Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Truyền Thuyết Bạch Long – Chương 23

Truyền Thuyết Bạch Long

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiết Lương Nho và người của hắn đến Lạc Thành muộn hơn bọn ta nửa ngày.

Họ mang theo cả một đội nhân mã cùng cấm quân hộ vệ.

Trình Gia không gặp được ta.

Còn tên khốn Chu Nguyên Hanh thì chỉ ló mặt ở nha môn một chút rồi lôi ta về một biệt viện trong thành.

Hắn còn ép ta đội một cái mũ có màn che.

Hắn dẫn theo rất nhiều người, trong đó có một viên quan từ Lương Châu đến, hình như để báo cáo tình hình gì đó.

Tên quan ấy mập ú, tai to mặt lớn, đi vài bước đã thở hổn hển.

Hắn còn lén lút liếc nhìn ta bằng ánh mắt đầy d//â//m tà.

Chu Nguyên Hanh thấy được, liền không chút do dự đá cho hắn một cú, giẫm thẳng lên người mà mắng:

“Chán sống rồi à? Ngay cả nữ nhân của bản vương cũng dám nhìn?”

Ta suốt dọc đường ủ rũ, chẳng buồn đóng kịch với hắn nữa.

Tên biến thái ấy trái lại lại có hứng, hết lần này đến lần khác lấy dây định tròng vào cổ ta.

“Gọi cha đi, sao không gọi nữa?”

“Không sợ c.h.ế.t à? Tin ta siết c.h.ế.t ngươi không?”

Ta lạnh lùng nhìn hắn, buột miệng: “Cút.”

Tên khốn ấy đúng là loại hạ tiện, bị ta chửi mà chẳng nổi giận, lại còn thu dây lại, không tròng nữa.

Hắn tặc lưỡi, nhìn ta cười cợt:

“A Ly, bản vương hình như bắt đầu thích ngươi rồi đấy.”

“Cút.”

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

“Ngươi thích Trình Gia Diễn đến vậy sao?

Vì hắn mà từ Tây Vực chạy tới đây? Hắn có gì tốt?”

“Cút.”

“Người khác mà dám nói với bản vương kiểu đó, đầu đã rơi từ lâu rồi đó.

Ngươi nói xem, ta có phải là đồ hèn không, đến g.i.ế.c cũng chẳng nỡ.”

“Cút.”

“Ngươi thật sự nghĩ ta không dám g.i.ế.c ngươi?

Dám chửi thêm một câu nữa thử xem!”

“Cút.”

25.

Thành Lạc thật sự có rồng. Ta cảm nhận được rất rõ ràng.

Trên bầu trời, mây đen nặng trĩu, mưa tuôn xối xả như trút.

Ở bãi đất trống trên đỉnh núi, Tiết Lương Nho đang bày trận bắt rồng, khí thế rầm rộ.

Ta không biết bọn họ đang làm gì, bởi vì Chu Nguyên Hanh lại kéo ta sang một ngọn núi khác.

Hắn đúng là biết hưởng thụ.

Trong màn mưa dày đặc, hắn sai người dựng một gian lều.

Ngoài mặt quay về phía đỉnh núi là để trống, ba phía còn lại đều dùng da phủ kín.

Trong lều còn đốt cả lò than cho ấm.

Chu Nguyên Hanh khoác một chiếc áo choàng lông cáo nhẹ và mềm, dung mạo tuấn mỹ, mắt mày dài mảnh, ung dung ngồi trên ghế, tay còn thong thả xoay một chén trà.

Hắn cười khẽ, nói:

“Không ngờ bọn họ làm thật. Trận thế này cũng có chút thú vị.”

Ta ngồi cạnh hắn, chống cằm ngẩng đầu nhìn trời.

Dưới chân núi, nước lũ đã ngập tràn khắp nơi.

Từ đỉnh núi bên kia, tiếng trống trận vang lên dồn dập, khiến da đầu ta tê rần, trong lòng bất an vô cùng.

Trận bắt rồng của Tiết Lương Nho, cùng tiếng trống kia, khiến đầu ta nhức nhối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Trong khoảnh khắc mơ hồ, ta như cảm thấy con rồng trên tầng mây kia còn đau đớn hơn cả ta.

Bởi vì mưa bất chợt lớn hơn, dội xuống như trút, không chút ngơi nghỉ.

Tình hình rất không ổn.

Nếu cứ thế này, chẳng bao lâu nữa đến cả huyện thành cũng sẽ bị nhấn chìm, người dân tị nạn trong thành e rằng sẽ c.h.ế.t sạch.

Nhưng dường như chẳng ai quan tâm cả.

Tiết Lương Nho bên kia không quan tâm, còn Chu Nguyên Hanh thì lại càng không.

Một ngọn lửa giận vô danh bùng lên trong lòng ta, ta lập tức bật dậy.

Chu Nguyên Hanh đưa tay túm lấy ta, quát: “A Ly, ngươi định làm gì?!”

“Điện hạ Thần vương, người nên ngăn bọn họ lại!”

“Hả? Ngươi đang nói đùa gì thế?”

“Ngươi là hoàng tử, đứng nơi cao có thể chạm đến trời xanh, lẽ ra phải thay dân làm chủ, che chở cho bọn họ!”

“Hử? Ngươi nói gì vậy?

Bản vương khi nào không che chở cho họ?”

“Ngươi tham ô hối lộ, coi mạng người như cỏ rác, dửng dưng trước cái c.h.ế.t của bách tính.

Nhưng nếu bây giờ quay đầu lại, ta vẫn bằng lòng cho ngươi một cơ hội!”

Chu Nguyên Hanh nheo mắt nhìn ta, đối diện với vẻ mặt nghiêm túc kia, lại bật cười thành tiếng.

Giống như vừa nghe được một chuyện nực cười đến buồn cười, chỉ nhìn vẻ mặt ấy thôi, ta đã biết hắn vô phương cứu chữa rồi.

Cùng lúc đó, có biến động từ phía bên kia ngọn núi.

Ta biết, Trình Gia và Thái tử chí ít vẫn còn lương tâm, sẽ không khoanh tay đứng nhìn dân Lạc Thành c.h.ế.t chìm.

Tiếng trống bên ấy dần nhỏ lại, xen lẫn là âm thanh đánh nhau.

Ta không thèm để tâm đến Chu Nguyên Hanh nữa, tháo chiếc áo choàng hắn khoác lên người ta.

Giữa màn mưa mịt mù, ta đứng thẳng trên đỉnh núi.

Chu Nguyên Hanh vẫn đứng trong lều, quát với theo: “Ngươi điên rồi à! Mau quay lại!”

Kẻ điên không phải ta, là con rồng trong tầng mây kia.

Nỗi bi thương, tiếng gào khóc, cơn phẫn nộ của nó, ta cảm nhận rõ mồn một.

Nó muốn nhấn chìm Lạc Thành, để lũ tràn vào cả đất Lương.

Nhưng nó đã không còn đủ sức nữa, sắp rơi xuống rồi.

Nó đang liều mạng một phen, dốc hết sức lực cuối cùng để đánh cược.

Ta từng hứa với gia gia, rằng không được sử dụng linh lực, không được để lộ thân phận.

Thế nhưng khoảnh khắc này, ta lại nhớ tới lời người từng dạy ta thuở bé:

“Chúng ta – tộc Bạch Long – nhờ dãy Thiên Sơn tu luyện hóa hình, đó không chỉ là ân huệ của Đại La Thiên, mà còn là ân huệ của tạo hóa, là sự ban tặng từ trời đất vạn vật.

Đã sinh ra giữa thiên địa, thì phải giống như con người, biết bảo vệ quê hương của mình.”

“Tiểu A Ly, Đại La Thiên là tín ngưỡng của chúng ta, Thiên Sơn Tây Vực cũng vậy, mà vạn vật thế gian tất thảy cũng đều là tín ngưỡng của chúng ta.”

Ta không thể làm ngơ. Nhưng ta nghĩ gia gia nhất định sẽ hiểu cho ta.

Ta vận pháp lực, trong dòng mưa trắng xóa, bước vào khoảng không giữa nước lũ và tầng mây, cũng chính là bước vào khoảng giao nhau giữa trời và đất.

Trong cơn mơ hồ, ta nghe thấy rất nhiều tiếng gọi.

“A Ly!”

Có tiếng của Chu Nguyên Hanh, cũng có tiếng Trình Gia của ta.

Ngày hôm đó, hẳn có rất nhiều người đã trông thấy, một cô gái vận bạch y, bay vào giữa đất trời, đứng trên dòng nước lũ, giơ cao chuỗi hạt đỏ trên cổ tay.

Giữa dòng nước cuồn cuộn và tầng mây dày đặc, thân ảnh ấy nhỏ bé đến mức tưởng chừng tan biến.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Truyền Thuyết Bạch Long
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...