Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tu Tiên Chi Phế Sài – Chương 76

Tu Tiên Chi Phế Sài

Tác giả: Đả Cương Thi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cho dù Nguyên Tu Vân dự tính và phỏng đoán tình hình của Thiết gia như thế nào đi nữa, cũng thật không ngờ Thiết gia vẫn còn có một đại chiêu như thế.

Ban đầu bọn họ đã ngồi phi thảm Tuyệt Mệnh trốn ra viện tử của Thiết gia, chỉ thiếu chút nữa có thể rời khỏi, nhưng đột nhiên vào lúc này một lực hút to lớn trực tiếp hút ba người bọn họ vào, lại sau đó, Nguyên Tu Vân chỉ kịp nghe được tiếng hừ lạnh của Thiết Phong Thuật, đã bị lực hút trời đất quay cuồng làm cho hôn mê.

Sau đó chờ y lại bởi vì mặt bị người vỗ mà tỉnh lại, thấy Minh Xá giống như bị điên xoay quanh tại chỗ, cùng với Dịch Nhiên trên mặt mơ hồ có vẻ chán nản.

"Làm sao vậy?" Nguyên Tu Vân phản xạ có điều kiện cứ như vậy mở miệng hỏi, sau đó y ngồi xuống nhìn một chút cảnh sắc xung quanh, phát hiện xung quanh lại một mảnh đen kịt, thỉnh thoảng có tia sáng lấm tấm từ trước mắt thổi qua, nhưng toàn bộ không gian cho y cảm giác cũng tương đối tĩnh lặng. "Đây là nơi nào? Chúng ta cuối cùng... Lẽ nào chúng ta bị hút vào trong hộp trong tay pho tượng ngọc bích kia?"

Nguyên Tu Vân nhất thời có một loại cảm giác không thể tin nổi, tuy nói y đã sớm biết trong giới tu tiên có loại pháp bảo không gian giới tử* tồn tại, nhưng tiếp xúc nhiều nhất cũng chỉ là túi trữ vật mà thôi, ngoại trừ túi trữ vật, một pháp bảo không gian có thể tự mình mở ra y vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, cũng không thể không nói cảm giác lần đầu tiên gặp mặt thật là không được tốt lắm. [Ở trong tiểu thuyết chỉ một loại không gian, ví dụ như chiếc nhẫn không gian, thoạt nhìn rất nhỏ nhưng có thể chứa đựng rất nhiều, lấy ý bản thân hạt mù tạt nạp đầy rỗng(??).]

Dịch Nhiên thấy Nguyên Tu Vân cũng không gặp chuyện không may, thần sắc lo lắng trước đó liền ít đi rất nhiều, nghe được vấn đề của Nguyên Tu Vân y gật đầu: "Toàn bộ hành trình ta cũng không ngất đi, ở đây hẳn là trong cái hộp kia. Chẳng qua, thay vì nói đây là trong cái hộp kia, chi bằng nói đây rất có thể chính là Sơn Hải đồ chúng ta muốn tìm."

Nguyên Tu Vân thoáng cái trợn to hai mắt, "Đây không quá khả thi đi! Người Thiết gia làm sao sẽ yên tâm đem vật bảo bối cứ như vậy đường hoàng đặt ở trong sân như thế? Lão sẽ không sợ người khác tới trộm sao?"

Thẳng đến lúc này, Minh Xá một mực xoay quanh tại chỗ mới sang đây cắn răng: "Trộm thế nào? Đừng nói đó là pho tượng của Thiết gia có ý nghĩa tượng trưng, người bình thường cũng sẽ không nghĩ đi mạo phạm tổ tông bọn họ, Thiết gia dựa vào chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất giấu đồ cũng tuyệt nhất. Chớ nói chi bản thân cái hộp này có thể đem người hút đi vào, tu giả lợi hại hơn nữa biết đường sao? Trước khi đến thế nhưng chúng ta chuẩn bị vô cùng đầy đủ. Hiện giờ cũng không ở nơi đây rồi."

Nguyên Tu Vân ngẫm lại cảm thấy lời nói này của Minh Xá thật sự là rất có đạo lý: "Chẳng qua, tại sao ngươi có thể xác định nơi này chính là trong Luyện Yêu Sơn Hải đồ chúng ta muốn tìm? Nếu quả như thật là Sơn Hải đồ, cái đó chẳng lẻ không có núi có sông sao? Nhưng giờ ta thấy trong này chỉ có một mảnh đen kịt." Không riêng gì đen kịt, nhưng lại rất áp lực.

Sắc mặt của Minh Xá từ từ trầm xuống: "Ta ngay từ đầu cũng không xác định nơi này là nơi nào, thế nhưng... Ở trước đó một phút chốc, ta cảm ứng được linh lực của đệ đệ ta, mặc dù linh lực nơi đó đã cực kỳ yếu ớt rồi, nhưng đúng là lực linh Hỏa của Minh Hoặc. Cho nên, ở đây nhất định chính là Luyện Yêu Sơn Hải đồ ta một mực tìm."

Sắc mặt của Nguyên Tu Vân trong nháy mắt liền dâng lên trịnh trọng: "Ngươi xác định? Chúng ta đây chẳng phải là chó ngáp phải ruồi rồi? Mặc dù từ bên trong đột phá đi ra bên ngoài có thể rất trắc trở, chẳng qua nếu tới nơi này nên nhanh đi tìm Minh Hoặc đi?"

Minh Xá nhất thời kích động: "Ngươi nghĩ rằng ta không muốn sao?! Đó không phải bởi vì hiện giờ ta lại không cảm ứng được linh lực của đệ ấy rồi! Cho dù ta dùng thuật liên tâm kêu gọi đệ ấy, đệ ấy cũng không có một chút đáp lại!" Minh Xá nói như vậy vừa đang vòng vo tại chỗ một vòng thật lớn, vẻ mặt nôn nóng của hắn l*m t*nh cảm bộc lộ trong lời nói, có lẽ là lo lắng linh lực phù dung sớm nở tối tàn biểu thị ý không tốt gì đó.

Nguyên Tu Vân dừng một chút, "Ngươi không nên kích động, chúng ta trước tìm một cách đổi một phương hướng đi thôi. Ở đây mặc dù tĩnh lặng, thế nhưng không phải là linh lực phải còn bao nhiêu, mặc dù linh lực này khiến ta cảm thấy không làm sao thoải mái, nhưng ở bên trong này ngây ngô hơn mười ngày vẫn có thể. Có gì hơn mười ngày sau, chúng ta ngồi phi thảm Tuyệt Mệnh hẳn là có thể rất nhanh liền đem Sơn Hải đồ này chuyển tới một lần, đến lúc đó..."

Trong lúc Nguyên Tu Vân nói, đột nhiên bọn họ cảm nhận được linh khí xung quanh chấn động kịch liệt, khiến cho ba người bọn họ gắt gao tụm lại cùng một chỗ, cau mày nhìn động đen thật lớn của vùng trời màu đen kia. Sau đó, một âm thanh quen thuộc từ trong động đen kia truyền ra.

"Ha ha, tiểu tử Nguyên gia, cảm giác ngươi bây giờ còn tốt? Ngươi sợ là nằm mơ cũng không nghĩ tới kết quả cuối cùng sẽ là như thế này đi! Quả thực không biết trời cao đất rộng, ngươi cho rằng ngươi gài bẫy mấy tên thanh niên ngu si của Tứ đại gia tộc kia sẽ thuận buồm xuôi gió lại xuôi dòng không địch thủ? Đừng có nằm mơ, trong Nhiên Nguyên giới này khắp nơi đều là sự tồn tại ngươi nhìn không thấu không chọc nổi! Mà Thiết gia ta, càng là ngươi đụng cũng không đụng được!"

Âm thanh lúc này của Thiết Phong Thuật không còn cởi mở và hết sức thân thiện của trước đó, trong giọng nói của lão tràn đầy hưng phấn và tự đắc: "Tiểu tử, để ta sẽ cho ngươi học một khóa, kẻ thức thời là người tài giỏi, giờ ngươi có hai lựa chọn. Thứ nhất, nói cho ta biết quyển hạ rèn phổ Phá Vân Thương ở nơi nào, nếu như ngươi đem chuyện này nói cho ta biết, ta đây sẽ tha các ngươi đi ra, còn có thể nói Tứ đại gia tộc bỏ lệnh truy nã các ngươi, đến lúc đó các ngươi muốn đi nơi nào thì đi nơi đó, không ai sẽ lại đuổi theo các ngươi."

Nguyên Tu Vân ở trong lòng yên lặng liếc mắt, sau đó la lên với bầu trời: "Vậy lựa chọn thứ hai đâu?"

Âm thanh của Thiết Phong Thuật thoáng cái trở nên dữ tợn: "Đó chính là chết ở chỗ này."

"Trước ngươi không phải còn muốn tìm Sơn Hải đồ gì đó sao? Ha ha, hiện giờ ngươi có thể thể nghiệm thật tốt một chút núi biển nơi này rồi, tiểu tử, Sơn Hải đồ này thế nhưng là bảo khí Thất phẩm, ta có thể nói cho ngươi biết ở trong toàn bộ Nhiên Nguyên giới, Sơn Hải đồ của Thiết gia chúng ta chính là tuyệt thế trân bảo phẩm cấp cao nhất, chỉ bằng mấy người các ngươi mới chỉ Ngưng Mạch và Kim Đan, chính là đến chết cũng đừng nghĩ từ nơi này an toàn đi ra!"

Nguyên Tu Vân nhìn thoáng qua Dịch Nhiên, không nói gì.

"Ha ha dù sao ta cũng không vội, ta có rất nhiều thời gian dây dưa với các ngươi, các ngươi ở trong này suy nghĩ thật kỹ đi, ba ngày sau ngươi sẽ thay đổi chủ ý." Thiết Phong Thuật nói xong câu đó sau đó rời đi, mà theo lão rời khỏi động đen của bầu trời dần dần thu hẹp, sau đó tiêu thất thật giống như nó chưa từng tồn tại. Mãi đến lão đi, Dịch Nhiên nín thật lâu mới trực tiếp hừ một tiếng.

"Hiện giờ ở trong thế giới này pháp bảo trân quý nhất, là kiếm của ta."

Nguyên Tu Vân nghe vậy trực tiếp giật giật khóe miệng, đây cũng đến lúc nào rồi? Vị này lại vẫn đang so đo cái này sao! Có điều nếu như nghiêm túc tính toán một chút đây cũng là không sai, thế nhưng ban đầu thanh kiếm bổn mạng của Dịch mao tra rơi xuống trực tiếp dẫn tới hoả vũ lưu tinh toàn bộ bầu trời Nhiên Nguyên giới rồi.

"Tiểu Sỏa Đản và Tiểu Hồ Lô của ta đây cái quái gì chứ?" Nguyên Tu Vân tiếp nối sai lệch một chút.

Dịch Nhiên nhướng mày nhìn sang: "Đó là linh vật trời sinh mà lớn lên, cớ chi có thể coi pháp bảo như nhau?" Nguyên Tu Vân nghe được lời này mặt mày rạng rỡ, không cần phải nói ý này rất rõ ràng chính là Tiểu Sỏa Đản và Tiểu Hồ Lô của y so với bảo kiếm của Dịch Nhiên càng trâu bò.

"Chẳng qua ta một mực cũng chưa từng hỏi ngươi, thanh kiếm bổn mạng của ngươi là phẩm cấp gì?" Tùy tùy tiện tiện cho y một túi Phúc trữ vật cũng là tiên phẩm, vậy kiếm bổn mạng của hắn hẳn là cũng sẽ không kém chút nào đi?

Dịch Nhiên nghe vậy đang muốn mở miệng, Minh Xá bên kia bỗng nhiên hô to lên: "Đông Nam! Phía Đông Nam! Nhanh lên một chút đi! Linh lực của đệ đệ ta lại xuất hiện!!"

Nhất thời Dịch Nhiên ngậm miệng, mà Nguyên Tu Vân lại lấy ra phi thảm Tuyệt Mệnh ba người tốc độ cực nhanh lên phi thảm, trực tiếp vọt tới phía Đông Nam.

Chỉ trong quá trình xông về phía Đông Nam, Nguyên Tu Vân ba người bọn họ gặp đủ loại lực cản cho tới giờ cũng chưa từng nghĩ tới. Linh khí nơi này dường như tương đối bất ổn, đồng thời cuồng táo âm u. Nguyên Tu Vân chỉ có thể miễn cưỡng miễn cưỡng hấp thu linh lực đến khống chế phi thảm không nói, sau khi lao nhanh được nửa khắc đồng hồ, không biết từ nơi nào nhô ra hòn đá màu đen to lớn vọt về phía bọn họ, mặc dù có Dịch Nhiên và Minh Xá đang bay trên thảm đánh rớt tảng đá lớn, cũng mang đến ảnh hưởng rất lớn cho kiểm soát của Nguyên Tu Vân.

"Lẽ nào đây là núi bên trong Sơn Hải? Không đến mức đó đi! Đây rõ ràng là tảng đá lớn màu đen á! Bắt bọn nó xếp chồng lên nhau nói không chừng còn có thể hình thành một đồi nhỏ hòn đá đi? Đâu phải là núi?" Nguyên Tu Vân nhịn không được giễu cợt một chút, sau đó Dịch Nhiên liền cắn răng: "Câm miệng."

Nguyên Tu Vân thực sự ngậm miệng, bởi vì trước mặt của y đột nhiên lại xuất hiện rất nhiều nhánh sông. Những dòng sông này không riêng gì màu sắc là màu đen thoạt nhìn rất xấu xí, quan trọng nhất chúng nó cũng không phải như sông bình thường chảy xuôi trên mặt đất, ngược lại như từng nhánh dài màu đen kéo từ trên không trung liên tục tiếp nối đến trên mặt đất.

Loại dòng sông màu đen kỳ quái này ở phía trước chỗ nào cũng có tựa như tạo thành một lưới lớn màu đen rậm rạp chằng chịt, khiến Nguyên Tu Vân có một loại cảm giác hỏng bét bọn họ chỉ là côn trùng nhỏ ở giữa mạng nhện đi lại dè dặt.

"... Ta một chút cũng không thích Sơn Hải đồ thế này." Nguyên Tu Vân lại gian nguy tránh thoát tảng đá và đột nhiên sông đen vẫy tới, sắc mặt tương đối không tốt: "Sơn Hải đồ ở trong tưởng tượng của ta hẳn là nơi vô cùng tốt đẹp, cái chỗ này, tối đa chính là Thổ Hà đồ. Khiến người ta buồn nôn." [đất sông]

Minh Xá ở bên cạnh lúc này đã có chút thoát lực, hắn thở hổn hển hổn hển liếc mắt nhìn Nguyên Tu Vân tán thành: "Quả thật là nơi khiến người ta buồn nôn. Chỉ chẳng qua ta vừa nghĩ tới đệ đệ ta ở chỗ này ngây người năm trăm năm, liền có loại xung động hận không thể đem hết thảy trên thế giới này đều huỷ đi! Ba người chúng ta ở chỗ này đã cảm thấy rất miễn cưỡng đè nén rồi, ta quả thực không dám nghĩ tới thời kì đệ đệ tuổi nhỏ năm ấy của ta ở chỗ này trôi qua như thế nào, lại thế nào chống đỡ được tới hôm nay!" Nói xong lời cuối cùng hai mắt Minh Xá đã đỏ bừng, vành mắt muốn nứt ra dáng vẻ đáng sợ vô cùng.

"Không được, thứ trước mặt quá dày đặc, ta không thể điều khiển phi thảm nữa rồi." Nguyên Tu Vân nặng nề mở miệng.

Tiếng nói của y vừa hạ xuống, Minh Xá đã sớm giận không kềm được ngửa mặt lên trời gào thét hóa thành một con mãng xà lớn toàn thân xanh biếc, lân phiến của nó giống như mỹ ngọc thượng đẳng nhất, trên trán một cặp sừng màu đen cho thấy bất phàm của nó. "Bắt đầu, chúng ta đi!"

Mãng xà lớn dùng đôi mặt màu tím đậm kia nhìn về phía Nguyên Tu Vân và Dịch Nhiên, sau đó bọn họ thế như chẻ tre mà vọt vào trong núi đá và sông đen rậm rạp chằng chịt.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: 0-0, máy vi tính xảy ra chút vấn đề, ngày hôm qua không đổi mới được, ngày hôm nay làm xong thế nhưng các đồng hồ đo vẫn phản ứng sai, số lượng từ ít chút, thứ lỗi, ngày mai chuẩn bị cho tốt 0-0. Thứ bảy tôi làm phiên ngoại nhân sâm bồi thường ORZ.

———

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tu Tiên Chi Phế Sài
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...