Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối. – Chương 19: Muốn đ//ụ em quá
Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.
Bữa cơm này trôi qua trong sự dày vò tột độ. Ngay khi kết thúc, Hứa Y bám sát theo Thịnh Phạn Minh, nóng lòng muốn rời đi.
Ngô Hưởng Tình uống hơi quá chén nên phải về nhà, đương nhiên là La Du đưa tiễn. Phương Khả Vọng cuối cùng cũng rảnh tay, liền đuổi theo Hứa Y.
“Y Y!”
Vừa đến khúc quanh hành lang, Hứa Y nghe thấy cách gọi tên quen thuộc này, lòng không hề xao động, cô nhíu mày, cảm thấy có chút buồn nôn.
Cô quay đầu lại, Phương Khả Vọng đã đứng trước mặt, thở hổn hển như thể anh ta quan tâm đến cô lắm.
Nhưng Hứa Y sớm đã thấu triệt sự đê tiện của anh ta, ánh mắt bình lặng không chút gợn sóng: “Sau này anh đừng gọi tôi như vậy nữa, không thích hợp chút nào.”
Phương Khả Vọng không đáp, theo bản năng liếc nhìn Thịnh Phạn Minh bên cạnh cô. Anh ta hít một hơi thật sâu rồi nói: “Anh có thể đi trước không? Tôi có chuyện muốn nói với cô ấy.”
Thịnh Phạn Minh khẽ nhướng mày, xoay người định đi.
Hứa Y lập tức nắm chặt lấy cổ tay anh, nhìn thẳng vào Phương Khả Vọng: “Chúng tôi đi cùng nhau, anh ấy đi, tôi cũng đi.”
“…”
Phương Khả Vọng luôn nghĩ Thịnh Phạn Minh đưa cô tới đây là vì nổi hứng nhất thời, còn cô là bị ép buộc. Không ngờ, lại là cô chủ động bám lấy Thịnh Phạn Minh.
Chuyến đi Bắc Kinh này của cô xem ra cũng chẳng hề trắng tay.
Khóe môi anh ta nhếch lên đầy vẻ giễu cợt: “Tôi còn tưởng mình nợ nần gì cô cơ đấy, giờ nhìn lại, cô với tôi thì khác gì nhau đâu.”
Bỗng dưng bị tạt gáo nước bẩn, lồng ngực Hứa Y đau nhói. Nhìn anh ta, cô nhận ra ánh mắt ấy đầy vẻ nghiêm túc, những lời thốt ra đều là lời thật lòng.
Cô càng thêm giận dữ.
“Vậy thì vẫn phải cảm ơn chuyện anh ngoại tình đấy.”
Cô nắm tay Thịnh Phạn Minh chặt hơn, chặt đến mức mười ngón tay đan vào nhau, hơi ấm của cả hai hòa quyện.
“Tôi mới có cơ hội gặp được người tốt hơn.”
Cô ngẩng đầu nhìn Thịnh Phạn Minh đang mỉm cười nơi khóe mắt, trái tim khẽ run rẩy nhưng vẫn đánh liều tiếp tục, giọng điệu như đang tỏ tình: “Anh ấy sẽ không vì tôi nghèo mà bỏ rơi tôi, cũng không vì người đàn bà khác giàu có mà đi nịnh bợ. Chúng tôi có quá nhiều chuyện để sẻ chia, không giống như anh, trong mắt chỉ có toan tính.”
Khóe môi Thịnh Phạn Minh từ từ cong lên, bàn tay còn lại của anh xoa nhẹ đầu cô. Anh không nói thật lòng mình, nhưng sự dung túng ấy lại tỏa ra hừng hực.
Sắc mặt Phương Khả Vọng ngày càng khó coi.
Anh ta vốn dĩ tới đây là để nghe Hứa Y giải thích, nghe cô nói rằng mình không hề thân thiết với Thịnh Phạn Minh, và rồi sẽ nhận được tin cô ngoan ngoãn lên xe về quê. Chẳng ngờ, hai người họ lại đang mặn nồng nóng bỏng, biến anh ta thành một trò cười thiên hạ.
“Em thay đổi rồi.”
Anh ta nhìn chằm chằm vào mắt Hứa Y, “Sau này chúng ta ai đi đường nấy, tôi không có gì có lỗi với em, đến hôm nay coi như đã hết tình hết nghĩa.”
Hứa Y chau mày, dường như chẳng buồn nghe thêm nữa, cô xoay người kéo Thịnh Phạn Minh đi thẳng.
Ra khỏi nhà hàng, hai người lên xe. Hứa Y vụng về thắt dây an toàn, đầu tựa vào cửa kính xe, im lặng không thốt nên lời.
Thịnh Phạn Minh liếc nhìn cô một cái rồi khởi động xe.
Trở về theo đường cũ.
Trên đường đi, Hứa Y cảm thấy hơi say xe, đầu óc mê man. Nước mắt không biết đã trào ra từ lúc nào, đến cuối cùng không thể kìm nén được nữa, cô bật khóc nức nở thành tiếng “hức hức”.
Thịnh Phạn Minh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa qua một hộp giấy ăn.
Hứa Y không lau, cô khóc một trận đau đớn thấu tận tâm can, khóc đến mức nghẹt mũi, thở không ra hơi mới dần dần dừng lại, cầm lấy tờ giấy anh đưa mà điên cuồng sụt sịt.
Chiếc xe đã dừng dưới hầm chung cư của anh từ lúc nào không hay. Anh không hề hối thúc, hạ cửa kính xe xuống, châm một điếu thuốc, cổ tay gác hờ ngoài cửa sổ.
Dường như anh đang đợi cô tự điều chỉnh lại cảm xúc của mình.
Hứa Y khóc đủ rồi, triệt để chôn vùi đoạn tình cảm này xong mới lý nhí nói: “Cảm ơn anh…”
Cảm ơn tờ giấy của anh, cảm ơn anh đã đi cùng cô ngày hôm nay.
Thịnh Phạn Minh vẫn im lặng, rít thêm hai hơi thuốc rồi dập tắt hẳn. Anh quay đầu lại, đúng lúc Hứa Y vừa cởi dây an toàn, đang định đẩy cửa xuống xe.
“Nhìn tôi này.”
Anh gọi cô.
Hứa Y sụt sịt mũi, theo bản năng quay đầu nhìn anh.
Trong khoang xe tối lờ mờ, ánh mắt Thịnh Phạn Minh còn tối hơn, anh quan sát thật kỹ gương mặt nhỏ nhắn khóc đến lem nhem của cô. Chóp mũi nhỏ xinh đỏ ửng, mí mắt mỏng manh sưng húp, đáy mắt vương đầy tia máu, đôi môi bị chính cô cắn đến hằn sâu vết răng.
Vùng cổ… vì những cơn nấc cụt chưa dứt hẳn mà cứ co rút từng nhịp, lộ ra những đường gân xanh mờ nhạt, toát lên một vẻ yếu ớt không sao tả xiết.
Khiến người ta chỉ muốn bóp chặt mà mân mê trong lòng bàn tay.
Khoang xe yên tĩnh suốt mấy giây, Hứa Y dù có chậm chạp đến mấy cũng nhận ra ánh mắt nóng rực của đối phương đang găm trên mặt mình, dường như anh ta đang nhìn chằm chằm vào cổ cô.
Chiếc váy có cổ khoét thấp, cô theo bản năng dùng tay che lại, nhịp tim bùng nổ trong chớp mắt, đập thình thịch liên hồi không dứt.
“Anh… anh…”
“Bỏ tay ra.”
Giọng Thịnh Phạn Minh đã có chút khàn đặc, nhưng ý vị ra lệnh lại cực kỳ nặng nề.
Thân hình Hứa Y run lên, đầu ngón tay cuộn lại, cô cẩn thận che chắn trước ngực, không hề nhúc nhích.
Một giây, hai giây… Sự kiên nhẫn của người đàn ông bị mài mòn sạch sẽ. Anh đưa tay ra, nắm lấy cổ tay cô rồi bẻ sang một bên.
“Anh làm cái gì vậy…”
Hứa Y nhíu mày, cơ thể theo bản năng né ra phía sau.
Thịnh Phạn Minh một tay tháo dây an toàn rồi rướn người tới, cánh tay quấn chặt lấy eo cô, ôm lấy cô. Chỉ cần dùng chút lực, anh đã bế bổng thân hình nhỏ nhắn của cô đặt lên đùi mình.
Hứa Y loạng choạng ngồi đối diện với anh, cơ thể dán chặt vào nhau. Cô thậm chí không dám thở mạnh, nín bặt hơi thở.
“Thấy em khóc, tôi cứng lên rồi.”
Anh thẳng thừng bộc lộ tình trạng của mình lúc này.
Hứa Y sững sờ, khi kịp phản ứng lại, gương mặt cô đỏ bừng như nổ tung, nhịp tim tăng vọt, nói chẳng nên lời: “Anh… anh anh…”
Thịnh Phạn Minh cúi đầu hôn lấy môi cô.
“Ưm ——”
Đôi mắt hạnh của Hứa Y mở to, đáy mắt còn ướt nước hiện rõ vẻ kinh hoàng. Cô còn chưa kịp định thần thì lưỡi của đối phương đã đẩy mở hàm răng mà cô chưa kịp khép lại, để ngậm m//ú//t lấy chiếc lưỡi nhỏ của cô.
Trong đầu cô nổ vang một tiếng “oàng”, giống như pháo hoa nổ tung lách tách. Cả người cô cứng đờ như tượng đá, bị anh ép chặt vào lòng mà hôn sâu.
Đây là nụ hôn đầu của cô, cô không hề có kinh nghiệm, chỉ biết ngây ngốc há miệng. Bên tai toàn là tiếng m//ú//t mát nồng nàn, giống như một ngọn lửa bùng lên, thiêu đốt cô từ mọi phía.
Nóng quá, nóng chết mất.
Cô đưa tay bấu chặt lấy vai Thịnh Phạn Minh, bất an cựa quậy, liền bị anh dùng lực bóp chặt eo, ấn định tại chỗ.
“Đừng động đậy.”
Giọng anh trầm khàn, ánh mắt không một chút dịu dàng mà đầy vẻ áp chế.
Hứa Y nuốt nước bọt, đỏ mặt nhìn anh đầy sợ hãi, cô cảm nhận được thứ dưới m//ô//n//g mình đang ép xuống bỗng chốc cứng ngắc và thô to, đội lớp vải quần lên cao, chống vào người cô như một thanh sắt nóng.
Cả người cô run rẩy bần bật: “Tôi…”
“Muốn đ//ụ em quá.”
Anh nói một cách thô lỗ và trực diện.













