Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tựa như cơn mưa tan – Chương 12

Tựa như cơn mưa tan

Tác giả: Thủy Tiên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dường như định mệnh đang thử thách cả Lâm Duy và Vương Tĩnh khi những lần gặp gỡ vô tình tiếp tục kéo họ về gần nhau, nhưng cũng chính những cuộc chạm mặt ấy lại đào sâu thêm những vết thương trong lòng cả hai.

Một buổi sáng chủ nhật, Lâm Duy đang đi dạo trong công viên gần nhà, tận hưởng bầu không khí yên tĩnh. Cậu chọn công viên này vì nó ít người qua lại, hy vọng có thể tìm chút bình yên sau những ngày làm việc mệt mỏi. Nhưng số phận lại sắp đặt một cuộc hội ngộ không mong muốn.

Vương Tĩnh xuất hiện ở một góc xa, cùng dắt theo chú chó nhỏ của mình. Anh mặc một chiếc áo len màu xanh xám, trông vừa giản dị vừa ấm áp. Lâm Duy ngay lập tức nhận ra anh, và cậu nhanh chóng quay lưng, định rời đi. Nhưng chưa kịp bước thêm vài bước, giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.

“Lâm Duy.”

Cậu dừng chân, nhưng không quay lại. Giọng nói của Vương Tĩnh vang lên lần nữa, lần này gần hơn. “Duy, đợi anh một chút.”

Lâm Duy hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh trước khi quay lại đối mặt với anh. “Anh muốn gì?”

“Anh không cố ý làm phiền em... nhưng nếu đã gặp nhau ở đây, anh nghĩ mình nên chào hỏi.” Vương Tĩnh nhìn cậu, ánh mắt đầy sự bối rối.

Lâm Duy cười nhạt. “Chào hỏi? Chúng ta không cần làm điều đó nữa đâu. Chúng ta không còn là gì của nhau.”

Câu nói của cậu khiến Vương Tĩnh im lặng. Anh không biết phải trả lời thế nào, bởi vì cậu nói đúng. Họ không còn là gì của nhau, nhưng anh vẫn không thể ngừng nghĩ về cậu.

“Duy, anh chỉ muốn biết em thế nào. Em ổn chứ?”

“Em ổn. Cảm ơn anh đã hỏi.” Lâm Duy đáp lại ngắn gọn, cố gắng tỏ ra bình thản.

Vương Tĩnh định nói gì đó thêm, nhưng ánh mắt lạnh lùng của Lâm Duy khiến anh nghẹn lại. Sau vài giây im lặng, anh chỉ khẽ gật đầu. “Vậy thì tốt. Anh sẽ không làm phiền em nữa.”

Nhìn Vương Tĩnh quay lưng bước đi, một phần trong Lâm Duy muốn gọi anh lại. Nhưng cậu kìm nén bản thân, nhắc nhở mình rằng mọi chuyện đã kết thúc, và việc níu kéo chỉ khiến cả hai đau khổ thêm mà thôi.

Thời gian trôi qua, nhưng những lần gặp gỡ vô tình giữa họ không hề giảm bớt. Một ngày nọ, tại một quán cà phê gần văn phòng, Lâm Duy đang ngồi đọc sách thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

“Duy, là em sao?”

Lâm Duy ngẩng lên, và lần này, cậu không còn ngạc nhiên khi thấy Vương Tĩnh đứng trước mặt. “Là em. Anh lại tình cờ ở đây à?”

“Ừ... Anh hay ghé qua quán này. Còn em?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Em cũng vậy. Nhưng có lẽ em nên đổi chỗ rồi.” Lâm Duy nói, nửa đùa nửa thật, nhưng trong mắt cậu ánh lên vẻ không thoải mái.

Vương Tĩnh ngồi xuống ghế đối diện, không chờ sự cho phép của cậu. “Anh có thể nói chuyện với em một chút không?”

Lâm Duy thở dài. “Chúng ta còn gì để nói nữa sao, anh Vương Tĩnh?”

“Anh... chỉ muốn xin lỗi. Anh biết mình đã làm tổn thương em, và anh không mong em tha thứ. Nhưng anh thực sự muốn em hiểu rằng, anh chưa bao giờ ngừng quan tâm đến em.”

Lâm Duy đặt cuốn sách xuống, nhìn anh. “Quan tâm? Vậy tại sao anh lại khiến em cảm thấy mình chỉ là một cái bóng, là người thay thế trong trái tim anh? Anh nghĩ điều đó gọi là quan tâm sao?”

“Duy...” Vương Tĩnh lúng túng. “Anh không cố ý. Anh đã sai. Nhưng anh thật sự yêu em. Anh không biết làm cách nào để sửa sai.”

“Không cần sửa nữa đâu.” Giọng Lâm Duy nhỏ lại, nhưng đầy quyết tâm. “Anh không còn cơ hội nào để làm điều đó nữa.”

Cậu đứng dậy, để lại một tờ tiền trên bàn để trả phần đồ uống của mình, rồi bước ra khỏi quán, bỏ lại Vương Tĩnh một mình với những lời xin lỗi chưa kịp nói hết.

Một tối muộn khác, khi Lâm Duy đang trên đường về nhà sau một buổi tăng ca, cậu bất ngờ thấy Vương Tĩnh đứng chờ dưới cổng chung cư.

“Anh làm gì ở đây?” Lâm Duy cau mày hỏi, giọng đầy mệt mỏi.

“Anh chỉ muốn gặp em.”

“Để làm gì? Chúng ta không còn gì để nói với nhau nữa.”

“Duy, xin em. Chỉ một lần thôi. Hãy để anh giải thích.”

Tien

Lâm Duy nhìn anh, cảm thấy một nỗi tức giận dâng lên trong lòng. “Giải thích? Anh đã có rất nhiều cơ hội để làm điều đó, nhưng anh không làm. Bây giờ thì sao? Anh nghĩ chỉ cần vài lời giải thích là có thể thay đổi mọi thứ à?”

“Anh biết không thể, nhưng anh vẫn muốn thử. Anh không thể chịu được việc mất em hoàn toàn.”

“Vậy anh muốn em phải làm gì? Quay lại để tiếp tục đau khổ sao? Xin lỗi, nhưng em đã học cách sống mà không có anh rồi.”

Câu nói của Lâm Duy như một cái tát thẳng vào mặt Vương Tĩnh. Anh đứng im, không biết phải làm gì ngoài việc nhìn cậu bước qua mình, đi vào chung cư và biến mất sau cánh cửa.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tựa như cơn mưa tan
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...