Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối. – Chương 19: Muốn đ//ụ em quá

Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.

Tác giả: Mèo Yêu
Lượt đọc: 607
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bữa cơm này trôi qua trong sự dày vò tột độ. Ngay khi kết thúc, Hứa Y bám sát theo Thịnh Phạn Minh, nóng lòng muốn rời đi.

Ngô Hưởng Tình uống hơi quá chén nên phải về nhà, đương nhiên là La Du đưa tiễn. Phương Khả Vọng cuối cùng cũng rảnh tay, liền đuổi theo Hứa Y.

“Y Y!”

Vừa đến khúc quanh hành lang, Hứa Y nghe thấy cách gọi tên quen thuộc này, lòng không hề xao động, cô nhíu mày, cảm thấy có chút buồn nôn.

Cô quay đầu lại, Phương Khả Vọng đã đứng trước mặt, thở hổn hển như thể anh ta quan tâm đến cô lắm.

Nhưng Hứa Y sớm đã thấu triệt sự đê tiện của anh ta, ánh mắt bình lặng không chút gợn sóng: “Sau này anh đừng gọi tôi như vậy nữa, không thích hợp chút nào.”

Phương Khả Vọng không đáp, theo bản năng liếc nhìn Thịnh Phạn Minh bên cạnh cô. Anh ta hít một hơi thật sâu rồi nói: “Anh có thể đi trước không? Tôi có chuyện muốn nói với cô ấy.”

Thịnh Phạn Minh khẽ nhướng mày, xoay người định đi.

Hứa Y lập tức nắm chặt lấy cổ tay anh, nhìn thẳng vào Phương Khả Vọng: “Chúng tôi đi cùng nhau, anh ấy đi, tôi cũng đi.”

“…”

Phương Khả Vọng luôn nghĩ Thịnh Phạn Minh đưa cô tới đây là vì nổi hứng nhất thời, còn cô là bị ép buộc. Không ngờ, lại là cô chủ động bám lấy Thịnh Phạn Minh.

Chuyến đi Bắc Kinh này của cô xem ra cũng chẳng hề trắng tay.

Khóe môi anh ta nhếch lên đầy vẻ giễu cợt: “Tôi còn tưởng mình nợ nần gì cô cơ đấy, giờ nhìn lại, cô với tôi thì khác gì nhau đâu.”

Bỗng dưng bị tạt gáo nước bẩn, lồng ngực Hứa Y đau nhói. Nhìn anh ta, cô nhận ra ánh mắt ấy đầy vẻ nghiêm túc, những lời thốt ra đều là lời thật lòng.

Cô càng thêm giận dữ.

“Vậy thì vẫn phải cảm ơn chuyện anh ngoại tình đấy.”

Cô nắm tay Thịnh Phạn Minh chặt hơn, chặt đến mức mười ngón tay đan vào nhau, hơi ấm của cả hai hòa quyện.

“Tôi mới có cơ hội gặp được người tốt hơn.”

Cô ngẩng đầu nhìn Thịnh Phạn Minh đang mỉm cười nơi khóe mắt, trái tim khẽ run rẩy nhưng vẫn đánh liều tiếp tục, giọng điệu như đang tỏ tình: “Anh ấy sẽ không vì tôi nghèo mà bỏ rơi tôi, cũng không vì người đàn bà khác giàu có mà đi nịnh bợ. Chúng tôi có quá nhiều chuyện để sẻ chia, không giống như anh, trong mắt chỉ có toan tính.”

Khóe môi Thịnh Phạn Minh từ từ cong lên, bàn tay còn lại của anh xoa nhẹ đầu cô. Anh không nói thật lòng mình, nhưng sự dung túng ấy lại tỏa ra hừng hực.

Sắc mặt Phương Khả Vọng ngày càng khó coi.

Anh ta vốn dĩ tới đây là để nghe Hứa Y giải thích, nghe cô nói rằng mình không hề thân thiết với Thịnh Phạn Minh, và rồi sẽ nhận được tin cô ngoan ngoãn lên xe về quê. Chẳng ngờ, hai người họ lại đang mặn nồng nóng bỏng, biến anh ta thành một trò cười thiên hạ.

“Em thay đổi rồi.”

Anh ta nhìn chằm chằm vào mắt Hứa Y, “Sau này chúng ta ai đi đường nấy, tôi không có gì có lỗi với em, đến hôm nay coi như đã hết tình hết nghĩa.”

Hứa Y chau mày, dường như chẳng buồn nghe thêm nữa, cô xoay người kéo Thịnh Phạn Minh đi thẳng.

Ra khỏi nhà hàng, hai người lên xe. Hứa Y vụng về thắt dây an toàn, đầu tựa vào cửa kính xe, im lặng không thốt nên lời.

Thịnh Phạn Minh liếc nhìn cô một cái rồi khởi động xe.

Trở về theo đường cũ.

Trên đường đi, Hứa Y cảm thấy hơi say xe, đầu óc mê man. Nước mắt không biết đã trào ra từ lúc nào, đến cuối cùng không thể kìm nén được nữa, cô bật khóc nức nở thành tiếng “hức hức”.

Thịnh Phạn Minh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa qua một hộp giấy ăn.

Hứa Y không lau, cô khóc một trận đau đớn thấu tận tâm can, khóc đến mức nghẹt mũi, thở không ra hơi mới dần dần dừng lại, cầm lấy tờ giấy anh đưa mà điên cuồng sụt sịt.

Chiếc xe đã dừng dưới hầm chung cư của anh từ lúc nào không hay. Anh không hề hối thúc, hạ cửa kính xe xuống, châm một điếu thuốc, cổ tay gác hờ ngoài cửa sổ.

Dường như anh đang đợi cô tự điều chỉnh lại cảm xúc của mình.

Hứa Y khóc đủ rồi, triệt để chôn vùi đoạn tình cảm này xong mới lý nhí nói: “Cảm ơn anh…”

Cảm ơn tờ giấy của anh, cảm ơn anh đã đi cùng cô ngày hôm nay.

Thịnh Phạn Minh vẫn im lặng, rít thêm hai hơi thuốc rồi dập tắt hẳn. Anh quay đầu lại, đúng lúc Hứa Y vừa cởi dây an toàn, đang định đẩy cửa xuống xe.

“Nhìn tôi này.”

Anh gọi cô.

Hứa Y sụt sịt mũi, theo bản năng quay đầu nhìn anh.

Trong khoang xe tối lờ mờ, ánh mắt Thịnh Phạn Minh còn tối hơn, anh quan sát thật kỹ gương mặt nhỏ nhắn khóc đến lem nhem của cô. Chóp mũi nhỏ xinh đỏ ửng, mí mắt mỏng manh sưng húp, đáy mắt vương đầy tia máu, đôi môi bị chính cô cắn đến hằn sâu vết răng.

Vùng cổ… vì những cơn nấc cụt chưa dứt hẳn mà cứ co rút từng nhịp, lộ ra những đường gân xanh mờ nhạt, toát lên một vẻ yếu ớt không sao tả xiết.

Khiến người ta chỉ muốn bóp chặt mà mân mê trong lòng bàn tay.

Khoang xe yên tĩnh suốt mấy giây, Hứa Y dù có chậm chạp đến mấy cũng nhận ra ánh mắt nóng rực của đối phương đang găm trên mặt mình, dường như anh ta đang nhìn chằm chằm vào cổ cô.

Chiếc váy có cổ khoét thấp, cô theo bản năng dùng tay che lại, nhịp tim bùng nổ trong chớp mắt, đập thình thịch liên hồi không dứt.

“Anh… anh…”

“Bỏ tay ra.”

Giọng Thịnh Phạn Minh đã có chút khàn đặc, nhưng ý vị ra lệnh lại cực kỳ nặng nề.

Thân hình Hứa Y run lên, đầu ngón tay cuộn lại, cô cẩn thận che chắn trước ngực, không hề nhúc nhích.

Một giây, hai giây… Sự kiên nhẫn của người đàn ông bị mài mòn sạch sẽ. Anh đưa tay ra, nắm lấy cổ tay cô rồi bẻ sang một bên.

“Anh làm cái gì vậy…”

Hứa Y nhíu mày, cơ thể theo bản năng né ra phía sau.

Thịnh Phạn Minh một tay tháo dây an toàn rồi rướn người tới, cánh tay quấn chặt lấy eo cô, ôm lấy cô. Chỉ cần dùng chút lực, anh đã bế bổng thân hình nhỏ nhắn của cô đặt lên đùi mình.

Hứa Y loạng choạng ngồi đối diện với anh, cơ thể dán chặt vào nhau. Cô thậm chí không dám thở mạnh, nín bặt hơi thở.

“Thấy em khóc, tôi cứng lên rồi.”

Anh thẳng thừng bộc lộ tình trạng của mình lúc này.

Hứa Y sững sờ, khi kịp phản ứng lại, gương mặt cô đỏ bừng như nổ tung, nhịp tim tăng vọt, nói chẳng nên lời: “Anh… anh anh…”

Thịnh Phạn Minh cúi đầu hôn lấy môi cô.

“Ưm ——”

Đôi mắt hạnh của Hứa Y mở to, đáy mắt còn ướt nước hiện rõ vẻ kinh hoàng. Cô còn chưa kịp định thần thì lưỡi của đối phương đã đẩy mở hàm răng mà cô chưa kịp khép lại, để ngậm m//ú//t lấy chiếc lưỡi nhỏ của cô.

Trong đầu cô nổ vang một tiếng “oàng”, giống như pháo hoa nổ tung lách tách. Cả người cô cứng đờ như tượng đá, bị anh ép chặt vào lòng mà hôn sâu.

Đây là nụ hôn đầu của cô, cô không hề có kinh nghiệm, chỉ biết ngây ngốc há miệng. Bên tai toàn là tiếng m//ú//t mát nồng nàn, giống như một ngọn lửa bùng lên, thiêu đốt cô từ mọi phía.

Nóng quá, nóng chết mất.

Cô đưa tay bấu chặt lấy vai Thịnh Phạn Minh, bất an cựa quậy, liền bị anh dùng lực bóp chặt eo, ấn định tại chỗ.

“Đừng động đậy.”

Giọng anh trầm khàn, ánh mắt không một chút dịu dàng mà đầy vẻ áp chế.

Hứa Y nuốt nước bọt, đỏ mặt nhìn anh đầy sợ hãi, cô cảm nhận được thứ dưới m//ô//n//g mình đang ép xuống bỗng chốc cứng ngắc và thô to, đội lớp vải quần lên cao, chống vào người cô như một thanh sắt nóng.

Cả người cô run rẩy bần bật: “Tôi…”

“Muốn đ//ụ em quá.”

Anh nói một cách thô lỗ và trực diện.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1 Tìm sai người, chuốc lấy nhục nhã
Chương 2: Mới chỉ vào đến quy đầu đã không chịu nổi rồi
Chương 3: Không cho chạm, mà lại ”phun nước”?
Chương 4 Phang đến mức miệng cứ ư ứ a a
Chương 5 D//â//m đến mức này mà còn giả vờ.
Chương 6 Gặp được quý nhân rồi.
Chương 7 Bạn trai bỏ mặc
Chương 8 Ngoan ngoãn cho anh đây c//h//ị//c//h, hay muốn bạn trai cưng biết?
Chương 9 Nhiều nước thế? Cưng tiểu ra đấy à?
Chương 10: Kết bạn đi, khi nào muốn anh lại tìm em nữa.
Chương 11: Bạn trai gọi đến, cô đang b//ú l//i//ế//m dương vật cho người đàn ông khác
Chương 12: Không phải bạn gái, mà là em họ.
Chương 13: Được Khâu Triều thích, em nên thấy vinh hạnh đi.
Chương 14 Dụ dỗ bằng sắc đẹp
Chương 15 Đáng thương thật chứ.
Chương 16 Tiệc sinh nhật của bạn trai cũ
Chương 17: Vòng tay của người đàn ông khác ôm lấy eo cô
Chương 18 Gu chọn đàn ông thật sự rất tệ
Chương 19 Muốn đ//ụ em quá
Chương 20: Khâu Triều ở bên ngoài, Thịnh Phạn Minh ở bên trong cô.
Chương 21: Bóp cổ cho nghẹt thở
Chương 22: Sao, mày thật sự thích cô ta rồi à?
Chương 23 Kẹp chặt lấy dương vật, bầu ngực bị trêu chọc.
Chương 24 Ngay trước gương, đ//â//m vào từ phía sau.
Chương 25: Trong bồn tắm, bụng dưới căng lên vì chất lỏng bên trong.
Chương 26: Bồ cũ gãy mợ chân, nhập viện.
Chương 27: Bị Khâu Triều bắt được.
Chương 28: Cho cô uống thuốc kích thích.
Chương 29: Thổi kèn, ngồi lên tay rồi cọ xát để tạo cảm giác
Chương 30: Dang rộng hai chân cô ra rồi phang phầm phập tới mức lên đỉnh.
Chương 31: Cô chủ động kéo tay anh, đưa lên chạm vào ngực mình.
Chương 32: Vừa ở trong lúc thân mật, vừa gửi voice xin lỗi anh.
Chương 33: Đừng về quê nữa, ở lại với anh đi
Chương 34: Nhà vàng giấu người đẹp
Chương 35: Chỉ là bạn giường thôi
Chương 36: Sân bóng chuyền, lòng rối như tơ vò
Chương 37: Chỉ cách một cánh cửa, cô đã bị Thịnh Phạn Minh cưỡng hôn.
Chương 38: Trong phòng KTV, cô bị anh ta chạm vào nơi nhạy cảm
Chương 39: Trong bóng tối, xấu hổ mà đạt đến cao trào.
Chương 40: Trong xe, ướt đẫm.
Chương 41: Nghe cô kêu r//ê//n rỉ, anh cũng không kìm được mà s//ụ//c c//ặ//c.
Chương 42: Cái giá của việc dụ dỗ anh chính là bị cưỡng hiếp.
Chương 43: Một người đàn ông không đủ với em sao?
Chương 44: Đầu chảy máu mà anh ta lại càng trở nên hưng phấn khi tiếp tục c//h//ị//c//h cùng cô.
Chương 45 Cố ý đổ nước nóng làm bỏng anh ta.
Chương 46: Cãi nhau, rồi bị những ý nghĩ ghen tuông dày vò.
Chương 47 Ken là một thầy giáo khá lạnh nhạt.
Chương 48 Bị mẹ của Khâu Triều đuổi ra ngoài.
Chương 49: Không được rung động.
Chương 50 Trời mưa rồi, Ken đưa cô về nhà
Chương 51 Không cho bạn trai em ở lại qua đêm ở đây.
Chương 52: Cô không cho Khâu Triều chạm vào mình, nhưng không thành
Chương 53 Từ nay thấy tôi thì cút xa ra.
Chương 54 Muốn trêu bà chủ một chút, có được không?
Chương 55 Cô mà đụng đến cô ấy, tôi sẽ không để cô yên.
Chương 56: Rất lạ, tim đập rất nhanh.
Chương 57: Lỡ ngồi lên đùi anh, cô nhắm mắt lại.
Chương 58: Muốn hôn tôi không?
Chương 59: Thằng cha họ Thịnh: Có muốn qua lại với anh không?
Chương 60 Say rượu, hai khuôn mặt chồng lên nhau mà hôn.
Chương 61: Bị trêu đùa đến cao trào, rồi trào ra trên mặt anh.
Chương 62: Cả người bị nện cho banh xác, phang phầm phập cho nát bấy từ trong ra ngoài
Chương 63: Y Y, anh thật sự khá thích em.
Chương 64: Chú Ken
Chương 65: Bạn gái cháu còn nhỏ.
Chương 66: Tôi có thể công khai mối quan hệ, chứ không phải làm bạn tình.
Chương 67: Khâu Triều đấm Thịnh Phạn Minh một cú.
Chương 68: Hôm nay e là không còn làm bạn được nữa rồi.
Chương 69 “Thứ mà anh đang cảm nhận được… chính là sự khao khát đến mức không thể kiềm chế”
Chương 70 Với Ken, lòng cô cứ thấp thỏm sợ được rồi lại mất.
Chương 71: Cô rõ ràng không hề quê mùa, ngược lại còn khiến người khác quý mến.
Chương 72 Bị bắt cóc mất rồi.
Chương 73: Đàm Sính
Chương 74: Cô có biết bạn trai cũ của cô đánh nhau thành ra thế nào chưa?
Chương 75: Bị trói trong xe, hoảng sợ tột độ.
Chương 76: Khâu Triều đến cứu cô.
Chương 77: Cô đang lo cho anh.
Chương 78: Dùng miệng đút nước cho cô.
Chương 79: “Tôi không muốn…” “Tôi không có ý đó.”
Chương 80: Được Khâu Triều ôm ngủ.
Chương 81: Sến súa thì sến súa, hắn chấp nhận hết.
Chương 82: Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ anh định hôn cô sao?
Chương 83: Đang hôn đến lúc say sưa, Thịnh Phạn Minh gõ cửa.
Chương 84: Mày có thấy mình giống kẻ thứ ba không?
Chương 85: Muốn kiếm một bạn trai để dằn mặt họ.
Chương 86: Muốn dụ dỗ Ken.
Chương 87: Chúng ta làm vậy không ổn đâu nhỉ?
Chương 88: Cho tôi chạm vào em được không?
Chương 89: Em cũng muốn chạm vào anh (Ken)
Chương 90: L//i//ế//m cơ bụng của anh.
Chương 91: Bị anh trêu đến mức bên trong vừa ẩm ướt vừa ngứa ngáy.
Chương 92 Thứ trong miệng khẽ “bật” một tiếng rồi trượt ra.
Chương 93: Bị anh dùng tay trêu đến mức lòng dạ xao động.
Chương 94 Hai ngón tay đưa cô lên đỉnh
Chương 95 Phập một tiếng, toàn bộ đều vào trong.
Chương 96: “Đừng lừa em nhé…”
Chương 97 Tự nằm sấp cho ngay ngắn, nâng m//ô//n//g lên.
Chương 98: Bị đánh đến đỏ ửng, đau lắm
Chương 99: Khiến cô ấy trên giường phải gọi “chú Khẳng”
Chương 100 “Chân mềm nhũn rồi sao? Bạn gái của anh.”
Chương 101: Không riêng gì dễ chịu, đến hồn cũng như tan ra.
Chương 102 Chào buổi sáng, em yêu.
Chương 103 Vất vả rồi em yêu.
Chương 104 Ngồi chung bàn với kẻ thù của cô
Chương 105 Khâu Triều với Thịnh Phạm Minh tới tìm cô khui chuyện của Ken
Chương 106: Người tính chưa chắc bằng trời tính
Chương 107: Anh ta đã từng có hôn ước
Chương 108: Tôi cũng khá thích em.
Chương 109: Bị Đàm Sính ép ở lại trong xe.
Chương 110: Em có nhiều bạn trai thật đấy ha
Chương 111: Em không nhận ra sao? Anh đang muốn rủ em đi hẹn hò đấy
Chương 112: Bám theo về tận nhà, cứ như ma ám vậy
Chương 113: Đang bị người ta bám riết thì bạn trai gõ cửa
Chương 114: Chỉ một bức tường ngăn cách, hai người đàn ông
Chương 115: Nụ hôn trở nên ướt át
Chương 116: Ngón tay luồn vào nơi mềm mại: Em thật sự nhớ anh rồi à?
Chương 117: Nâng hông lên, tự nuốt lấy đi em.
Chương 118: Ôm chặt lấy, hòa vào thật sâu, đến tận cùng
Chương 119: Bị Đàm Sính ép lên cửa, tinh dịch giữa hai chân khẽ tràn ra
Chương 120: Lời tỏ bày chân thành của cô ấy
Chương 121: La Du bị Thịnh Phạm Minh làm mất mặt
Chương 122: Ôm hận trong lòng, La Du trả thù
Chương 123: Tiếng gõ cửa đáng sợ làm cô hoảng hốt
Chương 124: Cậu nhỏ cảnh cáo, trở mặt
Chương 125: Khi tình yêu dần đậm sâu
Chương 126: Sự thật làm tổn thương
Chương 127: Thịnh Phạm Minh thêm dầu vào lửa
Chương 128: Em có thể tùy ý trút giận lên anh, nhưng không được tìm anh ta nữa
Chương 129: Đến một lời xin lỗi cũng không có
Chương 130: Em yêu à, coi như anh xin em đấy
Chương 131: Lén xem điện thoại của anh bị bắt tại trận, bị ép vào tường hôn
Chương 132: Vừa xem điện thoại của anh ấy, vừa bị sờ mó b//í//m.
Chương 133: Bị Thịnh Phạm Minh chạm môi, vậy mà… lại thấy dễ chịu
Chương 134: Nghe thấy không? Bên dưới em đang phản ứng rồi (h)
Chương 135: Làm đến mức nước tràn ra tứ phía, ôm trọn nơi mềm mại vào trong miệng
Chương 136: Anh muốn em làm vợ anh
Chương 137: Mơ mơ hồ hồ mà sắp đính hôn
Chương 138: Khâu Triều tìm đến tận cửa: Em lừa tôi à?
Chương 139: Anh là người đàn ông đầu tiên của em
Chương 140: Nếu anh chết rồi, em có để ý không?
Chương 141: Cô ấy bỏ đi, theo Đàm Sính
Chương 142: Bạn trai em nhờ anh đưa em về cẩn thận
Chương 143: Cầu duyên?
Chương 144: Sự đồng thuận về nhận thức của Khâu Triều và Thịnh Phạm Minh
Chương 145: Đăng ảnh Hứa Y lên vòng bạn bè cho những người đàn ông khác xem
Chương 146: Nếu em thật sự thấy áy náy thì hôn anh một cái đi

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.
Chương 19 Muốn đ//ụ em quá

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 19 Muốn đ//ụ em quá
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...