Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trường An Thái Bình – Chương 226

Trường An Thái Bình

Tác giả: Bạch lân xuất hiện sau thời Đường, truyện thời đại giả tưởng đừng suy nghĩ nhiều. S: Bạch lân đúng ra là phốt pho trắng, nhưng thời cổ đại chưa có thứ này nên mình xin phép để là “bạch lân” nhé.
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai tháng sau.

Ở Tây Bắc có một trấn nhỏ sát biên giới tên Tang Mộc Tháp, nằm dưới chân núi Thiên Sơn, giao giữa Bắc Đình đô hộ phủ và Đột Quyết. Nơi đây có cả người Hán và người Tạng, thậm chí thỉnh thoảng còn thấy được vài người Ba Tư, Đại Thực tóc vàng mắt xanh. Cứ mỗi mùng một và mười lăm sẽ có chợ phiên, khi ấy người đổ xô ra đường, tụ tập trên một đường lớn phái nam trấn, tiền tệ khác nhau, ngôn ngữ bất đồng, cách mua bán đơn giản nhất là trao đổi, chăn da dê, váng sữa, thịt khô đổi muối, vải, lá trà, hai bên trao đổi trái lại không gây ra tranh chấp gì.

Đầu phía Đông khu chợ có một sạp mới dựng, sạp này bán đồ hơi khác đi, không có da dê, thịt khô, cũng không có diêm hay lá trà mà là vài bức tranh.

Có bức là non xanh nước biếc, cũng có tranh vẽ hoa cỏ chim muông, có thị nữ cài trâm hoa, cũng có cây cỏ hiếm lạ. Sạp này không chỉ bày bán tranh mà còn có thể vẽ ngay tại chỗ, chỉ cần yêu cầu ra được là đôi tay kia sẽ cầm bút khéo léo, biến ra được thế gian muôn vẻ trên giấy.

Hôm nay có không ít người tụ tập quanh sạp, người trên biên ải phía Bắc chưa thấy phong cảnh Giang Nam bao giờ, nhìn cầu bắc nước chảy thấy lạ lẫm vô cùng, trên nước còn có đôi uyên ương quấn quanh, nồng nàn tình cảm, ý cảnh tràn trề.

Tô Sầm vừa dừng bút thì nghe thấy có người chẹp miệng: “Vẽ đẹp đấy, nhưng mà… thường quá.”

Tô Sầm ngẩng đầu nhìn, thấy người vừa cất tiếng khoác chiếc áo da dê rộng, phần eo gồ lên, giống như dân buôn từ ngoài tới. Cậu lập tức buông bút, thay sang mực đỏ rồi điểm vài ba cành hoa đào, vẽ thêm đôi chim trĩ dưới cây.

Có người thở dài rời đi, một bức tranh đẹp thế này mà hỏng rồi.

Nhưng người mặc áo da dê kia thì vỗ đùi cái “đét”: “Thế là đúng rồi đấy, ta mua bức này!”

Đợi mực khô, Tô Sầm cuộn tranh lại, đợi người người kia đi rồi mới hài lòng tâng bạc trong tay, thu dọn ra về.

Trên đường đi qua nhà trọ duy nhất trong trấn, cậu vào mua thêm một vò rượu sữa ngựa, nửa cái đùi dê nướng. Vừa nhận gói đồ bước ra ngoài, cậu trông thấy một đoàn người ngựa chạy từ phía Đông sang, người cưỡi ngựa mặc đồ quan binh chạy qua phố, bụi mù và tiếng mắng chửi cùng bốc lên.

Tô Sầm nhíu mày nấp vào bóng tối, đợi đám người kia khuất bóng hẳn mới từ từ thò đầu ra.

Cậu không ở lại trên trấn lâu mà xách đồ đi về phía ngược lại với đoàn người kia.

Bên rìa trấn có một căn nhà tranh nhỏ nằm sát chân núi Thiên Sơn, cỏ tranh rủ xuống, cô lập và yên tĩnh.

Cánh cổng gỗ khẽ vang “cót két”, Tô Sầm mở cửa vào, thấy hai khoảng ruộng mới bừa trong sân vừa được tưới nước, còn người tưới nước thì đang ngồi xổm, ngẩn ngơ nhìn mảnh đất ướt sũng trước mặt.

Tô Sầm cũng lại gần, nhìn theo hướng Lý Thích nhìn mãi cũng chưa nhận ra gì, đành hỏi: “Ngài nhìn gì thế?”

Lý Thích nhíu mày, nghiêm túc nói: “Sao vẫn chưa nảy mầm nhỉ?”

Tô Sầm: “…Ngài mới gieo hôm qua mà.”

“Xuân gieo một hạt, thu được vạn hạt, thời gian gấp gáp vậy lẽ ra phải mỗi ngày một khác chứ?” Lý Thích giơ tay ra chần chừ một lát: “Hay do ta gieo sâu quá?”

“Ngài có nâng niu trong tay thì giờ nó cũng không nảy mầm được đâu.” Tô Sầm vội kéo bàn tay muốn phá hoại kia ra, tiện thể kéo người dậy: “Hôm nay bán được, em bắt gặp một tên tiêu tiền như rác, nên hôm nay chúng ta đổi bữa ăn mặn một hôm.”

Lý Thích mặc cho Tô Sầm kéo mình vào nhà, hắn nhận đồ để xuống cho cậu: “Vẽ cái gì?”

“Vẽ một bức tranh trị giá mấy chỉ thành không đáng đồng nào.” Tô Sầm quay lại, lắc bình rượu trong tay cho Lý Thích nhìn: “Trên trấn không có rượu ngon, em mua ít rượu sữa ngựa bản địa cho ngài, không biết ngài quen uống không.”

“Không cần lo cho ta, ta quen cả, sợ em không quen thôi.”

Tô Sầm nghe thế mới nhớ ra, Lý Thích từng sống ở Mạc Bắc, tất nhiên hiểu rõ phong tục con người ở đây hơn cậu.

Lý Thích bọc tay cậu trong bàn tay ấm áp, xoa bóp nhẹ nhàng những ngón tay đỏ ửng vì cóng.

Chỗ này khác với trong nội địa, lạnh hơn thành Trường An mấy phần, dù giờ đã vào xuân nhiều ngày nhưng gió Mạc Bắc thổi qua vẫn như dao chém, không suy yếu chút nào.

Ngón tay dần ấm áp lại trong tay Lý Thích, còn hơi hơi châm chích. Cậu đứng trên chợ nửa ngày, còn phải cầm bút rất lâu, giờ mới từ từ cảm nhận được. Hơi ấm từ ngón tay lan khắp toàn thân nhờ động tác của Lý Thích, nhân lúc hắn cúi đầu không để ý, cậu bèn xáp lên hôn nhẹ lên môi hắn.

Khi Lý Thích ngẩng đầu nhìn thì đương sự đã trở lại vẻ nghiêm túc, chỉ có hai tai hơi đỏ, trông như hoa đào lấm tấm trên bức tranh kia.

Lý Thích lặng lẽ xoa tay cho cậu, vừa làm vừa âm thầm dẫn cậu lùi lại, đến khi chạm phải vách tường không thể lùi nữa.

Tô Sầm nhìn vào mắt Lý Thích, thấy rõ thâm ý không nói thành lời bên trong, cậu hoảng loạn rời mắt: “Làm… gì vậy?”

Lý Thích khẽ cười, giọng nói trầm thấp kề sát bên tai Tô Sầm: “Nương tử vất vả kiếm tiền nuôi gia đình, phu quân cho em ăn ngon chút.”

Tuyết trắng hờn vì xuân tới muộn, cố luồn cây sân rợp hoa bay.

Đến chiều hãy còn nhiều nắng, tự dưng có tuyết rơi lả tả. Tuyết này như rơi từ trên trời, cũng giống rơi từ trên núi xuống, bay qua sân vườn, chẳng mấy đã đọng một lớp mỏng.

Lý Thích kê bàn trên giường, bắc ngọn lửa nhỏ trên bàn đun rượu. Tô Sầm lười không mặc quần áo, ôm chăn không buông tay, co người vào góc để hơi rượu nóng hầm hập thấm ướt lông mi.

Chẳng mấy khi có nửa ngày rảnh rỗi, hai người tán gẫu câu được câu chăng, bỗng chốc dừng lại thì chỉ còn tiếng rượu sôi ùng ục.

“Hôm nay em thấy một toán quan binh trên trấn.” Tô Sầm bỗng nói: “Trông trang phục thì giống phu trạm.”

Lý Thích im lặng một hồi, chỉ bảo: “Không thể ở đây được nữa rồi.”

Tô Sầm bưng chén rượu cúi đầu, cũng không nói gì.

Lúc đầu đúng là họ chạy thẳng ra biên quan. Lý Thịnh làm việc dứt khoát, họ đi dọc đường đã thấy cáo thị truy nã họ khắp nơi. Tô Sầm cầm công văn Thẩm Vu Quy phỏng cho, quả thật ra ngoài biên cương mới là an toàn nhất. Họ đi thẳng tới đây, nhưng khi chỉ cách biên giới một bước nữa thì dừng lại.

Có lẽ vì là trấn nhỏ sát biên, lệnh của Lý Thịnh chưa thể tới đây ngay được, cũng có lẽ vì vẫn còn tình cảm với mảnh đất quê hương này nên họ ôm tâm lý may mắn, quyết định dừng tại đây.

Một căn nhà tranh hai mảnh ruộng cằn, chỉ là một nơi sống tạm, không bì được một phần vạn cung Hưng Khánh, song lại mang phần nào ngụ ý “gia đình”. Ở đây, Lý Thích không phải Vương gia, cậu cũng không phải đại nhân gì cả, không còn cấp bậc nghiêm ngặt và thành kiến của người khác, họ sống như những người bình thường, không ngờ mới vậy đã sắp lại đi tiếp.

Cậu chợt hiểu tại sao Lý Thích mong ngóng hạt giống nẩy mầm tới vậy, những ngày rày đây mai đó này, yên ổn được ngày nào đều là ông trời bố thí cả.

“Hay là…” Tô Sầm hỏi dò, nhưng nói được nửa câu thì dừng lại, cậu mạo hiểm đi tới ngày hôm nay, không thể mềm lòng vào phút cuối để mọi thứ đổ sông đổ bể được.

“Mai lên trấn xem sao.” Lý Thích nói: “Ta đi cùng em, đừng thần hồn nát thần tính, chưa chắc đã là công văn bắt chúng ta.”

Tô Sầm ôm chén gật đầu, cũng chỉ còn cách này thôi.

Sớm hôm sau, hai người thu dọn đơn giản rồi ra ngoài. Tô Sầm nhét công văn thông quan vào ngực, nếu thật sự trên trấn có cáo thị bắt họ, hai người sẽ xuất quan ngay tức khắc, không cần quay lại nữa.

Hai người vốn chẳng có bao nhiêu đồ đạc, Tô Sầm mang mấy cây bút lông Hồ Châu mình thích, mấy bộ quần áo, nghĩ hồi lại mang thêm bộ ấm chén sứ Thanh Hoa trắng theo. Trước khi đi, cậu nhìn mảnh ruộng chưa nảy mầm kia, bỗng hối hận vì lúc trước bồng bột đổi miếng ngọc bội lấy mấy hạt giống này.

Có mong chờ ắt có mong nghĩ, rồi sẽ thấy tiếc.

Quay lại nhìn thấy Lý Thích đang đứng phía trước đợi cậu, ánh mắt hắn sâu lắng và bình tĩnh, Tô Sầm khóa cửa, bắt kịp hắn.

Trên trấn vẫn nhộn nhịp như thường, mấy nhà trọ, quán trà cậu hay ghé thăm vẫn mở như thường lệ.

Cáo thị trên trấn dán ngoài tường nha huyện, hai người lách qua đám đông vào trong mới thấy rõ nội dung cáo thị.

Hai người nhìn nhau, đều thấy được vẻ lo lắng trong mắt đối phương.

Đó không phải công văn truy nã, mà là cáo phó khắp thiên hạ…

Sở Thái hậu, băng hà.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Quán trà
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trường An Thái Bình
Chương 226

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 226
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...