Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối. – Chương 23: Kẹp chặt lấy dương vật, bầu ngực bị trêu chọc.
Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.
Hứa Y ở dưới tầng đợi gần nửa tiếng đồng hồ, Khâu Triều mới rời khỏi căn hộ. Dù đã nấp trong xe và cách anh ta một khoảng khá xa, cô vẫn theo bản năng khom lưng trốn kỹ, chỉ dám hé đôi mắt ra nhìn trộm.
May mà anh ta đã lái xe đi thẳng.
Phù!
Hứa Y thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, cả người tức khắc nhũn ra trên ghế tựa, lòng mệt mỏi rã rời. Đợi thêm vài phút nữa, bóng dáng Thịnh Phạn Minh mới xuất hiện ở lối ra vào để đến đón cô.
Cửa xe vừa mở, Hứa Y đã lườm anh một cái cháy mắt.
Thịnh Phạn Minh khẽ cười, cúi người định bế cô. Không gian trong xe quá chật hẹp, Hứa Y muốn đẩy anh ra cũng chẳng có chỗ mà vung tay múa chân, đành để mặc anh bế thốc ra ngoài.
“Buông ra…”
Vừa ra đến ngoài, cô lại tiếp tục vùng vẫy.
Thịnh Phạn Minh đặt cô xuống, thản nhiên buông một câu: “Cứ tưởng em bủn rủn chân tay rồi chứ.”
“…”
Hứa Y nhìn chằm chằm vào anh, càng nhìn càng thấy uất ức và nghẹn khuất. Cô thậm chí chẳng còn thiết tha gì đống hành lý trên lầu nữa, chỉ muốn rời khỏi đây ngay lập tức. Thế nhưng vừa xoay người đi, cổ tay đã bị Thịnh Phạn Minh tóm chặt.
Anh chậc lưỡi một tiếng: “Muộn quá rồi, muốn đi thì mai hãy đi nhé.”
“…”
Đôi chân Hứa Y bỗng phản chủ mà dừng lại.
Quả thực bây giờ đã quá muộn, không còn chuyến tàu nào về quê cả. Quan trọng nhất là cô sực nhớ ra, chứng minh thư vẫn còn nằm trong túi xách ở trên tầng kia.
Chẳng còn cách nào khác, Hứa Y đành lầm lũi đi theo anh lên nhà.
Trong phòng tắm đã chuẩn bị sẵn đồ dùng cá nhân mới, Thịnh Phạn Minh chỉ cô cách điều chỉnh nhiệt độ nước xong liền khép cửa lại. Cô trút bỏ quần áo, đứng dưới vòi hoa sen, thẫn thờ tắm rửa.
Tất cả những chuyện này… thật quá đỗi hỗn loạn.
Chỉ riêng một mình Khâu Triều đã đủ khiến cô khốn khổ, giờ lại thêm cả Thịnh Phạn Minh nhúng tay vào, e rằng cô thực sự không thể dễ dàng thoát thân được nữa rồi.
Đúng là phiền mợ bỏ xừ!
Dựa vào cái gì mà những kẻ có tiền này lại có thể không cố kỵ điều gì, hống hách đến vậy? Phương Khả Vọng bình thường ở trước mặt cô bạn gái mới giàu có kia cũng bị chà đạp tự trọng, mất đi tự do như thế này sao?
Cô đột nhiên thấy hiếu kỳ.
Cũng mong là như vậy.
Phù ——!
Hứa Y vốc nước tạt lên mặt.
Nước chảy vào mắt làm tầm nhìn mờ mịt, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng động, vội vàng chớp mắt nhìn về phía cửa.
Dù không rõ lắm, nhưng cô vẫn nhận ra bóng hình cao lớn đó là Thịnh Phạn Minh. Anh đã cởi sạch, chỉ còn duy nhất chiếc quần lót boxer trên người. Càng tiến lại gần, cơ thể trần trụi của anh càng hiện rõ mồn một.
Đặc biệt là vùng bụng với những khối cơ bắp phân tách rõ ràng, toát ra một sức mạnh bộc phát trái ngược hẳn với gương mặt thanh tú, nho nhã thường ngày.
Hứa Y hoảng hốt dời mắt, tay che trước ngực, nghiêng người đi, lắp bắp nói: “Tôi… tôi vẫn chưa tắm xong… anh ra ngoài trước đi!”
Thịnh Phạn Minh không nói lời nào, bước đến bên cạnh, cùng cô đứng dưới vòi hoa sen. Cánh tay dài vòng qua eo, giam cầm cô trước ngực mình, anh cúi đầu phả hơi thở sát bên tai cô: “Tắm chung đi em.”
“…”
Hứa Y ngỡ mình nghe nhầm, nhưng bàn tay còn lại của người đàn ông đã trượt qua bụng dưới, luồn vào giữa hai chân cô. Cô sợ tới mức vội vàng khép chặt chân, từ cổ họng phát ra một tiếng r//ê//n rỉ nhỏ vụn: “Đừng… đừng như vậy.”
Môi của Thịnh Phạn Minh như có như không cọ qua tai cô, hơi nóng tỏa ra khiến cả người cô co rụt lại thành một cục, nhưng m//ô//n//g lại vô tình chạm phải khối vật thể khổng lồ giữa háng anh. Độ cứng của nó khiến cô giật mình, vội vã né về phía trước.
Nhìn cô như chú thỏ nhỏ vùng vẫy trong lòng mình, Thịnh Phạn Minh bật ra một tiếng cười khẽ nơi lồng ngực, giọng nói dịu dàng đến lạ: “Để tôi kiểm tra xem, đã rửa sạch chưa nào.”
“…”
Đồ khốn!
Hứa Y dùng hai tay ép chặt trước ngực, hai chân cũng khép cứng không buông, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì xấu hổ, tiếng khước từ đã run rẩy không thành điệu: “Khỏi… tôi tự tắm được… anh đi ra ngoài cho tôi!”
Thịnh Phạn Minh chẳng những không buông tha, chân phải của anh còn tì lên dép của cô, chỉ cần dùng chút lực, đôi chân đang khép chặt của cô đã bị đá văng ra, khiến vùng kín mở rộng.
Hứa Y kinh hãi, tiếng kêu còn chưa kịp thốt ra thì ngón tay thon dài của người đàn ông đã vạch mở cửa b//í//m đang sưng tấy, đ//â//m thẳng vào hơn nửa đốt.
“A…”
Thân thể cô run lên bần bật, đôi tay đang che ngực buông thõng ra để chộp lấy cánh tay rắn chắc của anh, ra sức ngăn cản: “Rút ra đi… ưm… a…”
Đáp lại cô là những cú đ//â//m rút nông sâu thất thường của người đàn ông.
“Ưm…!”
Khoái cảm dày đặc xông thẳng lên đại não, mặt Hứa Y đỏ gay gắt, cô cắn chặt môi dưới, không cho phép mình phát ra bất kỳ âm thanh lả lơi nào.
Thịnh Phạn Minh một tay ôm lấy cô, tay kia tùy ý đùa giỡn cái b//í//m non nớt, tốc độ ngày một nhanh. Chỉ vài chục cái đã khiến thân thể cô co giật dữ dội, cô thét khẽ rồi ngã quỵ vào lòng anh, hổn hển: “Đừng… không muốn nữa…”
Giọng cô đáng thương như sắp khóc đến nơi: “Anh thả tôi đi đi… tôi… tôi muốn về nhà…”
“Ngoan nào.”
Giọng Thịnh Phạn Minh trở nên dịu dàng lạ thường: “Ngày mai em sẽ về nhà.”
“…”
Hứa Y còn định tiếp tục đẩy ra thì hai ngón tay đang cắm trong b//í//m đột ngột rút ra. Bên trong trống rỗng, cô vừa định thở phào nhẹ nhõm thì thứ vật khổng lồ, thô kệch và hung tợn kia đã chen mở hai cánh môi thịt mọng nước, lút tận vào trong.
“A ——!”
Vòng eo Hứa Y run rẩy kịch liệt, cô cong m//ô//n//g chịu đựng cú đ//â//m bất ngờ, đôi tay quờ quạng trong hư không như con thuyền nhỏ lênh đênh trên nước, không nơi nương tựa, sợ hãi bị sóng lớn cuốn trôi.
Thịnh Phạn Minh không vội cử động, bàn tay to lớn phủ lên khuôn ngực tròn trịa, nhào nặn đôi gò bồng đảo mềm mại rồi ấn người cô áp sát vào lòng mình.
Anh dỗ dành: “Đừng sợ, lần này tôi sẽ nhẹ nhàng một chút.”
“…”
Ai thèm sự nhẹ nhàng của anh chứ!
Hứa Y mím chặt môi không dám cử động, một phần cũng vì vật thô dài kia đang chôn trong cơ thể khiến cô trướng đến mức không nói nên lời. Cô sợ rằng chỉ cần mở miệng, bản thân sẽ phát ra những âm thanh khiến chính mình cảm thấy ghê tởm.
Cô không động đậy, Thịnh Phạn Minh liền vân vê đầu t//i của cô, lúc nhẹ lúc nặng khiến cô nấc nghẹn: “Đau… buông ra…”
Nghe tiếng, anh cúi đầu nhìn xuống, phát hiện đầu v//ú bị mình nhào nặn đã đỏ bừng, sưng to hơn hẳn so với lúc ở trong xe. Anh ra vẻ thắc mắc: “Là do tôi b//ú à?”
“…”
Mặt Hứa Y càng đỏ hơn, lan xuống tận cổ và tai, nóng hầm hập. Cô không muốn trả lời, trốn tránh bằng cách quay đi chỗ khác.
Thịnh Phạn Minh khẽ cười một tiếng: “Anh xin lỗi nhé.”
Nói đoạn, một tay anh với lấy chai sữa tắm, nhấn xuống hai lần rồi dùng lòng bàn tay áp lên đôi thỏ ngọc trắng ngần, xoa miết qua lại cho thật đều.
Thật trơn, thật mềm mại và đàn hồi.
Hơi thở anh dồn dập hơn, bàn tay to lớn nắm chặt lấy khối thịt mềm mại, bắt đầu cuộc hành hạ đầy d//â//m dục.
Hứa Y rụt vai né tránh, Thịnh Phạn Minh liền thúc mạnh hông vào cái b//í//m đang âm thầm rỉ nước như một lời cảnh cáo, giọng nói trầm thấp nhưng không cho phép cự tuyệt: “Đứng cho vững vào.”













