Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trường An Xuân – Chương 2: CHƯƠNG 2. NGỒI TRÊN MẶT HẮN, TIẾT RA TRONG MIỆNG HẮN

Trường An Xuân

Tác giả: mew mew
Lượt đọc: 888
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4 THÁNG 974 0

Tất nhiên Kỷ Chiêm không muốn l//i//ế//m huyệt cho Vệ Liên Cơ. Hắn mím môi, cắn chặt răng, cố gắng bỏ qua mùi hương ngọt ngào của nữ nhân đang ập vào trong mũi.

Vệ Liên Cơ cũng không giận. Nàng ngồi xổm trên mặt hắn, từ từ khom lưng cởi quần lót của hắn, lấy dương vật đã cương cứng ra, nắm trong lòng bàn tay.

Nàng vuốt ve lên xuống hai cái, thốt lên: "Cứng quá, cứng y như miệng chàng vậy."

Móng tay nhọn của nàng chọc vào lỗ nhỏ ở quy đầu. Khi nghe thấy tiếng thở hổn hển kìm nén của nam nhân dưới thân, nàng cười nhạt, ra lệnh: "Há miệng, mau l//i//ế//m đi, đưa đầu lưỡi vào."

Nơi trí mạng nhất của hắn bị móng tay của Vệ Liên Cơ ấn như vậy, rất đau nhưng lại mang theo cảm giác sảng khoái đáng xấu hổ. Kỷ Chiêm không quật cường được nữa, đành hé miệng, ngậm lấy âm hạch của nàng, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng cọ xát.

Vệ Liên Cơ thở dài sung sướng, môi lưỡi ấm áp của hắn đang bao bọc lấy hoa môi của nàng. Trong thân thể có thứ gì đó chảy ra, hình như là thủy dịch, mang theo khát vọng và trống rỗng.

"Sướng muốn chết, mau đưa đầu lưỡi vào đi!" Nàng khó nhịn oán trách.

Nàng vội vàng đến mức không cho hắn thời gian chuẩn bị tâm lý. Lần đầu tiên Kỷ Chiêm l//i//ế//m huyệt giúp tiểu nương tử, trong lòng vô cùng bất đắc dĩ.

Hắn nghe lời làm theo, đầu lưỡi chạm vào cửa huyệt, từ từ xâm nhập vào bên trong, có chất lỏng dính nhớp chảy vào miệng. Hắn không có cách nào phun ra, chỉ có thể cố nén cảm giác khó chịu mà nuốt xuống.

Vệ Liên Cơ cong eo, muốn hắn đi vào sâu hơn. Miệng nàng vừa r//ê//n rỉ, vừa chỉ huy: "A... Kỷ Chiêm... Thật thoải mái... Mau động đậy đầu lưỡi đi..."

Đầu lưỡi Kỷ Chiêm bắt đầu co rút trong hoa huyệt của nàng, làm tư thế thọc vào rút ra, không nhanh, cũng chẳng theo nhịp độ nào.

Nhưng Vệ Liên Cơ lại rất kích động, thịt mềm trong huyệt đè ép đầu lưỡi hắn, sâu trong hoa tâm cũng không ngừng co rút. Hắn mới dùng đầu lưỡi đưa đẩy mười mấy cái, nàng đã ngửa cổ, hét lên sung sướng, tới cao trào.

Kỷ Chiêm không kịp phòng bị, đầu lưỡi bị huyệt của nàng kẹp chặt, một dòng xuân thủy xộc thẳng vào trong miệng, khiến hắn bị sặc.

Qua cơn cao trào, Vệ Liên Cơ đứng dậy, làn váy dài quét qua gương mặt hắn, trông vừa sang trọng vừa tôn nghiêm.

Cuối cùng cũng có thể hít thở thoải mái, Kỷ Chiêm thở dốc một hơi. Gương mặt, chóp mũi hắn bị nàng ngồi đến ửng đỏ, đôi môi mỏng và cằm toàn là vệt nước.

Khóe mắt Vệ Liên Cơ toát lên ý cười quyến rũ, nàng vỗ nhẹ mặt hắn: "Đẹp quá, nước của ta có ngọt không?"

Kỷ Chiêm nhắm mắt lại, thần sắc lãnh đạm, không muốn đáp lời.

Vệ Liên Cơ đã quen với bộ dạng sống chết mặc bay này của Kỷ Chiêm, nên chỉ muốn vui vẻ đùa giỡn hắn.

Nàng cởi áo váy vướng víu trên người ra, chỉ để lại một cái quần hở đũng, lấy tư thế nữ thượng khóa ngồi giữa háng Kỷ Chiêm.

Hoa huyệt phấn nộn nhắm ngay ngọc hành thô dài của hắn, Vệ Liên Cơ mỉm cười, nói: "Có người từng khuyên ta rót rượu hợp hoan cho chàng rồi cùng nhau tận tình mây mưa. Nhưng ta không muốn, ta nhất định phải để chàng tỉnh táo nhìn xem ta chiếm tấm thân trong sạch của chàng như thế nào."

Nụ cười của nàng có chút xấu xa: "Dù sau này Hoa Dương ta không cần chàng nữa, chàng có đối xử tốt với người khác, hay muốn ôn lại chuyện cũ với biểu muội ở quê thì mỗi khi ân ái, chàng nhất định sẽ nhớ ta đã huỷ hoại chàng, bắt chàng phải khẩu giao cho ta như thế nào. Cả đời khó quên."

Nói xong nàng bật cười khanh khách, tiếng như chuông bạc.

Kỷ Chiêm vẫn thờ ơ: "Ta nói rồi, tâm tính công chúa vẫn còn ngây thơ, ta sẽ không so đo với trẻ con."

Vệ Liên Cơ nổi giận, lập tức chất vấn: "Chàng chỉ lớn hơn ta hai ba tuổi, giả vờ làm ông cụ non cái gì." Rồi nàng cố gắng áp chế lửa giận, khinh thường cười nói: "Tài tử nổi tiếng Giang Nam thì sao chứ, đến trẻ con còn leo lên được người chàng, đùa bỡn chàng, chàng thanh cao trước mặt ta làm gì."

Nụ cười của nàng càng rạng rỡ hơn, đẹp đến chói mắt: "Nhưng ta thích thứ to lớn này của chàng, nó khiến dục vọng của ta dành cho chàng lớn hơn. Chàng càng xấu hổ, ta càng thích."

Kỷ Chiêm nhắm mắt, hai tay nắm chặt, không nói gì, mặc nàng muốn làm gì thì làm.

Vệ Liên Cơ chống hai tay lên eo Kỷ Chiêm, thận trọng ngồi xuống, cửa huyệt se khít ngậm lấy quy đầu to lớn, giống như cái miệng nhỏ tham ăn, nuốt vào từng chút một.

Mới đi vào được một nửa, quy đầu hình như chạm vào một lớp màng mỏng. Kỷ Chiêm chưa kịp phản ứng, đã nghe thấy Vệ công chúa thét chói tai. Sau đó nàng khóc nức nở, tức giận mắng: "Ai cho chàng thô to như vậy!"

Kỷ Chiêm: "..."

====================================================================================================

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

CHƯƠNG 1: CHƯƠNG 1. TRÓI HẮN LÊN GIƯỜNG, VÁY PHỦ KÍN ĐẦU
CHƯƠNG 2: CHƯƠNG 2. NGỒI TRÊN MẶT HẮN, TIẾT RA TRONG MIỆNG HẮN
CHƯƠNG 3: CHƯƠNG 3. HUYỆT ĂN NGỌC HÀNH, HỦY SỰ TRONG SẠCH CỦA HẮN
CHƯƠNG 4: CHƯƠNG 4. TỶ TỶ MUỐN NGHE KHÚC
CHƯƠNG 5: CHƯƠNG 5. CHÀNG CÒN SẠCH SẼ, TA RẤT THÍCH
CHƯƠNG 6: CHƯƠNG 6. KỸ NĂNG VỤNG VỀ CŨNG KHÔNG SỢ, TỪ TỪ HỌC
CHƯƠNG 7: CHƯƠNG 7. THỨ CƯƠNG CỨNG TRONG TAY TA LÀ CÁI GÌ
CHƯƠNG 8: CHƯƠNG 8. CHO TA SỜ
CHƯƠNG 9: CHƯƠNG 9. BẮN ĐẦY TAY NÀNG
CHƯƠNG 10: CHƯƠNG 10. CAO TRÀO TRONG TAY HẮN
CHƯƠNG 11: CHƯƠNG 11. CHO CHÀNG DANH PHẬN, BẰNG LÒNG ĐỂ CHÀNG THƯỢNG CHỦ
CHƯƠNG 12: CHƯƠNG 12. VỀ THĂM PHỤ MẪU SAU KHI THÀNH HÔN, MIỆNG LƯỠI GIAO TRANH
CHƯƠNG 13: CHƯƠNG 13. NGỰC TA CÓ LỚN KHÔNG
CHƯƠNG 14: CHƯƠNG 14. DÂNG TRÀ CHO KẾ MẪU, THIÊN TỬ VÔ TÌNH
CHƯƠNG 15: CHƯƠNG 15. KẾ HẬU SÁNG SUỐT, NỮ NHI DẠI KHỜ
CHƯƠNG 16: CHƯƠNG 16. TRỘM DANH TIÊU CỦA HẮN, CẮM HUYỆT
CHƯƠNG 17: CHƯƠNG 17. HẮN CẦM TIÊU, LÀM NÀNG PHÁT KHÓC
CHƯƠNG 18: CHƯƠNG 18. KIỂM TRA BÀI TẬP VỀ XUÂN CUNG ĐỒ
CHƯƠNG 19: CHƯƠNG 19. TRONG KHÁCH ĐIẾM, ĐỪNG CHẠM VÀO CHỖ ĐÓ
CHƯƠNG 20: CHƯƠNG 20. THÂM NHẬP THẬT SÂU, LIÊN TIẾP PHUN TRIỀU
CHƯƠNG 21: CHƯƠNG 21. NÀNG CÒN MUỐN BỊ LÀM NỮA SAO?
CHƯƠNG 22: CHƯƠNG 22. VỀ NHÀ, NGỰC BỊ CẮN ĐẦY VẾT ĐỎ
CHƯƠNG 23: CHƯƠNG 23. CÂU DẪN TRONG CHÙA, BỊ BẮN ĐẦY MẶT
CHƯƠNG 24: CHƯƠNG 24. BỊ NGỌC HÀNH CỦA HẮN XỎ XUYÊN QUA, KHÓC
CHƯƠNG 25: CHƯƠNG 25. CAO TRÀO TRƯỚC TƯỢNG PHẬT, NƯỚC CHẢY GIÀN GIỤA
CHƯƠNG 26: CHƯƠNG 26. KHÔNG GIÓ VẪN CÓ SÓNG, KHÁCH KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
CHƯƠNG 27: CHƯƠNG 27. HẮN THEO TA, LÀ ẤM ỨC CHO HẮN SAO?
CHƯƠNG 28: CHƯƠNG 28. HÃY HỌC HỎI CA CA CỦA NGƯƠI
CHƯƠNG 29: CHƯƠNG 29. GIÚP NÀNG L//I//Ế//M RA, ĐƯỢC KHÔNG?
CHƯƠNG 30: CHƯƠNG 30. Ô Ô, RA RỒI
CHƯƠNG 31: CHƯƠNG 31. LÀM ĐẾN... MUỐN ĐI TIỂU
CHƯƠNG 32: CHƯƠNG 32. CHỈ MUỐN THAM HOAN, KHÔNG CHỊU ĐỂ TÂM
CHƯƠNG 33: CHƯƠNG 33. NGƯỜI KHÔNG THỂ CẤM CẢN HUYNH ẤY
CHƯƠNG 34: CHƯƠNG 34. LANG QUÂN CỦA TA, TA MUỐN ĐÁNH THÌ ĐÁNH
CHƯƠNG 35: CHƯƠNG 35. SAY RƯỢU ĐI VÀO GIẤC MỘNG, MỘNG TỈNH CẦU HOAN
CHƯƠNG 36: CHƯƠNG 36. THÂN THỂ TUYỆT ĐẸP, HÚT CẠN TINH HUYẾT
CHƯƠNG 37: CHƯƠNG 37. MAU CHO TA, TA SẼ THƯỞNG CHO CHÀNG
CHƯƠNG 38: CHƯƠNG 38. LÀM ĐẾN CAO TRÀO KHÔNG NGỪNG
CHƯƠNG 39: CHƯƠNG 39. TRỞ VỀ TRƯỜNG AN, GẶP LẠI BẠN THÂN
CHƯƠNG 40: CHƯƠNG 40. L//I//Ế//M NÀNG CÓ SƯỚNG KHÔNG?
CHƯƠNG 41: CHƯƠNG 41. NÀNG QUÁ TÙY HỨNG, TA KHÔNG QUẢN ĐƯỢC
CHƯƠNG 42: CHƯƠNG 42. TA BẢO ĐẢM, SẼ KHÔNG TÙY TIỆN HƯU PHU
CHƯƠNG 43: CHƯƠNG 43. KHÔNG CHỈ MUỐN NHÌN TỪ XA, MÀ CÒN MUỐN ĐÙA BỠN
CHƯƠNG 44: CHƯƠNG 44. TA KHÔNG NHỊN ĐƯỢC, CHO TA... XIN NÀNG
CHƯƠNG 45: CHƯƠNG 45. NIỀM VUI CAO TRÀO
CHƯƠNG 46: CHƯƠNG 46. VỪA LÀM VỪA PHUN, KHÔNG KIỂM SOÁT NỔI
CHƯƠNG 47: CHƯƠNG 47. ĐẠO BẤT ĐỒNG, BẤT TƯƠNG VI MƯU
CHƯƠNG 48: CHƯƠNG 48. TIẾT RA RỒI, DƯỢC HIỆU SẼ TỐT HƠN
CHƯƠNG 49: CHƯƠNG 49. TỐI THỊ NHÂN GIAN LƯU BẤT TRỤ (1)
CHƯƠNG 50: CHƯƠNG 50. TỐI THỊ NHÂN GIAN LƯU BẤT TRỤ (2)
CHƯƠNG 51: CHƯƠNG 51. XE NGỰA XUÂN TÌNH
CHƯƠNG 52: CHƯƠNG 52. B//Ú V//Ú, HOAN ÁI, BỊ HẮN ĐƯA LÊN ĐỈNH
CHƯƠNG 53: CHƯƠNG 53. CHUYẾN ĐI SĂN MÙA XUÂN
CHƯƠNG 54: CHƯƠNG 54. THẬT SỰ RẤT MUỐN SAO?
CHƯƠNG 55: CHƯƠNG 55. CHẾT HOẶC THÀNH DANH
CHƯƠNG 56: CHƯƠNG 56. LÚC NÀY CHỈ MUỐN ĂN NÀNG
CHƯƠNG 57: CHƯƠNG 57. BỊ NGỌC THẾ CẮM ĐẾN CAO TRÀO
CHƯƠNG 58: CHƯƠNG 58. PHUN NƯỚC KHÔNG NGỪNG... KHÓC KÊU KHÔNG NGỪNG
CHƯƠNG 59: CHƯƠNG 59. CUỘC SỐNG ẤM ÁP KHI MANG THAI
CHƯƠNG 60: CHƯƠNG 60. HOAN ÁI KHI MANG THAI
CHƯƠNG 61: CHƯƠNG 61. SAU KHI SINH CON, LẠI DU NGOẠN GIANG NAM
CHƯƠNG 62: CHƯƠNG 62. DỊU DÀNG CHỮA LÀNH, LƯU LUYẾN DƯỚI ĐÈN
CHƯƠNG 63: BÚT LÔNG PHÁC HOẠ, TIÊU HỒN THỰC CỐT
CHƯƠNG 64: NGOẠI TRUYỆN 1
CHƯƠNG 65: NGOẠI TRUYỆN 2

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trường An Xuân
CHƯƠNG 2: CHƯƠNG 2. NGỒI TRÊN MẶT HẮN, TIẾT RA TRONG MIỆNG HẮN

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
CHƯƠNG 2: CHƯƠNG 2. NGỒI TRÊN MẶT HẮN, TIẾT RA TRONG MIỆNG HẮN
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...