Chương trước
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Quý Phi Truyện – Chương 192

Tương Quý Phi Truyện

Tác giả: Tô Tiểu Lương
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Huệ Hoàng hậu

Beta: Su Thái Phi

Đội ngũ đưa dâu càng ngày càng đi xa, ở bên trong xe ngựa, rốt cuộc Bình Ninh kìm chế không được nữa mà bật khóc. Bên ngoài xe ngựa chiêng trống tưng bừng, không ai nghe thấy tiếng khóc của nàng ở bên trong xe. Bình Ninh khẽ xốc mành che của xe ngựa lên nhìn về sau, chỉ thấy cửa thành của Lâm An Thành cách mình càng ngày càng xa.

Vừa rồi nàng không dám nhìn, nàng sợ là nhìn thấy bóng dáng phụ hoàng cùng mẫu phi, sợ chính mình sẽ không muốn xuất giá, sẽ muốn hồi cung.

Đội ngũ đưa dâu tới một địa phương cách Lâm An Thành mấy chục dặm đường thì tạm ngừng lại. Bình Ninh biết bên ngoài phải hiến tế thắp hương một hồi, nàng an tĩnh ngồi trong xe, tiếng chiêng trống đã ngừng, bỗng nhiên cảm thấy trống vắng hẳn.

Bình Ninh muốn Thúy nhi tiến vào trang điểm lại chút, tay vừa mới đụng đến mành che, lại buông xuống. Ai biết cảm xúc dâng lên còn khóc nữa hay không, cũng không ai nhìn tới, chẳng cần tốn công làm gì.

Nhưng thật ra Thúy nhi luôn quan tâm tới nàng, ở bên ngoài xe ngựa hỏi nàng có cần uống nước hay ăn cái gì không.

Ban ngày lên đường, buổi tối nghỉ chân ở thôn trang, không có một buổi tối nào phải nghỉ ở ngoài trời. Cả một đường đi qua, các thôn trang đều đã được an bài thỏa đáng từ trước.

Cửu đường thúc và đường đệ đi đưa dâu, có mấy đêm Bình Ninh ngủ không được, cùng đường đệ cách một cánh cửa mà nói chuyện phiếm.

Từ trong miệng hắn, nàng biết được một ít chuyện về Bắc Đồ vương.

Sự tình năm đó nàng cũng có nghe qua, soán vị, giết chóc, lưu vong, phục quốc.

Cả một đời đã trải qua những điều đó thì cũng đủ nói là không tầm thường rồi, huống chi ngay lúc đó Bắc Đồ vương mới chỉ là một hài tử.

Trên vai mỗi người đều có trách nhiệm, hoặc nặng hoặc nhẹ. So với nàng, trên vai của Bắc Đồ vương kia gánh nặng hơn rất nhiều...

Đưa dâu đi Bắc Đồ, đường xá xa xôi, phải tốn gần hai tháng.

Trên đường đi, Tô Ngạn Hạo không chỉ một lần hỏi nàng vì sai lại đáp ứng gả đi Bắc Đồ. Nếu nàng không muốn, Hoàng Thượng cùng quý phi nương nương sẽ che chở nàng, sẽ không ép nàng gả đi.

Nhưng nàng luôn lắc đầu cười. "Ta không gả, cũng sẽ có người khác phải gả. Hạo nhi, ta không thể ích kỷ như vậy, ta đã được rất nhiều thứ, cũng không thể không trả giá chút nào."

Cuộc đời trước năm mười lăm thật ngắn ngủi, sau năm mười lăm mới là dài lâu. Tô Ngạn Hạo bội phục đường tỷ này, cũng tin tưởng nàng ở Bắc Đồ sẽ sống rất tốt.

Có một số người, bất luận gả cho ai, cũng đều có thể sống rất khoái lạc.

Cuối tháng sáu, còn hơn nửa tháng nữa là đội ngũ đưa dâu có thể đến có thể đến Dương quan*. Ngày hôm ấy, binh lính Bình Vương gia phái đi dò đường quay về báo là ở trấn nhỏ cách đây hơn mười dặm, đội ngũ đón dâu của Bắc Đồ vương đã tới rồi.

*Thành đóng quân ở biên giới giữa hai nước

Bình Ninh vừa mới chuẩn bị lên xe ngựa, nghe vậy thì ngẩn ra, không phải lúc trước nói đón dâu ở Dương quan sao, sao lại đến nhanh như vậy?

Binh lính tới báo còn đưa cho Bình Vương gia một phong thư. Sau khi xem xong, Bình Vương gia phất tay cho đội ngũ đưa dâu xuất phát, chính mình tới bên cạnh xe ngựa của Bình Ninh, nói với nàng "Bắc Đồ vương tới đón dâu trước nửa tháng. Vùng này có đôi khi sẽ loạn, xem ra là lo lắng. Đi cùng nhau cũng tốt."

Tầm nửa ngày sau, đội ngũ đưa dâu gặp đội ngũ đón dâu.

Chưa qua lễ đại hôn, theo lý mà nói Bình Ninh là không thể gặp mặt hay tiếp xúc cùng Bắc Đồ vương. Bình Ninh ngồi ở bên trong xe ngựa, bên ngoài xe ngựa truyền tới thanh âm của hắn, cách cái mành thật dày này, coi như là gặp mặt qua.

Đội ngũ đưa dâu thanh thế to rầm rộ, cũng bởi vì sự xuất hiện của hắn mà càng long trọng hơn. Chờ thời điểm đến Dương quan, từ lúc đi vào cửa thành đến khi ra khỏi cửa thành, đội ngũ đưa dâu vẫn còn chưa đi hết.

Bình Vương gia muốn đưa Bình Ninh đến tận Bắc Đồ, để lại phần lớn đội ngũ đưa dâu ở Dương quan. Giao Bình Ninh cho đội ngũ đón dâu hộ tống, hắn mang theo nhi tử cùng một nhóm người đi theo sau đội ngũ đón dâu.

Lại gần nửa tháng lộ trình, rốt cuộc mới tới được vương đô Bắc Đồ.

Đến nơi đúng vào buổi chiều, lễ đại hôn diễn ra vào buổi tối. Bình Ninh được đưa đến một tòa hành cung ở trong vương cung. Thúy Nhi đỡ nàng đi vào, chuẩn bị đổi lễ phục cho hôn lễ. Khi Bình Ninh nhìn thấy tất cả mọi thứ trong hành cung này thì ngẩn người, sao lại quen thuộc như vậy chứ.

Nơi này cũng được trang trí với không khí vô cùng vui mừng, dùng để nghênh đón đại hôn sắp diễn ra. Bình Ninh đánh giá một hồi, rốt cuộc phát hiện cảm giác quen thuộc này đến từ đâu.

Trong đại điện, mỗi một bàn, một ghế cũng không khác gì trong hoàng cung Đại Thiên. Bình Ninh xem qua không ít thư tịch miêu tả sinh hoạt Bắc Đồ, bên trong còn viết tường tận đời sống ở Bắc Đồ kém rất nhiều so với Đại Thiên.

Nhưng mọi thứ ở nơi này, thật giống như là bản sao của một cung điện trong hoàng cung thành Lâm An.

Thúy Nhi dẫn theo mấy cái thị nữ trong vương cung đi vào. Trên tay các nàng ôm trang sức dành cho lễ đại hôn, lễ phục thì treo ở thiên điện, màu sắc chính là đỏ nhưng kiểu dáng lại không hề giống hỉ phục nàng đang mặc.

Bình Ninh đi vào thiên điện, duỗi tay để mấy người Thúy Nhi giúp mình cởi hỉ phục trên người, mặc vào từng lớp lễ phục, sau đó nàng ngồi xuống bàn trang điểm, thay đổi một bộ trang sức.

Không phải mũ phượng mà là vương miện, vừa dày vừa nặng, phía trên được khảm một viên đá quý to, đơn giản nhưng xa hoa.

Một lát sau bên ngoài có người bẩm báo đã đến canh giờ, không cần đội khăn hỉ, Thúy Nhi trực tiếp nâng đỡ nàng đi ra ngoài.

Bên ngoài đã sớm trải thảm đỏ thật dài, tới dưới bậc thang thì phân thành hai hướng. Một mặt là đi về chủ điện, một mặt là đi về một quảng trường to lớn trong vương cung.

Lúc này sắc trời đã tối hẳn, hai bên thảm đỏ dựng rất nhiều cột, trên mỗi cây cột là một chiếc đèn lồng, chiếu sáng cả đường đi. Phía sau mỗi cây cột là một thị nữ, nàng đi đến đâu, người liền quỳ xuống hành lễ, là tư thế hai đầu gối quỳ phủ phục xuống đất.

Người dẫn đường đưa nàng đi về phía quảng trường, kết thúc thảm đỏ là bắt đầu các bậc thang, bên trên có mấy người đang đứng vây quanh một cột đá lớn, trên cột đá có khắc đầy những chữ mà nàng không biết.

Bắc Đồ vương mặc lễ phục tân hôn khoanh tay đứng ở kia, nhìn nàng nâng váy đi lên bậc thang, mặt có ý cười nhè nhẹ, vươn tay về phía nàng.

Bình Ninh giật mình, buông lỏng tay nâng váy ra đưa cho hắn. Duy Đặc nắm lấy tay nàng kéo nàng lên. Khoảnh khắc đến bên cạnh, Bình Ninh nghe được hắn nói. "Nàng thật xinh đẹp."

Dưới ánh nến phản chiếu gương mặt đỏ ửng của Bình Ninh, nàng đứng cạnh bên hắn, rất nhanh dưới bậc thang cũng đứng đầy người.

Những người đó ăn mặc thật đẹp đẽ, quý giá, càng đứng phía trước thân phận càng cao, càng về phía sau càng đông đúc đến mức nhìn không rõ nữa. Ở dưới bậc thang, một người mở miệng hô một tiếng, mọi người quỳ xuống, hô vang "Vương và vương hậu, Bắc Đồ phồn vinh."

Tiếng hô vang lớn như sấm rền, như muốn đ//â//m thủng bầu trời đêm nay. Khi tiếng hô ngừng lại, phía sau các nàng, pháo hoa nở rộ đầy trời.

Bình Ninh chấn động với cảnh tượng như vậy.

Bên tai truyền đến thanh âm Bắc Đồ vương nói thật dịu dàng "Hoan nghênh nàng đến Bắc Đồ, vương hậu của ta."

Không có nghi thức, lễ tiết nặng nề, không có tập tục nhất bái, nhị bái, người Bắc Đồ dùng cách thức trực tiếp nhất để biểu đạt sự hoan nghênh của bọn họ đối với tân vương hậu.

Bên tai Bình Ninh đều là tiếng pháo hoa náo nhiệt, nàng quay đầu nhìn Duy Đặc so với nàng còn cao hơn cả một cái đầu, cảm xúc vẫn luôn căng thẳng nhiều ngày nay bởi vì giờ khắc này mà buông lỏng.

Duy Đặc đón lấy ánh mắt của nàng, cúi đầu tới gần. Bình Ninh nhanh chóng né qua, yên lặng nhìn trời, nửa gương mặt kia mang theo yên lặng, là thứ mà cho tới nay hắn vẫn luôn tha thiết nhớ mong.

Ở quảng trường không có bất luận lễ nghi gì, Bình Ninh gặp qua đủ loại quan lại xong thì đi chủ điện. Ở chỗ này cũng không có quỳ lạy, chỉ là nghe chủ lễ đọc một số thứ, có liên quan với thánh chỉ của phụ hoàng, có liên quan với chuyện gả cưới.

Sau đó Duy Đặc mang theo nàng đi đến từ đường trong vương cung tế bái tiên vương và tiên vương hậu. Quỳ lạy dâng hương xong thì quay về cung điện Duy Đặc ở.

Nến đỏ nhảy nhót, Bình Ninh tiến vào phòng mà tâm thì ngày càng bồn chồn. Kẻ hầu người hạ lại lũ lượt đi ra. Duy Đặc tự mình rót hai ly rượu, đi đến bên cạnh đưa cho nàng. "Thành thân ở Bắc Đồ không có nhiều lễ tiết, rượu giao bôi này chúng ta tự mình uống."

Bình Ninh đứng lên, cầm cái chén hơi hơi khuynh người về phía hắn. Hai người vòng tay, một ly rượu nuốt xuống, nàng sặc vài tiếng, tức khắc đỏ mặt.

Theo đó truyền đến chính tiếng cười khẽ của Duy Đặc. Bình Ninh ngẩng đầu trừng mắt, liếc hắn một cái, cũng không màng ngượng ngùng hay không ngượng ngùng, hừ nói, "Hiện tại có thể thay quần áo chưa?"

Lễ phục thật nặng nề, Bình Ninh kêu Thúy nhi tiến vào, đi qua phòng cách vách thay đồ, đã chuẩn bị sẵn mấy bộ, đều có màu đỏ là chính.

Tháo đồ trang sức, thay quần áo xong đi ra, Thúy nhi lui ra, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, không khí hơi có vẻ khẩn trương. Bình Ninh không biết làm gì, đứng ở kia, trong lúc nhất thời có chút ngại ngùng.

Nhưng Duy Đặc lại rót một ly nước ấm cho nàng, "Ở đây rượu rất mạnh, dùng để chống lạnh, không có tửu lượng tốt thì sẽ say." Vừa dứt lời, tác dụng của rượu chậm chạp đánh tới, Bình Ninh chỉ cảm thấy một trận choáng váng, thân mình không tự chủ được lui về sau một bước. Duy Đặc giữ lấy nàng, một cái kéo lại, nàng ngã ở trong lòng ngực hắn.

Đ//â//m sầm vào bờ ngực rộng rãi vững chắc, trong tai ong một tiếng, không biết là tác dụng của rượu hay là do lần đầu tiên nàng bị một nam nhân xa lạ ôm lại, trong lòng bắt đầu có một cảm giác kỳ quái.

Duy Đặc cũng không có cho nàng cơ hội cự tuyệt, bế ngang nàng lên, trực tiếp ôm đi về phía giường lớn.

Hắn phải dùng thế đánh ào ạt để nàng đối mặt với chuyện này, không thể tránh né.

Bình Ninh ở dưới thân hắn, bé nhỏ mà mong manh.

Duy Đặc dụng tâm nhớ kỹ mỗi bộ dáng của nàng, đây là lần đầu tiên trong từng ấy năm tới nay, hắn gặp được người có thể làm hắn động tâm. Hắn nhất định muốn nàng hoàn toàn thuộc về mình, từ thân đến tâm, thiếu một thứ cũng không được...

Đêm tân hôn đầu tiên luôn là tràn ngập thăm dò, đau đớn qua đi là lan tràn những xúc cảm khác thường, lưu lại cho ngày hôm sau đó là cả người đau nhức. Bình Ninh xấu hổ khi nói về chuyện như vậy, mà người còn lại thì tỏ vẻ thưởng thức bộ dáng của nàng.

Tân hôn đến ngày thứ ba, Duy Đặc cũng không có thượng triều, mà dẫn nàng đi dạo quanh vương cung.

Vương thành to như vậy, xây trên địa thế cao, từ trên tường thành của Vương cung nhìn xuống là có thể nhìn khắp Vương thành.

Vương thành vào tháng bảy có vẻ xanh um tươi tốt, Bắc Đồ địa hình nhấp nhô, nơi nơi đều có thể nhìn thấy núi non trùng điệp. Kỳ thật Bình Ninh rất thích loại cảm giác này, tự do, trống trải.

Ba ngày sau Bình Vương gia dẫn theo Tô Ngạn Hạo quay về thành Lâm An. Duy Đặc cùng Bình Ninh đi tiễn đưa, đưa đến tận một cái thành nhỏ ở Dương Quan mới dừng lại. Đứng ở trên tường thành cao cao, Bình Ninh nhìn đội ngũ kia càng ngày càng đi xa.

Người bên cạnh nhẹ nhàng ôm nàng vào trong lòng ngực. Quanh người Bình Ninh tất cả đều là hơi thở của hắn, làm cách nào đẩy cũng không tiêu tan, trốn cũng không thoát.

Nàng chưa yêu hắn, nhưng nàng cũng không chán ghét hắn.

Bình Ninh nhìn về phía rất xa, phảng phất như có thể nhìn thấy thành Lâm An. Có thể nhìn thấy hoàng cung, có thể nhìn thấy phụ hoàng cùng lúm đồng tiền của mẫu phi, có thể nhìn thấy vẻ mặt bọn đệ đệ. Nhưng những ngày sau này, nàng sẽ vĩnh viễn ở lại nơi đây, ở cạnh người này cả đời.

Thật lâu sau, Bình Ninh mở miệng, "Ngươi nói là đã tính toán hết rồi?"

Duy Đặc sửng sốt, ngay sau đó khẳng định, "Chắc chắn."

Ngược lại Bình Ninh tránh thoát khỏi hắn, xoay người đi về phía cầu thang xuống khỏi tường thành, tốc độ thực nhanh. Cùng động tác nhanh nhẹn, thanh âm trong trẻo của nàng truyền đến, "Vậy là tốt rồi, nếu ngươi đổi ý, ta cũng không tha cho ngươi."

Hắn quay đầu nhìn theo, để lại cho hắn là một bóng dáng đỏ rực như lửa, bước đi vui sướng như sắp biến mất ở trước mắt hắn...

Bình Luận

Chương trước

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tương Quý Phi Truyện
Chương 192

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 192
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...