúa cho ông. Trạng

nguyên trở thành phò mã, nhất thời việc này được truyền thành giai thoại ở kinh

đô.

Sau khi lấy nhau, vợ chồng hết sức đằm thắm.

Không lâu, Thuần Vu Phân được nhà vua cử đến quận Nam Kha làm thái thú. Thuần

Vu Phân cố gắng làm việc và quý mến nhân dân, thường đến địa phận quận Nam Kha

điều tra nghiên cứu, kiểm tra công tác của bộ hạ, công tác hành chính ở các địa

phương đều rất liêm khiết và có trật tự, nhân dân địa phương hết sức khen ngợi.

Ba mươi năm trôi qua, thành tích của Thuần Vu Phân đã nổi tiếng khắp toàn quốc,

và ông đã có 7 con, 5 trai 2 gái, cuộc sống rất hạnh phúc. Nhà vua mấy lần muốn

điều động Thuần Vu Phân về kinh thành đảm nhiệm chức vụ cao hơn, nhưng sau khi

được biết, nhân dân địa phương kéo nhau lên phố, ngăn lại xe ngựa của thái thú,

thỉnh cầu ông tiếp tục làm quan thái thú quận Nam Kha. Thuần Vu Phân cảm động

trước sự yêu mến của nhân dân, đành phải lưu lại, và trình thư lên nhà vua giải

thích rõ tình hình. Nhà vua rất vui mừng trước thành tích công tác chính trị của

ông, và ban thưởng cho ông nhiều vàng bạc châu báu.

Một năm, nước Thiện La cử quân đội xâm phạm

nước Đại Hòe, các tướng quân nước Đại Hòe thừa lệnh chặn đánh địch, bất ngờ bị

đánh bại nhiều lần. Tin thua trần truyền tới kinh thành, nhà vua bị choáng, khẩn

cấp triệu tập quan chức văn võ thương lượng cách đối phó. Nghe nói quân đội

mình nhiều lần bị đánh bại ở tiền tuyến, địch hết sức mạnh mẽ đã tiến gần kinh

thành, các đại thần sợ hãi đến nỗi tái mặt, đại thần này nhìn đại thần kia,

đành chịu bó tay.

Nhìn thấy thần sắc của đại thần, nhà vua hết

sức tức giận và nói: “Nhà ngươi ngày thường ăn ngon ở nhàn, hưởng thụ hết vinh

hoa phú quý, một khi nhà nước gặp khó khăn, nhà ngươi lại trở thành quả bầu

không có mồm, hèn nhát khiếp trận, cần nhà ngươi có tác dụng gì?”

Tể tướng chợt nghĩ tới ông Thuần Vu Phân,

thái thú quận Nam Kha có thành tích công tác xuất sắc, bèn giới thiệu với nhà

vua. Nhà vua ra lệnh ngay, điều động Thuần Vu Phân điều khiển quân đội tinh nhuệ

toàn quốc đánh địch.

Sau khi nhận được mệnh lệnh của nhà vua,

Thuần Vu Phân lập tức dẫn quân xuất chinh. Nhưng ông không biết gì về phép dùng

binh, vừa giao chiến với quân địch, đã bị thua liểng xiểng, chiến sĩ và ngựa bị

tổn thất nặng nề, ông xuýt nữa bị bắt. Được tin này, nhà vua hết sức thất vọng,

ra lệnh truất bỏ mọi chức vụ của ông, giáng xuống làm bình dân, và đưa về quê. Thuần

Vu Phân nghĩ tên tuổi anh hùng của mình bị phá hủy hoàn toàn, hết sức xấu hổ và

tức giận, kêu một tiếng thật to, ông tỉnh dậy từ giấc mơ. Ông theo cõi mộng đi

tìm nước Đại Hoè, hóa ra dưới cây hòe có một lỗ con kiến, những kiến đang cư

trú ở đó.

“Giấc mơ Nam Kha” có khi cũng chỉ đời người

như giấc mơ, phú quý quyền thế đều là hư ảo.

(2) PK: Thuật ngữ game – Player Killer hay

Player Killing - chỉ những người hoặc hành động đi “giết” người chơi khác

;), ngoài ra trong các chuyên môn khác lại có rất nhiều từ khác nhau, ai có ý định

tìm hiểu thì đại gia Google nhé:)

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...