Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tùy Hứng - Mễ Nháo Nháo – Chương 3

Tùy Hứng - Mễ Nháo Nháo

Tác giả: Mễ Nháo Nháo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tính cách của em ấy luôn bất định khó đoán như vậy, tôi cũng quen rồi, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ tha thứ cho em ấy.

Bỏ rơi tôi tại nơi đồng không m//ô//n//g quạnh như thế này, tôi thấy chắc chắn em ấy cố tình.

Một tiếng sau, tôi cũng gọi được xe, đi bộ một quãng đường dài trên giày cao gót khiến chân tôi có chút đau, sau khi báo địa chỉ hiện tại cả người tôi sụp xuống, không biết có phải do ngủ không đủ giấc hay không nhưng cơ thể tôi khá mệt mỏi.

Sắp đến được nơi cần đến, tôi đứng dưới lầu nhìn từng tầng từng tầng của tòa cao ốc, cuối cùng trong tầm mắt bị cận thị nhẹ của tôi cũng đã thấy quán trà Tiểu Nhu hẹn gặp, đi thang máy lên tầng, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy cô ấy đang ngồi ở cạnh cửa sổ gần lối ra vào nhất, nhìn những thứ linh tinh trên bàn thì chắc hẳn cô ấy đang khá phiền não.

Cô ấy ngây người khi nhìn thấy tôi, sau đó vẫy tay chào hỏi, đứng dậy rồi chạy lại, cho tôi một cái ôm thật nồng thắm.

Nhưng hai tay tôi lơ lửng, có chút không phản ứng kịp được với sự nhiệt tình từ cô ấy.

Tiểu Nhu vốn luôn nhiệt tình như vậy, Cố Đồng cũng từng nói thế.

"A, vốn muốn giận cậu, nhưng vừa nhìn thấy cậu là hết muốn giận rồi, lâu rồi không gặp Cố Ninh, thật sự lâu rồi không gặp, lâu rồi không gặp..." Để cường điệu cái sự 'lâu rồi không gặp' nên cô ấy cứ nhắc đi nhắc lại.

Tôi ngắt lời: "Ba năm thôi mà."

Tiểu Nhu nắm lấy tay tôi, kéo tôi ngồi xuống: "Bạn yêu của tôi, ba năm rồi đó. Ba năm có biết bao nhiêu là việc xảy ra. Mà cậu lại có thể "thôi mà."

Tôi cười cười: "Cũng đúng, nhưng ít ra cậu vẫn chưa sửa được bệnh thích gọi người khác là "bạn yêu."

Tiểu Nhu thẹn thùng "ừ" vài tiếng, vẫy tay với người phục vụ, tôi gọi một ly matcha, nghe cô ấy nói: "Đưa điện thoại đây cho mình, số điện thoại cũng được, cậu bây giờ thì giỏi rồi, muốn hẹn cậu ra ngoài phải gửi email, cậu còn đến muộn nữa."

Tôi giải thích: "Xảy ra chút chuyện."

May mà cô ấy cũng không truy hỏi xem đã xảy ra chuyện gì, nếu biết việc ngoài ý muốn này có liên quan tới Cố Đồng thì...."

Tôi không thể tưởng tượng được Tiểu Nhu của ba năm sau nghe được tin tức này sẽ có thái độ điên khùng thế nào.

Tôi cho cô ấy số điện thoại, bộ dạng Tiểu Nhu như ghét bỏ ấn ấn điện thoại, rồi nhìn tôi nói: "Cái này, nếu có người muốn xin số điện thoại của cậu, mình có thể cho không?"

Tôi ăn một chiếc bánh quy, "Không cho."

Tiểu Nhu cười lên, "Cậu ta sẽ lại vì cậu mà không được yên ổn, nghe thật là sung sướng." Cô ấy cười rất thoải mái, rồi lấy lại điện thoại, "Nhưng mình thấy số điện thoại này của cậu cũng chỉ là dùng tạm, hay cho mình cơ hội để mình cho cậu ta biết?"

Đồ uống được đưa tới làm gián đoạn cuộc nói chuyện của chúng tôi, đợi người phục vụ đi rồi Tiểu Nhu lại trưng ra bộ mặt chờ đợi với tôi, có thể do không nhịn được khuôn mặt đáng thương của cô ấy, hoặc có thể trái tim tôi mềm yếu.

Tôi nói: "Muốn thì tự em ấy tới hỏi."

Tiểu Như làm động tác tay OK với tôi.

Sau đó chúng tôi nói dăm ba câu chuyện, ba năm này, cuộc sống của Tiểu Nhu khá nhàn nhã, không, phải nói là cô ấy vốn nhàn nhã như vậy, vẫn độc thân, không trói buộc, cô ấy mở một tiệm quần áo nhỏ, thời gian đi làm không cố định.

Trước đây Tiểu Nhu từng nói, cô ấy không thích ai, vừa nãy vẫn còn khẳng định như vậy.

Viễn tưởng về cuộc gặp mặt với người bạn cũng của tôi không hiện thực hóa được trên người cô gái này, không có những lời khách sáo, cũng không có những tình huống lúng túng.

Chỉ là khuôn mặt đã được trang điểm kĩ hơn một chút, Tiểu Nhu trước mặt vẫn là Tiểu Nhu, vẫn thích kể cho tôi những chuyện hay ho quái quái xung quanh cuộc sống của cô ấy.

Tôi và Tiểu Nhu biết nhau rất đơn giản, cô ấy là bạn học cấp ba của tôi, vì chiều cao quá khổ, nên được xếp ngồi sau tôi, nhưng sau đó tôi lại cao hơn cô ấy mấy cen-t//i-mét, nên kết quả được xếp ngồi sau cô ấy.

Tiểu Nhu là cô gái rất coi trọng hình tượng, cô ấy muốn trải thảm đỏ trên hành lang trường, nhưng không thành sự thật, tôi cũng từng chứng kiến, cô ấy dậy sớm những một tiếng trước giờ đi học chỉ để chọn quần áo phù hợp, trang điểm phù hợp với thời tiết ngày hôm đó.

Sau khi cô ấy kể về những khách hàng thượng lưu đến tiệm quần áo của mình liền dừng lại, hỏi tôi: "Cậu thì sao? Ba năm qua sống thế nào? Cậu làm gì, ở đâu mà một chút tin tức cũng không có, giấu giỏi quá nhỉ."

Tôi nhướng mày cười: "Mình vừa về nước liền đến tìm cậu đó."

Tiểu Nhu liếc mắt nhìn tôi: "Thôi đừng làm mình ảo tưởng sức mạnh."

Tôi cười cười vài tiếng, "Chuyện của mình nào có đặc sắc như cuộc sống thư thả của cậu, mình chỉ đi du học giống những người khác thôi."

Tiểu Nhu ồ ồ vài tiếng, tôi nhìn thấy vụn bánh đen dính trên miệng cô ấy liền rút mấy tờ khăn giấy, cô ấy liền hiểu ý lau lau khóe miệng, nói với tôi: "Mà thôi, tự nhiên nói đến thôi, mà cậu to gan dám đi, cậu có biết Cố Đồng...."

Tôi đưa tay ra ngắt lời cô ấy: "Đừng nhắc tới em ấy."

Tiểu Nhu nghe xong, nuốt xuống ngụm khí, nhìn vô cùng khó chịu, cô ấy thở dài nói: "Trước giờ mình là người đưa tin của hai người, giờ vẫn vậy, đây chính là tự mình tìm khổ."

Tôi cười: "Đúng vậy, là cậu tự tìm khổ."

Cô ấy đưa tay ra muốn đánh tôi.

Chuyện của tôi và Cố Đồng, thực ra cũng chẳng mấy người biết, họ có biết cũng chỉ là bề nổi, Cố Đồng là con gái nuôi của bố tôi, chúng tôi xưng hô chị em nhưng thực ra chúng tôi không hợp từ nhỏ.

Tiểu Nhu từng hỏi tôi, hai người cãi nhau từ nhỏ tới lớn, làm sao có thể cãi nhau tới tận giường được, khi đó tôi nghĩ kĩ lại, đến chính mình cũng cảm thấy kì lạ.

"Từ nhỏ tới lớn", cụm từ này quả thật rất kì lạ.

Câu hỏi của Tiểu Nhu kiến tôi suy nghĩ rất lâu, quan hệ của tôi và Cố Đồng, không có phần thăng tiến trong tình cảm đã trở thành mối quan hệ như sau đó, giống như mới hôm qua còn chửi mắng đối phương thậm tệ mà ngày hôm sau đã có thể mặn nồng cùng nhau trò chuyện thưởng trà.

Tôi và em ấy không những chỉ mắng chửi đối phương mà còn từng đánh nhau, lần đánh nhau kịch liệt ấy, em ấy từng làm trán tôi bị thương, chảy rất nhiều máu, nhưng em ấy cũng chẳng khá hơn khi bị tôi làm bị thương chân, chữa trị mấy tháng mới khỏi.

Bây giờ nghĩ lại, thật là trẻ con.

Cà phê gần hết, những lời lảm nhảm của Tiểu Nhu cũng muốn dừng, tôi từ chối đi ăn cơm tối và shopping cùng cô ấy, gọi xe đi ra về.

Cô ấy nói tôi trở nên vô tình.

Vô tình thì vô tình, tôi vốn là người vô tình.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Đã lâu không gặp
Chương 2
Chương 2: Có phải vì biết tôi sắp đính hôn?
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4: Vậy ra chị đã thích em từ lúc đó?
Chương 5
Chương 5: Là của một người rất quan trọng tặng tôi
Chương 6
Chương 6: Cố gắng không nhớ tới những chuyện trước kia
Chương 7
Chương 7: Đã bên nhau từ năm tháng đại học
Chương 8
Chương 8: Ba năm qua, sống có tốt không?
Chương 9
Chương 9: Cố Đồng dẫn bạn trai đến gặp cậu?
Chương 10
Chương 10: Nguyên nhân tôi và Cố Đồng đánh nhau
Chương 11
Chương 11: Nhưng chị từng thích anh ta
Chương 12
Chương 12: Còn yêu em không?
Chương 13
Chương 13: Yêu cô ấy đến vậy sao?
Chương 14
Chương 14: Nếu thấy buồn nôn thì biến đi
Chương 15
Chương 15: Quan trọng là phải khiến chị ấy xin lỗi tôi
Chương 16
Chương 16: Cố Ninh, em thực sự rất yêu chị
Chương 17
Chương 17: Chúng ta làm hòa nhé
Chương 18
Chương 18: Em còn biết làm gì khác nữa?
Chương 19
Chương 19: Tôi thấy khăn tắm rơi xuống sàn
Chương 20
Chương 20: Gia Vĩ Đông
Chương 21
Chương 21: Chiếc nhẫn đặt mua nửa năm trước
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24: Cố Ninh, nói chị yêu em
Chương 25
Chương 25: Em có từng quen bạn gái?
Chương 26
Chương 26: Em ấy không thấy ngại sao?
Chương 27
Chương 27: Ngô Xuyến
Chương 28
Chương 28: Chia tay thì chia tay
Chương 29
Chương 29: Tôi thực sự khóc rồi
Chương 30
Chương 30: Tôi nên cúi đầu nhận lỗi
Chương 31
Chương 31: Cố Đồng, tôi sai rồi
Chương 32
Chương 32: Người cần thiết của cuộc đời tôi
Chương 33
Chương 33: Mấy ngày nay em ngủ không ngon
Chương 34
Chương 34: Có vợ rồi quên cả công việc
Chương 35
Chương 35: Phiền hai người đóng cửa giùm cái
Chương 36
Chương 36: Tôi thừa nhận mình ghen
Chương 37
Chương 37: Cố Ninh chẳng đáng yêu chút nào
Chương 38
Chương 38: Một người giống bố, một người giống mẹ
Chương 39
Chương 39: Tha thứ cho tôi
Chương 40
Chương 40: Tôi yêu em đến nhường nào
Chương 41
Chương 41: Chị đối xử với em thật tệ
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 45: Càng ngày càng yêu chị
Chương 46
Chương 46: Không đứng đắn
Chương 47
Chương 47: Im lặng suốt cả chặng đường
Chương 48
Chương 48: Vết thương vừa liền sẹo
Chương 49
Chương 49: Cơm nào có ngon miệng bằng em ấy
Chương 50
Chương 50: Biết chuyện
Chương 51
Chương 51: Yêu
Chương 52
Chương 52: Câu chuyện của Cố Đồng I
Chương 53
Chương 53: Câu chuyện của Cố Đồng II
Chương 54
Chương 54: Câu chuyện của Cố Đồng III
Chương 55
Chương 55: Câu chuyện của Cố Đồng IV
Chương 56
Chương 56: Câu chuyện của Cố Đồng V
Chương 57
Chương 57: Không có thời gian
Chương 58
Chương 58: Trò chơi lần trước
Chương 59
Chương 59: Chị cầu hôn qua loa như thế thôi hả?
Chương 60
Chương 60: Đừng ngại mà
Chương 61
Chương 61: Cuối cùng sẽ có cách
Chương 62
Chương 62: Hôn trộm
Chương 63
Chương 63: Về nhà
Chương 64
Chương 64: Xin lỗi chị
Chương 65
Chương 65: Kết thúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tùy Hứng - Mễ Nháo Nháo
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...