Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trưởng Công Chúa – Chương 7

Trưởng Công Chúa

Tác giả: Điện hạ, mỗi ngày vào triều có cảm giác gì?"
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Dung yên lặng nhìn hắn.

Bùi Văn Tuyên năm hai mươi tuổi so với hình ảnh trong ký ức của nàng anh tuấn hơn rất nhiều. Nhưng sự ngạo mạn từ tận xương cốt kia lại chẳng có nửa phần đổi khác..

Chỉ cần nhìn vào mắt Bùi Văn Tuyên, nàng liền biết hắn đang rất giận dữ. Lúc trước khi là Bùi tể tướng, lúc hắn điên lên sẽ cãi nhau với nàng, chuyện đó hoàn toàn có thể chấp nhận. Hiện tại Bùi Văn Tuyên chỉ là một quan bát phẩm nhỏ nhoi, nào có tư cách cùng nàng tranh cãi?

Lý Dung khẽ cười, nàng đứng dậy nhìn Bùi Văn Tuyên đang quỳ trên đất, ôn hòa nói, “Được rồi, bổn cung nhất ngôn cửu đỉnh, ân oán phân minh. Nếu ngươi muốn cùng ta nói chuyện cũng được thôi, nhưng trước đó, chuyện ngươi làm sai thì tính sao đây?”

“Vi thần không biết đã làm sai chuyện gì?”

“Ngươi dám xé sách của ta”

Lý Dung chỉ vào cuốn sách bị hắn xé đặt trên bàn, “Còn có, việc Ninh thế tử bất ngờ ngất xỉu, những người khác đều không đến được, trong lòng Bùi công tử chắc đã biết rõ lý do?”

Nghe nàng nói thế, hắn bất ngờ cảm thấy hồi hộp. Hắn thế nhưng không biết Lý Dung lại thông minh đến nhường này.

Chẳng lẽ ban nãy nàng cho người theo dõi hắn?

Tuy trong lòng nhất thời có nhiều suy đoán, song trên mặt Bùi Văn Tuyên vẫn mang vẻ trấn định, “Không biết công chúa muốn trừng phạt vi thần thế nào?”

“Nhảy xuống hồ”

Lý Dung hất cằm, Bùi Văn Tuyên mím chặt môi không nói.

Lý Dung thấy hắn không phản ứng gì liền biết sự giận dữ của hắn đã đạt đến đỉnh điểm, nàng cười nói, “Muốn làm Phò mã của ta, chút ủy khuất này mà không chịu được sao?”

“Công chúa biết vi thần muốn làm phò mã của Người sao?”

Bùi Văn Tuyên nâng mắt nhìn Lý Dung, nàng cảm thấy có chút tức cười, “Nếu không ngươi ở đây làm gì?”

Nói rồi, Lý Dung không muốn lằng nhằng với hắn thêm nữa mà nói thẳng, “Nếu không nhảy xuống thì mau cút. Nhưng ta muốn nhắc ngươi rằng, một khi đã cút rồi, muốn quay lại sẽ không dễ dàng đâu”

Bùi Văn Tuyên siết chặt tay thành quyền, tức đến độ mặt trắng bệch.

Trong phút chốc, hắn dường như quay trở về kiếp trước, khi hắn cãi nhau với Lý Dung, nàng vốn quen mồm mép lanh lợi, mỗi lần đều khiến hắn tức đến khí huyết sôi trào.

Hắn đối với mọi người luôn ôn định khí hòa dù trên triều hắn từng bị người khác thẳng mặt sỉ nhục thậm chí đến tận nhà chửi bới. Những chuyện này đa số sẽ khiến nhiều người tức giận, nhưng hắn lại hiếm khi thất thố. Song chỉ riêng với Lý Dung, mỗi lần cãi nhau với nàng đều khiến hắn cảm thấy tổn thọ 10 năm.

Nữ nhân này lúc cãi nhau vừa càn quấy vừa không nói đạo lý. Hắn từng nghĩ có lẽ nàng bị cuộc sống sau hôn nhân thay đổi. Nhưng hiện tại mới thấy nào có chuyện đó. Rõ ràng là do lúc mới lấy nhau, nàng che đậy quá tốt khiến hắn không thể phát hiện mà thôi.

Nữ nhân này từ trong xương tủy, vốn là một nữ nhân chanh chua, ngang ngược vô lý, tùy hứng xằng bậy.

Bùi Văn Tuyên nhìn thấy được nàng không hề thích mình, hắn cũng chịu đựng đủ rồi. Trong lòng hắn hiểu rõ, hôm nay Lý Dung nhất định phải giữ một người lại, mà người đó ngày sau chắc chắn sẽ là hôn phu của nàng. Mấy người ngoài kia không ai thích hợp như hắn, bây giờ nàng chỉ có thể tìm hắn cứu nguy.

Bùi Văn Tuyên hít sâu một hơi, chỉ nói đúng một câu, “Vậy vi thần cút đây”

Sau khi khấu đầu, hắn đứng dậy xoay người đi khỏi.

Lý Dung không ngờ hắn sẽ đi một cách dứt khoát như thế nên có chút ngẩng ra, nàng vội vàng nói, “Ngươi không muốn cùng ta nói chuyện nữa sao?”

“Không muốn nữa”

Bùi Văn Tuyên không hề quay đầu chỉ lớn tiếng cự tuyệt, Lý Dung gõ nhẹ cây quạt vàng vào lòng bàn tay, đưa mắt ra hiệu cho Tịnh Lan rồi nhìn về phía Bùi Văn Tuyên đang đi trên hành lang gỗ cạnh hồ, lớn tiếng nói, “Nhưng Bổn cung lại muốn nói chuyện với ngươi”

“Xin…”

Câu “xin thứ lỗi” chưa kịp nói xong, bên cạnh Bùi Văn Tuyên bất ngờ xuất hiện vài ám vệ, trong lúc hắn không kịp phòng bị, bọn họ đã đẩy hắn thẳng xuống hồ.

Xung quanh bất ngờ vang lên một tràng cười. Lý Dung từ xa quan sát, mỉm cười đứng dậy, chậm rãi đi đến nơi Bùi Văn Tuyên bị đẩy xuống.

Bùi Văn Tuyên biết bơi nên khi bất ngờ bị đẩy xuống hồ, hắn tuy có chút hoảng hốt nhưng rất nhanh liền phản ứng lại được. Hắn điều chỉnh tư thế và lú đầu lên khỏi mặt nước.

Sau đó, hắn nhìn thấy Lý Dung một thân cung trang phượng hoàng đỏ thắm đứng ở hành lang phía trên nhìn mình. Nàng cười híp mắt nói, “Được rồi, chúng ta cứ thế này nói chuyện nhé, Bổn cung rất hài lòng”

Bùi Văn Tuyên không nói gì, hắn sống chết nhìn chằm chằm vào Lý Dung.

Những người hầu bên cạnh đều xì xầm bàn tán, có nô tỳ còn thấp giọng cười, không biết đang cười cái gì.

Lý Dung thấy Bùi Văn Tuyên cả người ướt sũng, gương mặt anh tuấn còn dính một ít rong rêu. Bộ dáng hắn tuy thê thảm là thế nhưng lại mang đến một nét đẹp không thể nói thành lời.

Dường như hắn là một yêu tinh hiện thân từ trong làn nước, chỉ dựa vào gương mặt cùng đôi mắt, cũng đã đủ mê hoặc lòng người.

Song trong đôi mắt ấy không có hư tình giả ý nhằm dụ hoặc người khác mà chỉ có phẫn nộ cùng không cam lòng, nhìn chẳng khác gì một đốm lửa đang cháy đỏ rực.

Vào lúc cảm xúc đó lộ ra ngoài, cảm giác thích thú ban nãy của Lý Dung bỗng dần tan biến.

Nàng bất ngờ cảm thấy vô vị, Bùi Văn Tuyên hiện tại cũng không phải con người sau này, nàng ức hiếp hắn như thế chẳng khác gì đang ức hiếp một đứa trẻ.

Nàng từ trên cao nhìn xuống Bùi Văn Tuyên với vẻ mặt hờ hững. Rất lâu sau, nàng quay đầu đi, nhàn nhạt nói, “Được rồi, không đùa nữa, ngươi lên đi”

Nói rồi, nàng ra lệnh cho Tịnh Lan đang đứng bên cạnh, “Đưa hắn đi thay quần áo”

Sau khi căn dặn nàng liền xoay người rời đi. Lúc nàng quay đầu lại nhìn thì thấy Bùi Văn Tuyên đã bơi đến bên bờ hồ và được người ta kéo lên.

Nước hồ mùa xuân vẫn có chút lạnh, lúc hắn lên bờ xong không khỏi đánh răng cầm cập. Người hầu bên cạnh nhanh chóng đưa áo choàng cho Bùi Văn Tuyên, người nào giúp hắn, hắn đều thấp giọng nói cảm ơn và không bỏ sót bất kì ai. Nhìn bộ dáng dè dặt cẩn trọng ấy thật khiến người ta cảm thấy vài phần thương xót.

Dù sao cũng không có một thế gia công tử nào lại có bộ dáng lo lắng thấp thỏm như hắn.

Ánh nhìn vẫn luôn chăm chú của Lý Dung, Bùi Văn Tuyên phát giác được. Hắn nhìn sang thấy nàng cũng đang nhìn mình, ánh mắt nhất thời lạnh lẽo. Ngay lập tức hắn quay đầu đi và nhanh chóng rời khỏi.

Thấy hắn trừng mắt với mình, Lý Dung không khỏi nhếch mép cười.

Tuổi còn nhỏ mà tính khí đã nóng nảy như vậy.

Lý Dung ngồi bên hồ bảo người pha trà, nàng vừa đọc sách vừa đợi Bùi Văn Tuyên. Sau một lúc, Bùi Văn Tuyên cuối cùng cũng quay lại.

Hắn đã thay một bộ cẩm bào màu trắng vân mây, tóc được búi cao bằng ngọc quan. Hắn từ xa bước đến, nhìn chẳng khác gì bước ra từ tranh vẽ.

Lý Dung nhìn chằm chằm một lúc lâu, đợi khi Bùi Văn Tuyên đã đến gần, nàng mới không chút dấu vết dời mắt đi nơi khác. Bùi Văn Tuyên khấu đầu hành lễ, Lý Dung chỉ nhàn nhạt đáp, “Ngồi đi”

Bùi Văn Tuyên đứng dậy đến quỳ bên cạnh Lý Dung. Nàng vẫn im lặng cúi đầu đọc sách, Bùi Văn Tuyên đợi được một chốc liền nghe Lý Dung nói, “Ngươi muốn nói gì thì nói đi”

Hắn nên nói gì đây?

Hắn lần này đến đây vốn chỉ muốn cùng Lý Dung phân tích lợi hại, giúp nàng biết được ai là lựa chọn tốt nhất cho mình. Song sau mấy lần giao đấu ban nãy, hắn biết được trong lòng Lý Dung e rằng đã thông suốt tất thảy.

“Những gì thần muốn nói Công chúa đã biết hết rồi”

Bùi Văn Tuyên bình tĩnh đáp, sau một khoảng im lặng, hắn tiếp tục, “Nếu có gì muốn bổ sung, vi thần chỉ có thể nói với Công chúa rằng, nếu Công chúa nguyện ý gả, vi thần nhất định sẽ đối xử chân thành với Người”

Nghe được câu này, Lý Dung ngẩng đầu lên, có chút hứng thú nhìn Bùi Văn Tuyên, “Chân thành ư?”

Nói rồi, Lý Dung dựa người vào chiếc bàn nhỏ bên cạnh, tay chống dưới cằm, “Vậy ngươi nói xem, cái gì gọi là chân thành?”

“Trong nhà tất cả đều thuận theo Công chúa”

“Chẳng lẽ lại thuận theo ngươi?”

“Suốt đời suốt kiếp, bên cạnh Bùi Văn Tuyên sẽ chỉ có một mình Công chúa”

Điều này là sự thật, nhưng hắn không thủ thân như ngọc vì nàng, mà lại vì vị hôn thê chưa cưới đã hối hôn trong lòng.

Ý cười bên môi Lý Dung càng thêm sâu, “Điều này còn phải bàn sao? Ngươi không những chỉ có thể có một mình ta, mà trong lòng cũng chỉ nghĩ về ta mới đúng”

Cả người Bùi Văn Tuyên nhất thời cứng nhắc.

Hắn không phải là người có thể nói dối, hoặc nói đúng hơn, trên phương diện tình cảm, hắn không thể nói dối.

Nhưng nếu hắn không nguyện ý nói dối, năm đó nàng đã không biết được người trong lòng hắn và có lẽ sẽ bị lừa gạt đến hết đời.

Sự thành thật này, không biết nên bị mắng hay được khen.

Lý Dung cầm tách trà lên, nàng cho rằng Bùi Văn Tuyên sẽ không khác gì kiếp trước thẳng thắn thừa nhận cuộc hôn nhân của họ chẳng qua chỉ là sự hợp tác. Nàng cười tít mắt chờ Bùi Văn Tuyên tiếp tục, nhưng sau đó rất lâu, Bùi Văn Tuyên lại đáp, “Ý Công chúa là, sau này Văn Tuyên không thể nghĩ về ai khác?”

Lý Dung có chút mơ hồ, sau vài phút nàng không khỏi bật cười mỉa mai. Nàng bất ngờ phát hiện, so với tức giận, bản thân càng ghét việc bị lừa dối hơn.

Nàng dằn mạnh ly trà xuống bàn, lạnh lùng nói, “Mau ăn hết mấy quả trứng này cho ta”

Bùi Văn Tuyên có chút khó hiểu quay đầu nhìn sang dĩa trứng trắng tinh như ngọc bên cạnh. Lý Dung cười lạnh nói, “Không phải bảo chuyện gì cũng thuận theo ý ta sao? Mấy quả trứng đó ta bóc vỏ rất cực khổ, bây giờ cho ngươi ăn ngươi lại không ăn?”

Bùi Văn Tuyên không nói gì, hắn nhíu chặt mày, rất lâu sau mới đáp, “Trứng quá nhiều”

Lý Dung nhẹ quát, “Cũng phải ăn hết cho ta!”

Những người hầu xung quanh vốn đã lui về phía xa quan sát bọn họ. Bùi Văn Tuyên chẳng biết nàng lại nổi cơn điên khùng gì, cũng chẳng biết đám nô tì kia đang cười chuyện gì. Sau một hồi do dự, hắn quyết định nhịn nàng, “Ban nãy mới ăn xong, đợi chốc nữa hết no thần sẽ ăn”

Lý Dung hừ lạnh, nghĩ lại hôm nay vẫn còn một lão hồ ly trong cung chờ xem kịch, nàng liền vẫy tay về phía Tịnh Lan bên cạnh ra lệnh, “Mang bàn cờ đến đây”

Đánh cờ chính là cách giúp bọn họ, dù đang có tâm trạng gì, cũng có thể yên lặng ngồi chung một chỗ. Bởi những tính toán và tranh đấu, đều đã được đặt lên bàn cờ.

Tịnh Lan mang bàn cờ ra, Lý Dung liền bảo Bùi Văn Tuyên tiến lên phía trước, “Ngồi xuống, chúng ta đánh cờ nào”

Bùi Văn Tuyên có chút nghi hoặc, hắn vốn nghĩ nếu bầu không khí vẫn ngượng ngập như cũ, chi bằng bọn họ hãy đánh cờ. Song không biết vì sao, dù hắn chưa nói ra, Lý Dung đã nghĩ đến phương pháp này.

Nàng dường như sớm đã biết giữa bọn họ nên dùng cách gì để ở chung với nhau là tốt nhất.

Khi trong lòng Bùi Văn Tuyên còn tràn nhập nghi vấn, Lý Dung đã cầm một quân cờ đen bắt đầu khai trận.

Nàng vẫn giống ở kiếp trước, luôn thích bắt đầu ở điểm sao*. Thấy nàng đặt quân cờ xuống, hắn cũng không có ý định nhường nàng, liền dùng lối chơi quen thuộc, đặt một quân trắng lên điểm nằm xéo với quân đen.

(9 điểm đánh dấu trên bàn cờ 19x19 để giúp người chơi dễ dàng định vị bàn cờ)

Hai người họ đánh cờ vô cùng chuyên chú.

Lý Dung nghĩ, đối diện vẫn là một Bùi Văn Tuyên mới hai mươi tuổi, nàng chắc chắn sẽ giành được phần thắng. Thôi thì nhường hắn một chút, để cho hắn chút mặt mũi, nếu không bản thân lại mang tiếng ức hiếp trẻ nhỏ.

Còn Bùi Văn Tuyên lại nghĩ, đối diện với Lý Dung năm mười tám tuổi, hắn vẫn nên nhường nàng một chút. Lý Dung vốn ngang ngược, nếu để nàng thua quá thảm, e rằng lại làm ầm lên.

Vì thế bọn họ vừa mang tâm trạng phải để đối phương thắng vừa tiếp tục đánh cờ như thường. Song đánh chưa đến một phần ba ván, hai bên đã cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Lối chơi này, nước cờ này, bộ dáng này, so với lúc bọn họ năm mươi tuổi đánh cờ với nhau, có gì khác biệt đâu?!

♪Tác giả có lời muốn nói♪

Hahaha, chơi vui không nào?

Đợi sau này khi có lựa chọn thích hợp lại chơi một trận nữa nhé

Công chúa âm thầm giao đấu với Bùi cẩu!

Rất mong mọi người sẽ bình luận, cảm ơn!

♪Góc tám nhảm♪

Lần này anh bị chị cho ăn hành quá trời, thật tội nghiệp. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ và bình luận :3

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 20: và đoạn chương mời người từ Cửu Lư Sơn đều có xuất hiện.
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trưởng Công Chúa
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...