Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 45

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tư Đồ Viễn có công? Công gì? Thần đệ

không hiểu chuyện gì, không biết Hoàng huynh có thể giải thích cho đệ chút được

không?”

“Nơi này không có người ngoài, hai huynh đệ

ta có gì mà không thể nói chứ?” Khóe miệng Tần Ngạo giật nhẹ, tiếp tục nói:

“Sau khi ám vệ của Trẫm tra ra thân phận thật của Tư Đồ Viễn, Trẫm từng muốn giết

hắn, nhưng sau khi thử vài lần, Trẫm phát hiện người này tuy là cao thủ Vân gia

bí mật nuôi trồng, nhưng hiểu rõ sai trái. Sau khi hắn theo Trẫm tiến cung vẫn

tận tâm tận lực bảo vệ Trẫm, trung hậu thành thật, trầm tính ít nói, không có

ham mê bất lương, là một hộ vệ hiếm có. Cho nên Trẫm cố ý vô tình tiết lộ cho hắn

tin Vân tướng cùng Hộ Bộ Thượng Thư của Bạch Hổ quốc là Liễu Băng thường xuyên

bắt liên lạc, cũng ám chỉ dã tâm soán vị của Vân tướng cho hắn, sau đó theo dõi

nghiêm mật. Quả nhiên, sau khi biết những chuyện đó, hắn không báo tin cho Vân

tướng, mà lựa chọn im lặng. Trẫm biết, người này trung tâm với Thanh Long quốc

ta.

Ngày đó, Trẫm nâng cốc nói chuyện với hắn,

cũng đã hứa chỉ xử trí một mình Vân tướng, nô bộc, tạp dịch trong phủ, bao gồm

cả cha mẹ hắn, Trần Viễn cùng Vân phu nhân đều được miễn hình pháp, hắn mới đồng

ý với Trẫm đi trộm văn kiện bí mật liên lạc giữa Vân tướng và Liễu Băng, tuy chỉ

có mấy phong thư, nhưng đủ để Vân tướng không thể chối cãi, ngoan ngoãn đền tội!

Sau này Trẫm biết hắn kỳ thật là ám vệ Vân

tướng huấn luyện để bảo vệ Điệp nhi, mục đích trà trộn vào trong cung ngay từ đầu

đã là bí mật giám sát Trẫm, sau này khi Điệp nhi vào cung thì bảo vệ Điệp nhi,

những hành vi ngầm của Vân tướng, hắn không hề biết, Trẫm mới thoáng yên lòng.

Lần này đi Nam Cương tuyên chỉ triệu Trần

Viễn về, Trẫm cố ý phái hắn đi, sau đó sai ám vệ theo đuôi, Trẫm muốn xem xem hắn

có đem chuyện của Vân tướng mật báo cho Trần Viễn hay không. Nếu có, hắn cũng sẽ

không trở về được. Sự thật chứng minh: Hắn, là trung thần, không hề nói gì cho

Trần Viễn, Trẫm mới yên tâm để hắn tạm giữ đại quân.

Nay tất cả mọi chuyện đã như bụi rơi sau

lưng, cũng là lúc nên triệu hắn về kinh, nhưng cha mẹ hắn đã tự vẫn theo chủ,

Trẫm đã không tuân thủ lời hứa với hắn, đây là chuyện Trẫm nợ hắn. Chờ hắn trở

về, Trẫm sẽ cho hắn làm tổng quản Ngự Lâm quân Hoàng thành, thống lĩnh tam quân

Hoàng thành, và vẫn âm thầm bảo vệ Điệp nhi như cũ. Trẫm cũng sẽ truy phong cha

mẹ hắn, sau đó ngự ban một tiểu thư khuê các tài đức vẹn con nhà đại quan làm

phu nhân hắn. Vũ đệ, đệ thấy thế nào?”

Tần Ngạo chậm rãi nói hết, Vân Hiểu Nguyệt

trên nóc nhà nghe thấy mà lòng đau như cắt, nước mắt thành dòng rơi tựa trân

châu, làm ướt tấm ngói lưu ly trước mặt.

Viễn, vì sao, vì sao mà ngay cả huynh cũng

có điều giấu diếm ta? Chẳng lẽ đây là điều huynh gọi là yêu ư? Đồ ngốc, đồ ngu,

ngu ngốc, ta hận huynh chết đi được! Cho nên, ta tuyệt không thể tha thứ cho

huynh nữa rồi, nếu huynh sớm nói cho ta biết chuyện này, tối thiểu thì ta có thể

ngăn cản cái chết của mẫu thân và đại ca, chứ không phải chờ tất cả mọi người

đi hết, ta cuối cùng mới biết, đã chẳng làm gì được nữa! Quả nhiên, đàn ông cổ

đại đều coi thường phụ nữ, ngu đến nỗi khiến người ta phát điên. Tư Đồ Viễn ơi

là Tư Đồ Viễn, huynh đã trung với Thanh Long quốc đến thế, hãy cứ cưới người

nào mà yêu nghiệt chết tiệt tìm cho huynh, rồi cả đời làm tay sai cho hắn đi,

Vân Hiểu Nguyệt ta lại sợ không tìm thấy đàn ông tốt hay sao? Tư Đồ Viễn, huynh

đã làm tổn thương trái tim ta như vậy, ta cũng không cần chờ huynh trở lại nữa,

ngay đêm nay ta sẽ bắt đầu chuẩn bị, sau vài ngày nữa sẽ hỏa thiêu Sắc Điệp

Cung, bắt huynh hối hận cả đời!

Hai người bên dưới còn nói cái gì nữa, Vân

Hiểu Nguyệt không nghe vào dù là một chữ. Nàng cắn môi, nắm chặt hai đấm, Vân

Hiểu Nguyệt chạy như chớp về tẩm cung của mình, nàng phải giải tỏa, nếu không sẽ

điên thật mất!

Nhảy vào cửa sổ, ném mình vào trong tấm

chăn bằng gấm, Vân Hiểu Nguyệt khóc rống lên!

Trong đầu, tất cả đều là dáng vẻ ngượng

ngùng đáng yêu của Tư Đồ Viễn, còn có ánh mắt dịu dàng ấy, sự yêu chiều bất đắc

dĩ khi bị mình trêu cợt ấy, càng nhớ, tim càng đau, nước mắt chảy ra càng dữ dội,

không làm sao mà ngừng được, giống như phải khóc hết cho đến khi tất cả đau

lòng trôi ra ngoài. Cổ họng nghẹn đắng, mắt sưng vù lên, ngay cả tấm chăn bằng

gấm cũng bị cắn nát, rốt cục, đến khi nước mắt chảy khô, trái tim ấy cũng dần dần

lạnh cứng lại.

Mơ mơ hồ hồ nằm trên giường, Vân Hiểu Nguyệt

ngơ ngác nhìn trần nhà, một cảm giác mát lạnh vây quanh nàng, chậm rãi tràn vào

đáy lòng, đóng băng trái tim đã vỡ nát, cho đến khi nàng không còn cảm thấy đau

đớn nữa, và cũng chẳng tìm ra một chút dịu dàng nào.

Quả nhiên huấn luyện viên đã nói đúng,

tình cảm nam nữ là thứ không bền chắc nhất, nếu muốn làm một sát thủ thành

công, ngoại trừ bản thân, không thể dễ dàng tin tưởng bất kì ai, đây mới là

phương pháp tự bảo vệ mình tốt nhất!

Từ giờ phút này, ta muốn làm Vân Hiểu Nguyệt

phóng khoáng trước kia, một Vân Hiểu Nguyệt không coi sinh vật giống đực ra gì,

một Vân Hiểu Nguyệt có thù tất phải báo lại trăm lần, một Vân Hiểu Nguyệt thà

phụ cả thiên hạ, chứ không để thiên hạ phụ ta. Ta sẽ dạo chơi khắp dị thế này,

hành hạ đến cùng những nam nhân thối tha tự cho là đúng ấy, báo thù cho tất cả

phụ nữ đang chịu khổ chịu khổ khắp thiên hạ!

“Vân Hiểu Nguyệt, mày làm được!” Xoay người

nhảy xuống giường, Vân Hiểu Nguyệt vỗ vỗ mặt mình, tự bơm hơi: “Rời khỏi huynh

đệ họ Tần, rời khỏi Tư Đồ Viễn, đêm nay chuẩn bị đồ đạc, đêm mai làm thịt Nhu

phi, đêm kia hỏa thiêu Sắc Điệp Cung, đưa Huyên nhi cao chạy xa bay, nơi thối

nát này đã không còn gì đáng giá để ta lưu luyến nữa rồi!”

Lấy một chiếc khăn đen bịt mặt lại, đóng

băng toàn bộ đau xót vào đáy lòng, mở cửa sổ ra, Vân Hiểu Nguyệt hít một hơi thật

sâu, đi đến phòng ăn, nơi đó có thứ mình cần, nếu muốn diễn trò hay, ắt không

thể thiếu thứ đó!

Phòng ăn ở phía Bắc Hoàng cung. Đi

qua hoa viên và một rừng cây nhỏ, tránh các thị vệ tuần tra, Vân Hiểu Nguyệt đi

tới cái kho phía sau, chỗ đó có rất nhiều dầu để thắp, còn có rất nhiều rượu,

chỉ cần lấy mỗi thứ một nửa, hoàn toàn có thể đốt Sắc Điệp Cung sạch không tì vết!

Thị nữ trông coi đã tựa vào cạnh cửa để ngủ,

Vân Hiểu Nguyệt điểm nhẹ huyệt đạo của họ, lấy chìa khóa mở cửa, đi đến tận

cùng bên trong, trộm lấy hai vại lớn, lấy đầy đủ những thứ mình cần, sau đó

khôi phục tất cả về nguyên trạng, lén lút nhảy lên nóc nhà, chạy về tẩm cung.

Lúc này đã là canh ba sáng sớm, thị nữ

trong phòng ăn đều rời giường đi chuẩn bị bữa sáng cho Hoàng cung, Vân Hiểu

Nguyệt đang ẩn nấp, đột nhiên, lời thủ thỉ của một vài cung nữ truyền vào trong

tai, khiến trong lòng nàng rục rịch, không khỏi dừng lại, nghiêng tai lắng

nghe.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 45

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 45
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...