Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trường An Xuân – Chương 6: CHƯƠNG 6. KỸ NĂNG VỤNG VỀ CŨNG KHÔNG SỢ, TỪ TỪ HỌC

Trường An Xuân

Tác giả: mew mew
Lượt đọc: 196
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4 THÁNG 371 0

Công chúa vẫn không có ý định buông tha.

Kỷ Chiêm thầm cân nhắc lời nói, nghĩ xem nên từ chối thế nào cho lịch sự, rồi do dự nói: "Công chúa..."

Vệ Liên Cơ xua tay, ngắt lời hắn: "Chàng có biết mỗi năm có bao nhiêu sĩ tử ở thành Trường An đến phủ công chúa tự tiến cử không?"

Thấy vẻ mặt sững sờ của Kỷ Chiêm, nàng cười vừa biếng nhác vừa ngạo mạn: "Chàng có thể yên tâm, không có chuyện ta muốn chàng mà không đáp lại gì. Chàng theo ta, ta sẽ không bạc đãi chàng."

Kỷ Chiêm biết Vệ Liên Cơ nói thật.

Hiện giờ trên triều đường Đại Vệ, có mười mấy vị quan viên lớn nhỏ đều do Hoa Dương công chúa tiến cử với Hoàng đế, hoặc là nhận chức ở triều đình, hoặc là về địa phương làm quan.

Mọi người đều biết, chính tam phẩm Lại Bộ thượng thư và tòng tam phẩm Ngự sử đại phu là tâm phúc của công chúa. Nhưng không ai biết trong triều đình có bao nhiêu quan viên chịu ân huệ và có mối quan hệ tốt với công chúa.

Vệ Minh Đế yêu thương nữ nhi. Không chỉ nuôi dưỡng Hoa Dương công chúa như kim tôn ngọc quý trong việc ăn, mặc, ở, đi lại; mà còn sẵn sàng để nàng phát huy trí tuệ tài năng trong lĩnh vực chính trị.

Có thể làm người bên gối của Hoa Dương công chúa, tức là đã đặt một chân lên trời xanh.

Nhưng đây không phải là điều Kỷ Chiêm mong muốn.

Hắn cúi đầu, nghiêm nghị từ chối: "Kỷ Chiêm thà sống cả đời vô danh, làm một chức quan nhỏ, cũng tuyệt đối không lấy sắc thờ người. Xin công chúa nghĩ lại."

Vệ Liên Cơ đoán Kỷ Chiêm không dễ nói chuyện như vậy, bèn cười duyên khuyên nhủ: "Chỉ là muốn chàng ở bên ta một thời gian, đâu phải bá chiếm chàng cả đời. Chờ ngày nào đó ta chán, chàng có thể rời đi bất cứ lúc nào. Đến lúc đó chàng muốn tìm nương tử khác, hoặc là về quê cưới vị hôn thê của chàng cũng được."

Kỷ Chiêm không dao động, vẫn uyển chuyển từ chối: "Công chúa là cành vàng lá ngọc, thân thể tôn quý. Kỷ Chiêm tính tình nóng nảy, tay chân vụng về, e rằng hầu hạ không tốt. Xin công chúa chọn người khác."

Vệ Liên Cơ chậm rãi rót một ly rượu, đặt trước mặt hắn, bướng bỉnh: "Nhưng ta chỉ coi trọng chàng."

Nàng liếc nhìn Vệ Trì Doanh, cố ý cho Kỷ Chiêm thấy phong thái quyến rũ của một tiểu nương tử, giọng điệu oán trách: "Chàng có biết Ngọc Thanh muội muội của ta cũng muốn chàng không."

Trong mắt Kỷ Chiêm hiện lên vẻ xấu hổ: "Công chúa nói đùa rồi."

Vệ Liên Cơ không hề khó chịu, kiên nhẫn giải thích với hắn: "Ngọc Thanh muội muội của ta thích nhất là đứng một bên xem náo nhiệt, chưa bao giờ nghĩ đó là chuyện lớn. Hôm nay phản bác ta trước mặt người khác như vậy, chàng thật sự cho rằng nàng ta là người chính trực, muốn ra mặt thay cho mấy vị học sĩ ư?"

Nói đến mục đích của Vệ Trì Doanh, nàng có chút khinh thường: "Không phải cũng thèm muốn chàng giống ta sao."

Kỷ Chiêm không quan tâm Ngọc Thanh công chúa nghĩ thế nào, nhưng Hoa Dương công chúa nói chuyện chẳng chút kiêng dè như vậy, hắn thật sự không chống đỡ được.

Trước đây cũng từng gặp tiểu nương tử to gan lớn mật bày tỏ tình yêu với hắn, nhưng nào có ai như Vệ Liên Cơ, lúc thì nói thổi tiêu cho hắn, lúc lại nói thèm muốn hắn.

Chỉ nói thôi còn đỡ, đằng này nàng lại để lộ nửa bầu ngực trắng nõn đầy đặn, đong đưa bên cạnh hắn.

Kỷ Chiêm âm thầm dịch sang bên cạnh một chút, giữ khoảng cách nhất định với nàng.

Vệ Liên Cơ không buông tha cho hắn, lại tiến lên, trầm giọng hỏi: "Chàng muốn ở cùng nàng ta hay muốn ở cùng ta?"

Kỷ Chiêm quay mặt đi, khẽ nói: "Hai vị đều là bảo bối minh châu, Kỷ Chiêm trèo cao không nổi."

Vệ Liên Cơ càng lại gần hơn, hai bầu ngực trắng nõn sắp dính vào người hắn, giọng nói nhẹ nhàng: "Buổi tối chàng muốn thổi khúc cho ta nghe không?"

Kỷ Chiêm lại dịch sang bên cạnh, từ chối: "Kỷ Chiêm vụng về, sợ làm ô uế tai của công chúa."

Vệ Liên Cơ nhìn chằm chằm bờ vai cứng ngắc, vành tai phiếm hồng của hắn, cười trầm ngâm: "Kỹ năng vụng về cũng không sợ, từ từ học."

Nàng vẫy tay, thị nữ Thanh Chiêu dâng lên một bức tranh lụa được xếp ngay ngắn.

Vệ Liên Cơ không khách khí nhét vào ngực Kỷ Chiêm, nghiêm túc dặn dò: "Từ từ học."

Kỷ Chiêm tò mò mở bức tranh lụa ra, đến khi nhìn thấy nội dung, sắc mặt lập tức thay đổi, vừa xấu hổ vừa buồn bực lại bất đắc dĩ.

Hắn còn tưởng công chúa cho mình nhạc phổ quý giá, không ngờ lại là xuân cung đồ vẽ đầy đủ các loại tư thế giao hợp của nam nữ.

Vệ Liên Cơ che miệng cười, đuôi mày khóe mắt toát lên vẻ trào phúng.

Nàng không còn đủ kiên nhẫn tiếp tục ra vẻ đứng đắn với hắn nữa, bèn nắm tay Thanh Chiêu đứng dậy rời đi. Lúc sắp ra khỏi đại sảnh, như nhớ ra gì đó, nàng quay đầu lại cười ngọt ngào với Kỷ Chiêm, đôi môi đỏ mấp máy.

Mọi người hết nhìn Hoa Dương công chúa, lại quay ra nhìn Kỷ Chiêm, không hiểu gì.

Kỷ Chiêm chỉ cần liếc mắt một cái là hiểu, nàng dùng khẩu ngữ nói với hắn: Từ từ học.

Hắn cúi đầu, nhìn bức tranh lụa nhăn nhúm trong tay, chỉ cảm thấy tai, cổ, lồng ngực đều nóng lên.

====================================================================================================

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

CHƯƠNG 1: CHƯƠNG 1. TRÓI HẮN LÊN GIƯỜNG, VÁY PHỦ KÍN ĐẦU
CHƯƠNG 2: CHƯƠNG 2. NGỒI TRÊN MẶT HẮN, TIẾT RA TRONG MIỆNG HẮN
CHƯƠNG 3: CHƯƠNG 3. HUYỆT ĂN NGỌC HÀNH, HỦY SỰ TRONG SẠCH CỦA HẮN
CHƯƠNG 4: CHƯƠNG 4. TỶ TỶ MUỐN NGHE KHÚC
CHƯƠNG 5: CHƯƠNG 5. CHÀNG CÒN SẠCH SẼ, TA RẤT THÍCH
CHƯƠNG 6: CHƯƠNG 6. KỸ NĂNG VỤNG VỀ CŨNG KHÔNG SỢ, TỪ TỪ HỌC
CHƯƠNG 7: CHƯƠNG 7. THỨ CƯƠNG CỨNG TRONG TAY TA LÀ CÁI GÌ
CHƯƠNG 8: CHƯƠNG 8. CHO TA SỜ
CHƯƠNG 9: CHƯƠNG 9. BẮN ĐẦY TAY NÀNG
CHƯƠNG 10: CHƯƠNG 10. CAO TRÀO TRONG TAY HẮN
CHƯƠNG 11: CHƯƠNG 11. CHO CHÀNG DANH PHẬN, BẰNG LÒNG ĐỂ CHÀNG THƯỢNG CHỦ
CHƯƠNG 12: CHƯƠNG 12. VỀ THĂM PHỤ MẪU SAU KHI THÀNH HÔN, MIỆNG LƯỠI GIAO TRANH
CHƯƠNG 13: CHƯƠNG 13. NGỰC TA CÓ LỚN KHÔNG
CHƯƠNG 14: CHƯƠNG 14. DÂNG TRÀ CHO KẾ MẪU, THIÊN TỬ VÔ TÌNH
CHƯƠNG 15: CHƯƠNG 15. KẾ HẬU SÁNG SUỐT, NỮ NHI DẠI KHỜ
CHƯƠNG 16: CHƯƠNG 16. TRỘM DANH TIÊU CỦA HẮN, CẮM HUYỆT
CHƯƠNG 17: CHƯƠNG 17. HẮN CẦM TIÊU, LÀM NÀNG PHÁT KHÓC
CHƯƠNG 18: CHƯƠNG 18. KIỂM TRA BÀI TẬP VỀ XUÂN CUNG ĐỒ
CHƯƠNG 19: CHƯƠNG 19. TRONG KHÁCH ĐIẾM, ĐỪNG CHẠM VÀO CHỖ ĐÓ
CHƯƠNG 20: CHƯƠNG 20. THÂM NHẬP THẬT SÂU, LIÊN TIẾP PHUN TRIỀU
CHƯƠNG 21: CHƯƠNG 21. NÀNG CÒN MUỐN BỊ LÀM NỮA SAO?
CHƯƠNG 22: CHƯƠNG 22. VỀ NHÀ, NGỰC BỊ CẮN ĐẦY VẾT ĐỎ
CHƯƠNG 23: CHƯƠNG 23. CÂU DẪN TRONG CHÙA, BỊ BẮN ĐẦY MẶT
CHƯƠNG 24: CHƯƠNG 24. BỊ NGỌC HÀNH CỦA HẮN XỎ XUYÊN QUA, KHÓC
CHƯƠNG 25: CHƯƠNG 25. CAO TRÀO TRƯỚC TƯỢNG PHẬT, NƯỚC CHẢY GIÀN GIỤA
CHƯƠNG 26: CHƯƠNG 26. KHÔNG GIÓ VẪN CÓ SÓNG, KHÁCH KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
CHƯƠNG 27: CHƯƠNG 27. HẮN THEO TA, LÀ ẤM ỨC CHO HẮN SAO?
CHƯƠNG 28: CHƯƠNG 28. HÃY HỌC HỎI CA CA CỦA NGƯƠI
CHƯƠNG 29: CHƯƠNG 29. GIÚP NÀNG L//I//Ế//M RA, ĐƯỢC KHÔNG?
CHƯƠNG 30: CHƯƠNG 30. Ô Ô, RA RỒI
CHƯƠNG 31: CHƯƠNG 31. LÀM ĐẾN... MUỐN ĐI TIỂU
CHƯƠNG 32: CHƯƠNG 32. CHỈ MUỐN THAM HOAN, KHÔNG CHỊU ĐỂ TÂM
CHƯƠNG 33: CHƯƠNG 33. NGƯỜI KHÔNG THỂ CẤM CẢN HUYNH ẤY
CHƯƠNG 34: CHƯƠNG 34. LANG QUÂN CỦA TA, TA MUỐN ĐÁNH THÌ ĐÁNH
CHƯƠNG 35: CHƯƠNG 35. SAY RƯỢU ĐI VÀO GIẤC MỘNG, MỘNG TỈNH CẦU HOAN
CHƯƠNG 36: CHƯƠNG 36. THÂN THỂ TUYỆT ĐẸP, HÚT CẠN TINH HUYẾT
CHƯƠNG 37: CHƯƠNG 37. MAU CHO TA, TA SẼ THƯỞNG CHO CHÀNG
CHƯƠNG 38: CHƯƠNG 38. LÀM ĐẾN CAO TRÀO KHÔNG NGỪNG
CHƯƠNG 39: CHƯƠNG 39. TRỞ VỀ TRƯỜNG AN, GẶP LẠI BẠN THÂN
CHƯƠNG 40: CHƯƠNG 40. L//I//Ế//M NÀNG CÓ SƯỚNG KHÔNG?
CHƯƠNG 41: CHƯƠNG 41. NÀNG QUÁ TÙY HỨNG, TA KHÔNG QUẢN ĐƯỢC
CHƯƠNG 42: CHƯƠNG 42. TA BẢO ĐẢM, SẼ KHÔNG TÙY TIỆN HƯU PHU
CHƯƠNG 43: CHƯƠNG 43. KHÔNG CHỈ MUỐN NHÌN TỪ XA, MÀ CÒN MUỐN ĐÙA BỠN
CHƯƠNG 44: CHƯƠNG 44. TA KHÔNG NHỊN ĐƯỢC, CHO TA... XIN NÀNG
CHƯƠNG 45: CHƯƠNG 45. NIỀM VUI CAO TRÀO
CHƯƠNG 46: CHƯƠNG 46. VỪA LÀM VỪA PHUN, KHÔNG KIỂM SOÁT NỔI
CHƯƠNG 47: CHƯƠNG 47. ĐẠO BẤT ĐỒNG, BẤT TƯƠNG VI MƯU
CHƯƠNG 48: CHƯƠNG 48. TIẾT RA RỒI, DƯỢC HIỆU SẼ TỐT HƠN
CHƯƠNG 49: CHƯƠNG 49. TỐI THỊ NHÂN GIAN LƯU BẤT TRỤ (1)
CHƯƠNG 50: CHƯƠNG 50. TỐI THỊ NHÂN GIAN LƯU BẤT TRỤ (2)
CHƯƠNG 51: CHƯƠNG 51. XE NGỰA XUÂN TÌNH
CHƯƠNG 52: CHƯƠNG 52. B//Ú V//Ú, HOAN ÁI, BỊ HẮN ĐƯA LÊN ĐỈNH
CHƯƠNG 53: CHƯƠNG 53. CHUYẾN ĐI SĂN MÙA XUÂN
CHƯƠNG 54: CHƯƠNG 54. THẬT SỰ RẤT MUỐN SAO?
CHƯƠNG 55: CHƯƠNG 55. CHẾT HOẶC THÀNH DANH
CHƯƠNG 56: CHƯƠNG 56. LÚC NÀY CHỈ MUỐN ĂN NÀNG
CHƯƠNG 57: CHƯƠNG 57. BỊ NGỌC THẾ CẮM ĐẾN CAO TRÀO
CHƯƠNG 58: CHƯƠNG 58. PHUN NƯỚC KHÔNG NGỪNG... KHÓC KÊU KHÔNG NGỪNG
CHƯƠNG 59: CHƯƠNG 59. CUỘC SỐNG ẤM ÁP KHI MANG THAI
CHƯƠNG 60: CHƯƠNG 60. HOAN ÁI KHI MANG THAI
CHƯƠNG 61: CHƯƠNG 61. SAU KHI SINH CON, LẠI DU NGOẠN GIANG NAM
CHƯƠNG 62: CHƯƠNG 62. DỊU DÀNG CHỮA LÀNH, LƯU LUYẾN DƯỚI ĐÈN
CHƯƠNG 63: BÚT LÔNG PHÁC HOẠ, TIÊU HỒN THỰC CỐT
CHƯƠNG 64: NGOẠI TRUYỆN 1
CHƯƠNG 65: NGOẠI TRUYỆN 2

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trường An Xuân
CHƯƠNG 6: CHƯƠNG 6. KỸ NĂNG VỤNG VỀ CŨNG KHÔNG SỢ, TỪ TỪ HỌC

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
CHƯƠNG 6: CHƯƠNG 6. KỸ NĂNG VỤNG VỀ CŨNG KHÔNG SỢ, TỪ TỪ HỌC
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...