Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyết Đoạt Hồn – Chương 12

Tuyết Đoạt Hồn

Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này, Thành Lộ đã mất tích, tôi đoán giữa chị và La Lập Phàm vẫn còn nhiều bí ẩn riêng. Mọi người trong phòng khách đều đang nhìn tôi, sau đó lại nhìn La Lập Phàm. Tôi nói với La Lập Phàm: “Anh hiểu em nói thế là ý gì rồi.” La Lập Phàm đứng dậy, ánh mắt lóe lên nét dữ tợn: “Cô nói là tôi hại Thành Lộ ư?”

Nếu mấy hôm nay tôi không chóng mặt, nhức đầu, chẳng thể suy nghĩ mạch lạc tỉnh táo thì tôi đã không nói ra cái câu như thế. Có phải đây lại là một hiện tượng dị thường, có phải tôi đang mất tự chủ không?

La Lập Phàm đáng nghi hơn bất cứ ai. Anh có chứng cứ Thành Lộ “ăn vụng”, hai vợ chồng đã xung khắc như nước với lửa, rất có khả năng anh bất chợt mất kiểm soát. Tấm ảnh Thành Lộ biến thành mặt quỷ kia rất có thể xuất phát từ anh. Nhưng tôi nói vỗ mặt bắt anh phải “khai nhận”, kết quả là gì thì ai cũng có thể đoán ra.

Tôi nhượng bộ, bình thản nói: “Nếu em cho rằng đúng là anh, liệu em có nói ra không?”

Sắc mặt anh dần dịu trở lại, tôi nói tiếp: “Anh nhìn mọi người ở đây xem, ai hiểu chị Thành Lộ nhất? Anh đã chung sống với chị ấy ba năm cho nên chỉ anh mới có thể đoán ra chị ấy đi đâu.” Tôi cố nhịn không nói ra câu này: ở đây, chỉ có anh là đáng nghi nhất!

La Lập Phàm không nói gì nữa, bước đến cửa sổ nhìn ra trời tuyết ngoài kia.

Tôi lại nói: “Chúng ta cũng không ngồi im nữa, ta cùng tìm kiếm lại thật kỹ trong ngôi nhà này, cố tưởng tượng ra các tình thế, các vách ngăn các xó xỉnh… không bỏ qua bất cứ manh mối nào.”

Nhìn Hân Nghi nước mắt đầm đìa, Lê Vận Chi sắc mặt ủ ê… đủ thấy không thành viên nào trong chúng tôi coi nhẹ chuyện này cả. Tất cả bắt đầu lục soát từng phòng, nhưng không ai biết nên tìm manh mối gì, quan sát hiện tượng gì, chỉ thụ động nhìn khắp chốn, lật giở đủ mọi thứ.

Nếu họ biết Thành Lộ mất tích chỉ là mở đầu cho một bi kịch, nếu họ biết mình cũng sắp biến mất khỏi ngôi nhà này thì có lẽ việc tìm kiếm hôm đó sẽ có hiệu quả cao, sẽ có cảm giác căng thẳng hơn.

Tôi ra hành lang mở cửa gian bếp, mở cửa toa-lét, đều không thấy gì.

Tôi lại mở cửa căn nhà kho ở hành lang, nền nhà ẩm ướt là đương nhiên, vì trong này chứa các thứ xẻng xúc tuyết của nhân viên, cả bộ ván, gậy và giày trượt tuyết của Hân Nghi.

Ngôi nhà này còn có một gian gác nho nhỏ, Cốc Y Dương cho tôi biết đó là nơi anh và La Lập Phàm tìm kiếm đầu tiên. Tôi vẫn muốn vào tìm xem sao. Tôi quay về phòng rửa ráy qua loa, thay áo ngủ, trở ra đi hết hành lang, rồi trèo lên cầu thang bước vào gian gác.

Căn gác không có cửa sổ, bên trong tối om.

Tôi bật đèn pin và nhìn thấy ngay vài cái can đựng chất tẩy rửa cùng một đống gỗ dùng làm củi đốt. Bỗng có tiếng động khe khẽ.

Ken két.

Tôi cố lắng nghe thì chẳng còn thấy tiếng gì nữa.

Có lẽ chỉ là tiếng động phát ra do tôi giẫm lên ván sàn.

Tôi tiếp tục lia đèn kiểm tra từng tí một: hai bao thuốc chuột, ba hộp sơn, một lô ghế gấp. Không thấy gì hết.

Soạt!

Tôi quay ngoắt đèn pin chiếu lên mảng tường ngắn của căn gác, thấy một bóng người gớm ghiếc.

“Ai?” Tôi sợ hãi đứng lên.

“Na Lan, tôi đây mà!”

Thì ra là Giản Tự Viễn.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: Rạn nứt
Chương 2
Chương 3
Chương 3: Chuyến đi trong giá lạnh
Chương 4
Chương 4: Chim trong lồng
Chương 5
Chương 5: Người khiến tôi đau lòng
Chương 6
Chương 6: Thiếu một
Chương 7
Chương 7: Nghệ nhân mài đá
Chương 8
Chương 8: Hương tuyết
Chương 9
Chương 9: Dư âm ác mộng
Chương 10
Chương 10: Thành Lộ ở đâu?
Chương 11
Chương 11: Sự thật tồi tệ
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13: Đồng hành ban đêm
Chương 14
Chương 14: Ánh mắt trong bóng tối
Chương 15
Chương 15: Mê cung
Chương 16
Chương 16: Ba câu hỏi
Chương 17
Chương 17: Điềm gở ở ngôi nhà đen
Chương 18
Chương 18: Lại thiếu một nữa
Chương 19
Chương 19: Căn gác thây ma
Chương 20
Chương 20: Người đẹp và quái thú
Chương 21
Chương 21: Kỳ nghỉ đi tìm cái chết
Chương 22
Chương 22: Thật 1, Thật 2, Ảo 1, Ảo 2
Chương 23
Chương 23: Khi tình yêu biến thành tình yêu
Chương 24
Chương 24: Khám nghiệm tử thi
Chương 25
Chương 25: Quyến rũ
Chương 26
Chương 26: Mưu sát
Chương 27
Chương 27: Năm kẻ ngây thơ
Chương 28
Chương 28: Chuẩn bị tháo chạy
Chương 29
Chương 29: Trương Cầm
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Ẩn náu
Chương 32
Chương 32: Mang vạ do tìm kho báu
Chương 33
Chương 33: Càn khôn trong tranh
Chương 34
Chương 34: Tiếng bước chân trên đỉnh đầu
Chương 35
Chương 35: Lại là căn gác thây ma
Chương 36
Chương 36: Giá trị của LV
Chương 37
Chương 37: Ma trên tuyết
Chương 38
Chương 38: Lại chui vào nhà tù
Chương 39
Chương 39: Cảnh sát họ Lý
Chương 40
Chương 40: Không thể công phá
Chương 41
Chương 41: Vẫn còn cơ hội
Chương 42
Chương 42: Chỉ còn mình tôi
Chương 43
Chương 43: Trở về dương thế
Chương 44
Chương 44: Na Lan là người thế nào?
Chương 45
Chương 45: Cuộc chạy trốn mới
Chương 46
Chương 46: Hồi Phong Nhai
Chương 47
Chương 47: Cướp xe
Chương 48
Chương 48: Cú phôn lúc nửa đêm
Chương 49
Chương 49: Sa lưới
Chương 50
Chương 50: Bà già kỳ dị biến mất
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyết Đoạt Hồn
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...