Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 3

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Em... Em xác định đây là ta? Sao lại xấu

như vậy!!!” Nhìn khuôn mặt hiện trên gương đồng, Vân Hiểu Nguyệt sợ run đến nửa

ngày, la hoảng lên, quả thực là khóc không ra nước mắt!

Má ơi! Sao lại thành ra như vậy? Khuôn mặt

có nhiều nốt hồng đậu, cho dù là gương đồng cổ này nhìn mơ mơ hồ hồ, nhưng vẫn

rõ ràng có thể thấy được! Cũng may những nốt không vỡ ra, bằng không, khẳng định

còn thảm hơn! Sửu nữ... Ta không muốn xuyên vào thân thể của nàng, ta muốn

khuôn mặt xinh đẹp của ta, làn da trắng noãn mềm mại! Ô ô... Chết tiệt Viễn

Thần, ta muốn ăn sống nuốt tươi ngươi!!!

“Nương nương, người là đệ nhất mỹ nhân

kinh đô đấy! Cho nên vừa đủ tuổi cài trâm đã bị Hoàng Thượng nạp vào cung, sao

lại là xấu nữ? Chẳng qua từ khi người vào cung, không biết vì cái gì, lại thành

ra như vậy!”

Huyên nhi vội vàng giải thích!

“Kinh đô đệ nhất mỹ nhân? Với khuôn mặt

này? Ha ha...Cười chết người! Ta nói nha đầu Huyên

nhi nhà em, em đừng trêu đùa như vậy!”

Má ơi! Ở chỗ này, sẽ không quan niệm xấu là đẹp chứ! Nếu nhìn thấy

hoàng cung xấu nữ lúc nhúc lúc ẩn lúc hiện, hơn nữa Hoàng đế lại là một gã béo

mập ngồi không hưởng thụ, không bằng cho ta trở về đi! Ông trời ơi, ta muốn về

nhà!!!

“Thật sự mà! Nương nương, ngươi cẩn thận nhìn lại đi, trừ bỏ những nốt

này, người thật sự là mỹ nhân! Toàn bộ Hoàng cung, không có người nào đẹp hơn

nương nương! Ngày trước, người vẫn rất kiêu ngạo về dung mạo của mình mà! Ô ô.

.. Nương nương, người như thế nào quên tất cả như vậy?”

Tiểu nha hoàn thấy Vân Hiểu Nguyệt khinh thường khuôn mặt của mình,

gấp đến độ khóc rưng rức!

“Thật sự? Vậy cho ta xem, mang chậu nước đến đây!”

Vân Hiểu Nguyệt thấy tiểu nha hoàn dáng vẻ sốt ruột, có chút không

đành lòng, mỉm cười ra lệnh!

“Dạ, nương nương!”

Huyên nhi cao hứng lau khô nước mắt, vội vàng đi ra ngoài!

Vân Hiểu Nguyệt thả lỏng thân thể dựa vào thành giường, bắt đầu

nghiên cứu thân thể này: thật sự, làn da rất trắng, là cái loại trắng như bơ, sờ

lên trắng mịn, không sai! Sờ ngực mình, ai nha! So với mình trước kia nhỏ đi

nhiều. Quên đi, thân thể này còn rất nhỏ! Có tiền đồ bồi dưỡng! Dáng người

không sai, eo cũng rất nhỏ, chân rất dài, phỏng chừng cao một mét sáu lăm, dáng

chuẩn! Càng làm cho nàng cao hứng là, thân thể này có một đôi chân ngọc vừa phải,

không có dị dạng, cực kì xinh đẹp! Điều này chứng tỏ này không giống cổ đại ở địa

cầu, không có tục bó chân, thật sự là chuyện vui vẻ duy nhất!

“Aizz...”

Thở dài một tiếng, gáy còn còn vô cùng đau đớn, Vân Hiểu Nguyệt đến

bây giờ đều cảm thấy mình chính là đang nằm mơ! Đáng tiếc, không phải!

Cha, mẹ, thứ lỗi cho Nguyệt Nguyệt không bao giờ có thể hàng năm tảo

mộ cha mẹ được nữa, xin lỗi! Còn có Tiểu Huyên Huyên, mày có cảm giác được gì

không? Tao ở địa cầu, căn bản đã chết! Còn có các tiểu đệ, các cậu có biết hay

không, công chúa lão đại của các cậu kỳ thật đã đi tới một không gian hoàn toàn

xa lạ? Các nhiệm vụ sau này, không ai tỉ mỉ bày ra cho, phải chú ý an toàn của

mình, có biết không?

Lệ một giọt một giọt chảy xuống, Vân Hiểu Nguyệt càng nghĩ tâm càng

đau! 26 năm qua, ở “Sát Thủ Minh” hưởng thụ sủng nịch cùng che chở, có phải sẽ

không bao giờ được như thế nữa hay không? Ngẫm lại chính mình từ nhỏ đến lớn, đầu

tiên là được cha mẹ yêu thương, sau đó gia nhập vào đệ nhất tổ chức sát thủ của

cha mẹ, thu lưu nhiều cô nhi, thành lập “Sát Thủ Minh”, ai cũng quan tâm đến

nàng, đến khi tai nạn máy bay, cha mẹ ra đi, bản thân tiếp nhận “Sát Thủ Minh”,

vẫn hưởng thụ cuộc sống của một công chúa! Hơn nữa, bản thân từ nhỏ đã đọc nhiều

sách vở, cũng đã trải qua hệ thống huấn luyện của sát thủ! Mặc dù không tự mình

làm nhiệm vụ, nhưng dựa vào sự thông minh của mình mà nhìn rõ mọi việc,

trở thành một quân sư hoàn mỹ, có phải bởi vì chính mình rất hạnh phúc, cho nên

ông trời cũng đố kỵ, cho nên muốn đem mình đưa đến nơi này hay không?

“Quên đi! Đến thì cũng đến rồi, còn lo nghĩ nhiều làm gì! Tuy rằng

không biết vì cái gì mình tới được đây, tuy nhiên, Vân Hiểu Nguyệt ta là người

vĩ đại như vậy, dù là nơi nào cũng nhất định không để bản thân chịu thiệt?

Hoàng cung có gì đặc biệt hơn người? Thế thì thế nào? Bằng thông minh của ta,

nhất định có thể sống vui vẻ nơi này!”

Lau khô nước mắt, Vân Hiểu Nguyệt rất nhanh liền tiếp nhận sự thật

này, sau khi chơi đùa đã mệt, sau đó nghĩ một chút, tìm cách chuồn ra cung! Muốn

nàng ở hoàng cung làm phi tử ư? Muốn nàng cùng ba ngàn nữ nhân tranh một nam

nhân ư? Thật đúng là ăn no dửng mỡ!!!

“Nương nương, Huyên nhi đến đây!”

Vân Hiểu Nguyệt đang miên man suy nghĩ, ngoài cửa truyền đến tiếng

bước chân, tiểu nha hoàn đến!

“Mau cho ta xem!” Đem một chậu nước trong đặt ở bên giường, Vân Hiểu

Nguyệt liền thắp nến, tỉ mỉ nhìn: quả thật là vô cùng thê thảm! Bởi vì làn da

trắng, cho nên những nốt đỏ rậm rạp này, càng nhìn càng thấy ghê người, chết tiệt!

Miễn cưỡng dời mắt, Vân Hiểu Nguyệt phát hiện, khuôn mặt của Vân Nhược

Điệp này đích thực rất đẹp! Khuôn mặt mỹ nhân, mắt hạnh to ngập nước, đáng yêu

mê người! Lông mi vừa dài vừa cong, chiếc mũi nhỏ xinh đẹp, đường cong cơ thể

duyên dáng, nếu như trên mặt không có nốt đỏ khủng bố này, quả thật là cái tuyệt

sắc mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành! Hình như còn đẹp hơn mình ở địa cầu, Vân

Hiểu Nguyệt vừa lòng!

“Không sai! Huyên nhi, khuôn mặt của ta quả thực xinh đẹp! Tuy

nhiên, theo như em nói, ta cùng lắm mới tiến cung ba ngày mà thôi, sao lại mọc

ra nhiều nốt đỏ như vậy?”

Hơn nữa Vân Hiểu Nguyệt càng xem, làn da càng mẫn cảm, nhịn không được

thấy kỳ quái mà hỏi!

“Không biết ạ! Nhưng, Huyên nhi nhận ra, người một tháng trước dùng

phấn son mà Nhu phi nương nương đưa tới phủ mà bắt đầu... Huyên nhi từng nhắc

người một lần, nhưng người không tin, còn nói Huyên nhi nhiều miệng, Huyên nhi

cũng không dám nói nữa! Tiến cung mấy ngày nay, người không hề ra ngoài, chỉ có

Nhu phi biết chuyện người trên mặt nổi hạt đậu, hôm trước Nhu phi nương nương vụng

trộm tặng một lọ thuốc mỡ, tốt đi nhiều, sau lại không biết như thế nào, người

ngày hôm qua đột nhiên nổi nhiều nốt đỏ như vậy, vừa vặn đúng lúc Hoàng Thượng

triệu tẩm, người rơi vào đường cùng nên phải hóa trang bằng một lớp phấn son thật

dày, mang theo cái khăn che mặt đi, sau đầy người là máu rồi bị đuổi về, khi tỉnh

lại cái gì cũng không nhớ rõ!”

Tiểu nha hoàn nói xong, thương tâm, lại bắt đầu òa khóc!

“Huyên nhi đừng khóc, không sao hết, ta mất trí nhớ, nhưng em nhớ

rõ! Nói cho ta biết! Đúng rồi,

ai là Nhu phi?”

Hừ! Không cần phải nói, khẳng định là Nhu

phi kia động tay động chân! Về phần cái lão ngưu kia,

tám phần là bị đám nốt đổ khủng bố của Vân Nhược Điệp mà sợ hãi, có lẽ đánh

nàng, sau đó Vân Nhược Điệp đáng thương bị thương, hoặc là đã chết! Ta không

hay ho trùng hợp cũng đụng đầu, liền mạc danh kỳ diệu đến đây, hừ!

“Nhu phi nương nương biểu tỷ của người, lớn hơn người hai tuổi, cảm

tình hay người khá tốt! Hai năm trước, Nhu phi nương nương vào cung, nghe nói

được Hoàng Thượng hết mực sủng ái! Tuy nói Nhu phi nương nương không thể rời

cung, nhưng nàng thường xuyên phái người đưa một ít đồ dùng cho nương nương. Về

sau Hoàng Thượng triệu người tiến cung, Nhu phi nương nương liền tự mình tới

đón người! Nhưng, nương nương à, Huyên nhi cả gan nói thêm câu nữa, Nhu phi

nương nương cũng không thích người, người khác nhìn không ra, còn nha hoàn bên

người, nhìn lâu cũng sẽ nhận thấy! Nghe những lời của Nhu phi nương nương,

Huyên nhi vẫn nghẹn ở trong lòng! Nay người mất trí nhớ, là chuyện không tốt,

Hoàng cung không thể so với trong nhà, Huyên Nhi khẩn cầu nương nương về sau đừng

chuyện gì cũng nói với Nhu phi nương nương, được không?”

Tiểu nha hoàn nói xong sau, “Phù phù” một tiếng quỳ gối xuống đất!

Thật sự là nha đầu ngoan trung thành và tận tâm! Còn rất thông minh,

trách không được Vân Nhược Điệp mang nàng cùng tiến cung! Vân Hiểu Nguyệt vừa

lòng nở nụ cười, Huyên nhi này, cùng Tiểu Huyên Huyên của ta giống nhau, đều rất

tốt với ta, ta thích!

“Huyên nhi ngoan, đứng lên đi! Ta đã biết, về sau ta sẽ chú ý! Tốt lắm, lấy cho

ta một chiếc khăn mặt sạch sẽ, để ta rửa mặt, đem đồ trang điểm mà Nhu phi đưa

tới lại đây, không phải, là phấn son, mang đến đây! Về sau ta không cần nó nữa!”

Tuy nhiên, Nhu phi à Nhu phi, ta sẽ giữ đống

này, chờ ta có cơ hội, nhất định đem tất cả trả lại cho cô, cho cô cũng thử những

nốt đỏ này, ha ha...

Nhe răng trợn mắt cúi đầu dùng nước trong

rửa mặt, sau đó lau khô! Vân Hiểu Nguyệt mỏi mệt không chịu nổi nói: “Huyên

nhi, sớm đi ngủ đi! Về phần khuôn mặt của ta, hôm nay ta không muốn nói, mọi

chuyện chúng ta ngày mai nói sau!”

“Dạ!”

Huyên nhi cúi người thân, hầu hạ Vân Hiểu

Nguyệt nằm xuống, sau đó thổi tắt ngọn nến. Vân Hiểu Nguyệt thật sự quá mệt mỏi

, không lâu sau, rất nhanh ngủ say!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...