Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tục Kh.âu Mi.ệng – Chương 6

Tục Kh.âu Mi.ệng

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thậm chí tôi còn chẳng dám nói nhiều lấy một câu.

Tôi sợ bị đánh!

Trên đời này chẳng còn chuyện gì đau đớn hơn bị đánh.

7.

Sau khi về đến nhà, mẹ tôi lắc đầu thở dài.

Tôi ngỡ rằng bà ấy đang thương xót cho cái mạng của Tiểu Chi.

Thật không ngờ bà ấy lại nói: “Ban nãy mãi nhìn con đ* kia mà quên kéo Tiểu Thuần ra ngoài. Nếu nó mà nhìn thấy cảnh tượng của con đ* kia bị dìm xuống ao, chắc chắn không dám chống đối không gả cho trưởng làng nữa.”

Tôi âm thầm đút thật nhiều mật ong và sâu trái cây cho chị của tôi.

Chị tôi ăn no rồi sẽ có sức khỏe, có thể chạy trốn khỏi nơi này.

……

Đêm khuya, tôi bí mật mở cánh cửa hầm đất ra.

Chị tôi là một người đa cảm, chị ôm lấy tôi thật chặt, ú ớ nói: “Bé con, đợi chị trốn khỏi đây, đứng vững gót chân trong thành phố, chị nhất định sẽ đón em rời đi.”

Vừa nghĩ đến cuộc sống tốt đẹp trong thành phố, tôi cũng không khỏi mong chờ: “Chị à, em đợi chị.”

Tôi thậm chí còn nghĩ rằng… Lúc này cùng chị tôi đi đến thành phố.

Thế nhưng tôi không thể ích kỷ như vậy được.

Anh Vân Đồ đưa một mình chị tôi rời đi đã đủ khó khăn rồi.

Tôi tuyệt đối không thể trở thành gánh nặng cho bọn họ.

Đêm nay ánh trăng trong vắt, tôi dắt chị một đường chạy đến gốc cây hòe ở cổng thôn.

Ngực chị tôi không ngừng phập phồng thở gấp.

Thế nhưng miệng chị nhỏ, hơi thở thoát ra chẳng được bao nhiêu, có vẻ như sắp ngừng thở đến nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Một lúc lâu sau, chị tôi mới nói được một câu hoàn chỉnh. Chị nói: “Bé con, nếu chị đi rồi, mẹ chúng mình thế nào cũng đánh em, hay là em cũng đi với chị đi.”

Tôi lắc đầu: “Sau khi chị đi, em liền trở thành đứa con gái duy nhất của bà ấy, bà ấy sẽ không ra tay nặng với em đâu.”

Thời gian lặng lẽ trôi đi, tôi cùng chị hồi hợp đợi chờ ở đó.

Đợi đến lúc chị nghỉ ngơi đủ, không còn khó thở nữa, Dương Vân Đồ vẫn chưa xuất hiện.

Lúc này đã qua 12 giờ rồi.

Trong lòng tôi bỗng xẹt qua một ý nghĩ không hay: “Chị ơi, tại sao anh Vân Đồ vẫn còn chưa đến?”

Sắc mặt chị tôi tái nhợt: “Có lẽ… Anh ấy bị trưởng làng phát hiện, nhốt lại rồi, nhất thời không có cách nào đến gặp chị?”

“Không thể nào, đêm qua còn có thể chạy ra ngoài, hôm nay làm sao lại không thể trốn được cơ chứ?”

Tôi cởi áo khoác trên người, khoác lên người chị tôi: “Chị, chị ở đây chờ một lúc, em đến nhà trưởng làng xem thử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với anh Vân Đồ.”

Tôi chạy về phía nhà trưởng làng.

Mới được nửa đường liền nhìn thấy một nhóm đông người do trưởng làng dẫn đầu.

Bọn họ mặt sắt hằm hằm, bước về phía cây hòe ở cổng thôn.

Xong rồi, bọn họ nhất định đang đi bắt gian chị tôi rồi!

Tôi hoảng loạn quay lại, muốn báo cho chị tôi để chị ấy nhanh về nhà.

Thế nhưng đã không kịp rồi.

Từ phía xa xa, tiếng hét của chị tôi vang lên: “Buông tôi ra, các người mau buông tôi ra!”

Bà Vương ở góa vẻ mặt u ám kỳ quái, nói: “Con đi*m này, mày đúng là đ/ê t//i/ện, nửa đêm nửa hôm muốn cùng với thằng khốn nạn nào bỏ trốn hả?”

Tôi ngây ngốc đờ đẫn, nấp sau một gốc cây rậm rạp.

Qua khe hở, chỉ nhìn thấy hai người phụ nữ vòng eo mập mạp đang tóm chặt lấy tay của chị tôi không buông, chẳng khác nào tóm lợn nái đang chờ làm thịt.

Bà Vương mặc quần áo màu đen còn vươn tay không ngừng chọc vào miệng của chị tôi: “Chậc chậc, may mà bà đây phát hiện sớm, nếu không cái miệng nhỏ của mày đã sớm bị đàn ông x/é rá/ch rồi.”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tục Kh.âu Mi.ệng
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...