Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 12

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Nương nương, đây là chính điện Sắc Điệp cung, đây là thiên điện,

đây là phòng khách, đây là nhĩ phòng, đây là thư phòng, bên kia là phòng cho hạ

nhân...” Vừa đi, Huyên nhi một bên giới thiệu bố cục cả tòa cung điện, Vân Hiểu

Nguyệt quan sát cẩn thận, phát hiện chung quanh cung điện nhiều nhất là rừng

cây, cách Lãnh cung cũng hơi xa, có thể nói, Sắc Điệp Cung là nơi tuyệt vời nhất

với mình ở trong Hoàng cung to như vậy này!

“Huyên nhi, Lãnh cung đi qua bờ tường kia sao?” Híp mắt nhìn bờ tường

đen cách đó không xa, Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười hỏi.

“Dạ! Nương nương, nơi này là hẻo lánh nhất Hoàng cung, nghe bọn tỷ

muội nói, ra khỏi Lãnh cung, qua bờ tường ấy, chính là Bắc phố hoàng thành, đi

một chút chính là cửa bắc, cho nên nơi này mới định là Lãnh cung, bởi vì hoang

vắng!”

“Phải không?” Thật tốt quá! Oa, chờ ta luyện khinh công, không phải

có thể bay qua bờ tường, bay như chim sao?

“Được rồi, ta hiểu rồi! Đi, đưa ta đến thư phòng!” Vân Hiểu Nguyệt

tâm tình vô cùng tốt, được Huyên nhi dẫn dắt, quyết định tới thư phòng một chút

tìm hiểu lịch sử dị thế, bằng không đi ra ngoài không hiểu cái gì, chẳng phải

xong đời?

Thư phòng rất lớn, sạch sẽ, giá sách hai bên đều là thư cuốn, một

bên còn có đàn tranh, một cây sáo ngọc, mùi gỗ thoang thoảng vấn vít, làm cho

lòng người thoải mái!

“Huyên nhi, tất cả sách này đều là của ta?”

“Dạ, nương nương, người thích nhất là đọc sách, là đại tài nữ của

Thanh Long quốc chúng ta!” Huyên nhi đắc ý nói.

“Ách, cả đàn tranh kia sao...” Xong rồi xong rồi, nữ nhân cổ đại đều

biết những thứ này sao, tuy nói tài thổi sáo của ta vô cùng tốt, nhưng là ta gà

mờ đàn tranh, làm sao đây? Ngất! Vân Hiểu Nguyệt trợn tròn mắt!

“Đương nhiên! Tài đàn của nương nương vô cùng giỏi, mỗi lần người

đánh đàn, trong phủ từ trên xuống dưới đều giống đang nghe tiên âm! Nương

nương, người sẽ không quên cách gảy đàn chứ!” Huyên nhi lo lắng hỏi.

“Chuyện này.. Chuyện này... Hình như là thế, kệ đi, luyện lại

sẽ nhớ, yên tâm đi!” Vỗ vỗ tay Huyên nhi, Vân Hiểu Nguyệt đau đầu vô cùng:

Haizz, tuy nói ta thích nghe đàn tranh, cũng từng học qua, nhưng là ta lười, học

rất kém cỏi, muốn chết, xem ra, một lần nữa ta phải bắt đầu luyện!

“Aiz... Huyên nhi, em đi ra ngoài đi, ta muốn đọc sách!” Thở dài,

Vân Hiểu Nguyệt nói.

“Nương nương đừng nản chí, người thông minh như vậy, nhất định có thể,

Huyên nhi cáo lui!” Cung kính hành lễ, Huyên nhi lui đi ra ngoài.

“Thật là, xem ra không học không được! Quên đi, ngày mai nói sau!” Lắc đầu, Vân Hiểu Nguyệt

đi đến giá sách!

Rất nhiều sách! Nhưng đều là thi từ (thơ),

cầm phổ (nhạc), nhiều nhất là “Nữ giới”, “Nữ công”, Vân Hiểu Nguyệt đương

nhiên là liếc mắt một cái, tìm lại, rốt cục tìm thấy một quyển là “Lịch sử phát

triển của Tứ quốc”, Vân Hiểu Nguyệt liền ngồi ở bàn học, lật xem!

Nhìn suốt một buổi chiều, Vân Hiểu Nguyệt

đối với nơi này, có hiểu biết càng sâu.

Đúng vậy, Thanh Long quốc, có ranh giới lớn

nhất toàn đại lục, lực lượng quân sự mạnh mẽ, ba nước còn lại yếu hơn, trong đó

Huyền Vũ quốc ít nhất! Càng thú vị, xem bản đồ đơn giản đến không thể đơn giản

hơn, bốn quốc gia này chính là dựa theo “đông Thanh Long, tây Bạch Hổ, nam Chu

Tước, bắc Huyền Vũ” mà phân bố vị trí, nhìn theo mặt chữ, bốn quốc gia này là

hàng xóm láng giềng, nhưng, sự thật có phải như vậy hay không, Vân Hiểu Nguyệt

cũng không biết!

“Thú vị thật! Từ xưa đến nay, chỉ cần có

con người, sẽ có chiến tranh! Xem ra, mấy quốc gia này khẳng định là sóng ngầm

mãnh liệt, ta chuẩn bị đầy đủ, chuẩn bị xuất cung!” Ngón tay đặt trên mặt bàn,

Vân Hiểu Nguyệt cười hì hì nhìn cái nhẫn trên tay, lẩm bẩm.

“Nương nương, nương nương!” Tiếng gõ cửa dồn

dập vang lên, là tiếng la vui sướng của Huyên nhi.

“Vào đi, sao vậy?” Vân Hiểu Nguyệt buồn cười

hỏi.

“Phu nhân, phu nhân đến thăm người! Vừa mới

thị nữ báo lại, hôm nay phu nhân vào cung, đã được hoàng hậu nương nương chấp

thuận, đang đi đến đây!” Huyên Nhi kích động vạn phần!

“Mẹ ư?” Chết! Mẹ ruột của Điệp nhi đến

đây, nếu lộ thì phải làm sao bây giờ? Nàng lại không biết

ta mất trí nhớ! Haizzz, quên đi, cũng không phải là đi gặp gặp cha mẹ chồng,

đi từng bước tính từng bước đi!

“Huyên nhi, rửa mặt chải đầu cho ta, kết kiểu tóc bình thường ta

thích nhất, mau chút!” Vân Hiểu Nguyệt buông sách, vội vàng giục Huyên nhi

trang điểm!

Nửa canh giờ sau, Vân Hiểu Nguyệt mặc y phục đủ mọi màu sắc, mang đồ

trang sức, giống như con b//ư//ớ//m hoa hòe, ngồi xuống ghế trên đại sảnh!

“Nhất phẩm Vân phu nhân đến!” Theo tiếng hô thị nữ, một phu nhân

xinh đẹp mặc y phục màu lam, được vài nha hoàn đỡ đi đến!

Mắt ngọc mày người, băng cơ ngọc cốt, quả thật là đại mỹ nhân, một

chút cũng nhìn không ra đã là mẹ của hai đứa con, trách không được có thể sinh

ra xinh đẹp Vân Nhược Điệp như vậy! Vân Hiểu Nguyệt nhịn không được cảm thán dưới

đáy lòng.

“Tham kiến Điệp phi nương nương!” Mọi người hô, quỳ xuống!

“Bình thân! Huyên Nhi, dọn chỗ cho Vân phu nhân, những người khác đều

lui ra đi!” Vân Hiểu Nguyệt học trong TV diễn như vậy, thực uy nghiêm hạ lệnh!

“Dạ!” Mọi người nối đuôi nhau mà đi, nhất thời, Đại sảnh to như vậy,

chỉ còn ba người!

“Mẹ!” Vân Hiểu Nguyệt đi lên trước, nhẹ nhàng gọi một tiếng.

“Điệp nhi số khổ của ta a, ô ô...” Vân

phu nhân một phen ôm Vân Hiểu Nguyệt, thương tâm mà khóc!

Aiz... Vân phu nhân, Điệp nhi của ngươi

đã hồn phi phách tán, thật là số khổ! Nhưng, hiện tại có ta, Vân Hiểu Nguyệt sẽ

thay thế Nhược Điệp chiếu cố các người thật tốt!

Ngẫm lại Vân Nhược Điệp đáng thương, đôi mắt

Vân Hiểu Nguyệt đỏ lên, thanh âm cũng nghẹn ngào: “Mẹ, Điệp nhi tốt lắm, người

đừng khóc!”

“Điệp nhi, con như thế nào mà tốt được? Con

đừng gạt mẹ, con mất trí nhớ, hôm qua mẹ mới biết, vội vàng đến xem con! Điệp

nhi, lúc trước mẹ không tán thành chuyện con tiến cung, là con dù chết cũng phải

vào, Điệp nhi xinh đẹp đáng thương của ta, lại phải ở chốn Lãnh cung xa xôi như

vậy, con nói mẹ thế nào mà không đau lòng? Ô ô... Làm sao bây giờ, Điệp nhi,

ta bảo cha con tìm Hoàng Thượng nói, được không?” Vân phu nhân khóc nức nở, rồi

sau đó thương tâm nói.

Áck? Bảo Hoàng Thượng chết tiệt kia sủng hạnh

ta? Cho ta chết đi, không được!

“Mẹ, người xem, con hiện tại mất trí nhớ,

rất nhiều chuyện cũng không nhớ rõ, không cần nói cho Hoàng Thượng, chờ con

khôi phục trí nhớ rồi nói sau, được không? Còn nữa, Sắc Điệp Cung tuy nói là

xa, nhưng rất thanh tịnh, nữ nhi rất thích! Không có người phiền toái tìm đến,

thật tốt! Mẹ, đừng để cha vì chuyện của con, đi tìm Hoàng Thượng, bất lợiđối

với Vân gia ta! Mẹ, người trở về nói cho cha, Điệp nhi đã trưởng thành, chuyện

của mình có thể tự xử lý, ngược lại là cha cùng đại ca, khi làm việc cẩn thận mới

quan trọng!” Từ xưa, kẻ quyền cao chức trọng đều không có kết cục tốt! Vân gia

nay chắc cũng là cái gai nhọn của Hoàng Thượng, tình cảnh cũng bất ổn!

“Điệp nhi ngoan, cha con vẫn nói con thông

minh hơn người, thật sự là không sai! Đáng tiếc chính là quá mức hy vọng! Con

yên tâm, chúng ta sẽ chiếu cố mình, còn con, trong cung lòng người hiểm ác, mọi

sự phải cẩn thận! Huyên nhi, đi đưa một bình trà nóng đến, ta muốn cùng Điệp

nhi tâm sự!” Vân phu nhân lau nước mắt, phân phó.

“Dạ!” Huyên Nhi ngân ngấn lệ lui xuống!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...