Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối. – Chương 26: Bồ cũ gãy mợ chân, nhập viện.
Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.
Hứa Y quá mệt mỏi, việc tắm rửa đều do một tay Thịnh Phạn Minh lo liệu. Khi tiếng máy sấy tóc o o vang lên, cô đã bắt đầu rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chút ý thức cuối cùng còn sót lại vẫn không quên mỉa mai: Anh ta khéo diễn ghê nhờ, lại đang đóng vai ân cần dịu dàng trước mặt cô nữa đây mà.
Nhưng cô sẽ chẳng bao giờ tin anh ta nữa.
Đêm đã khuya, căn phòng khách không một tiếng động. Thịnh Phạn Minh nhìn cô em đang ngủ say trên giường, ánh mắt phẳng lặng không chút gợn sóng.
Anh mặc cho cô chiếc áo ba lỗ của mình, chiều dài trùm qua m//ô//n//g vẫn còn dư dả. Tư thế ngủ của cô rất quy củ, chỉ để lộ hai ống chân trắng ngần, thon dài và thẳng tắp.
Nhiệt độ điều hòa cũng được chỉnh vừa vặn.
Trước khi ra ngoài, Thịnh Phạn Minh đặt một ly nước lọc lên tủ đầu giường cho cô rồi khép hờ cửa lại.
Sáng hôm sau, Khâu Triều chọn một chiếc xe khiêm tốn nhất trong gara nhà mình, lái đến dưới lầu nhà Thịnh Phạn Minh để đón anh.
Thịnh Phạn Minh ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn: “Mày biết thằng đó ở đâu không?”
Khâu Triều buông câu hờ hững: “Đéo biết.”
“…”
Thịnh Phạn Minh nghe vậy thì cười khẩy một tiếng, gật đầu: “Xuất phát đi.”
Khâu Triều nhếch môi, khởi động xe.
Hứa Y ngủ một mạch đến tận trưa. Khi tỉnh dậy, toàn thân cô rã rời không chút sức lực, đặc biệt là nơi giữa hai chân, chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng thấy vừa trướng vừa mỏi nhừ.
Cô theo bản năng quan sát căn phòng, tông màu chủ đạo là đen – trắng – xám, rèm cửa kéo kín khiến ánh sáng mờ ảo, trong không khí phảng phất mùi hương tinh dầu dịu nhẹ, thanh khiết mà ấm áp.
Duy chỉ không thấy bóng dáng chủ nhân căn nhà đâu.
Thịnh Phạn Minh đi ra ngoài rồi sao?
Hứa Y nảy ra ý định nhân cơ hội này chạy trốn, nhưng rồi mới sực nhận ra mình đang mặc chiếc áo ba lỗ của đàn ông, bên dưới trống rỗng, hoàn toàn không có gì che chắn.
Quần áo thay ra lúc trước cũng chẳng biết đã bị vứt xó ở chỗ nào.
Cô bám vào mép giường để xuống đất, định đi tìm túi hành lý đặt ngoài phòng khách. Vừa ra khỏi phòng ngủ, cô đã chạm mặt Thịnh Phạn Minh đang đi tới. Anh không còn ăn mặc chỉnh tề như hôm qua, chỉ mặc một chiếc áo thun cotton màu trắng, trông vô cùng sảng khoái và sạch sẽ.
“Đói chưa em? Tôi mua đồ ăn về rồi đây.”
“…”
Hứa Y khựng lại, ngơ ngác nhìn anh. Cô thực sự không hiểu nổi tại sao anh cứ luôn bày ra vẻ mặt quan tâm lo lắng cho cô như vậy. Rõ ràng, chính anh ngày hôm qua đã cưỡng ép cô, mà còn không chỉ một lần.
“Tôi không đói, tôi phải đi đây.”
Cô chẳng thèm liếc anh lấy một cái, lướt qua người anh để đi tìm túi hành lý. Bên trong là vài bộ quần áo thay rửa cô mang từ quê lên, tuy chẳng đắt đỏ như những thứ anh mua cho cô hôm qua, nhưng chúng khiến lòng cô thấy nhẹ nhõm hơn.
Lúc này, cô chỉ muốn lặng lẽ rời xa đống rắc rối này càng sớm càng tốt.
Hứa Y xách túi quay lại phòng khách, lần này cô đã rút kinh nghiệm, khóa chặt cửa từ bên trong. Cô thay một bộ đồ sạch sẽ, nhét kỹ chứng minh thư vào túi quần để đề phòng anh đổi ý mà giữ mình lại.
Thu xếp xong xuôi, cô vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, dùng nước lạnh dội thẳng vào cái đầu đang choáng váng để tỉnh táo lại, ánh mắt dần trở nên kiên định.
Thịnh Phạn Minh vẫn luôn đứng ở cửa, thân hình cao mét chín lười biếng tựa vào vách tường, cái bóng đổ xuống cũng đủ để bao trùm lấy Hứa Y. Cô từ đầu đến cuối vẫn cụp mi mắt, giọng nói trầm đục: “Hôm qua tôi đã nói rồi, hôm nay sẽ để tôi đưa em đi.”
“Ăn cơm xong đi, tôi đưa em ra ga.”
“Không cần.”
Hứa Y lạnh lùng từ chối, vạch rõ ranh giới một cách dứt khoát: “Tôi chỉ hy vọng sau này anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
“Tuyệt tình thế à?”
Khóe môi Thịnh Phạn Minh hơi nhếch lên.
Hứa Y nhìn thấy vậy, đồng tử khẽ co rút. Cô ghét nhất là cái vẻ mặt làm đủ mọi chuyện xấu xa mà vẫn cứ thong dong tự tại như không có chuyện gì của anh. Đó chính là sự ngạo mạn sinh ra từ khoảng cách giai cấp, khiến cô cảm thấy chán ghét vô cùng.
Cô không thèm để tâm đến anh nữa, quay người bước ra ngoài. Vừa đến cửa, chiếc điện thoại đang nắm chặt trong tay bỗng đổ chuông.
Hứa Y liếc nhìn, đó là một số lạ ở Bắc Kinh. Theo bản năng, cô cho rằng đó là Khâu Triều, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc như mũi tên sắc lẹm phóng thẳng về phía Thịnh Phạn Minh.
Anh liếc qua màn hình, biết thừa cô đang nghĩ gì nên khẽ lắc đầu: “Không phải cậu ta đâu.”
Không phải Khâu Triều.
Trong mắt Hứa Y thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc. Đang mải suy đoán danh tính đối phương thì điện thoại lại reo vang, mang theo một sự kiên trì như thể nếu cô không nghe thì sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Ai lại có chuyện gấp rút tìm cô đến thế?
Hứa Y với ánh mắt đầy vẻ do dự, cuối cùng cũng nhấn nút nghe.
Một giọng nói vừa lạ lẫm lại vừa có chút quen thuộc the thé vang lên qua điện thoại: “Hứa Y, cô điên rồi đúng không?! Tôi biết chuyện cô từng yêu Phương Khả Vọng rồi. Nhưng chia tay là chia tay, anh ấy không còn yêu cô nữa đâu, cô có thuê người lái xe đ//â//m anh ấy thì anh ấy cũng chẳng quay lại với cô đâu!”
Một tràng chất vấn và sỉ nhục ập đến như thủy triều khiến đầu óc Hứa Y choáng váng, nhưng cô vẫn kịp bắt lấy thông tin mấu chốt.
“Phương Khả Vọng bị xe đ//â//m?”
Nghe thấy cô vờ như không biết, chút lý trí cuối cùng của Ngô Hưởng Tình nổ tung: “Còn giả vờ à? Cô đừng tưởng quen biết Thịnh Phạn Minh thì có chỗ dựa rồi nhé, trong mắt anh ta cô còn chẳng bằng một con chó hoang đâu. Anh ta hứng thú với cô chẳng qua vì chưa thấy người nhà quê bao giờ, coi cô như trò tiêu khiển thôi…”
Hứa Y đưa điện thoại ra xa, tiếng gào thét chói tai lùi dần nhưng vẫn chưa dứt, Ngô Hưởng Tình vẫn không ngừng công kích cô.
Phương Khả Vọng bị xe đ//â//m, và bạn gái thằng đó khẳng định chính cô là kẻ chủ mưu. Nhưng Hứa Y tự biết rõ mình không có khả năng đó, mà dù có nảy ra ý định xấu thì cô cũng chẳng đủ gan làm.
“Không phải tôi làm.”
Cô cố gắng giải thích, thực sự không muốn phải gánh cái danh hung thủ từ trên trời rơi xuống này.
Nào ngờ, Ngô Hưởng Tình vẫn hùng hổ: “Người ta đã nói thẳng là để xả giận cho cô, cô con giả vờ thảo mai làm gì? Cô cứ đợi đấy, Phương Khả Vọng gãy một cái chân, sớm muộn gì tôi cũng đòi lại trên người cô!”
Hứa Y càng nghe càng mờ mịt. Đừng nói là ở Bắc Kinh, ngay cả ở cái huyện nhỏ quê cô, cô cũng chẳng quen ai dám liều lĩnh lái xe đ//â//m người như thế.
Cái lối hành sự hung bạo đến mức đánh gãy chân người ta…
Trong đôi mắt đang hỗn loạn của cô chợt lóe lên một tia sáng, cô đột ngột ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang thản nhiên trước mặt. Cô không nói gì, nhưng ánh mắt đã thay cô hỏi tất cả.
Thịnh Phạn Minh lắc đầu: “Không phải tôi.”
Hứa Y vẫn im lặng, ánh mắt như đóng đinh vào mặt anh không hề dời đi. Thịnh Phạn Minh phủ nhận một cách nhanh chóng, nhưng thần thái lại lười nhác chẳng hề để tâm: “Ai mà lại để ý đến em thế nhỉ, đến cả bồ cũ cũng không tha.”
“…”
Chẳng có ai để ý đến cô như thế cả.
Nhưng có một người có lẽ đang ôm một nỗi phẫn nộ mãnh liệt đối với cô.
Khâu Triều.
Cô đã đem toàn bộ số tiền Khâu Triều đưa đi quyên góp, lại còn kéo anh ta vào danh sách đen. Một đứa con cưng của trời, kẻ có thể hô mưa gọi gió như anh ta, chắc chắn chưa bao giờ phải chịu cái cục tức nghẹn cổ này.
Hứa Y nghĩ, anh ta đang trả đũa cô.













