Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tướng Phủ Ngốc Thê – Chương 50

Tướng Phủ Ngốc Thê

Tác giả: Nhược Thanh Ngôn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từng cơn gió ấm áp nhẹ lướt qua đầu vai, khẽ khàng vén mấy lọn tóc phất phơ qua gò má. Đường Mẫn đưa tay  xuống, ngăn chận nội tâm đang dâng trào, đi về phía vườn tuyết mai nở rộ. Nàng cần phải xác nhận một lần, chuyện về mẫu thân của Đường Mẫn. Nàng vẫn luôn xem nó như là chuyện của mình cần làm, người kia cứ im lặng rời khỏi, chỉ để lại đầu mối duy nhất là vườn tuyết mai mình yêu thích. Hiện tại nhìn cả biển tuyết mai phía trước, chưa bao giờ nàng cảm thấy mẫu thân của mình gần như lúc này, chỉ cần đưa tay là chạm đến đươck.

Từng cánh hoa đẹp đẽ đầy đặn, từng điểm đỏ hồng phân bố đều nhau, nhìn gần quả thật hoa có năm cánh.

Đúng rồi, chính là bọn họ!

Nút thắt trong lòng Đường Mẫn rốt cuộc cũng được giải, nàng đã tìm được tuyết mai rồi.

Tiếp đó, chính là xác nhận quan hệ giữa mẫu thân và Bách Lý Sơn trang. Nhớ lần trước nói chuyện cùng với phụ thân, trong lòng nàng vẫn có điều khó lý giải. Tuyết mai ở Hầu phủ không tính là ít, theo như A Ly và lão đầu kia đã nói, ở Thương Lan chỉ có ba nơi mới có tuyết mai, mà vườn mai ở Hầu phủ lại hết sức trân quý, năm đó phụ thân làm thế nào mà lấy được?

Lúc chia tay ở Đồng Uyển, phụ thân cũng không chịu tiết lộ thêm manh mối nào. Chỉ qua loa đại khái nói rằng mẫu thân nàng có khả năng vẫn chưa chết, bây giờ nghĩ lại, trong lòng càng thêm sợ hãi. Dựa vào hành động ngàn dặm dời tuyết mai về của phụ thân cha năm đó, thì quan hệ của ông cùng với Bách Lý Sơn trang há nào lại bình thường!

Thế nhưng ông lại không hề không nhắc tới trước mặt nàng, thậm chí một chút xíu đầu mối cũng không. Nàng và Quân Mạc Ly thuận lợi lên đường, tất cả giống như ông đang ngầm cho phép vậy. Bọn họ ở Thương Lan gian nan mãi mới tìm hiểu được, nếu như phụ thân sớm nói cho biết thì làm sao họ phải vòng một vòng lớn như thế mới mò được đến đây.

Sự thật nói cho nàng biết, quả nhiên ông ấy cố ý! Cố ý để cho nàng phải đi quanh co lòng vòng, cố ý cho nàng đi đến Phong Chiêu, cuối cùng là đặt chân đến Bách Lý Sơn trang. A, đợi chút, kể ra Bách Lý Dạ Hành, Thái tử Thương Lan, cùng với Thái tử tiền nhiệm, những người mà nàng đã từng tiếp xúc có thể là đã sắp xếp từ trước hay không? Hay thật chỉ là trùng hợp?

××××××

"Này, ngươi làm gì thế!"

Đường Mẫn đang thất thần, bất thình lình bị giọng nói vang lên bất chợt làm cho cả kinh,  tay đang nắm một cành tuyết mai mỏng manh bởi vì gia tăng sức lực mà gảy xuống. Vừa ngẩng đầu, xa xa liền nhìn thấy một nữ tử áo hồng vội vã chạy về phía mình.

"Ngươi...ngươi thế mà lại dám bẻ gãy tuyết mai!". Nữ tử áo hồng sửng sốt, sau đó cất cao giọng chất vấn, giống như nàng đã phạm phải tội ác tày trời.

"Ừ, là ta làm gãy!", Đường Mẫn không hề phủ nhận, nhành tuyết mai nàng vẫn còn cầm  trong tay, cúi đầu nhìn kỹ, càng thấy đẹp mắt, theo đó mà vuốt vuốt mấy cái.

"Ngươi...ngươi, thật to gan, lại dám bẻ gãy tuyết mai ở Hàn Tuyết viện, nha hoàn nhà người từ đâu tới đây!". Nữ tử áo hồng thấy tự tại Đường Mẫn như thế, khóe miệng..... vẫn còn vương nét cười, dáng vẻ hoàn toàn thản nhiên lại nhìn đến gương mặt xuất trần, mặc dù không phải khuynh thành, nhưng lại toát ra khí khái cao quý cùng thanh lịch khó có thể bắt chước, những thứ này trên người nàng ta không hề có.

Y phục ban đầu của Đường Mẫn không đã biến đâu mất, trên người bây giờ chỉ khoác bộ xêm áo hết sức bình thường. Bình thường đến mức khiến cho nữ tử trước mắt nhận nhầm nàng thành nha hoàn.

Trầm mặc, xoay người. Đường Mẫn cầm tuyết mai trở về, đối với người đột nhiên xuất hiện hô to gọi nhỏ với mình nàng không có dư thời gian để ý tới. Nàng chỉ muốn mau mau trở về, mới vừa rồi không kìm hãm được vọt ra, trên người chỉ mặc mỗi chiếc áo mỏng manh, ngay cả áo khoác cũng quên, mùa đông rét buốt, mới trong chốc lát mà nàng đã không chịu nổi.

"Này, đứng lại!". Nữ tử áo hồng tức giận dậm chân, xông lên ngăn ở phía trước, vênh váo hống hách nói với Đường Mẫn: "Ngươi biết ta là ai không? Nhìn thấy ta mà lại không hành lễ, lại còn dám quay lưng trở về, đúng là thứ nha hoàn không biết cấp bậc lễ nghĩa!"

"Ta không cần biết!". Đường Mẫn lướt qua người phía trước, đi thẳng vào trong phòng. Quỷ liều mạng này chui ở đâu ra không biết, làm mất hết cả hứng!

Không thèm nhìn, hoa hoa lệ lệ bỏ qua! Nữ tử áo hồng đứng ở cửa, thẫn thờ nhìn theo từng cử động của Đường Mẫn, nàng ta chưa bao giờ bị ai xem thường như vậy! Đợi đến khi phục hồi tinh thần thì lửa giận đã nhen nhóm bừng bừng nơi lồng ngực.

"Nha đầu nhà ngươi, ngay cả ta cũng dám không nhìn, kết cục đắc tội ta, ngươi hẳn biết rồi chứ?". Nói xong liền hả hê bước vào bên trong, ngồi ở vị trí chủ vị, hống hách nhìn Đường Mẫn. Tâm trạng cũng dần tốt hơn, nàng ta đang chờ Đường Mẫn biến sắc, quỳ trên đất cầu xin mình, sau đó lại nghĩ đến mình nên xử phạt thứ nha hoàn không biết trời cao đất rộng này như thế nào.

Đường Mẫn thở dài, bản thân đã chậm một bước, chỗ ngồi cũng bị chiếm mất. Tỉnh lại đã thấy mình ở nơi này, bên cạnh ngay cả một bóng người cũng không có, trong lúc nhất thời thật có chút bất đắc dĩ.

Nhìn cách ăn mặc của cô nương kia có lẽ thân phận cũng không thấp, cũng có thể là tiểu thư của Bách Lý Sơn trang. Thật sự là nhức đầu mà, mới hơn mười tuổi mà tính khí đã ác liệt như thế.

"Nói xong thì đi đi, ta không có tâm tình nói chuyện tào lao với ngươi!". Cảm giác mệt mỏi bỗng nhiên ập đến, thân thể có chút không khống chế được mà suy yếu theo.

Chẳng lẽ thân thể của nàng bắt đầu có phản ứng rồi? Mười lăm tuổi, trong lòng yên lặng nhẩm tính, hơn một tháng nữa là Đường Mẫn tròn mười lăm tuổi, nhanh thật. Vậy đến lúc đó khẳng định là chịu không nổi.

Hiện tại nàng chỉ muốn nằm ngủ một giấc, toàn thân chẳng còn chút sức lực nào, nên hoàn toàn không có tâm trạng để ý đến người nào đó.

Gian nan cất bước đi tới giường, mắt nhìn thấy gối đầu gần trong gang tấc, nhưng mãi mà  không bước được đến nơi. Lúc này, tay phải lại bị người phía sau kéo lại, sức lực lớn đến kinh người.

Thân hình Đường Mẫn khẽ chao đảo, không kìm được mà ngã xuống đất. Trên mặt đã xuất hiện mồ hôi lạnh, sắc mặt cũng từ từ trắng bệch.

"Ta nói lại một lần nữa, mau đi ra ngoài!", dựa vào chút hơi sức cuối cùng, Đường Mẫn bay thẳng đến trước mặt người kia nói. Nếu còn không đi thì cũng đừng trách nàng hung ác.

Mặt nữ tử áo hồng tràn đầy hả hê, vung làn váy quay về phía Đường Mẫn cười nói: "Nha đầu chết tiệt kia, đã đắc tội tiểu thư ta lại còn dám ngang ngược như vậy. Mới tí tuổi đầu mà đã không biết điều, hôm nay ta phải giáo huấn cho ngươi một trận!"

Nàng ta đứng thẳng lưng, rút roi da bên hông ra, nghiêm mặt, giơ tay lên cao. Thân thể của Đường Mẫn bây giờ nhìn qua chỉ giống với một cô nương mười một mười hai tuổi, trong mắt của nữ tử áo hồng nàng chỉ là một tiểu nha đầu, sấp sỉ tuổi mình.

"Nha đầu chết tiệt kia, đánh chết ngươi!". Roi da từ trên cao rơi xuống, hung dữ bay thẳng về phía Đường Mẫn, như muốn đánh cho hả giận .

Đường Mẫn cầm ngân châm trong tay, lẳng lặng chờ nàng ta quất roi xuống. Tia lửa tóe ra, chỉ nghe người kia "A ——"  một tiếng, sau đó cái bàn bên cạnh liền bị đẩy ngã, hai mắt nữ tử áo hồng đẫm lệ, kêu ầm lên.

"A, đau quá, tay của ta!"

Thân thể Đường Mẫn mất trọng tâm, nằm trên mặt đất không dậy được, ngân châm trong tay đã bắn vào cổ tay của người trước mắt, sức lực vô cùng vừa vặn, khiến cho nàng ta không thể cầm nổi bất kỳ thứ gì.

"Biến, đừng để cho ta nói lại lần thứ hai."

Sắc mặt Đường Mẫn run lên, giọng nói lạnh lẽo giống như hàn băng, khiến người trên đất ngẩn ra, sững sờ ngồi đó không biết nên làm thế nào.

Đường Mẫn cố gắng gượng dậy bò về phía giường, nàng cảm nhận được rõ ràng sự đau đớn đang cuộn trào mãnh liệt trong cơ thể, tất cả các xương giống như đang di chuyển vị trí, từng khúc một đều đang vận động. Loại đau đớn này chẳng khác nào bị người ta hủy đi gân cốt, đau đến không muốn sống.

Nhanh, nó đến thật quá nhanh. Đường Mẫn cố gắng vươn tay, tiến đến bên giường, chỉ còn một chút nữa là đến nơi rồi.

Trong lòng lại không khỏi ảo não, cố gắng muốn tiến thêm một bước, nhưng bỗng nhiên thân thể chợt nhẹ bẫng, Đường Mẫn còn chưa kịp nữa quay đầu lại nhìn, thì người đã được vững vàng đặt ở trên giường, sau đó còn phủ thêm chăn.

Sau đó một giọng nói trầm thấp liền vang lên trong phòng: "Duyệt Nhi, vì sao lại tới Hàn Tuyết viện?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 68: Sau khi hóa giải bí dược
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 78: Nàng chủ động, hắn chạy trối chết!
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tướng Phủ Ngốc Thê
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...