Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 135

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Tiểu Dung

Beta: Ụt Ác Từ Pé

Vân Hiểu Nguyệt đè nén vui sướng đầy bụng xuống, cùng Bạch Diệp, Bạch Bằng Triển bước nhanh đi ra Điện Cần Chính, đuổi một đám văn võ bá quan ở cửa muốn tiến lên “An ủi” ba người, lao ra ngoài cửa cung, thẳng đến phủ Hoàng Tử của Bạch Diệp.

“Oa, quá kích động, Viễn, Câu Hồn, chúng ta tự do rồi!”

Bay nhanh tiến vào trong thư phòng phủ Hoàng Tử, nghe tiếng ra đón của Tư Đồ Viễn, Vân Hiểu Nguyệt thẳng tắp bay vào trong lòng hắn, hưng phấn mà đối mặt với hắn, đi theo phía sau là gương mặt hồ ly thối bất mãn của Câu Hồn. Vân Hiểu Nguyệt cười hì hì nhìn trên môi hắn hồng nhuận hôn một cái thật mạnh, Câu Hồn thỏa mãn nở nụ cười, dứt khoát một phen ôm lấy mặt nàng, kết tụ thành cái tiêu chuẩn hôn sâu nhiệt liệt, làm cho Tư Đồ Viễn ôm Vân Hiểu Nguyệt, bất đắc dĩ hướng tới Tần Vũ một bên cười cười.

“Khụ khụ, Nguyệt Nhi, Tần Vương gia cũng ở đây nha, đừng như vậy, nàng trước đi xuống dưới, được không?”

Tư Đồ Viễn nói.

“Tần Vũ?”

Bị hôn mềm nhũn Vân Hiểu Nguyệt ngẩn ra, vội vàng đẩy Câu Hồn ra, nhảy xuống khỏi ôm ấp của Tư Đồ Viễn.

“Tần Vương gia đến nơi này, có phải là có chuyện gì hay không?”

Trừng mắt một cái nhìn mặt cười gian của Câu Hồn, nhìn Tần Vũ, mặt Vân Hiểu Nguyệt ửng đỏ cười, hỏi.

“Không có gì, chỉ là nhàn rỗi nhàm chán mà thôi, xem ra, nàng rất vui vẻ nha!”

Ánh mắt thâm u nhìn cánh môi Vân Hiểu Nguyệt bị hôn có chút sưng đỏ, trong lòng Tần Vũ đau xót, thanh âm cũng ảm đạm đi mấy phần.

“Đúng vậy, ta chính là muốn cuộc sống này, đương nhiên là khoái hoạt, Tần Vương gia, ba ngày sau, ta sẽ khởi hành rời Hoàng thành, ngươi vẫn nên trở lại Thanh Long Quốc đi thôi.”

Nhún nhún vai, Vân Hiểu Nguyệt cười nhẹ, nói.

“Đi? Nói chỗ nào hả, Hiểu Nguyệt, ta cũng muốn cùng nàng đi, ta lưu lại bên nàng, ta liền quyết định ta muốn làm ám vệ của nàng, như thế nào?”

Tần Vũ đột nhiên cười cười, vung đến một quả bom nặng ký.

“Ám vệ? Tần Vũ, ngươi điên ư, ta chỉ nghĩ là ngươi nói giỡn thôi, ngươi nói thật sao?”

Vân Hiểu Nguyệt kinh ngạc la lên.

“Vì sao không được? Phong Tuyệt có thể, ta cũng có thể, ngay cả ta cũng từ bỏ chức quan hiện có để làm thủ hạ của nàng, hiện tại ta bắt đầu là dân chúng bình dân, nàng nhất định phải thu ta à, được không?”

Tần Vũ nháy mắt đáng thương, ai oán nói.

“Ngươi…”

Vân Hiểu Nguyệt nháy đôi mắt lạnh xuống.

“Tần Vũ, ta nói rồi, chúng ta chỉ có thể là bằng hữu, ngươi thế nào ‘gian ngoan mất linh’

027

như vậy? Không được, ta không có khả năng thu ngươi làm ám vệ của ta, ngươi đường đường là Vương gia Thanh Long Quốc, ta chỉ là một đại phu mà thôi, thật xin lỗi!”

“Không, ta không cam lòng!”

Đột nhiên, Tần Vũ vọt tới trước mặt nàng, trong mắt là đau đớn thật sâu cùng yêu say đắm:

” Vì sao nàng đối với ta như vậy? Bởi vì ta là đệ đệ của Tần Ngạo sao? Ta hiện tại đã cùng Thanh Long Quốc không có bất kỳ quan hệ gì, nàng nói đi, nàng còn có lý do gì không thu ta đi theo bên cạnh nàng? Tư Đồ Viễn có thể, Câu Hồn có thể, bọn họ cũng có thể, duy chỉ có ta không được là vì sao?

Nguyệt Nhi, nàng cũng biết, ở trong đêm trăng tại Hoàng cung lần đầu tiên nhìn thấy nàng, ta liền đối với nàng rất quan tâm, càng muốn hiểu biết nàng, lòng lại càng muốn tới gần nàng, nhưng nàng là phi tử của Hoàng Huynh nên ta không thể làm như vậy, nàng có biết hay không, ta bị bao nhiêu tra tấn? Nhìn nàng chịu khổ, nhìn nàng rơi lệ, lòng ta so nàng còn đau hơn!

Nhưng tại ta có tư cách gì để bảo hộ nàng? Hoàng Huynh có ta là đệ đệ duy nhất, từ nhỏ đến lớn, hắn luôn luôn bảo hộ ta, ta không thể tranh giành với hắn, nhưng làm hết thảy đều là hắn, ta lại nhịn không được đi chỉ trích hắn, sau cùng bọn ta trở mặt, khi ta rời khỏi một thời gian, thật không ngờ sau khi trở về, liền…

Nguyệt Nhi, ta biết, ta sai lầm rồi, lúc ấy không có nói cho nàng biết tình hình thực tế, nhưng là ta cũng không biết nàng có bản lĩnh như vậy, thông minh như vậy, ta chỉ biết nàng nhu nhược, ta không đành lòng đả kích nàng, thế nên mới tạo thành tiếc nuối, nàng hận ta không gì đáng trách, nhưng hiện thời Trần Viễn không có chết, hắn trở thành Bạch Diệp, rõ ràng đứng ở trước mặt của nàng, như vậy Nguyệt Nhi, nàng nói cho ta, nàng vì sao còn xa lánh ta như vậy, hả?”

Ánh mắt Tần Vũ cuồng loạn mà tuyệt vọng, lời của hắn làm Vân Hiểu Nguyệt cứng họng. Lần đầu tiên, nàng không biết phản ứng nên trả lời như thế nào.

“Tần Vũ, không có nguyên nhân, không thích chính là không thích, Nguyệt Nhi không thích ngươi, ngươi về sau đừng tới dây dưa với nàng, bằng không, đừng trách ta không khách khí với ngươi!”

Câu Hồn vọt lên, đẩy Tần Vũ ra, phụng phịu nói.

“Ta không thích nghe ngươi nói, ta muốn nghe chính miệng Nguyệt Nhi nói, Vân Hiểu Nguyệt, nàng nói cho ta, nàng một chút cũng không thích ta mà hi vọng ta lập tức biến mất trước mắt nàng có phải như vậy hay không? Phải hay không?”

Lảo đảo lui ra phía sau vài bước, Tần Vũ từng chữ như tiếng đỗ quyên

028

than, đau thật sâu làm Vân Hiểu Nguyệt nói cự tuyệt không nên lời, chỉ là yên lặng nhìn hắn, trong khoảng thời gian ngắn, trong thư phòng không khí đều phảng phất ngưng kết.

Thật lâu sau, Vân Hiểu Nguyệt đột nhiên nhẹ giọng bật cười:

“Tần Vũ, ngươi muốn làm ám vệ của ta, phải không?”

” Ừ!”

” Được thôi, ngươi trở về Thanh Long Quốc, mang đầu Tần Ngạo về đây, ta liền đáp ứng ngươi!”

Trong mắt, là hàn ý đóng băng, Vân Hiểu Nguyệt lạnh giọng trả lời.

“Không…”

Tần Vũ bi thiết một tiếng:

“Ta làm không được, Nguyệt Nhi, ta làm sao có thể làm được? Nguyệt Nhi, Hoàng Huynh hắn mang tương tư như người điên đối với nàng, mỗi ngày đều chịu giày vò trong Hoàng cung vì biết nàng không còn? Nàng như thế nào nhẫn tâm giết hắn!”

” Tần Vũ, khi ta rời khỏi Hoàng cung, một khắc đó ta liền đối với bản thân thề, ngày khác chỉ cần ta có cơ hội, ta sẽ trả lại gấp trăm ngàn lần cho hắn, ta có cái gì mà không đành lòng? Hắn đã dùng thủ đoạn tàn khốc như vậy, thời điểm hại chết đứa nhỏ của ta, hắn có nghĩ tới hay không, đứa nhỏ là vô tội? Tần Vũ, một câu nói, giết Tần Ngạo, ta thu ngươi làm ám vệ của ta, giết không được hắn, vĩnh viễn không cần xuất hiện trước mắt ta, hừ!”

Lạnh lùng nhìn hắn một cái, Vân Hiểu Nguyệt cũng không quay đầu lại, chạy ra khỏi thư phòng.

“Nguyệt Nhi…”

Mấy người Tư Đồ Viễn gấp đến độ lập tức đuổi theo, để lại Tần Vũ ngây ra như phỗng.

Gắt gao lôi vạt áo trước ngực, Tần Vũ thương tâm muốn chết, mặt đẫm lệ ngã ngồi ở trên ghế, cuối cùng không thể nhịn được tận tình rơi xuống:

“Điệp nhi, nàng làm sao có thể nghĩ như vậy? Điệp nhi, ta phải làm gì? Hoàng Huynh, thực xin lỗi, ta đã tận lực, nhưng mà ta vẫn không đi vào trong lòng nàng. Thử hỏi, ngươi làm cho nàng tha thứ ngươi như thế nào được đây? Hoàng Huynh a, lúc trước ngươi tại sao muốn làm như vậy, ngươi có biết hay không, bởi vì thương thế của ngươi hại, làm Điệp nhi hoàn toàn biến thành một con người khác, Điệp nhi, ta yêu nàng nha, Hoàng Huynh cũng yêu nàng, chẳng lẽ cơ hội bù lại cho nàng cũng không muốn cho chúng ta sao? Điệp nhi…”

Đau đớn nức nở ở quanh quẩn trong thư phòng trống rỗng, bi thương mà tuyệt vọng, thật lâu, thật lâu…

… … ….....

027: mưu mô quá mà mất đi tác dụng nên có

028: Đỗ Vũ (chữ Hán: 杜宇) hay Đỗ Quyên (chữ Hán: 杜鹃) là tên Hán tự của loài chim Cuốc, ngoài ra nó còn có tên gọi khác là Tử Quy. Giống chim này đầu mỏ hơi cong, miệng to, đuôi dài, lông lưng màu tro, bụng trắng có 1 đường đen thẳng ngang. Nó thường sống chui lủi trong bụi rậm, hồ nước hoặc ao chuôm to to. Đến thời điểm đầu mùa Hạ cuối mùa Xuân thì loài chim này bắt đầu kêu chủ yếu vào những đêm trăng mờ tĩnh mịch, giọng kêu nghe thảm thiết bi ai gợi cho lữ khách tha phương động lòng nhớ tới nơi “chôn nhau cắt rốn”.

Đây là hình ảnh của em ý:

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 135

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 135
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...