Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 17

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Vân Nhược Điệp?” Tần Ngạo ngẩn ra, đột nhiên hé ra một nụ cười tuyệt

mỹ nói: “A, không nghĩ tới ái phi hóa ra là mỹ nhân tài mạo song toàn như vậy,

thật ra Trẫm nhìn nhầm! Vì bồi thường, đêm nay Trẫm ở tẩm cung của nàng, thế

nào?”

Vân Hiểu Nguyệt nghe vậy, nhịn không được ngẩng mặt lên trời xem thường.

Chết tiệt! Đùa à? Cũng không phải nam kĩ, dùng thân thể để bồi thường? Ngươi muốn

thế, ta thì không, nếu bị Ngải Tư (độc tố gây nên HIV), ta không phải thảm

sao!

Xét thấy trước mắt mình vẫn cần phải dựa vào hắn, Vân Hiểu Nguyệt cưỡng

chế tức giận, châm biếm mà nói: “Hoàng Thượng, người ngày lo việc nước, nô tì

như thế nào có thể làm cho người mệt nhọc? Lại nói, vốn là là nô tì xấu xí làm

Hoàng Thượng kinh hãi, tội ở nô tì, nô tì về tẩm cung, tự mình trừng phạt!”

Đưa tay dùng sức kéo Huyên nhi quỳ đến bây giờ, Vân Hiểu Nguyệt hạ

thấp người thi lễ, lui về phía rừng cây nhỏ!

“Khoan đã! Vân Nhược Điệp, nàng xác định ngươi không nhớ Trẫm? Như vậy,

nàng có nhớ nàng tiến cung như thế nào hay không?” Tần Ngạo ngăn Vân Hiểu Nguyệt.

“Hoàng Thượng tha thứ, nô tỳ đã không còn nhớ rõ! Nhưng, nhớ thì như

thế nào, không nhớ thì như thế nào? Người là Hoàng Thượng, thừa thêm ta không

nhiều, mà thiếu ta cũng không ít, người hãy coi như chưa thấy ta, không phải được

rồi sao!” Dừng lại một chút, Vân Hiểu Nguyệt không kiên nhẫn, không muốn nói ẩn

ý, liền nói trắng ra.

“Ha ha... Không hổ là hòn ngọc quý trên tay Vân Thừa tướng, Trẫm

không thể không nói, chiêu lạt mềm buộc chặt này của nàng, xác thực khiến cho

Trẫm chú ý!” Tần Ngạo tà mị nở nụ cười.

Hãn, yêu nghiệt này, thật là cuồng tự kỷ!

“Hoàng Thượng, ta nghĩ người hiểu nhầm rồi! Đầu tiên, ta ở tại tẩm

cung hơn một tháng, đêm nay là lần đầu tiên đi ra ngoài đi bộ, không nghĩ tới đụng

tới Hoàng Thượng. Tiếp theo, nếu người không tự xưng ‘Trẫm’, ta căn bản không

biết người là Hoàng Thượng, không cần phải lạt mềm buộc chặt? Như vậy, vì chứng

minh trong sạch của ta, ta lập tức cách xa người, không bước ra khỏi tẩm cung nửa

bước, thế nào?” Xoay người, Vân Hiểu Nguyệt nheo lại mắt, lạnh lùng nói.

“Nàng không muốn nhìn thấy Trẫm như vậy sao? Trẫm nhớ rõ lúc trước

nàng là lấy cái chết ép Vân Thừa tướng tiến cung, sao rồi, nha hoàn của nàng

không nói cho ngươi ư?” Chậm rãi về phía trước, đứng trước mặt Vân Hiểu Nguyệt,

Tần Ngạo hứng thú hỏi.

“Có nói! Bất quá, nô tì không nhớ rõ trước kia có phải thật sự mỗi

ngày ngóng trông Hoàng Thượng hay không, vậy nên quên thôi! Ai muốn thị tẩm thì

người đó làm, có lẽ trong cung có rất nhiều mỹ nhân muốn thị tẩm đó!” Mở mắt,

Vân Hiểu Nguyệt không ngại nhìn thẳng vào đôi mắt của Tần Ngạo, nói từng chữ một.

“Thú vị, thật sự là rất thú vị! Nữ nhi được Vân tướng dạy dỗ, quả

nhiên là không giống người thường! Trẫm là lần đầu tiên bị một nữ nhân cự tuyệt,

thực mới mẻ! Tốt, đêm nay Trẫm bỏ qua nàng, bất quá, nàng là phi tử của Trẫm,

có thị tẩm hay không, không phải nàng nói mà được, mà là Trẫm! Đêm dài gió lạnh,

ái phi sớm trở về nghỉ ngơi đi, ha?” Nâng lên khuôn mặt của Vân Hiểu Nguyệt, Tần

Ngạo mỉm cười nói.

Giương mắt thật sâu nhìn con ngươi đen hàm chứa ý cười xinh đẹp trước

mắt, khuôn mặt hứng thú làm cho Vân Hiểu Nguyệt tức giận, dùng một chút lực, giật

khỏi tay hắn, Vân Hiểu Nguyệt cười nhẹ: “Tuy nói nô tì mất trí nhớ, nhưng không

nhắc tới nô tì đã thay đổi, đúng không! Cái gọi là: oan có đầu, nợ có chủ, nô

tì dù gì cũng suýt đi đời nhà ma, như thế nào cũng phải có cách để nói ‘không’

chứ?”

“Cách nói? Thú vị! Nàng muốn Trẫm bồi thường như thế nào?” Tần Ngạo

nghe vậy, nhịn không được cười to ra tiếng, hưng trí bừng bừng hỏi.

“Rất đơn giản! Khi nào nô tì không thích Hoàng Thượng như trước, nô

tì không thị tẩm!” Nhún nhún vai, Vân Hiểu Nguyệt đạm cười trả lời.

“Ách? Thú vị! Toàn bộ nữ nhân Thanh Long quốc, đều mơ tưởng được lên

giường rồng của Trẫm, không nghĩ tới nàng mất trí nhớ, phòng trừ Trẫm như

rắn rết! Trẫm thật đúng là muốn biết, trong cái đầu xinh đẹp này, rốt cuộc đang

suy nghĩ gì?” Tần Ngạo nao nao, cười đến tà tứ.

“Hoàng Thượng thật muốn biết?” Vân Hiểu Nguyệt tâm tư vừa động, cười

xấu xa hỏi.

“Ừ, nói nghe một chút?”

“Nô tì nghĩ! Hoàng Thượng có hậu cung ba ngàn, mỗi ngày sủng hạnh một

người cũng đủ việc làm cho người, còn muốn xử lý quốc sự nặng nề, nhất định thực

vất vả! Nô tì xem Hoàng Thượng đôi mắt biến thành màu đen, ánh mắt đục ngầu, cước

bộ nhẹ hẫng, nhất định là trong khoảng thời gian này mệt muốn chết rồi, làm phi

tử, nên lo lắng cho người! Phải biết rằng, chuyện như vậy, nếu còn làm sẽ làm bị

thương thân thể mình, nếu bị thương, cho dù uống nhiều thuốc bổ cũng sẽ không

được như cũ! Hoàng Thượng là con trời, ta nghĩ, nữ tử toàn bộ đại lục khẳng định

đều ngưỡng mộ không thôi, nếu người có sơ xuất gì, vậy phải làm như thế nào?

Chuyện của người khác nô tì không xen vào, nhưng là nô tì mong có thể quản được

chuyện của mình! Cho nên nói, nô tì đây đều là lo lắng vì Hoàng Thượng, người

nói đi?” Vân Hiểu Nguyệt ý nói đúng là vì đồ háo sắc như hắn mà lo lắng, nên phải

cảm tạ mình thật tốt mới đúng!

“Xì!” Không đợi Tần Ngạo có phản ứng, Tần Vũ một bên nhịn không được

cười lên tiếng, “Hoàng huynh, vị nương nương này nói rất đúng! Người xem xem, từ

khi người đăng cơ tới nay, hàng đêm có mỹ nhân thị tẩm, thân thể càng ngày càng

đơn bạc, uống thuốc bổ như thế nào cũng vô dụng, thì ra là thế! Trách không được

người đăng cơ lâu như vậy, hoàn toàn không có long thai, đệ cũng vội muốn chết,

huống chi là mẫu hậu? Ừ, nhìn kỹ xem, quả nhiên là đôi mắt biến thành màu đen,

ánh mắt đục ngầu cộng thêm bước chân nhẹ hẫng, hoàng huynh, nên cấm dục, sau đó

dưỡng thân, biết không?” Đi đến bên người Tần Ngạo, Tần Vũ dạo qua một vòng, gật

đầu phụ họa Vân Hiểu Nguyệt, chẳng qua, khuôn mặt tươi cười cùng ánh mắt trêu

chọc, khiến cho ai nhìn thực khó chịu, ít nhất Vân Hiểu Nguyệt xem, tiểu tử này

rõ ràng là tới trêu chọc!

“Vân Nhược Điệp, ý của nàng là, Trẫm nên cảm kích hảo ý nhắc nhở

của nàng? Nàng có biết hay không, Trẫm lúc nào cũng có thể lấy được đầu của

nàng xuống?” Tần Ngạo với ánh mắt tức giận, ngữ khí cũng lạnh lùng hơn hẳn.

Hãn! Uy hiếp? Who sợ Who?

“Người là Hoàng Thượng, nô tì là một nữ tử tay trói gà không chặt,

người là vua của một nước, chỉ cần mở miệng, sẽ có rất nhiều người rơi đầu, muốn

lấy đầu của nô tì, tự nhiên dễ như trở bàn tay! Cho dù người hiện tại giết nô

tì, cũng sẽ không có ai dám ý kiến! Bất quá Hoàng Thượng à, cái gọi là lời thật

thì khó nghe, nô tì chẳng qua nói ra lời trong lòng mình, nếu người cảm thấy lời

của nô tì làm cho người không thoải mái, vậy người giết ta đi là được!” Trong

lòng khinh bỉ, trong tay Vân Hiểu Nguyệt đã rút sẵn một cây ngân châm, chỉ cần

hoàng đế chết tiệt này xuống tay với mình, liền thưởng hắn một châm, khiến hắn

ngất đi rồi nói sau.

“Ha ha... Hay một câu lời thật thì khó nghe! Điệp phi của Trẫm, quả

thật là nữ tử lạ kì! Vũ đệ, ngươi nói xem?” Ánh mắt Tần Ngạo chợt lóe sáng, đột

nhiên cười ha hả, nói với Tần Vũ.

“Đúng vậy! Không hổ là được Vân tướng một tay dạy dỗ, Trần Dật nói

không sai, Điệp phi nương nương trí tuệ hơn người, thần đệ bội phục!” Tần Vũ

yên lặng nhìn Vân Hiểu Nguyệt, vẻ mặt tán thưởng cùng thưởng thức, chẳng qua,

ánh mắt hắn giống như tiếc hận, lại giống như bất đắc dĩ, Vân Hiểu Nguyệt thấy

rõ ràng! Trong lòng rùng mình, nghi hoặc không thôi!

“Tiểu Điệp nhi của Trẫm huệ chất lan tâm, sao Trẫm nỡ giết được? Được

rồi, bắt đầu từ ngày mai, Trẫm sẽ đến thăm tiểu Điệp nhi nhiều hơn, tranh thủ sớm

ngày làm cho Điệp nhi cam tâm tình nguyện yêu thương Trẫm, tiểu Điệp nhi ngoan,

ngày mai gặp lại!” Ngả ngớn sờ sờ khuôn mặt của Vân Hiểu Nguyệt rồi cười, Tần

Ngạo tà cười xoay người nghênh ngang mà đi!

Tần Ngạo trước một câu tiểu Điệp nhi, sau một câu tiểu Điệp nhi, khiến

cho Vân Hiểu Nguyệt cả người nổi da gà, thấy Tần Ngạo xoay người, Vân Hiểu Nguyệt

vội vàng ôm lấy cánh tay mình, vẻ mặt chán ghét liếc mắt nhìn bóng dáng Tần Ngạo

một cái, mở miệng: “Cung tiễn Hoàng Thượng!” Sau đó lôi Huyên nhi đang quỳ, đi

về Sắc Điệp cung!

Biểu tình của Vân Hiểu Nguyệt lọt vào trong mắt Tần Vũ, hắn hơi dao

động, trong ánh mắt xinh đẹp tràn ra một tia tìm tòi nghiên cứu cùng hứng thú,

nhìn theo Vân Hiểu Nguyệt biến mất ở rừng cây nhỏ, đuổi theo Tần Ngạo.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ