Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối. – Chương 23: Kẹp chặt lấy dương vật, bầu ngực bị trêu chọc.

Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.

Tác giả: Mèo Yêu
Lượt đọc: 901
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hứa Y ở dưới tầng đợi gần nửa tiếng đồng hồ, Khâu Triều mới rời khỏi căn hộ. Dù đã nấp trong xe và cách anh ta một khoảng khá xa, cô vẫn theo bản năng khom lưng trốn kỹ, chỉ dám hé đôi mắt ra nhìn trộm.

May mà anh ta đã lái xe đi thẳng.

Phù!

Hứa Y thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, cả người tức khắc nhũn ra trên ghế tựa, lòng mệt mỏi rã rời. Đợi thêm vài phút nữa, bóng dáng Thịnh Phạn Minh mới xuất hiện ở lối ra vào để đến đón cô.

Cửa xe vừa mở, Hứa Y đã lườm anh một cái cháy mắt.

Thịnh Phạn Minh khẽ cười, cúi người định bế cô. Không gian trong xe quá chật hẹp, Hứa Y muốn đẩy anh ra cũng chẳng có chỗ mà vung tay múa chân, đành để mặc anh bế thốc ra ngoài.

“Buông ra…”

Vừa ra đến ngoài, cô lại tiếp tục vùng vẫy.

Thịnh Phạn Minh đặt cô xuống, thản nhiên buông một câu: “Cứ tưởng em bủn rủn chân tay rồi chứ.”

“…”

Hứa Y nhìn chằm chằm vào anh, càng nhìn càng thấy uất ức và nghẹn khuất. Cô thậm chí chẳng còn thiết tha gì đống hành lý trên lầu nữa, chỉ muốn rời khỏi đây ngay lập tức. Thế nhưng vừa xoay người đi, cổ tay đã bị Thịnh Phạn Minh tóm chặt.

Anh chậc lưỡi một tiếng: “Muộn quá rồi, muốn đi thì mai hãy đi nhé.”

“…”

Đôi chân Hứa Y bỗng phản chủ mà dừng lại.

Quả thực bây giờ đã quá muộn, không còn chuyến tàu nào về quê cả. Quan trọng nhất là cô sực nhớ ra, chứng minh thư vẫn còn nằm trong túi xách ở trên tầng kia.

Chẳng còn cách nào khác, Hứa Y đành lầm lũi đi theo anh lên nhà.

Trong phòng tắm đã chuẩn bị sẵn đồ dùng cá nhân mới, Thịnh Phạn Minh chỉ cô cách điều chỉnh nhiệt độ nước xong liền khép cửa lại. Cô trút bỏ quần áo, đứng dưới vòi hoa sen, thẫn thờ tắm rửa.

Tất cả những chuyện này… thật quá đỗi hỗn loạn.

Chỉ riêng một mình Khâu Triều đã đủ khiến cô khốn khổ, giờ lại thêm cả Thịnh Phạn Minh nhúng tay vào, e rằng cô thực sự không thể dễ dàng thoát thân được nữa rồi.

Đúng là phiền mợ bỏ xừ!

Dựa vào cái gì mà những kẻ có tiền này lại có thể không cố kỵ điều gì, hống hách đến vậy? Phương Khả Vọng bình thường ở trước mặt cô bạn gái mới giàu có kia cũng bị chà đạp tự trọng, mất đi tự do như thế này sao?

Cô đột nhiên thấy hiếu kỳ.

Cũng mong là như vậy.

Phù ——!

Hứa Y vốc nước tạt lên mặt.

Nước chảy vào mắt làm tầm nhìn mờ mịt, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng động, vội vàng chớp mắt nhìn về phía cửa.

Dù không rõ lắm, nhưng cô vẫn nhận ra bóng hình cao lớn đó là Thịnh Phạn Minh. Anh đã cởi sạch, chỉ còn duy nhất chiếc quần lót boxer trên người. Càng tiến lại gần, cơ thể trần trụi của anh càng hiện rõ mồn một.

Đặc biệt là vùng bụng với những khối cơ bắp phân tách rõ ràng, toát ra một sức mạnh bộc phát trái ngược hẳn với gương mặt thanh tú, nho nhã thường ngày.

Hứa Y hoảng hốt dời mắt, tay che trước ngực, nghiêng người đi, lắp bắp nói: “Tôi… tôi vẫn chưa tắm xong… anh ra ngoài trước đi!”

Thịnh Phạn Minh không nói lời nào, bước đến bên cạnh, cùng cô đứng dưới vòi hoa sen. Cánh tay dài vòng qua eo, giam cầm cô trước ngực mình, anh cúi đầu phả hơi thở sát bên tai cô: “Tắm chung đi em.”

“…”

Hứa Y ngỡ mình nghe nhầm, nhưng bàn tay còn lại của người đàn ông đã trượt qua bụng dưới, luồn vào giữa hai chân cô. Cô sợ tới mức vội vàng khép chặt chân, từ cổ họng phát ra một tiếng r//ê//n rỉ nhỏ vụn: “Đừng… đừng như vậy.”

Môi của Thịnh Phạn Minh như có như không cọ qua tai cô, hơi nóng tỏa ra khiến cả người cô co rụt lại thành một cục, nhưng m//ô//n//g lại vô tình chạm phải khối vật thể khổng lồ giữa háng anh. Độ cứng của nó khiến cô giật mình, vội vã né về phía trước.

Nhìn cô như chú thỏ nhỏ vùng vẫy trong lòng mình, Thịnh Phạn Minh bật ra một tiếng cười khẽ nơi lồng ngực, giọng nói dịu dàng đến lạ: “Để tôi kiểm tra xem, đã rửa sạch chưa nào.”

“…”

Đồ khốn!

Hứa Y dùng hai tay ép chặt trước ngực, hai chân cũng khép cứng không buông, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì xấu hổ, tiếng khước từ đã run rẩy không thành điệu: “Khỏi… tôi tự tắm được… anh đi ra ngoài cho tôi!”

Thịnh Phạn Minh chẳng những không buông tha, chân phải của anh còn tì lên dép của cô, chỉ cần dùng chút lực, đôi chân đang khép chặt của cô đã bị đá văng ra, khiến vùng kín mở rộng.

Hứa Y kinh hãi, tiếng kêu còn chưa kịp thốt ra thì ngón tay thon dài của người đàn ông đã vạch mở cửa b//í//m đang sưng tấy, đ//â//m thẳng vào hơn nửa đốt.

“A…”

Thân thể cô run lên bần bật, đôi tay đang che ngực buông thõng ra để chộp lấy cánh tay rắn chắc của anh, ra sức ngăn cản: “Rút ra đi… ưm… a…”

Đáp lại cô là những cú đ//â//m rút nông sâu thất thường của người đàn ông.

“Ưm…!”

Khoái cảm dày đặc xông thẳng lên đại não, mặt Hứa Y đỏ gay gắt, cô cắn chặt môi dưới, không cho phép mình phát ra bất kỳ âm thanh lả lơi nào.

Thịnh Phạn Minh một tay ôm lấy cô, tay kia tùy ý đùa giỡn cái b//í//m non nớt, tốc độ ngày một nhanh. Chỉ vài chục cái đã khiến thân thể cô co giật dữ dội, cô thét khẽ rồi ngã quỵ vào lòng anh, hổn hển: “Đừng… không muốn nữa…”

Giọng cô đáng thương như sắp khóc đến nơi: “Anh thả tôi đi đi… tôi… tôi muốn về nhà…”

“Ngoan nào.”

Giọng Thịnh Phạn Minh trở nên dịu dàng lạ thường: “Ngày mai em sẽ về nhà.”

“…”

Hứa Y còn định tiếp tục đẩy ra thì hai ngón tay đang cắm trong b//í//m đột ngột rút ra. Bên trong trống rỗng, cô vừa định thở phào nhẹ nhõm thì thứ vật khổng lồ, thô kệch và hung tợn kia đã chen mở hai cánh môi thịt mọng nước, lút tận vào trong.

“A ——!”

Vòng eo Hứa Y run rẩy kịch liệt, cô cong m//ô//n//g chịu đựng cú đ//â//m bất ngờ, đôi tay quờ quạng trong hư không như con thuyền nhỏ lênh đênh trên nước, không nơi nương tựa, sợ hãi bị sóng lớn cuốn trôi.

Thịnh Phạn Minh không vội cử động, bàn tay to lớn phủ lên khuôn ngực tròn trịa, nhào nặn đôi gò bồng đảo mềm mại rồi ấn người cô áp sát vào lòng mình.

Anh dỗ dành: “Đừng sợ, lần này tôi sẽ nhẹ nhàng một chút.”

“…”

Ai thèm sự nhẹ nhàng của anh chứ!

Hứa Y mím chặt môi không dám cử động, một phần cũng vì vật thô dài kia đang chôn trong cơ thể khiến cô trướng đến mức không nói nên lời. Cô sợ rằng chỉ cần mở miệng, bản thân sẽ phát ra những âm thanh khiến chính mình cảm thấy ghê tởm.

Cô không động đậy, Thịnh Phạn Minh liền vân vê đầu t//i của cô, lúc nhẹ lúc nặng khiến cô nấc nghẹn: “Đau… buông ra…”

Nghe tiếng, anh cúi đầu nhìn xuống, phát hiện đầu v//ú bị mình nhào nặn đã đỏ bừng, sưng to hơn hẳn so với lúc ở trong xe. Anh ra vẻ thắc mắc: “Là do tôi b//ú à?”

“…”

Mặt Hứa Y càng đỏ hơn, lan xuống tận cổ và tai, nóng hầm hập. Cô không muốn trả lời, trốn tránh bằng cách quay đi chỗ khác.

Thịnh Phạn Minh khẽ cười một tiếng: “Anh xin lỗi nhé.”

Nói đoạn, một tay anh với lấy chai sữa tắm, nhấn xuống hai lần rồi dùng lòng bàn tay áp lên đôi thỏ ngọc trắng ngần, xoa miết qua lại cho thật đều.

Thật trơn, thật mềm mại và đàn hồi.

Hơi thở anh dồn dập hơn, bàn tay to lớn nắm chặt lấy khối thịt mềm mại, bắt đầu cuộc hành hạ đầy d//â//m dục.

Hứa Y rụt vai né tránh, Thịnh Phạn Minh liền thúc mạnh hông vào cái b//í//m đang âm thầm rỉ nước như một lời cảnh cáo, giọng nói trầm thấp nhưng không cho phép cự tuyệt: “Đứng cho vững vào.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1 Tìm sai người, chuốc lấy nhục nhã
Chương 2: Mới chỉ vào đến quy đầu đã không chịu nổi rồi
Chương 3: Không cho chạm, mà lại ”phun nước”?
Chương 4 Phang đến mức miệng cứ ư ứ a a
Chương 5 D//â//m đến mức này mà còn giả vờ.
Chương 6 Gặp được quý nhân rồi.
Chương 7 Bạn trai bỏ mặc
Chương 8 Ngoan ngoãn cho anh đây c//h//ị//c//h, hay muốn bạn trai cưng biết?
Chương 9 Nhiều nước thế? Cưng tiểu ra đấy à?
Chương 10: Kết bạn đi, khi nào muốn anh lại tìm em nữa.
Chương 11: Bạn trai gọi đến, cô đang b//ú l//i//ế//m dương vật cho người đàn ông khác
Chương 12: Không phải bạn gái, mà là em họ.
Chương 13: Được Khâu Triều thích, em nên thấy vinh hạnh đi.
Chương 14 Dụ dỗ bằng sắc đẹp
Chương 15 Đáng thương thật chứ.
Chương 16 Tiệc sinh nhật của bạn trai cũ
Chương 17: Vòng tay của người đàn ông khác ôm lấy eo cô
Chương 18 Gu chọn đàn ông thật sự rất tệ
Chương 19 Muốn đ//ụ em quá
Chương 20: Khâu Triều ở bên ngoài, Thịnh Phạn Minh ở bên trong cô.
Chương 21: Bóp cổ cho nghẹt thở
Chương 22: Sao, mày thật sự thích cô ta rồi à?
Chương 23 Kẹp chặt lấy dương vật, bầu ngực bị trêu chọc.
Chương 24 Ngay trước gương, đ//â//m vào từ phía sau.
Chương 25: Trong bồn tắm, bụng dưới căng lên vì chất lỏng bên trong.
Chương 26: Bồ cũ gãy mợ chân, nhập viện.
Chương 27: Bị Khâu Triều bắt được.
Chương 28: Cho cô uống thuốc kích thích.
Chương 29: Thổi kèn, ngồi lên tay rồi cọ xát để tạo cảm giác
Chương 30: Dang rộng hai chân cô ra rồi phang phầm phập tới mức lên đỉnh.
Chương 31: Cô chủ động kéo tay anh, đưa lên chạm vào ngực mình.
Chương 32: Vừa ở trong lúc thân mật, vừa gửi voice xin lỗi anh.
Chương 33: Đừng về quê nữa, ở lại với anh đi
Chương 34: Nhà vàng giấu người đẹp
Chương 35: Chỉ là bạn giường thôi
Chương 36: Sân bóng chuyền, lòng rối như tơ vò
Chương 37: Chỉ cách một cánh cửa, cô đã bị Thịnh Phạn Minh cưỡng hôn.
Chương 38: Trong phòng KTV, cô bị anh ta chạm vào nơi nhạy cảm
Chương 39: Trong bóng tối, xấu hổ mà đạt đến cao trào.
Chương 40: Trong xe, ướt đẫm.
Chương 41: Nghe cô kêu r//ê//n rỉ, anh cũng không kìm được mà s//ụ//c c//ặ//c.
Chương 42: Cái giá của việc dụ dỗ anh chính là bị cưỡng hiếp.
Chương 43: Một người đàn ông không đủ với em sao?
Chương 44: Đầu chảy máu mà anh ta lại càng trở nên hưng phấn khi tiếp tục c//h//ị//c//h cùng cô.
Chương 45 Cố ý đổ nước nóng làm bỏng anh ta.
Chương 46: Cãi nhau, rồi bị những ý nghĩ ghen tuông dày vò.
Chương 47 Ken là một thầy giáo khá lạnh nhạt.
Chương 48 Bị mẹ của Khâu Triều đuổi ra ngoài.
Chương 49: Không được rung động.
Chương 50 Trời mưa rồi, Ken đưa cô về nhà
Chương 51 Không cho bạn trai em ở lại qua đêm ở đây.
Chương 52: Cô không cho Khâu Triều chạm vào mình, nhưng không thành
Chương 53 Từ nay thấy tôi thì cút xa ra.
Chương 54 Muốn trêu bà chủ một chút, có được không?
Chương 55 Cô mà đụng đến cô ấy, tôi sẽ không để cô yên.
Chương 56: Rất lạ, tim đập rất nhanh.
Chương 57: Lỡ ngồi lên đùi anh, cô nhắm mắt lại.
Chương 58: Muốn hôn tôi không?
Chương 59: Thằng cha họ Thịnh: Có muốn qua lại với anh không?
Chương 60 Say rượu, hai khuôn mặt chồng lên nhau mà hôn.
Chương 61: Bị trêu đùa đến cao trào, rồi trào ra trên mặt anh.
Chương 62: Cả người bị nện cho banh xác, phang phầm phập cho nát bấy từ trong ra ngoài
Chương 63: Y Y, anh thật sự khá thích em.
Chương 64: Chú Ken
Chương 65: Bạn gái cháu còn nhỏ.
Chương 66: Tôi có thể công khai mối quan hệ, chứ không phải làm bạn tình.
Chương 67: Khâu Triều đấm Thịnh Phạn Minh một cú.
Chương 68: Hôm nay e là không còn làm bạn được nữa rồi.
Chương 69 “Thứ mà anh đang cảm nhận được… chính là sự khao khát đến mức không thể kiềm chế”
Chương 70 Với Ken, lòng cô cứ thấp thỏm sợ được rồi lại mất.
Chương 71: Cô rõ ràng không hề quê mùa, ngược lại còn khiến người khác quý mến.
Chương 72 Bị bắt cóc mất rồi.
Chương 73: Đàm Sính
Chương 74: Cô có biết bạn trai cũ của cô đánh nhau thành ra thế nào chưa?
Chương 75: Bị trói trong xe, hoảng sợ tột độ.
Chương 76: Khâu Triều đến cứu cô.
Chương 77: Cô đang lo cho anh.
Chương 78: Dùng miệng đút nước cho cô.
Chương 79: “Tôi không muốn…” “Tôi không có ý đó.”
Chương 80: Được Khâu Triều ôm ngủ.
Chương 81: Sến súa thì sến súa, hắn chấp nhận hết.
Chương 82: Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ anh định hôn cô sao?
Chương 83: Đang hôn đến lúc say sưa, Thịnh Phạn Minh gõ cửa.
Chương 84: Mày có thấy mình giống kẻ thứ ba không?
Chương 85: Muốn kiếm một bạn trai để dằn mặt họ.
Chương 86: Muốn dụ dỗ Ken.
Chương 87: Chúng ta làm vậy không ổn đâu nhỉ?
Chương 88: Cho tôi chạm vào em được không?
Chương 89: Em cũng muốn chạm vào anh (Ken)
Chương 90: L//i//ế//m cơ bụng của anh.
Chương 91: Bị anh trêu đến mức bên trong vừa ẩm ướt vừa ngứa ngáy.
Chương 92 Thứ trong miệng khẽ “bật” một tiếng rồi trượt ra.
Chương 93: Bị anh dùng tay trêu đến mức lòng dạ xao động.
Chương 94 Hai ngón tay đưa cô lên đỉnh
Chương 95 Phập một tiếng, toàn bộ đều vào trong.
Chương 96: “Đừng lừa em nhé…”
Chương 97 Tự nằm sấp cho ngay ngắn, nâng m//ô//n//g lên.
Chương 98: Bị đánh đến đỏ ửng, đau lắm
Chương 99: Khiến cô ấy trên giường phải gọi “chú Khẳng”
Chương 100 “Chân mềm nhũn rồi sao? Bạn gái của anh.”
Chương 101: Không riêng gì dễ chịu, đến hồn cũng như tan ra.
Chương 102 Chào buổi sáng, em yêu.
Chương 103 Vất vả rồi em yêu.
Chương 104 Ngồi chung bàn với kẻ thù của cô
Chương 105 Khâu Triều với Thịnh Phạm Minh tới tìm cô khui chuyện của Ken
Chương 106: Người tính chưa chắc bằng trời tính
Chương 107: Anh ta đã từng có hôn ước
Chương 108: Tôi cũng khá thích em.
Chương 109: Bị Đàm Sính ép ở lại trong xe.
Chương 110: Em có nhiều bạn trai thật đấy ha
Chương 111: Em không nhận ra sao? Anh đang muốn rủ em đi hẹn hò đấy
Chương 112: Bám theo về tận nhà, cứ như ma ám vậy
Chương 113: Đang bị người ta bám riết thì bạn trai gõ cửa
Chương 114: Chỉ một bức tường ngăn cách, hai người đàn ông
Chương 115: Nụ hôn trở nên ướt át
Chương 116: Ngón tay luồn vào nơi mềm mại: Em thật sự nhớ anh rồi à?
Chương 117: Nâng hông lên, tự nuốt lấy đi em.
Chương 118: Ôm chặt lấy, hòa vào thật sâu, đến tận cùng
Chương 119: Bị Đàm Sính ép lên cửa, tinh dịch giữa hai chân khẽ tràn ra
Chương 120: Lời tỏ bày chân thành của cô ấy
Chương 121: La Du bị Thịnh Phạm Minh làm mất mặt
Chương 122: Ôm hận trong lòng, La Du trả thù
Chương 123: Tiếng gõ cửa đáng sợ làm cô hoảng hốt
Chương 124: Cậu nhỏ cảnh cáo, trở mặt
Chương 125: Khi tình yêu dần đậm sâu
Chương 126: Sự thật làm tổn thương
Chương 127: Thịnh Phạm Minh thêm dầu vào lửa
Chương 128: Em có thể tùy ý trút giận lên anh, nhưng không được tìm anh ta nữa
Chương 129: Đến một lời xin lỗi cũng không có
Chương 130: Em yêu à, coi như anh xin em đấy
Chương 131: Lén xem điện thoại của anh bị bắt tại trận, bị ép vào tường hôn
Chương 132: Vừa xem điện thoại của anh ấy, vừa bị sờ mó b//í//m.
Chương 133: Bị Thịnh Phạm Minh chạm môi, vậy mà… lại thấy dễ chịu
Chương 134: Nghe thấy không? Bên dưới em đang phản ứng rồi (h)
Chương 135: Làm đến mức nước tràn ra tứ phía, ôm trọn nơi mềm mại vào trong miệng
Chương 136: Anh muốn em làm vợ anh
Chương 137: Mơ mơ hồ hồ mà sắp đính hôn
Chương 138: Khâu Triều tìm đến tận cửa: Em lừa tôi à?
Chương 139: Anh là người đàn ông đầu tiên của em
Chương 140: Nếu anh chết rồi, em có để ý không?
Chương 141: Cô ấy bỏ đi, theo Đàm Sính
Chương 142: Bạn trai em nhờ anh đưa em về cẩn thận
Chương 143: Cầu duyên?
Chương 144: Sự đồng thuận về nhận thức của Khâu Triều và Thịnh Phạm Minh
Chương 145: Đăng ảnh Hứa Y lên vòng bạn bè cho những người đàn ông khác xem
Chương 146: Nếu em thật sự thấy áy náy thì hôn anh một cái đi

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.
Chương 23 Kẹp chặt lấy dương vật, bầu ngực bị trêu chọc.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 23 Kẹp chặt lấy dương vật, bầu ngực bị trêu chọc.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...