Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trung Cung Lệnh – Chương 125: 2

Trung Cung Lệnh

Tác giả: Đê Điều Quân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tĩnh phi?" Thái hậu ngạc nhiên, "Thật là một chuyện hiếm thấy, Tĩnh phi tới Từ Ninh cung có chuyện gì?" Tuy rằng biết xưa nay Tĩnh phi hòa hoãn với Hoàng hậu, huống hồ tính tình Tĩnh phi tuy mạnh, nhưng vẫn là bản tính lương thiện, nhưng có điều, xưa nay chưa từng nhiệt tình với ai như vậy. Vì vậy lão nhân gia nhìn sang Tô Ma Lạt Cô, ánh mắt như đang nói – Phải chăng là vì Hoàng hậu?

Tô Ma Lạt Cô cũng khó mà nói. Nhưng người đã tới cửa, không gặp cũng có chút không thỏa đáng. Từ ngày phế Hậu giáng phi tới nay, số lần Tĩnh phi tới Từ Ninh cung này chỉ đủ đếm trên đầu ngón tay, hôm nay tới Thái hậu lại không tiếp, thế nào rồi cũng sẽ có người bàn ra tán vào.

"Cho Tĩnh phi vào đi."

Tĩnh phi đã không còn là Hoàng hậu từ lâu, thế nhưng dáng điệu kia thực giống với dáng điệu của một Hoàng hậu, phong phạm kia chính là phong phạm một Quốc mẫu nên có. Thái hậu nhìn Tĩnh phi đi vào, từng bước từng bước vững vàng mạnh mẽ mà vẫn đoan trang hào phóng, cả người tỏa ra loại khí tràng khiến cho Thái hậu không khỏi tiếc hận. Bát Nhĩ Tề Cát Đặc Mạnh Cổ Thanh đây mới phù hợp làm Hoàng hậu Đại Thanh! Đáng tiếc, đáng tiếc. Đáng tiếc Mạnh Cổ Thanh này quá cứng rắn ngoan cường, tính tình so với ngựa hoang chưa được thuần hóa còn muốn mạnh hơn vài phần. Đừng nói đến việc có thể làm Hoàng hậu hay không, ngay đến cả Hoàng đế cũng không cách nào khuất phục áp chế được nàng. Một nữ nhân mà nam nhân không thể thuần phục áp chế được, ấy chính là lưỡi dao trong lòng hắn đấy, huống chi nam nhân mà Mạnh Cổ Thanh không chịu thuân theo kia lại là Hoàng đế.

"Thần thiếp thỉnh an Thái hậu." Tĩnh phi hành lễ theo quy củ.

"Đứng lên đi." Thái hậu nói, "Người tới, ban Tĩnh phi ghế ngồi."

"Đa tạ Thái hậu."

Tô Ma Lạt Cô không cần đợi chủ tử cho ánh mắt, đã tự mình dâng trà lên cho Tĩnh phi, "Mời Tĩnh phi nương nương dùng trà."

"Không dám." Tĩnh phi đứng dậy, tiếp nhận chén trà trên tay Tô Ma Lạt Cô, "Đa tạ." Nàng cũng không gọi Tô Ma Lạt Cô là Tô Ma đại cô cô như những người khác.

Tô Ma Lạt Cô lại nói, như đang nói chuyện phiếm, "Đã lâu không gặp Tĩnh phi nương nương, bây giờ nhìn, có vẻ như Tĩnh phi nương nương đã gầy đi không ít."

"Vĩnh Thọ cung quá sức lạnh lẽo buồn tẻ, xưa nay bổn cung ưa náo nhiệt, khó tránh khỏi ăn không ngon ngủ không yên, dĩ nhiên là có gầy đi ít nhiều." Khóe môi Tĩnh phi câu lên một đường cong mờ nhạt, lại bình thản, "Dù sao cũng chẳng thể trách ai khác, đã nhiều năm như vậy qua đi, bổn cung vốn nên quen thuộc lâu rồi mới phải."

Tô Ma Lạt Cô thở dài, "Nếu Tĩnh phi nương nương hiểu được điều này sớm hơn vài năm, có lẽ đã không phải chịu thiệt thòi nhiều như vậy."

"Hiện tại hiểu được cũng không muộn."

Tô Ma Lạt Cô lại hỏi, "Không biết Tĩnh phi nương nương tới đây là vì chuyện gì?" Đây mới là câu hỏi mà Tô Ma Lạt Cô thực sự muốn hỏi.

Tĩnh phi chỉ khẽ cười, "Cũng không có chuyện gì, chẳng qua là sáng nay ngủ dậy, chợt muôn phần nhớ nhung Thái hậu mà thôi." Tĩnh phi nhìn về phía Thái hậu, nụ cười trên mặt cũng nhạt bớt, "Đã rất lâu rồi thần thiếp chưa tới gặp Thái hậu đấy. Khi xưa Thái hậu vì thần thiếp mà hao tâm tổn trí, khi ấy thần thiếp còn quá trẻ, chưa lĩnh hội được ân tình còn khư khư cố chấp, sau từng ấy năm rốt cuộc cũng đã hiểu được nỗi lòng của Thái hậu rồi, càng lúc càng thấy áy náy. Cũng là vì bất an trong lòng, hôm nay thần thiếp mới mặt dày mày dạn tới thỉnh an Thái hậu, chỉ hy vọng Thái hậu chịu gặp thần thiếp, cho thần thiếp tỏ một phần hiếu tâm."

Một phen lời lẽ khéo léo hợp tình hợp lý, Thái hậu nghe, thoạt nhìn cũng như là bị Tĩnh phi làm cho cảm động, thở dài, "Khó mới có lúc Tĩnh phi cho ai gia thấy phần hiếu tâm này, hôm nay ai gia vô cùng cảm động."

Ngay tại lúc này, có cung nữ đi từ nội điện ra bẩm, "Thái hậu, Hoàng hậu nương nương tỉnh rồi."

Tĩnh phi vô cùng kinh ngạc, "Hoàng hậu nương nương cũng ở đây sao?" Lại áy náy nói, "Xem ra đến hiếu tâm của thần thiếp cũng thua kém Hoàng hậu nương nương một đoạn rồi."

Thái hậu liếc mắt nhìn một bộ dáng tình chân ý thiết của Tĩnh phi, nhất thời không tỏ rốt cuộc thì người này muốn gì. Tô Ma Lạt Cô cũng có chút mộng mị, Vĩnh Thọ cung trở nên nhu thuận như thế từ bao giờ?

Đương nhiên, biết rõ Tĩnh phi tới là có mục đích, thế nhưng Tĩnh phi trưng ra một bộ dáng dịu dàng chân thành thế kia, nhất thời có phần khó phán đoán.

Thái hậu khẽ ho một tiếng, lại cười nói, "Tĩnh phi biết sai, biết sai ắt có thể sửa, nên thưởng. Ngươi muốn ai gia thưởng thứ gì?"

Ai ngờ Tĩnh phi lại tái mặt, tự trách, "Thái hậu, thần thiếp bỏ lỡ bao năm, chưa từng tận hiếu, phải đáng trách phạt mới phải. Hôm nay quay đầu được Thái hậu người tha thứ đã là một phần thưởng quý nhất, người còn muốn thưởng thêm, thần thiếp tuyệt đối không dám nhận."

Ngôn từ chân thành, lời lẽ chính nghĩa, nhưng lại khiến cho Thái hậu có chút khó chịu, "Được, vậy không thưởng." Dường như lão nhân gia cũng khó lòng mà chịu được một màn diễn trò này của nàng rồi.

Khi Thái Uyển Vân đỡ Hoàng hậu lúc này mặt trắng nhợt không còn một giọt máu đi ra, nhìn cảnh tượng trước mắt không thể không mộng mị. Hoàng hậu nhìn bộ dáng áy náy tự trách của Tĩnh phi, cũng nhất thời không rõ rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì.

Mà Tĩnh phi cũng chỉ đứng dậy, hành lễ với Hoàng hậu, không hỏi gì thêm.

Thái hậu thấy Hoàng hậu đi ra, đưa mắt nhìn, rồi lại thuận mắt liếc về phía Tĩnh phi, lúc này đột nhiên cảm thấy Hoàng hậu vẫn là thuận mắt hơn nhiều lắm. Bộ dáng yếu ớt khiến người ta thương cảm, lại nghĩ, để cho Mạnh Cổ Thanh ngồi ở Hậu vị, những năm vừa qua không biết hậu cũng đã dậy sóng đến mức nào rồi.

Nghĩ thế, Thái hậu lại cảm thấy đôi chút với vị đương kim Hoàng hậu này, tức giận cũng bay biến mấy phần. Thái hậu cảm thấy, vẫn là nên nâng đỡ Hoàng hậu thì hơn, cũng nên giữ cho Mạnh Cổ Thanh cách xa Hoàng hậu một chút, tránh cho nàng 'lăn vào vết xe đổ'.

Hoàng hậu đi tới hành lễ, nhìn mới thấy, ngay cả dáng điệu thần sắc lúc hành lễ cũng khiến Thái hậu cảm thấy hài lòng thư thái. Tĩnh phi, thực ra cũng là đang vô cùng an phận, ngồi bên ấy không nói một lời, ánh mắt chưa từng liếc về phía Hoàng hậu, từ đầu đến cuối vẫn là hướng về phía lão nhân gia, nhìn vào quả đúng là – muôn phần nhung nhớ.

Thái hậu bị nàng chăm chăm chú chú mà nhìn, đến mức cảm thấy mất tự nhiên. Ánh mắt kia chẳng khiến cho Thái hậu cảm nhận được sự nhung nhớ, chỉ cảm thấy khó chịu không thoải mái mà thôi. Lại nói với Hoàng hậu, "Thân thể của Hoàng hậu đã thế này rồi, chú tâm tĩnh dưỡng bồi bổ thôi. Án Giáng Tuyết hiên, Tô Ma sẽ tra rõ ràng."

Hoàng hậu lại chết đứng, vừa muốn mở miệng phản bác, bỗng nhiên Tĩnh phi đã lên tiếng cướp lời, "Án Giáng Tuyết hiên? Án gì vậy?" Nàng còn chớp mắt mấy cái, tựa như vừa ngộ ra, "À, chẳng phải là án mạng hai cung nữ kia sao? Chỉ có hai mạng nô tài cũng phải phiền tới Tô Ma... Tô Ma đại cô cô?" Đây là lần đầu tiên nàng gọi Tô Ma Lạt Cô như vậy, gọi xong chính bản thân mình cũng thấy khó chấp nhận. Lại tiếp tục nói, bộ dáng chân thành, "Chuyện vặt như vậy sao có thể để cho Thái hậu người hao tâm tổn trí được! Chúng thần thiếp thân là vãn bối, còn đang rảnh rang ngồi đây, sao có thể chịu được cơ chứ. Hậu cung nhiều người như vậy đâu hết cả rồi? Hoàng hậu nếu như không có sức lo, vậy vẫn nên là tìm lấy một người có khả năng thì hơn, làm phiền tới Tô Ma đại cô cô như vậy chẳng phải là biến chuyện nhỏ thành trò cười, người ngoài nhìn vào dù là không nói Hoàng hậu nương nương không biết tận hiếu, chỉ sợ cũng sẽ trách chúng thần thiếp không biết san sẻ chuyện lục cung với Chủ tử nương nương đấy. Thái hậu quan tâm như vậy, sao chúng thần thiếp có thể để Thái hậu người mệt nhọc cho được."

Lời này nói ra hết, sắc mặt Thái hậu liền biến. Mạnh Cổ Thanh đến đây chính là vì chuyện này.

Chợt lại nghe Mạnh Cổ Thanh nói tiếp, nở nụ cười, "Thái hậu, chi bằng chuyện vặt này giao cho thần thiếp xử lý đi, coi như cũng là một cơ hội để thần thiếp tận hiếu với Thái hậu."

Thái hậu đặt chén trà xuống bàn, chén sứ chạm phải bàn gỗ, vang lên một tiếng, ấy thế mà Mạnh Cổ Thanh vẫn tuyệt nhiên không biến sắc, nụ cười vẫn ở đấy y nguyên, tựa như không hề bị ảnh hưởng. Hoàng hậu đứng đó, không hề lên tiếng, thế nhưng hoảng rồi.

Tĩnh phi lại nói, "Thái hậu, thần thiếp thỉnh mệnh." Nàng cung kính đứng lên hành lễ, nụ cười trên môi nhạt đi, ánh mắt càng thêm cương quyết. Thái hậu giận tới mức nghiến răng, "Mạnh Cổ Thanh!"

Vậy mà gọi cả tên của Tĩnh phi rồi. Từ khi Tĩnh phi bị phế, đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra. Khi ấy nàng bị phế, Thái hậu cũng đã giận tới mức dùng thẳng tên nàng mà mắng, trước đó thì chính là Hoàng đế, mỗi ngày nàng và hắn cãi nhau, hắn cũng sẽ gọi thẳng tên nàng, mà nàng cũng sẽ gọi thẳng tên hắn, cãi qua cãi lại mấy hồi. Tục danh của mỗi người, vốn là dùng để gọi mỗi khi ôn tình thân mật, rốt cuộc vào trong tay Mạnh Cổ Thanh và Hoàng đế lại thành một phương thức để cãi vã căng thẳng. Mà rồi hiện tại Hoàng đế cũng không còn thói quen ấy nữa, hắn và Đổng Ngạc phi sẽ gọi tục danh của nhau, nhưng Đổng Ngạc phi sẽ không cãi vã chọc giận hắn.

Tĩnh phi đứng thẳng người, "Có thần thiếp."

"Ngươi..." Thái hậu giận xung thiên, nhưng rồi lại không biết phản bác thế nào. Thái hậu uống một ngụm trà, lúc này mới đảo mắt mà nói, "Được, cũng tốt, ngươi tra. Ngươi tra, tra phải ra manh mối,  nếu không ai gia sẽ tính toán với ngươi, đích thân ngươi chịu tội."

"Thái hậu an tâm." Ánh mắt Tĩnh phi lúc này lạnh xuống, trên môi vẫn phảng phất nụ cười, "Thần thiếp nhất định sẽ không để Thái hậu thất vọng." Nói xong lại hành lễ, "Thần thiếp lĩnh chỉ cáo lui." Rồi bỗng ngẩng đầu, "Nếu không, chi bằng thần thiếp ở lại với Thái hậu thêm chốc lát?"

"Tĩnh phi có lòng tra án, như thế là tận hiếu với ai gia rồi." Dừng một chút lại nói, "Ai gia tin rằng mắt Tĩnh phi vẫn còn sáng, nhìn trái phải vẫn còn rõ ràng."

"Thần thiếp nhất định không phụ lòng tin của Thái hậu." Tĩnh phi đáp một câu, rồi cũng lui ra. Nàng quay lưng bước đi, thời khắc lướt ngang qua Hoàng hậu, vô cùng kín đáo mà cho Hoàng hậu một ánh mắt.

Hoàng hậu tuyệt đối không ngờ tới án này sẽ về trong tay Tĩnh phi, tảng đá lớn trong lòng coi như cũng đã hạ xuống, dây cung căng lên bây giờ mới nới lỏng đôi chút. Nàng nhìn về phía Thái hậu.

Thái hậu hiển nhiên không có tâm trạng, chỉ nói, "Hoàng hậu cũng lui xuống được rồi." Chợt nghe Tô Ma Lạt Cô ho một tiếng, Thái hậu lại nói thêm, ngữ điệu hòa hoãn bớt, "Về bồi dưỡng thân thể cho tốt, lần sau... lần sau Hoàng đế tới, ngươi nhẫn nại một chút, đừng khiến hắn nổi giận."

Hoàng hậu cúi đầu, không ai nhìn rõ biểu tình trên gương mặt nàng, chỉ nghe nàng nói, "Thần thiếp hiểu rồi."

--- Hết chương 125 ---

Editor lảm nhảm: Vĩnh Thọ cung feat Khôn Ninh cung, pk Từ Ninh cung.

Lại nói chớ chính ra Phúc Lâm với Mạnh Cổ Thanh cũng là một đoạn nhân duyên đẹp, trẻ trâu, mang tên nhau ra cãi cọ suốt ngày, oan gia mắng nhau trên mặt. Chỉ có điều là cuối cùng thành một cuộc hôn nhân thất bại, cũng vì thất bại ấy mà số phận của Bát Nhĩ Tề Cát Đặc Tố Lặc thay đổi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4-2
Chương 5
Chương 6
Chương 7-2
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23-2
Chương 24-2
Chương 25
Chương 26
Chương 27-2
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33-2
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41-2
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51-2
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58-2
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62-2
Chương 63
Chương 64-2
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69-2
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74-2
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78-2
Chương 79
Chương 80
Chương 81-2
Chương 82
Chương 83
Chương 84-2
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102-2
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110-2
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119-2
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125-2
Chương 126-2
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trung Cung Lệnh
Chương 125-2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 125-2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...