Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tu Tẫn Hoan – Chương 176

Tu Tẫn Hoan

Tác giả: Dịch Lâm An
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trước mặt có hai phần mộ.

Một phần nhìn có chút đã lâu, bên trên mọc đầy rêu xanh, còn một phần khác bùn đất mới tinh, trên bia mộ còn có mấy chữ.

Khi Tuyên Thành nhìn thấy mấy chữ này, nháy mắt trong lòng nàng trống rỗng.

Chuyện này tuyệt dối không có khả năng là sự thật! Nàng nghiêng người tiến lên, dùng ngón tay cẩn thận sờ lên từng chữ lạnh lẽo trên đó, mỗi nét mỗi chữ, đúng là họ tên của Thư Điện Hợp.

Sài Long Uy thấy công chúa thân hình bất ổn, liền vội vàng tiến lên nâng nàng len.

Âm thanh lá trúc rì rào, những chiếc lá đã không còn sự sống lìa khỏi cành trúc, gió thổi rụng bay xuống người Tuyên Thành, hộ vệ quanh người nàng không một ai dám mở miệng nói chuyện.

Vành mắt Tuyên Thành đỏ thẫm, cắn rang nhịn đau hỏi: "Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"

Ách phó thấy thế, hướng về phía nàng khoa tay. Nữ tử bên cạnh thay hắn dịch nói: "Hợp nhi lúc trở lại, tên người vết thương rất nặng, độc tố cũng xâm nhập vào phế phủ, hắn đã nỗ lực cứu nàng, nhưng đã quá trễ...

sắc mặt Tuyên Thành trắng bệch như tờ giấy, mỗi lời nói của nữ tử kia như mỗi vết dao cứa vào lòng nàng, ngón tay nàng run rẩy từng chút, từng chút sờ lên bia mộ.

Nữ tử đứng đó, há miệng không nói lên được câu gì.

"Ta không tin...." nước mắt nàng rơi đầy khuôn mặt xinh đẹp, nàng c*n m* d*, hung ác mà nói: "Người tới, đem cái mộ này đào lên cho ta!"

"Coi như nàng chết rồi, ta cũng phải nhìn thấy thi thể nàng!"

Lời này vừa nói ra, mọi người đều kinh hãi đến biến sắc, đặc biệt là Ách phó cùng kinh hãi với hắn còn có nữ tử kia.

"Công chúa, Phò mã đã qua đời, người làm như vậy có chút không hay..." một thị vệ đứng ra khuyên bảo Tuyên Thành.

Tuyên Thành đột nhiên đứng lên, đưa tay ra cầm lấy kiếm trên eo Sài Long Uy tuốt ra khỏi vỏ, giơ kiếm lên chỉ về hướng mọi người, tức giận nói: "Hôm nay ai giám ngăn trở ra, ta liền để cho hắn cùng phò mã chôn cùng!"

Sáu năm, nàng bị chốn cung đình mài dũa, để hiện tại nàng chỉ đứng nơi đó, mỗi lời nói cũng tỏa ra uy nghiêm không thể ngăn cản, đủ để cho người nghe kinh sợ, khiến những người dù có mang ý đồ cũng vì lời nói của nàng mà sợ hãi

Hộ vệ mà nàng đem theo không ai dám trái lệnh nàng, vì lẽ đó nàng nói câu này, để hai người còn lại nghe.

Sài Long Uy liếc mắt ra hiệu cho thuộc lạ, lập tức có người che ở trước mặt Ách phó cùng nữ tử, phòng ngừa bọn họ làm ra hành động ngăn cản công chúa.

Ách phó cùng nữ tử đều rõ ràng ý tứ của công chúa, trong lòng cũng muốn ngăn nhưng cái gì cũng không làm được.

Sài Long Uy hướng những người còn lại hạ lệnh: "Đào!"

Năm người hộ vệ lấy vũ khí thay xẻng mà đào, rất nhanh đã đào sâu xuống. Bùn đất cũng được hất lên hai bên chồng chất càng nhiều

Tuyên Thành đứng một bên, trơ mắt nhìn phần mộ được đào sâu xuống, nàng cắm kiếm xuống đất tàn bộ sức lực của cơ thể đều dựa vào thanh kiếm, gân bàn tay nổi xanh lên.

Hộ vệ đào càng sâu, nhưng chưa thấy quan tài, trong lòng Tuyên Thành nổi lên nghi hoặc, cùng Sài Long Uy nhìn nhau, đều nhìn về phía hai người Ách phó.

Lúc hoài nghi của nàng lên cao, thì hộ vệ hô có phát hiện.

"Công chúa đào thấy đồ vật." Hắn vừa nói vừa móc hết đất ra, phát hiện dưới đáy có một cái rương gỗ.

Tuyên Thành cũng không rảnh đi bận tâm người khác, lảo đảo vào bước rồi nhảy xuống hố, đẩy những hộ vệ kia ra, tự tay đem cái rương gỗ đào hẳn lên.

Sau khi được đào lên mặt đất, chiếc rương bé xíu, chẳng giống quan tài, nỗi nghi ngờ của Tuyên Thành lại dâng lên, đem cái rương mở ra.

Đồ vật trong rương, làm nàng lần nữa kinh ngạc. Bên trong cũng không phải là bộ hài cốt đáng sợ, mà là một bộ áo bào màu trắng của nam tử, ngoài ra cái gì cũng không có.

Đây là y phục lúc trước Thư Điện Hợp mặc, Tuyên Thành nhìn một chút liền nhận ra.

Nàng không thể miêu tả được chính mình hiện tại mừng rỡ thế nào, lại tức giận khi bị người kia trêu đùa, liền nắm lấy y phục đi tới trước mặt ách phó, âm thanh nghiêm túc chất vấn: "Ách thúc, Bản cung luôn tôn trọng ngươi, ngươi tại sao lại muốn lừa dối Bản cung?"

Nàng tìm Thư Điện Hơp sáu năm nay, trong đó bị người khác lừa dối vô số lần, nếu là người khác hiện tại có lẽ đã bỏ cuộc, từ bỏ đoạn tình cảm này.

Nhưng nàng không nghĩ tới việc từ bỏ, đối với Tuyên Thành mà nói tình cảm của nàng đối với Thư Điện Hợp chỉ có tăng lên chứ không giảm, lắng đọng như rượu ngâm, mỗi này lại tăng thêm.

Ai cũng không biết được khi nàng biết tin tức của Thư Điện Hợp ở Dược viên này, trong lòng nàng có bao nhiêu kích động, liền mặc kệ những sự vụ bề bộn kia mà một đường chạy tới đây, nơi nào dự liệu được, ở đây cũng có người đang đợi để lừa dối nàng.

"Ngươi tại sao muốn lừa dối Bản cung?" Tuyên Thành nghẹn ngào, nước mắt rơi xuống, lặp lại nói.

Ánh mắt ách phó trốn tránh, không muốn cùng nàng đối diện, hộ vệ nàng mang theo lúc này đều tuốt đao ra khỏi vỏ, muốn động thủ với hắn.

"Lui ra!" Tuyên Thành quát lớn, làm động tác của họ ngừng lại. Nàng tuyệt đối không muốn mọi người ở đây giằng co với nhau, trong rừng trúc từng trận gió nhẹ thổi qua, lá cây lay động.

Âm thanh giẫm lên lá cây truyền tới, cùng với tiếng lục lạc như có như không.

Mọi người nhìn theo tiếng, chỉ nhìn thấy một bạch y nữ tử tựa như tiên nữ trên trời giáng xuống, xuất hiện trước mặt mọi người.

Sắc mặt nàng tái nhợt, trong người hình như có bệnh trạng, nhưng dung mạo lại xinh đẹp tuyệt trần, hai mắt sáng sủa, trên người mặc bạch y, tay áo rộng phiêu phiêu, không nhiễm một hạt bụi.

Tất cả mọi người kể cả Tuyên Thành, bọn hộ vệ chưa từng thấy một nữ tử nào lại xinh đẹp tới vậy, tim trong lồng ngực không tự chủ được mà đập liên hồi.

Tuyên Thành trố mắt tại chỗ, nàng biết Thư Điện Hợp là nữ tử,nhưng chưa từng thấy nàng ấy mặc nữ trang, sáu năm trôi qua, nàng ấy lấy hình dáng này xuất hiện trước mặt nàng.

Nam trang thì tuấn mỹ vô song, nữ trang lại nghiêng nước nghiêng thành, trên đời này thực sự có người hoàn mỹ tới vậy sao?

Có. Hơn nữa thời khắc này đang đứng trước mặt nàng, là người mà sáu năm nay nàng luôn nhớ mong.

Tuyên Thành há miệng, nàng có rất nhiều lời muốn nói, nhưng nước mắt cứ thế mà rơi xuống.

Nàng muốn hỏi một chút, những năm này người đã đi đâu, tại sao không tìm đến mình?

Nàng muốn hỏi một chút, người có biết hay không chính mình đã tìm kiếm rất lâu, đã cho rằng người đã chết, cũng cho rằng người trốn tránh không muốn gặp mình.

Những oan ức, khổ sở, thậm chí còn có chút oán hận cứ thế theo dòng nước mắt tuôn ra.

Hận rằng rõ ràng người khỏe mạnh, tại sao không tới tìm nàng, làm cho nàng khổ sở tìm kiếm nhiều năm như vậy?

Sài Long Uy phục hồi tinh thần, do dự nói: "Phò mã?" Tuyên Thành lệnh cho hắn tìm tung tích phò mã, nên đã nói cho hắn thân phận thực sự của nàng.

Xưng hô cực kỳ quen thuộc, nhưng người trước mắt không có phản ứng gì, thậm chí cũng không nhìn Tuyên Thành, mà đi thẳng tới trước mặt Ách thúc, đối với hắn làm ra một thủ thế.

Tuyên Thành cùng Sài Long Uy đồng thời phát hiện ra Thư Điện Hợp có chỗ không đúng, theo lẽ thường, phu thê hai người cửu biệt gặp lại, chí ít hẳn là nên có cảnh tượng ôm nhau, coi như lâu quá tình cảm nhạt bớt, Thư Điện Hợp cũng không nên đối xử với Tuyên Thành như vậy.

Mà hiện tại Thư Điện Hợp đối với Tuyên Thành ngoảnh mặt làm ngơ, khác nào người xa lạ, lẽ nào là mất trí nhớ?

Trái tim Tuyên Thành như rơi xuống, trong lòng nàng có rất nhiều dự cảm không tốt.

Ánh mắt Sài Long Uy càng thêm nhạy cảm, vị phò mã trước mắt này ánh mắt quá mức thuần túy, căn bản không giống ánh mắt một người trưởng thành nên có, trái lạu càng giống một đứa bé....

"Nhị ca ta vì Phò mã kêu oan mà gõ trống ở ngọ môn, sau đó bị hoàng thượng bắt giam, phụ thân vào cung không tiếc chức quan mà xin hoàng thượng tha thứ cho hắn một mạng, hoàng thượng....

Sau đó ở biên cương báo tin về đại ca ở chiến trường lẫy thân tuẫn quốc, mới đổi được mạng sống của nhị ca, phụ thân từ đó nản lòng thoái chí, nên từ quan về quê."

"Phụ thân muốn về quê, chúng ta tự nhiên cũng phải theo, chính là lsc từ ngoại ô trang mang theo đồ đạc về, trên đường gặp phải Phò mã.."

Phùng Tịch Uyển nhớ lại ngày ấy:

Mưa quá to, con đường lầy lội, bánh xe lăn dưới bùn để lại vết hằn sâu, nước bẩn bắn tung tóe. Trời đã gần tối, trên đường cũng không có người đi lại, chỉ có một chiếc xe ngựa chạt.

Đi được nửa đường, phu xe đột nhiên nhìn về phía trước rồi hô: "Tiểu thư, đằng trước có đồ vật gì đó màu trắng, giống như một người đang nằm nhoài ven đường, ta có nên dừng xe để xem qua?"

Sau khi được nàng đáp ứng, phu xe đỗ ngựa lại, cùng hộ vệ đi tới xem.

Quả nhiên là một người, nàng nhận ra đây là phò mã...

"Khi đó Phò mã cả người đầy thương tích, bạch y đã loang lổ máu, hơi thở thoi thóp."

Theo Ta được biết lúc này nàng lẽ ra đang ở trong thiên lao bị giam cầm, không biết vì sao lại chạy ra được, cũng không dám để người khác biết tung tích của nàng, vì thế liền đổi xe ngựa, đưa nàng theo cùng về trang viên."

"Còn sai người đi tìm đại phu tới cứu nàng, thời điểm ta thay nàng đổi y phục, ta mới phát hiện ra, Phò mã là nữ tử..."

Phùng Tịch Uyển phát hiện khi mình nói tới câu này, sắc mặt của công chúa không được tốt lắm, nàng nghĩ tới thân phận của đối phương nên nhạy bén bỏ qua vấn đề này, lại nói tiếp: "sau khi gọi đại phu, ta liền để phò mã sau rèm, để đại phu bắt mạch.

Sau khi hắn xem qua, lại nói y thuật có hặn, đối với người hấp hối này không thể làm gì được, ta cũng mời thêm nhiều người, cũng trả lời như vậy."

"Ngay đêm đó sau khi mấy đại phu rời đi, Phò mã thổ huyết rất nhiều, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Ta bất đắc dĩ chỉ có thể đối với phò mã như là những con vật mà ta đã cứu, bất đắc dĩ cho nàng uống cầm máu, mới có thể là nàng ngừng nôn ra máu."

Thuốc này có thể trị trọng thương nôn ra máu, là lúc Thư Điện Hợp tới phủ thừa tướng nói cho nàng biết.

"Ngươi tại sai không sai người tới tìm Bản cung?" Tuyên Thành nghiêm túc hỏi, vừa nghĩ tới Thư Điện Hợp đã trải qua những gì, còn suýt nữa mất đi tính mạng, trong lòng nàng đau đớn không dứt.

Phùng Tịch Uyển thành thật đáp: "Bởi vì lúc đó ra cũng không biết Phò mã đã trải qua cái gì, vì lẽ đó không dám mạo hiểm đi tìm công chúa."

Tuyên Thành không phải là không thừa nhận đạo lý của Phùng Tịch Uyển lúc đó, hơi suy nghĩ hỏi: "sau đó thì sao, sau đó phát sinh cái gì?"

"Sau đó phò mã hôn mê bất tỉnh, người nhà lại giục ta hồi hương..."

"Vì để cho phụ thân không phát hiện, ta giấu nàng ở trong xe ngựa của ta ngày rời kinh đó, sớm xuất phát tách ra khỏi đoàn của người nhà..."

Tuyên Thành sững sờ, ngày nàng đưa Phùng Chính cùng Tô Vấn Ninh ra khỏi kinh thành, Phùng Tịch Uyển sớm tách khỏi đoàn trước, nên mình cũng bỏ lỡ cơ hội cùng Thư Điện Hợp..."

"Vậy làm thế nào, nàng ấy biến thành mất trí như bây giờ?"

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: HOÀNG THƯỢNG CÓ BỆNH
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41: THÀNH THÂN
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81: GẶP LẠI
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121: *KHÚC HỮU NGỘ, CHU LANG CỐ
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141: HÔN MÊ
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tu Tẫn Hoan
Chương 176

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 176
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...