Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối. – Chương 26: Bồ cũ gãy mợ chân, nhập viện.

Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.

Tác giả: Mèo Yêu
Lượt đọc: 698
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hứa Y quá mệt mỏi, việc tắm rửa đều do một tay Thịnh Phạn Minh lo liệu. Khi tiếng máy sấy tóc o o vang lên, cô đã bắt đầu rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chút ý thức cuối cùng còn sót lại vẫn không quên mỉa mai: Anh ta khéo diễn ghê nhờ, lại đang đóng vai ân cần dịu dàng trước mặt cô nữa đây mà.

Nhưng cô sẽ chẳng bao giờ tin anh ta nữa.

Đêm đã khuya, căn phòng khách không một tiếng động. Thịnh Phạn Minh nhìn cô em đang ngủ say trên giường, ánh mắt phẳng lặng không chút gợn sóng.

Anh mặc cho cô chiếc áo ba lỗ của mình, chiều dài trùm qua m//ô//n//g vẫn còn dư dả. Tư thế ngủ của cô rất quy củ, chỉ để lộ hai ống chân trắng ngần, thon dài và thẳng tắp.

Nhiệt độ điều hòa cũng được chỉnh vừa vặn.

Trước khi ra ngoài, Thịnh Phạn Minh đặt một ly nước lọc lên tủ đầu giường cho cô rồi khép hờ cửa lại.

Sáng hôm sau, Khâu Triều chọn một chiếc xe khiêm tốn nhất trong gara nhà mình, lái đến dưới lầu nhà Thịnh Phạn Minh để đón anh.

Thịnh Phạn Minh ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn: “Mày biết thằng đó ở đâu không?”

Khâu Triều buông câu hờ hững: “Đéo biết.”

“…”

Thịnh Phạn Minh nghe vậy thì cười khẩy một tiếng, gật đầu: “Xuất phát đi.”

Khâu Triều nhếch môi, khởi động xe.

Hứa Y ngủ một mạch đến tận trưa. Khi tỉnh dậy, toàn thân cô rã rời không chút sức lực, đặc biệt là nơi giữa hai chân, chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng thấy vừa trướng vừa mỏi nhừ.

Cô theo bản năng quan sát căn phòng, tông màu chủ đạo là đen – trắng – xám, rèm cửa kéo kín khiến ánh sáng mờ ảo, trong không khí phảng phất mùi hương tinh dầu dịu nhẹ, thanh khiết mà ấm áp.

Duy chỉ không thấy bóng dáng chủ nhân căn nhà đâu.

Thịnh Phạn Minh đi ra ngoài rồi sao?

Hứa Y nảy ra ý định nhân cơ hội này chạy trốn, nhưng rồi mới sực nhận ra mình đang mặc chiếc áo ba lỗ của đàn ông, bên dưới trống rỗng, hoàn toàn không có gì che chắn.

Quần áo thay ra lúc trước cũng chẳng biết đã bị vứt xó ở chỗ nào.

Cô bám vào mép giường để xuống đất, định đi tìm túi hành lý đặt ngoài phòng khách. Vừa ra khỏi phòng ngủ, cô đã chạm mặt Thịnh Phạn Minh đang đi tới. Anh không còn ăn mặc chỉnh tề như hôm qua, chỉ mặc một chiếc áo thun cotton màu trắng, trông vô cùng sảng khoái và sạch sẽ.

“Đói chưa em? Tôi mua đồ ăn về rồi đây.”

“…”

Hứa Y khựng lại, ngơ ngác nhìn anh. Cô thực sự không hiểu nổi tại sao anh cứ luôn bày ra vẻ mặt quan tâm lo lắng cho cô như vậy. Rõ ràng, chính anh ngày hôm qua đã cưỡng ép cô, mà còn không chỉ một lần.

“Tôi không đói, tôi phải đi đây.”

Cô chẳng thèm liếc anh lấy một cái, lướt qua người anh để đi tìm túi hành lý. Bên trong là vài bộ quần áo thay rửa cô mang từ quê lên, tuy chẳng đắt đỏ như những thứ anh mua cho cô hôm qua, nhưng chúng khiến lòng cô thấy nhẹ nhõm hơn.

Lúc này, cô chỉ muốn lặng lẽ rời xa đống rắc rối này càng sớm càng tốt.

Hứa Y xách túi quay lại phòng khách, lần này cô đã rút kinh nghiệm, khóa chặt cửa từ bên trong. Cô thay một bộ đồ sạch sẽ, nhét kỹ chứng minh thư vào túi quần để đề phòng anh đổi ý mà giữ mình lại.

Thu xếp xong xuôi, cô vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, dùng nước lạnh dội thẳng vào cái đầu đang choáng váng để tỉnh táo lại, ánh mắt dần trở nên kiên định.

Thịnh Phạn Minh vẫn luôn đứng ở cửa, thân hình cao mét chín lười biếng tựa vào vách tường, cái bóng đổ xuống cũng đủ để bao trùm lấy Hứa Y. Cô từ đầu đến cuối vẫn cụp mi mắt, giọng nói trầm đục: “Hôm qua tôi đã nói rồi, hôm nay sẽ để tôi đưa em đi.”

“Ăn cơm xong đi, tôi đưa em ra ga.”

“Không cần.”

Hứa Y lạnh lùng từ chối, vạch rõ ranh giới một cách dứt khoát: “Tôi chỉ hy vọng sau này anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

“Tuyệt tình thế à?”

Khóe môi Thịnh Phạn Minh hơi nhếch lên.

Hứa Y nhìn thấy vậy, đồng tử khẽ co rút. Cô ghét nhất là cái vẻ mặt làm đủ mọi chuyện xấu xa mà vẫn cứ thong dong tự tại như không có chuyện gì của anh. Đó chính là sự ngạo mạn sinh ra từ khoảng cách giai cấp, khiến cô cảm thấy chán ghét vô cùng.

Cô không thèm để tâm đến anh nữa, quay người bước ra ngoài. Vừa đến cửa, chiếc điện thoại đang nắm chặt trong tay bỗng đổ chuông.

Hứa Y liếc nhìn, đó là một số lạ ở Bắc Kinh. Theo bản năng, cô cho rằng đó là Khâu Triều, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc như mũi tên sắc lẹm phóng thẳng về phía Thịnh Phạn Minh.

Anh liếc qua màn hình, biết thừa cô đang nghĩ gì nên khẽ lắc đầu: “Không phải cậu ta đâu.”

Không phải Khâu Triều.

Trong mắt Hứa Y thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc. Đang mải suy đoán danh tính đối phương thì điện thoại lại reo vang, mang theo một sự kiên trì như thể nếu cô không nghe thì sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Ai lại có chuyện gấp rút tìm cô đến thế?

Hứa Y với ánh mắt đầy vẻ do dự, cuối cùng cũng nhấn nút nghe.

Một giọng nói vừa lạ lẫm lại vừa có chút quen thuộc the thé vang lên qua điện thoại: “Hứa Y, cô điên rồi đúng không?! Tôi biết chuyện cô từng yêu Phương Khả Vọng rồi. Nhưng chia tay là chia tay, anh ấy không còn yêu cô nữa đâu, cô có thuê người lái xe đ//â//m anh ấy thì anh ấy cũng chẳng quay lại với cô đâu!”

Một tràng chất vấn và sỉ nhục ập đến như thủy triều khiến đầu óc Hứa Y choáng váng, nhưng cô vẫn kịp bắt lấy thông tin mấu chốt.

“Phương Khả Vọng bị xe đ//â//m?”

Nghe thấy cô vờ như không biết, chút lý trí cuối cùng của Ngô Hưởng Tình nổ tung: “Còn giả vờ à? Cô đừng tưởng quen biết Thịnh Phạn Minh thì có chỗ dựa rồi nhé, trong mắt anh ta cô còn chẳng bằng một con chó hoang đâu. Anh ta hứng thú với cô chẳng qua vì chưa thấy người nhà quê bao giờ, coi cô như trò tiêu khiển thôi…”

Hứa Y đưa điện thoại ra xa, tiếng gào thét chói tai lùi dần nhưng vẫn chưa dứt, Ngô Hưởng Tình vẫn không ngừng công kích cô.

Phương Khả Vọng bị xe đ//â//m, và bạn gái thằng đó khẳng định chính cô là kẻ chủ mưu. Nhưng Hứa Y tự biết rõ mình không có khả năng đó, mà dù có nảy ra ý định xấu thì cô cũng chẳng đủ gan làm.

“Không phải tôi làm.”

Cô cố gắng giải thích, thực sự không muốn phải gánh cái danh hung thủ từ trên trời rơi xuống này.

Nào ngờ, Ngô Hưởng Tình vẫn hùng hổ: “Người ta đã nói thẳng là để xả giận cho cô, cô con giả vờ thảo mai làm gì? Cô cứ đợi đấy, Phương Khả Vọng gãy một cái chân, sớm muộn gì tôi cũng đòi lại trên người cô!”

Hứa Y càng nghe càng mờ mịt. Đừng nói là ở Bắc Kinh, ngay cả ở cái huyện nhỏ quê cô, cô cũng chẳng quen ai dám liều lĩnh lái xe đ//â//m người như thế.

Cái lối hành sự hung bạo đến mức đánh gãy chân người ta…

Trong đôi mắt đang hỗn loạn của cô chợt lóe lên một tia sáng, cô đột ngột ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang thản nhiên trước mặt. Cô không nói gì, nhưng ánh mắt đã thay cô hỏi tất cả.

Thịnh Phạn Minh lắc đầu: “Không phải tôi.”

Hứa Y vẫn im lặng, ánh mắt như đóng đinh vào mặt anh không hề dời đi. Thịnh Phạn Minh phủ nhận một cách nhanh chóng, nhưng thần thái lại lười nhác chẳng hề để tâm: “Ai mà lại để ý đến em thế nhỉ, đến cả bồ cũ cũng không tha.”

“…”

Chẳng có ai để ý đến cô như thế cả.

Nhưng có một người có lẽ đang ôm một nỗi phẫn nộ mãnh liệt đối với cô.

Khâu Triều.

Cô đã đem toàn bộ số tiền Khâu Triều đưa đi quyên góp, lại còn kéo anh ta vào danh sách đen. Một đứa con cưng của trời, kẻ có thể hô mưa gọi gió như anh ta, chắc chắn chưa bao giờ phải chịu cái cục tức nghẹn cổ này.

Hứa Y nghĩ, anh ta đang trả đũa cô.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1 Tìm sai người, chuốc lấy nhục nhã
Chương 2: Mới chỉ vào đến quy đầu đã không chịu nổi rồi
Chương 3: Không cho chạm, mà lại ”phun nước”?
Chương 4 Phang đến mức miệng cứ ư ứ a a
Chương 5 D//â//m đến mức này mà còn giả vờ.
Chương 6 Gặp được quý nhân rồi.
Chương 7 Bạn trai bỏ mặc
Chương 8 Ngoan ngoãn cho anh đây c//h//ị//c//h, hay muốn bạn trai cưng biết?
Chương 9 Nhiều nước thế? Cưng tiểu ra đấy à?
Chương 10: Kết bạn đi, khi nào muốn anh lại tìm em nữa.
Chương 11: Bạn trai gọi đến, cô đang b//ú l//i//ế//m dương vật cho người đàn ông khác
Chương 12: Không phải bạn gái, mà là em họ.
Chương 13: Được Khâu Triều thích, em nên thấy vinh hạnh đi.
Chương 14 Dụ dỗ bằng sắc đẹp
Chương 15 Đáng thương thật chứ.
Chương 16 Tiệc sinh nhật của bạn trai cũ
Chương 17: Vòng tay của người đàn ông khác ôm lấy eo cô
Chương 18 Gu chọn đàn ông thật sự rất tệ
Chương 19 Muốn đ//ụ em quá
Chương 20: Khâu Triều ở bên ngoài, Thịnh Phạn Minh ở bên trong cô.
Chương 21: Bóp cổ cho nghẹt thở
Chương 22: Sao, mày thật sự thích cô ta rồi à?
Chương 23 Kẹp chặt lấy dương vật, bầu ngực bị trêu chọc.
Chương 24 Ngay trước gương, đ//â//m vào từ phía sau.
Chương 25: Trong bồn tắm, bụng dưới căng lên vì chất lỏng bên trong.
Chương 26: Bồ cũ gãy mợ chân, nhập viện.
Chương 27: Bị Khâu Triều bắt được.
Chương 28: Cho cô uống thuốc kích thích.
Chương 29: Thổi kèn, ngồi lên tay rồi cọ xát để tạo cảm giác
Chương 30: Dang rộng hai chân cô ra rồi phang phầm phập tới mức lên đỉnh.
Chương 31: Cô chủ động kéo tay anh, đưa lên chạm vào ngực mình.
Chương 32: Vừa ở trong lúc thân mật, vừa gửi voice xin lỗi anh.
Chương 33: Đừng về quê nữa, ở lại với anh đi
Chương 34: Nhà vàng giấu người đẹp
Chương 35: Chỉ là bạn giường thôi
Chương 36: Sân bóng chuyền, lòng rối như tơ vò
Chương 37: Chỉ cách một cánh cửa, cô đã bị Thịnh Phạn Minh cưỡng hôn.
Chương 38: Trong phòng KTV, cô bị anh ta chạm vào nơi nhạy cảm
Chương 39: Trong bóng tối, xấu hổ mà đạt đến cao trào.
Chương 40: Trong xe, ướt đẫm.
Chương 41: Nghe cô kêu r//ê//n rỉ, anh cũng không kìm được mà s//ụ//c c//ặ//c.
Chương 42: Cái giá của việc dụ dỗ anh chính là bị cưỡng hiếp.
Chương 43: Một người đàn ông không đủ với em sao?
Chương 44: Đầu chảy máu mà anh ta lại càng trở nên hưng phấn khi tiếp tục c//h//ị//c//h cùng cô.
Chương 45 Cố ý đổ nước nóng làm bỏng anh ta.
Chương 46: Cãi nhau, rồi bị những ý nghĩ ghen tuông dày vò.
Chương 47 Ken là một thầy giáo khá lạnh nhạt.
Chương 48 Bị mẹ của Khâu Triều đuổi ra ngoài.
Chương 49: Không được rung động.
Chương 50 Trời mưa rồi, Ken đưa cô về nhà
Chương 51 Không cho bạn trai em ở lại qua đêm ở đây.
Chương 52: Cô không cho Khâu Triều chạm vào mình, nhưng không thành
Chương 53 Từ nay thấy tôi thì cút xa ra.
Chương 54 Muốn trêu bà chủ một chút, có được không?
Chương 55 Cô mà đụng đến cô ấy, tôi sẽ không để cô yên.
Chương 56: Rất lạ, tim đập rất nhanh.
Chương 57: Lỡ ngồi lên đùi anh, cô nhắm mắt lại.
Chương 58: Muốn hôn tôi không?
Chương 59: Thằng cha họ Thịnh: Có muốn qua lại với anh không?
Chương 60 Say rượu, hai khuôn mặt chồng lên nhau mà hôn.
Chương 61: Bị trêu đùa đến cao trào, rồi trào ra trên mặt anh.
Chương 62: Cả người bị nện cho banh xác, phang phầm phập cho nát bấy từ trong ra ngoài
Chương 63: Y Y, anh thật sự khá thích em.
Chương 64: Chú Ken
Chương 65: Bạn gái cháu còn nhỏ.
Chương 66: Tôi có thể công khai mối quan hệ, chứ không phải làm bạn tình.
Chương 67: Khâu Triều đấm Thịnh Phạn Minh một cú.
Chương 68: Hôm nay e là không còn làm bạn được nữa rồi.
Chương 69 “Thứ mà anh đang cảm nhận được… chính là sự khao khát đến mức không thể kiềm chế”
Chương 70 Với Ken, lòng cô cứ thấp thỏm sợ được rồi lại mất.
Chương 71: Cô rõ ràng không hề quê mùa, ngược lại còn khiến người khác quý mến.
Chương 72 Bị bắt cóc mất rồi.
Chương 73: Đàm Sính
Chương 74: Cô có biết bạn trai cũ của cô đánh nhau thành ra thế nào chưa?
Chương 75: Bị trói trong xe, hoảng sợ tột độ.
Chương 76: Khâu Triều đến cứu cô.
Chương 77: Cô đang lo cho anh.
Chương 78: Dùng miệng đút nước cho cô.
Chương 79: “Tôi không muốn…” “Tôi không có ý đó.”
Chương 80: Được Khâu Triều ôm ngủ.
Chương 81: Sến súa thì sến súa, hắn chấp nhận hết.
Chương 82: Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ anh định hôn cô sao?
Chương 83: Đang hôn đến lúc say sưa, Thịnh Phạn Minh gõ cửa.
Chương 84: Mày có thấy mình giống kẻ thứ ba không?
Chương 85: Muốn kiếm một bạn trai để dằn mặt họ.
Chương 86: Muốn dụ dỗ Ken.
Chương 87: Chúng ta làm vậy không ổn đâu nhỉ?
Chương 88: Cho tôi chạm vào em được không?
Chương 89: Em cũng muốn chạm vào anh (Ken)
Chương 90: L//i//ế//m cơ bụng của anh.
Chương 91: Bị anh trêu đến mức bên trong vừa ẩm ướt vừa ngứa ngáy.
Chương 92 Thứ trong miệng khẽ “bật” một tiếng rồi trượt ra.
Chương 93: Bị anh dùng tay trêu đến mức lòng dạ xao động.
Chương 94 Hai ngón tay đưa cô lên đỉnh
Chương 95 Phập một tiếng, toàn bộ đều vào trong.
Chương 96: “Đừng lừa em nhé…”
Chương 97 Tự nằm sấp cho ngay ngắn, nâng m//ô//n//g lên.
Chương 98: Bị đánh đến đỏ ửng, đau lắm
Chương 99: Khiến cô ấy trên giường phải gọi “chú Khẳng”
Chương 100 “Chân mềm nhũn rồi sao? Bạn gái của anh.”
Chương 101: Không riêng gì dễ chịu, đến hồn cũng như tan ra.
Chương 102 Chào buổi sáng, em yêu.
Chương 103 Vất vả rồi em yêu.
Chương 104 Ngồi chung bàn với kẻ thù của cô
Chương 105 Khâu Triều với Thịnh Phạm Minh tới tìm cô khui chuyện của Ken
Chương 106: Người tính chưa chắc bằng trời tính
Chương 107: Anh ta đã từng có hôn ước
Chương 108: Tôi cũng khá thích em.
Chương 109: Bị Đàm Sính ép ở lại trong xe.
Chương 110: Em có nhiều bạn trai thật đấy ha
Chương 111: Em không nhận ra sao? Anh đang muốn rủ em đi hẹn hò đấy
Chương 112: Bám theo về tận nhà, cứ như ma ám vậy
Chương 113: Đang bị người ta bám riết thì bạn trai gõ cửa
Chương 114: Chỉ một bức tường ngăn cách, hai người đàn ông
Chương 115: Nụ hôn trở nên ướt át
Chương 116: Ngón tay luồn vào nơi mềm mại: Em thật sự nhớ anh rồi à?
Chương 117: Nâng hông lên, tự nuốt lấy đi em.
Chương 118: Ôm chặt lấy, hòa vào thật sâu, đến tận cùng
Chương 119: Bị Đàm Sính ép lên cửa, tinh dịch giữa hai chân khẽ tràn ra
Chương 120: Lời tỏ bày chân thành của cô ấy
Chương 121: La Du bị Thịnh Phạm Minh làm mất mặt
Chương 122: Ôm hận trong lòng, La Du trả thù
Chương 123: Tiếng gõ cửa đáng sợ làm cô hoảng hốt
Chương 124: Cậu nhỏ cảnh cáo, trở mặt
Chương 125: Khi tình yêu dần đậm sâu
Chương 126: Sự thật làm tổn thương
Chương 127: Thịnh Phạm Minh thêm dầu vào lửa
Chương 128: Em có thể tùy ý trút giận lên anh, nhưng không được tìm anh ta nữa
Chương 129: Đến một lời xin lỗi cũng không có
Chương 130: Em yêu à, coi như anh xin em đấy
Chương 131: Lén xem điện thoại của anh bị bắt tại trận, bị ép vào tường hôn
Chương 132: Vừa xem điện thoại của anh ấy, vừa bị sờ mó b//í//m.
Chương 133: Bị Thịnh Phạm Minh chạm môi, vậy mà… lại thấy dễ chịu
Chương 134: Nghe thấy không? Bên dưới em đang phản ứng rồi (h)
Chương 135: Làm đến mức nước tràn ra tứ phía, ôm trọn nơi mềm mại vào trong miệng
Chương 136: Anh muốn em làm vợ anh
Chương 137: Mơ mơ hồ hồ mà sắp đính hôn
Chương 138: Khâu Triều tìm đến tận cửa: Em lừa tôi à?
Chương 139: Anh là người đàn ông đầu tiên của em
Chương 140: Nếu anh chết rồi, em có để ý không?
Chương 141: Cô ấy bỏ đi, theo Đàm Sính
Chương 142: Bạn trai em nhờ anh đưa em về cẩn thận
Chương 143: Cầu duyên?
Chương 144: Sự đồng thuận về nhận thức của Khâu Triều và Thịnh Phạm Minh
Chương 145: Đăng ảnh Hứa Y lên vòng bạn bè cho những người đàn ông khác xem
Chương 146: Nếu em thật sự thấy áy náy thì hôn anh một cái đi

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.
Chương 26: Bồ cũ gãy mợ chân, nhập viện.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 26: Bồ cũ gãy mợ chân, nhập viện.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...