Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 48

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

30 giây sau, Vân Hiểu Nguyệt bảo một thị vệ kéo dây thừng lên, sắc mặt

cung nữ kia đã tái nhợt, miệng đầy mũi bùn đất, đã không còn khí lực mà nói

chuyện, chỉ có thể dùng ánh mắt sợ hãi đến cực điểm cầu xin!

“Ngươi cũng biết sợ ư? Vậy lúc ngươi khiến Huyên nhi của ta chết đuối,

ngươi có nghĩ rằng cô ấy sẽ sợ hãi thế nào không? Hôm nay, ta muốn ngươi nếm thử

những thống khổ của Huyên nhi, cho nên ngươi chết chắc rồi!” Lạnh lùng vỗ vỗ mặt

cung nữ kia, Vân Hiểu Nguyệt vung tay lên, thị vệ dừng lại một chút, nhìn sắc mặt

lãnh khốc của Vân Hiểu Nguyệt, nhẹ buông tay, cung nữ lại rơi xuống nước, dây

thừng lại rung rung, lúc này, rõ ràng mỏng manh hơn trước rất nhiều.

Cứ lặp lại như thế, Vân Hiểu Nguyệt lạnh lùng quan sát, tất cả mọi

người lại sợ tới mức lạnh run, không ai dám mở miệng nói chuyện, Tiếu Hoàng hậu

choáng váng, mãi cho đến lúc cung nữ này không còn thở nữa mới bị lên cầu, Vân

Hiểu Nguyệt mới quay đầu, nhìn về phía một cung nữ khác cùng Tiếu Hoàng hậu.

“Nương nương, người… Người cho nô tỳ chết thoải mái đi, nô… Nô tỳ

không đẩy Huyên cô nương, cầu người, cầu người …” Một cung nữ khác đột

nhiên quỳ dập đầu trên mặt đất, thủ đoạn tra tấn của Vân Hiểu Nguyệt khiến ả sợ

tới mức chỉ dám cầu xin cái chết thoải mái!

“Được, ta thành toàn cho ngươi!” Trường kiếm vung lên, đ//â//m thẳng vào

trái tim cung nữ đang quỳ trên mặt đất, một kiếm chí mạng. Sau đó nàng cũng

không thèm nhìn mặt đất dính đầy máu tươi, Vân Hiểu Nguyệt rút trường kiếm đang

máu tươi đầm đìa ra, đặt trên cổ Tiếu Hoàng hậu, lạnh lùng hỏi: “Còn ngươi, muốn

chết như thế nào?”

Tiếu Hoàng hậu sợ tới mức phát run, không dám nói câu nào, nếu không

phải được hai thị vệ bên cạnh giữ vững, nàng đã sớm rỉ ra thành một đống rồi!

“Điệp nhi, dừng tay!” Vân Hiểu Nguyệt vừa định có động tác, một tiếng

quát lo lắng khiến Vân Hiểu Nguyệt hơi khựng lại một chút, hàn ý trên người quá

nặng, xoay người thôi cũng lạnh lẽo: “Ngươi muốn che chở cho ả?”

“Không phải! Điệp nhi, dù sao ả cũng là Hoàng hậu, làm như vậy, nàng

cũng khó trốn khỏi chịu tội, buông kiếm xuống, Trẫm nhất định làm chủ cho nàng,

trách phạt ả, được không?” Nhìn hai xác chết một bên, Tần Ngạo biến sắc, lo lắng khuyên

bảo.

“Đúng vậy, Điệp nhi, Hoàng huynh nói rất đúng, buông kiếm xuống, được

không?” Tần Vũ theo sau vội vàng bổ sung.

“Haha, buồn cười quá, trách phạt? Trách phạt gì? Chúng đã hại chết

Huyên nhi, chẳng lẽ không đáng chết hay sao?”

“Ta ta ta… Là Nhu phi dạy ta làm như vậy, ả nói nếu muốn giết chết

ngươi thì phải xuống tay với người ngươi tin tưởng nhất, ta không muốn giết nó,

chỉ muốn uy hiếp thôi… Hoàng thượng, cứu thiếp, ả là ma quỷ, ma quỷ, hu hu…” Thấy

Tần Ngạo, Tiếu Hoàng hậu lập tức phản ứng, gào khóc trốn tránh trách nhiệm.

Nhu phi? Nụ cười lạnh bên môi Vân Hiểu Nguyệt càng sâu, mỉa mai nhìn

thoáng qua Tần Ngạo, chất vấn: “Thế nào? Không phải nói đã quản giáo Nhu phi

sao, một kẻ trong Thiên lao cũng có thể gây nên sóng gió, Hoàng thượng à, cái gọi

là trách phạt của người, thật khiến nô tì đại khai nhãn giới đấy! Hoàng hậu,

ngươi đừng trốn tránh trách nhiệm nữa, nhưng, nếu Hoàng thượng cùng Vương gia đều

bảo vệ ngươi, ta không thể giết ngươi, nhưng tội chết có thể miễn, mang vạ khó

mà thoát, cái chết của Huyên nhi, một kiếm này coi như xong!” Tiếng nói vừa dứt,

Vân Hiểu Nguyệt lao mũi kiếm xuyên thủng bả vai Hoàng hậu, ngân châm vốn giấu sẵn

trong tay đ//â//m vào gân mạch của ả nhanh như điện xoẹt, theo sự chuyển động của

máu, mười hai canh giờ sau, ngân châm sẽ đ//â//m vào tâm mạch, sinh mệnh nữ nhân

này, cũng sẽ đi tới điểm cuối, hơn nữa, sẽ là đau đớn vô cùng!

Cho ngươi chết thoải mái ngươi không cần, là ngươi ép ta, chẳng

trách ta được! Cười lạnh rút kiếm ra ném đi, Vân Hiểu Nguyệt cũng không thèm

nhìn Hoàng hậu đang gào lên như heo bị giết, lướt qua Tần Ngạo cùng Tần Vũ, đi

đến Thiên lao. Vẫn còn một người, nàng phải giết ả mới khiến Huyên nhi an tâm

lên đường!

“Điệp nhi, nàng muốn đi đâu?” Dáng vẻ của Vân Hiểu Nguyệt khiến Tần

Ngạo cảm thấy sợ hãi không hiểu, vội vàng đuổi theo.

“Thiên lao!”

“Được, Trẫm đi cùng nàng!”

Vân Hiểu Nguyệt chẳng thèm quan tâm đến hắn, chỉ một mực đi thẳng, ước

chừng một canh giờ sau, rốt cục đã tới thiên lao.

“Tham kiến Hoàng thượng, quý phi nương nương!”

“Miễn lễ! Đưa Trẫm cùng nương nương đến chỗ Nhu phi!”

“Dạ!”

Thiên lao rất âm u, cũng rất ẩm ướt, đi đến tầng tối nhất, ngục tốt

đưa hai người vào một gian tù, mở cửa ra, Vân Hiểu Nguyệt đi lên đầu tiên.

Đập vào mắt nàng là cảnh Nhu phi hai tay hai chân đều bị xiềng xích,

cả người thấp thoáng máu tươi nằm trong một đống cỏ rác đang r//ê//n rỉ, nhưng kỳ

quái, gương mặt của ả vẫn rất sạch sẽ!

“Hừ, kêu la cái gì, có thể đưa ra cái cách ngu xuẩn ấy, chứng minh

hình phạt còn rất nhẹ!” Vân Hiểu Nguyệt cười lạnh, tùy tay rút ra thanh kiếm của

ngục tốt, vỗ vỗ lên mặt Nhu phi.

“Ai? Là ngươi!” Nhu phi chậm rãi mở mắt, thấy Vân Hiểu Nguyệt, hận

thù tận xương lập tức bắn ra từ đôi mắt đã mất đi vẻ sáng bóng động lòng người:

“Đồ tiện nhân, ngươi còn chưa chết sao? Ha ha… Hay, cuối cùng chính ta đã khiến

ngươi mất con, ta có chết cũng sáng mắt!”

“Tiện nhân, câm miệng cho Trẫm!” Tần Ngạo tiến lên từng bước, nổi giận

nói.

“Hoàng… Hoàng thượng!” Nhu phi cố sức quay đầu, thấy Tần Ngạo, ánh mắt

lập tức biến thành vui sướng: “Hoàng thượng, người còn nhớ nô tì? Tốt quá, rốt

cục người đã thăm nô tì, ngày nào nô tỳ cũng giữ mình sạch sẽ, sợ Hoàng thượng

gặp nô tì lại không nhận ra, Hoàng thượng, nô tì vẫn xinh đẹp như vậy, đúng

không?”

“Ha ha…” Vân Hiểu Nguyệt nhìn dáng vẻ Nhu phi, đột nhiên cảm thấy nữ

nhân này thật sự là rất đáng thương! Dùng hết tâm cơ đến nỗi bị bỏ tù chỉ vì một

nam nhân không biết yêu là gì, thậm chí đến chết cũng chẳng biết, đây chính là

công dã tràng, là hoa trong gương, trăng trong nước! Nhưng, cho dù thế thì sao

chứ? Nếu chọc đến nàng, Vân Hiểu Nguyệt nàng sẽ không để ả chết thoải mái như vậy

đâu!

“Hoàng thượng, người ngài yêu, là ả, hay là ta?” Đột nhiên nở nụ cười

tuyệt mỹ, Vân Hiểu Nguyệt đến gần Tần Ngạo, mỉm cười hỏi.

“Điệp nhi, nàng tha thứ cho Trẫm rồi?” Tần Ngạo thấy nụ cười xinh đẹp

của Vân Hiểu Nguyệt, lập tức vui, vội vàng ôm lấy nàng, thâm tình nói: “Người

Trẫm yêu, đương nhiên là Điệp nhi!”

“A… Không, gạt người! Hoàng thượng, người yêu nô tì, người yêu nô

tì, đúng không?” Nhu phi lập tức cuồng loạn, giọt nước mắt lớn như hạt đậu rơi

xuống, gương mặt tái nhợt mếu máo, vô cùng xấu xí!

Tần Ngạo chán ghét nhìn ả một cái, khinh thường: “Trẫm yêu ngươi lúc

nào, cho tới bây giờ Trẫm chưa từng yêu ngươi, hạng nữ nhân tâm tư ác độc như

ngươi cứ chờ chết già trong ngục đi!”

“Không… đây không phải thật sự, không phải thật sự…” Nhu phi thê thảm

gào khóc đến tê tâm liệt phế, rồi sau đó trong miệng trào ra máu tươi, đầu ngả

sang một bên rồi ngất!

Đau lòng không? Nhu phi, sự đau lòng ấy của ngươi đem so sánh với Điệp

nhi, so sánh với ta, không thể nào bằng được, cho nên, sao ta lại có thể dễ

dàng bỏ qua ngươi như vậy?

Đẩy tay Tần Ngạo ra, Vân Hiểu Nguyệt đi lên trước, đ//â//m kiếm thật sâu

vào đùi Nhu phi, “A…” Nhu phi hét lên một tiếng, tỉnh lại.

“Hoàng… Hoàng thượng cứu thiếp, cứu thiếp!” Gian nan cử động cơ

thể, Nhu phi chảy mồ hôi như mưa hạ, khóc lóc kêu than, Vân Hiểu Nguyệt nghe vậy,

nghiêng đầu giọng mỉa mai nói: “Hoàng thượng, ả, người còn muốn giúp không?”

“Điệp nhi, Trẫm… Ở bên ngoài chờ nàng!” Tần Ngạo giật mình, thật sâu

nhìn thoáng qua Vân Hiểu Nguyệt, xoay người đi ra ngoài.

“Không…” Nhu phi thê thảm kêu lên, tuyệt vọng nhìn thân ảnh Tần Ngạo

biến mất, ngã vào trong đám cỏ rác gào thét khóc rống lên.

“Nhu phi, từ đầu đến cuối, cho tới bây giờ hắn chưa từng yêu ngươi,

ngươi chẳng qua là một món đồ chơi của hắn mà thôi, chỉ là đối tượng cho hắn lợi

dụng mà thôi! Ngươi hại chết con của ta, bây giờ lại kích động Hoàng hậu hại chết

Huyên nhi, Nhu phi, không giết ngươi, khó tiêu mối hận trong lòng ta!” Chậm rãi

rút trường kiếm ra, Vân Hiểu Nguyệt đặt kiếm trên mặt Nhu phi, cười lạnh nói:

“Ngươi không phải kiêu ngạo nhất về mỹ mạo sao? Vậy ta sẽ hủy nó hoàn toàn, cho

ngươi đến địa phủ cũng làm nữ quỷ xấu xí nhất, tất cả chuyện này đều do ngươi tự

chuốc lấy!” Cổ tay múa loạn, “xoẹt xoẹt xoẹt…” ngập đầy thù hận, chỉ trong nháy

mắt Vân Hiểu Nguyệt đã tạo ra vô số vết máu trên gương mặt đáng giận trước mắt,

dòng máu đỏ tươi hắt ra chung quanh, tiếng gào khóc của Nhu phi vang vọng trong

Thiên lao, ngục tốt đứng bên ngoài sợ tới mức lạnh run người, không dám cử động!

“Ngươi không phải Điệp nhi, ngươi là ma quỷ! Ma quỷ!!!” Đau đớn giãy

giụa trên đám cỏ, Nhu phi thét lên những lời vô nghĩa.

“Ha ha, ma quỷ? Nhu phi, những nữ nhân tâm địa ác độc như ngươi, mới

là ma quỷ chân chính!” Cười lạnh chặt đứt tay chân ả, nhìn ả dần dần ngừng giãy

dụa, nghe tiếng kêu thảm thiết của ả dần dần trở nên mỏng manh, cho đến tận lúc

nó hoàn toàn biến mất, quay đầu lại, Vân Hiểu Nguyệt nhìn ngục tốt đứng một

bên, lạnh lùng nói: “Nhìn xem, đã chết chưa?”

“Hồi… Hồi bẩm nương nương, đã… đã tắt thở!” Ngục tốt run run kiểm

tra, hồi đáp.

“Tốt, tốt quá! Huyên nhi, Điệp nhi, tỷ tỷ đã báo thù cho các muội rồi,

tất cả những ai hại các muội đều đã chết, các muội có thể nhắm mắt an nghỉ rồi!”

Ném thanh kiếm dính máu vào vũng máu, Vân Hiểu Nguyệt nhịn không được lệ đọng

quanh mi, nàng thì thầm rồi xoay người bước ra khỏi Thiên lao!

“Điệp nhi, nàng đi đâu vậy?” Tần Ngạo chờ ở ngoài Thiên lao thấy Vân

Hiểu Nguyệt đi ra, vội vàng hỏi.

“Hoàng thượng, ta muốn tiễn Huyên nhi muội muội của ta đi trên đoạn

đường cuối cùng, xin ngươi đừng tới quấy rầy chúng ta!” Lướt qua hắn, Vân Hiểu

Nguyệt cũng không quay đầu lại, đi về phía Sắc Điệp Cung!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ