Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác – Chương 97

Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một lúc lâu sau, Phùng thượng thư mới khôi phục tinh thần, cười gượng một tiếng, “Có Bùi tướng quân che chở như thế, nào có người nào dám mạo phạm phu nhân chứ.”

Bùi Vân Khiêm thu hồi ánh mắt, không mặn không nhạt nói, “Cũng phải, nhưng cũng không thể đảm bảo rằng không có được, vậy nên bổn tướng quân cũng muốn cho đối phương ký ức mới mẻ, Phùng thượng thư nói có phải không?”

Nghe vậy, Phùng thượng thư lại nhớ tới gần đây hao tổn vài trăm lượng hoàng kim, tức giận tới mức mặt lúc trắng lúc đỏ, một lúc lâu sau cũng không nói lời nào?”

Không chờ Phùng thượng thư nói chuyện, Bùi Vân Khiêm đã nghiêng người, một tay chống cằm, thần sắc lười biếng liếc một vòng người dự tiệc, khoé môi cong cong, “Đừng làm ra vẻ mặt của người c.h.ế.t nữa, làm ra dáng vẻ sợ hãi thế cho ai xem? Cứ như là bổn tướng quân khiến mấy người mất hứng thú vậy.”

Nói rồi, bóc một quả quýt đưa tới trước mặt Thẩm Xu.

Thẩm Xu giơ tay nhận lấy, cuối cùng nàng cũng biết tại sao hôm nay Bùi Vân Khiêm lại đưa nàng tới đây dự tiệc rồi.

Nếu Bùi Vân Khiêm đã nói thế, bọn người tới dự tiệc phải giả vờ cũng giả vờ đến vui vẻ, nhưng trong lòng bọn họ đều hiểu rõ, hôm nay Bùi Vân Khiêm tới đây là để vùi dập bữa tiệc này, có họ Bùi hắn ngồi ở đây, bọn họ chỉ có thể nơm nớp lo sợ hầu hạ cho tốt, không thể chọc vào ôn thần này.

Mà từ hôm nay trở đi, toàn bộ Sở kinh thành đều sẽ biết, nếu như muốn sống sót thì phải biết, Sở kinh thành này lại nhiều thêm một người không thể chọc tới.

Động vào Thẩm Xu chính là động vào vảy rồng của Bùi Vân Khiêm, sẽ phải chịu tất cả sự trả thù của hắn, mà Phùng thượng thư chính là một trong những ví dụ điển hình.

Một lát sau, trong phòng lại ca múa vui vẻ, mọi người tiếp tục trò chuyện giống như quên mất bước nhạc đệm vừa rồi.

Bên kia, Bùi Vân Khiêm không có tâm tư xem ca múa gì hết, mục đích tới đây hôm nay đã hoàn thành, rảnh rỗi không có việc gì thì cứ ngồi đây cho bọn người này hầu hạ đồ ngon thức uống, ngẫm lại cũng coi như một chút lạc thú trong cuộc sống tẻ nhạt của hắn.

Một tay Bùi Vân Khiêm chống đầu, hứng thú lột vỏ từng quả quýt một rồi đút cho Thẩm Xu ăn.

Nhìn Bùi Vân Khiêm một chốc lại đút điểm tâm, một lát lại đút quýt, Thẩm Xu nhíu mày, muốn nuôi nàng thành heo à?[P46-50: KV01072001]

Còn đang suy nghĩ, Bùi Vân Khiêm lại đưa một miếng quýt nữa qua, lúc này Thẩm Xu cũng không nhận lấy nữa.

Một lúc lâu sau, thấy Thẩm Xu không nhận, Bùi Vân Khiêm mới quay đầu nhìn nàng, không nói gì.

Thẩm Xu nhíu mày, trong lòng cân nhắc trước sau mới chậm rãi nói, “Tướng quân, ta ăn no rồi.”

Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm thả quả quýt trên tay lên bàn, cười như không nhìn nàng, “Ăn no rồi?”

Không đợi Thẩm Xu nói chuyện đã nghe thấy Bùi Vân Khiêm nhàn nhạt nói, “Nhưng ta vẫn chưa ăn no.”

Thẩm Xu nhìn hắn, nhất thời không biết lời này của Bùi Vân Khiêm có ý gì.

Bùi Vân Khiêm cũng không trông cậy vào đầu óc của Thẩm Xu, giơ tay đẩy đĩa điểm tâm tới trước mặt nàng, “Đút ta.”

Trong nháy mắt, Thẩm Xu hoài nghi lỗ tai của mình, trước mặt mọi người mà Bùi Vân Khiêm muốn nàng đút ăn á? Một lúc sau, Thẩm Xu hơi nhíu mày, ghét bỏ liếc Bùi Vân Khiêm một cái, “Không có tay sao?”

Bùi Vân Khiêm nghẹn họng, rõ ràng là không nghĩ tới Thẩm Xu sẽ nói một câu như vậy, hắn bị chọc cười, “Không có lương tâm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - *

Nói rồi, Bùi Vân Khiêm uể oải thu hồi ánh mắt, tự mình cầm điểm tâm lên ăn.

Một lát sau, hắn nhìn về phía Thẩm Xu, đưa miếng bánh trong tay về phía nàng, như cười như không nhìn nàng, “Cũng không tệ lắm, công chúa thật sự không muốn nếm thử?”

Nàng không biết Bùi Vân Khiêm đang nghĩ cái gì, nhưng mơ hồ cũng có thể cảm nhận được xung quanh dường như có vài ánh mắt đ.á.n.h giá bọn họ.

Thẩm Xu không nghĩ nhiều giơ tay nhận lấy điểm tâm trên tay Bùi Vân Khiêm, mới vừa cầm lấy, Thẩm Xu lại cảm thấy cổ tay chợt lạnh, đột nhiên bị một bàn tay to lớn nắm lấy.

Ngay sau đó, không chờ nàng kịp phản ứng lại đã trơ mắt nhìn Bùi Vân Khiêm nắm lấy cổ tay nàng, đưa điểm tâm trong tay nàng chậm rãi vào trong miệng hắn.

Mãi cho tới khi trên tay cảm nhận được sự ướt nóng, Thẩm Xu mới như bị điện giật thu hồi tay lại, vẻ mặt đỏ bừng cũng không biết do tức giận hay xấu hổ.

Thẩm Xu vốn định ngẩng đầu trừng hắn một cái, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với đôi mắt như cười như không kia, dường như hết thảy đều đã nằm trong lòng bàn tay của hắn.

Một lát sau, Bùi Vân Khiêm híp mắt, chậm rãi ghé sát, dùng giọng nói chỉ đủ để hai người họ nghe thấy, thấp giọng nói, “Bây giờ công chúa còn cảm thấy bổn tướng quân không có tay không?”

Người này vẫn luôn vô lại như vậy, Thẩm Xu cũng mặc kệ hắn, trừng mắt một cái rồi quay đầu đi không thèm nhìn lại nữa.

Đằng sau, Bùi Vân Khiêm nhìn dáng vẻ của Thẩm Xu, khoé miệng lại cong lên vui vẻ.

Hắn chậm rãi thu hồi ánh mắt, đáy mắt lơ đãng thấy được gì đó, ý cười lập tức tiêu tan, con ngươi phủ kín một tầng lạnh lẽo.

Hắn ở đây cũng đã đủ lâu rồi, sau khi nhìn thấy người nọ cũng mất hết hứng thú, nắm lấy tay Thẩm Xu, rất tự nhiên mười ngón đan nhau rồi kéo nàng dậy, ngẩng đầu nhìn Phùng thượng thư ở chủ vị rồi nhàn nhạt nói, “Hôm nay còn có việc, xin lỗi không thể ở thêm được nữa.”

Nói xong, không chờ Thẩm Xu kịp phản ứng đã bị Bùi Vân Khiêm kéo ra khỏi sảnh chính.

Bùi Vân Khiêm chỉ cảm thấy nhìn người nọ thôi là đã bực bội, chỉ muốn mang Thẩm Xu nhanh ch.óng chạy đi, hắn chỉ biết, hắn không muốn Thẩm Xu gặp người kia dù chỉ một chút.

Tiếng nhạc trong phòng không hề dừng lại, không khí trong sảnh chính bởi vì Bùi Vân Khiêm rời đi mà quay về quỹ đạo vốn có, Phùng thượng thư ở chủ vị khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi, chậm rãi đi xuống, đi qua chỗ bạch y thiếu niên ở phía sau bình phong.

Thiếu niên mặc đồ trắng như tuyết ở sau bình phong lộ ra nửa người, ngẩng đầu nhìn thoáng qua người đang nói cùng mình, bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt không đáp lại.

Sau đó, mắt lại nhìn về phía ngoài cửa, lẳng lặng nhìn bóng dáng hai người đang đi xa dần, mãi lâu sau cũng chưa thể khôi phục lại tinh thần.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...