Tuân Mệnh – Chương 80
Tuân Mệnh
“Tiểu vương tử của ta vĩnh viễn không được phép chịu bất kì tổn thương nào, ngươi nhớ cho kĩ.”
Định Quốc Kiêu Kỵ Vệ cùng viện binh Khiếu Lang Doanh từ phía Tây Nam kịch liệt chống lại quân địch, tiêu diệt hơn ba nghìn tên, đám tàn binh thậm chí còn không thể gom thành một đội quân nhỏ, Lý Mạt từ tiền trận đi xuống, một thân ngân giáp nhuốm đầy máu, cầm cung Lộc Giác đứng ở nơi khuất gió nhắm mắt nghỉ ngơi, cùng lúc đó, tin Lý Uyển thay thế Bùi phó tướng lãnh binh đi trấn thủ Bình Thành cũng đã truyền tới.
Ám Hỉ cầm mật tín quỳ bên người Lý Mạt, thăm dò nhìn hắn: “Lý Uyển điện hạ quả thực rất có bản lĩnh, lại không bị thứ gì ràng buộc cả, đối với chúng ta thực sự là hậu hoạn khó lường.”
Lý Mạt nhắm mắt lại, ngửa đầu tựa vào thân cây, khẽ thở dài: “Thiên yếu hạ vũ, nương yếu giá nhân, Lý Uyển muốn lập công ta cũng không cản hắn được, hắn lại quyết tâm muốn đối đầu với ta, ta còn có thể làm sao, chỉ đành nghênh chiến.”
*Thiên yếu hạ vũ, nương yếu giá nhân: là một câu tục ngữ được sử dụng để nói về các sự tình của con người mà đã được định trước và không thể hóa giải.
Ám Hỉ nhỏ giọng hỏi: “Vì sao người lại coi trọng công trạng như thế? Thuộc hạ thấy từ khi người còn nhỏ đã liều mạng đọc sách tập võ luyện cung tiễn, vì sao? Người là thế tử, rõ ràng có thể an nhàn cả đời mà.”
Đôi mắt hẹp dài chợt hé mở, Lý Mạt đăm chiêu nhìn Ám Hỉ, đưa tay nâng cằm hắn, dùng ngón tay cái lau vết máu trên gương mặt Ám Hỉ.
Hành động này làm động đến vết thương trên cánh tay, Lý Mạt hít sâu một hơi, nhíu mày lại. Ám Hỉ cả kinh, quỳ xuống bên người Lý Mạt vén tay áo lên, xung quanh miệng vết thương đã bắt đầu mưng mủ. Đối phương quả là Man tộc, hầu hết vũ khí sử dụng đều được tẩm thuốc độc, mỗi lần chạm vào sẽ làm da thịt bị thối rữa.
Con ngươi Ám Hỉ co rụt lại, đầu ngón tay cũng run rẩy kịch liệt, hắn rút một thanh ám đao rạch miệng vết thương, nặn mủ, máu và độc ra ngoài, sau đó dốc nước trong túi ra rửa sạch vết thương nhiều lần.
Lý Mạt cảm thấy phiền, đè tay Ám Hỉ lại: “Nơi này cách nguồn nước rất xa, đừng lãng phí, nếu không lát nữa lấy gì mà uống?”
Ám Hỉ khàn giọng nói: “Là thuộc hạ bảo hộ không tốt, thỉnh điện hạ trách phạt.” Khi đó cách thế tử điện hạ quá xa, quân địch lại nhiều, căn bản không kịp chạy đến.
Sắc mặt Lý Mạt trắng bệch, nén giận nói: “Ngươi đường đường là một ám vệ, lý nào lại để chuyện như vậy xảy ra hả…..”
Hồi nhỏ đi truyền tin, chạy được tới nơi thì tin cũng quên mất, lại còn bị chó hoang rượt, sợ đến mức trèo lên cây ngồi khóc, khiến cho Lý Mạt phải trèo lên ôm hắn xuống, ngày nào cũng bị Ám Hỉ chọc cho tức chết.
Tất cả người trong vương phủ khi đó đều có thể nghe thấy tiếng Lý Mạt giáo huấn Ám Hỉ cả ngày tại Huấn Tràng, mắng hắn ngu xuẩn, không làm được việc gì, dùng roi da đánh cho hắn không đứng dậy nổi, nhiều lần không nhịn được muốn vứt thứ rác rưởi đó ra khỏi cửa, cũng không biết vì sao, cuối cùng vẫn giữ lại.
Ám Hỉ hít một hơi thật sâu, mất mát nhắm mắt lại.
Lý Mạt day day trán: “Nhiều lúc ta cũng không hiểu nổi ngươi đang nghĩ gì nữa, ngươi có thể cùng Ảnh Ngũ không phân thắng bại, vì sao lại bại dưới tay Ảnh Thất? Ảnh Thất y còn không mạnh bằng Ảnh Ngũ.”
Ám Hỉ cắn môi.
Lý Mạt nhướng mày: “Ngươi không xuống tay được? Ngươi thích y?”
Ám Hỉ luống cuống: “Thuộc hạ không có.”
Lý Mạt nhìn thẳng vào mắt Ám Hỉ hồi lâu, hừ một tiếng, cười lạnh: “Không phải ngươi hỏi ta vì sao lại để ý tới công trạng à.” Hắn nhìn vách núi trước mắt, ngón tay thon dài gảy gảy dây cung, “Phía trước là vách núi cao trăm trượng, tiến lên một bước liền tan xương nát thịt, phía sau là các ngươi, ta làm gì còn đường lui nữa.”
Hắn đỡ cánh tay bị thương ngồi xuống, khẽ nâng mặt Ám Hỉ lên, cong môi, ánh mắt dữ tợn: “Nếu ngươi thích Ảnh Thất, ta lập tức móc mắt ngươi, rút gân cốt ngươi, ném ngươi vào hang rắn sâu ngàn dặm khiến ngươi chết không thấy xác.”
“……” Ám Hỉ rụt cổ, sợ tới mức tay chân bủn rủn.
Đột nhiên Lý Mạt nở nụ cười xấu xa, dựa người đứng dưới tàng cây, đưa tay che mắt, l*m môi châm chọc: “Lừa ngươi đó. Ngươi muốn làm gì thì làm.”
Ám Hỉ bĩu môi: “Ồ.”
Chớp mắt đã qua một tháng, Lý Mạt đẩy lùi dư nghiệt Nam Việt sau đó dẫn binh về doanh, Lý Uyển trấn thủ mười tòa thành ở biên giới, cầm thánh chỉ chấp thuận xuất chiến trở về, kẻ thù gặp nhau, oan gia ngõ hẹp.
Lý Mạt nhướng mày, chặn lối đi của Lý Uyển, Lý Uyển vờ như không thấy, hất cằm gọi Ảnh Thất: “Mau lấy thánh chỉ ra đây, đừng đi quá lâu.”
Hai huynh đệ, thuở bé y hệt hai con khổng tước nhỏ, lúc nào cũng khiêu khích đối phương, khoe bộ lông của mình. Lý Mạt ngoài cười nhưng trong không cười, cố trưng một nụ cười giả tạo: “Đường huynh, chúc mừng.”
Một tay Lý Uyển chống lên bệ đá, nhẹ nhàng ngồi xuống, nhấc chân cười tủm tỉm: “Cùng vui nha.”
“Sau này gia sánh vai cùng ngươi chống giặc, đánh trận tại Tàng Long Thất Lĩnh, đường huynh ngươi nghỉ ngơi nhiều một chút.” Lý Mạt liếc Lý Uyển một cái, định bỏ đi, Lý Uyển ngồi trên bệ đá cúi người, nghiêng đầu cười, từ tay áo rút ra một quyển trục được đóng cẩn thận, hất hàm hỏi: “Ta cho ngươi một bản truyện kí, ngươi muốn xem không? Hay ta đọc cho ngươi nghe thử?”
Lý Mạt bực mình hất tay hắn, xoay người rời đi: “Cút.”
“Thật sự không cần? Ta còn vẽ minh họa đó.” Lý Uyển cầm truyện kí ở phía sau hắn quơ quơ, tự mình ngẫm lại nội dung bên trong, sau đó cười ha ha.
Lý Mạt hít sâu một hơi, dẫn Ám Hỉ và Ám Bi rời đi.
Ban đêm, các tướng sĩ mở tiệc ăn mừng trận thắng đầu tiên, Lĩnh Nam Định Quốc Kiêu Kỵ Doanh cùng Khiếu Lang Doanh hợp lại một chỗ, chẳng bao lâu nữa lại phải tiếp tục ra trận bình loạn, tướng sĩ hai doanh trướng nhân dịp này giao hảo bồi dưỡng tình cảm.













