Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối. – Chương 9: Nhiều nước thế? Cưng tiểu ra đấy à?
Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.
Hứa Y mãi chẳng chịu trả lời, trong khi tiếng r//ê//n rỉ phòng bên lại càng lúc càng lớn, vang lên đầy trơ trẽn giữa đêm khuya thanh vắng: “A… chồng yêu giỏi quá… đ//ị//t nát cái l//ồ//n em mất thôi… a a… sâu quá…”
Cô nghe mà chỉ muốn chết quách cho xong, cúi đầu xuống lại bắt gặp ngay vật nợ đang tì sát nơi kẽ đùi, đúng là tiến thoái lưỡng nan, trước sói sau hổ.
Khâu Triều cúi người, làn môi mỏng hờ hững mơn trớn vành tai đỏ rực như sắp nhỏ máu của cô, giọng nói trầm khàn đầy vẻ đáng ghét: “Đừng có ngại, lát nữa em r//ê//n còn d//â//m hơn con mụ bên kia đấy.”
“Tôi không có!”
Hứa Y giận dữ ngước mắt lên, nhưng đôi mắt ngập ngụa hơi nước chẳng hề có chút uy hiếp nào, ngược lại còn khơi dậy dục vọng muốn chà đạp của đàn ông.
Ánh cười trong mắt Khâu Triều chợt ngưng lại, thần sắc anh trở nên nghiêm nghị hơn. Vật nợ đỏ hửng đến mức hơi tía lại vì sung huyết đang trướng lên khiến anh phát đau, anh chẳng còn tâm trí đâu mà đùa cợt với cô thêm nữa.
Anh siết chặt eo Hứa Y, nhẹ nhàng bế bổng cô lên rồi đặt ngồi lên chiếc bàn phía sau.
Cả người bỗng chơi vơi giữa không trung, Hứa Y hốt hoảng, hai tay theo bản năng chống ngược ra sau mặt bàn, tấm lưng dán chặt vào bức tường lạnh lẽo cứng nhắc.
Chỉ cách nhau đúng một bức tường, tiếng ân ái phòng bên càng lúc càng rõ mồn một, tiếng “bạch bạch” vang lên chát chúa hòa cùng tiếng r//ê//n rỉ lẳng lơ của người đàn bà nọ.
Hứa Y giơ tay che kín mặt, không dám nhìn anh. Nhưng cô vẫn cảm nhận được rõ mồn một ánh mắt nóng bỏng của anh đang dán chặt vào mình, ánh nhìn ấy như có nhiệt độ, muốn thiêu cháy cô từ trong ra ngoài.
Anh chẳng buồn hỏi tên cô, cũng chẳng màng bạn trai cô có ở đây hay không, cứ thế thô bạo banh rộng đôi chân cô ra, cầm lấy vật nợ quyệt đi quyệt lại nơi cửa b//í//m. Anh không vội, chờ cho đến khi nước d//â//m của cô rỉ ra thấm ướt đầu gậy, mới dứt khoát thúc hông đ//â//m thẳng vào khe thịt chật hẹp ấy.
Phần quy đầu to lớn nong rộng cửa mình khít khao đến mức trắng bệch, đ//â//m sầm vào nơi sâu nhất khiến anh phải thở dốc vì sướng: “Cái b//í//m này chặt thế, thằng người yêu em không động vào em bao giờ à?”
“…”
Cái b//í//m bị lấp đầy khít khao, cảm giác căng tức khiến Hứa Y khó chịu vô cùng. Cô ngồi trên bàn, cơ thể co thắt kịch liệt, chẳng thể thốt nên lời mà chỉ có tiếng nức nở bật ra từ cuống họng: “A…”
To quá, dài quá, như muốn xé toạc cô ra làm đôi vậy.
Vành mắt Hứa Y nhanh chóng ướt đẫm, cô còn chưa kịp làm quen với sự xâm nhập thô bạo ấy thì đã bị anh bóp chặt hai bên eo, bắt đầu những cú thúc dập liên hồi.
Chiếc bàn va đập vào vách tường, phát ra những âm thanh còn chấn động hơn cả phòng bên cạnh. Thậm chí nhịp độ thúc hông của anh còn nhanh hơn cả gã đàn ông kia, tiếng thịt da va chạm vang lên “bạch bạch” không ngớt.
Hứa Y sợ khiếp vía, cô nghe được phòng bên thì chắc chắn họ cũng nghe rõ mồn một bên này. Cô vội vàng giơ tay đẩy anh: “Không được… nhẹ thôi… họ nghe thấy mất…”
“Thì để cho bọn nó nghe đấy.”
Khâu Triều cúi người, hai tay chống ở hai bên cơ thể cô, hơi thở nóng rực từ kẽ răng phả thẳng vào mặt cô kèm theo nụ cười đầy ngang ngược: “Để cho thằng bên kia biết thế nào mới là tiếng r//ê//n rỉ khi thật sự sướng đến phát điên.”
“…”
Đúng là những lời khốn nạn.
Hứa Y nghe xong thì mặt đỏ bừng, còn chưa kịp nghĩ xem nên đáp lại thế nào thì Khâu Triều đã thúc hông mạnh hơn, hung mãnh đ//â//m rút trong b//í//m nhỏ của cô. Tiếng “bạch bạch” vang vọng khắp căn phòng, nước lôi nơi cửa b//í//m bị va chạm dính thành từng sợi, nhanh chóng bị đánh thành lớp bọt trắng mịn, phủ đầy nơi giao hợp của hai người.
“Ưm… a… chậm lại… em khó chịu…”
Hứa Y bị anh c//h//ị//c//h đến mức không chịu nổi, những ngón tay đang bấu trên mặt bàn co quắp cả lại, bật lên tiếng khóc nức nở.
Chẳng biết từ lúc nào, âm thanh phòng bên cạnh đã tắt lịm, càng khiến cho cuộc mây mưa bên này thêm phần nóng bỏng dồn dập. Tiếng đ//â//m chọc vang dội làm lỗ tai Hứa Y nóng bừng, cô xấu hổ đến mức bật khóc thành tiếng.
“Đồ khốn… tôi hận anh… a a…”
Cuối cùng, cô lại bị con c//u thô cứng thụi cho r//ê//n rỉ loạn xạ: “To quá… đừng mà… ha… bụng sắp bị đ//â//m thủng rồi… dừng lại đi…”
Vùng bụng dưới phẳng lì trắng trẻo của cô dưới ánh sáng lờ mờ cũng có thể thấy rõ hình dáng vật lạ gồ lên theo từng cú thúc. Hứa Y sợ khiếp vía, cô nhìn chằm chằm vào đó, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì tình dục, đầm đìa nước mắt trông vừa khiêu gợi vừa đáng thương.
“Cầu xin anh… tha cho tôi đi…”
Người đàn ông không đáp lời, chỉ dùng hành động để trả lời cô. Vật nợ cứng ngắc nóng hổi xé tan sự bao bọc của vách thịt, đ//â//m thẳng vào đến tận tử cung, nghiền nát nơi mềm mại nhất của cô.
“A ——!”
Cả người Hứa Y run bắn lên dữ dội, bàn tay đang chống trên bàn vội vã túm chặt lấy vai anh, móng tay khảm sâu vào da thịt.
Trong phút chốc cô hoàn toàn mất tiếng, chỉ biết dồn dập hít khí vào. Mãi một lúc lâu sau, từ trong cổ họng mới phát ra tiếng nghẹn ngào yếu ớt: “Rút ra đi… ưm a…”
Khâu Triều vậy mà lại nghe lời thật, anh dứt khoát rút mạnh ra ngoài.
Ánh mắt Hứa Y dao động, còn chưa kịp định thần vì cảm giác trống rỗng trong b//í//m thì anh lại một lần nữa đ//â//m sầm vào. Không cho cô lấy một giây thở dốc, anh liên tục thúc dập mười mấy phát như mưa sa bão táp, khiến Hứa Y phải ngửa đầu hét lên kinh hoàng, tựa sát vào tường mà phun nước xối xả.
Dưới m//ô//n//g ướt đẫm một mảng, nước b//í//m tràn lênh láng khắp mặt bàn.
Khâu Triều dừng lại, thở dốc nặng nề, khuôn mặt đỏ gay gắt. Anh nheo mắt nhìn chằm chằm vào “vật báu” quê mùa đang nằm dưới thân mình.
Cô vừa trải qua một trận cao trào kịch liệt, khắp người rịn ra một lớp mồ hôi nóng hổi, tóc mai ướt đẫm bết chặt vào hai bên má, trông càng thêm phần nhếch nhác, đáng thương.
Nhưng có vẻ cô cũng thực sự sướng đến phát điên rồi, đôi môi nhỏ nhắn khẽ há ra thở hắt từng nhịp ngắn, đôi mắt ngậm nước m//ô//n//g lung, chẳng còn tiêu cự.
Bảo cô là đồ d//â//m đ//ã//n//g mà cô còn chẳng chịu thừa nhận.
Khâu Triều khẽ cười nhạt, anh thúc hông, tùy tiện đ//â//m rút thêm vài phát sâu tận vào bên trong, giọng nói khản đặc thô thiển: “R//ê//n to thế này, định diễn “xuân cung sống” cho phòng bên cạnh nghe à?”
“…”
Cả người Hứa Y run rẩy như có luồng điện chạy qua, nghe anh nói vậy thì vô cùng nhục nhã, thế mà lại ngây ngốc ngoảnh đầu nhìn lại một cái thật.
Cái dáng vẻ khờ khạo ấy lại khiến Khâu Triều thêm phần hứng thú. Anh cúi người, đôi môi mơn trớn bên gò má đẫm mồ hôi của cô như đang trêu chọc thú cưng: “Em thấy anh với thằng đó, đứa nào giỏi hơn?”
“…”
Đầu óc Hứa Y lúc này đã sớm thành một mớ hỗn độn, cô còn đang mải suy nghĩ xem “thằng đó” mà anh nhắc tới là gã đàn ông phòng bên hay là bạn trai mình.
Thấy cô không lên tiếng, ánh mắt lại cứ đờ đẫn ra, Khâu Triều nhíu mày mất kiên nhẫn. Anh tiếp tục thúc mạnh, chẳng mảy may để tâm đến việc cô vừa mới lên đỉnh xong, cứ thế nghiến chặt lên những thớ thịt mềm mại nhạy cảm nhất, đ//â//m thẳng vào điểm G của cô.
“Ưm…”
Hứa Y nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn, cơ thể co giật không ngừng.
Phía dưới như thể đã mất kiểm soát, nước lỏng tuôn ra xối xả dọc theo nơi giao hợp của hai người, thấm đẫm cả chiếc quần đang tuột dở trên đùi anh, làm ướt sũng nửa bên chân.
Khâu Triều rít lên một tiếng, ngón tay bóp chặt lấy cằm cô, lực tay rất mạnh, ép khuôn mặt đang xấu hổ đến phát khóc của cô phải ngước lên nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Nhiều nước thế này? Cưng tiểu ra đấy à?”













