Trọng Sinh Chọn Sai Người – Chương 8
Trọng Sinh Chọn Sai Người
13.
Tôi không hiểu thế nào là “mượn đao g.i.ế.c người” cũng không hiểu thế nào là “mượn gió bẻ măng”.
Chỉ là vào một buổi chiều, khi đang tiện tay lướt xem tin tức trên điện thoại, tôi phát hiện ra công ty của mẹ đã phá sản.
Bà ta cũng bị bắt giam.
Ngay sau đó, mấy “giám đốc truyền thông” thường xuyên có mặt trong biệt thự của bà ta cùng lúc bị đưa vào trại.
Nhân viên thi hành pháp luật đã tiết lộ một số tin tức cho các phóng viên.
Bọn họ nói đã nhận được tố cáo liên quan đến các giao dịch tiền bạc, quyền sắc, bọn họ rất coi trọng vụ án này, đã mở cuộc điều tra chuyên sâu, cuối cùng thu thập được đầy đủ chứng cứ.
Qua thêm một thời gian nữa, khi tòa án đưa ra phán quyết, những tội phạm liên quan sẽ bị đưa vào tù.
Trong bản tin, khuôn mặt của những người đàn ông và phụ nữ bị bắt đều bị làm mờ.
Nhưng tôi vẫn có thể nhận ra người đàn ông có vết bớt xấu xí trên người kia chính là Phương Chính Dương.
Mà người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ trong vòng tay ông ta đang hoảng loạn chạy trốn chính là Trần Tư Lý.
Khác với những bản tin vạch trần mặt tối của xã hội, lướt sang trang tiếp theo, bước vào phần tin tức tài chính, tiêu đề chính bên trong nói về giá cổ phiếu của Công Thương Nghiệp Hùng Châu tăng mạnh, bởi vì công ty vừa giành được một dự án đấu thầu lớn, điều này đã làm tăng thêm niềm tin của các cổ đông.
Đóng trang báo lại, dì giúp việc đưa lên cho tôi một món quà.
Đó là món quà sinh nhật hai mươi mốt tuổi mà chú Hoa Hùng Châu tặng cho tôi.
Một chiếc mặt dây chuyền bằng ngọc Dương Chi sáng lấp lánh.
Ông ấy không nói gì, cũng chẳng để lại bất kỳ lời nhắn nào.
Nhưng tôi biết rõ món quà quý giá này dành cho mình là vì lý do gì.
Tôi đóng cái hộp lại, nhét nó vào trong tủ quần áo.
Giống như những món trang sức sáng lấp lánh khác, nó rất đẹp, nhưng giờ đây đã không còn là thứ tôi mong muốn nữa.
Mỗi một món đồ đẹp đẽ đều phải trả giá.
Trước khi có thể tự dùng sự lao động, tài năng và cố gắng của mình để đổi lấy những món đồ kia, tôi vẫn chưa đủ tư cách để đeo chúng.
14.
Lại hơn nửa năm trôi qua, vụ án gây chấn động toàn quốc đã được tuyên án.
Hai kẻ chủ mưu buôn bán người dưới vị thành niên là Hứa Bình và Trần Tư Lý bị xử phạt rất nặng.
Vào một buổi chiều, tôi nhận được điện thoại từ trại giam, bọn họ nói rằng em gái muốn gặp tôi.
Ở chỗ bảo vệ bên ngoài trại giam, tôi gặp bố.
Tôi nghĩ ông ấy đến để thăm em gái.
Không ngờ, ông ấy là đến giao đồ ăn ở gần đó.
Nhìn thấy tôi, ông ấy tỏ vẻ xấu hổ tiến lại gần, nói: “Tư Dung, con có thể nói vài lời tốt đẹp trước mặt ông nội được không? Máu mủ ruột thịt mà, con nỡ lòng nào nhìn thấy bố phải khổ như thế này sao?”
Hứa Chi Trần muốn đẩy ông ấy ra nhưng tôi đã ngăn lại.
Tôi bình tĩnh nhìn người đàn ông già nua mệt mỏi này, nói: “Đáng đời ông.”
Trước đây, ông nội đã từng đặt nhiều kỳ vọng vào ông ấy, tận tay dạy dỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Nhưng ông ấy lại sa vào rượu chè cờ bạc, làm tiêu tan gia sản.
Còn nhớ hồi nhỏ có một ngày, khi tôi tan học về nhà, cửa phòng ngủ của ông ấy không đóng, bên trong có những người đàn ông và phụ nữ cơ thể trần truồng ngồi đó.
Không biết là do sử dụng ma túy hay uống rượu, một người đàn ông trần truồng muốn đưa tay kéo tôi vào trong.
Còn bố tôi đứng ngay bên cạnh, nhìn thấy thì chỉ biết cười ha hả mà không can ngăn gì cả.
Năm đó, tôi chỉ mới bảy tuổi.
Nếu không nhờ có dì bảo mẫu cứu giúp, tôi cũng không biết mình sẽ gặp phải chuyện gì.
Giờ phút này, nhìn thấy dáng vẻ hèn mọn của bố.
Tôi không còn tìm thấy chút vẻ phong độ hào hoa nào của ông ấy ngày xưa nữa.
Có lẽ đây chính là sự công bằng của số phận.
Ông ấy tự cho mình là con cưng của trời, số phận sẽ đẩy ông đến vị trí mà ông đáng được nhận.
Bố vẫn còn gào thét điều gì đó ở phía sau, nhưng tôi không thèm để ý nữa.
Tôi chỉ bước đi thật nhanh về phía trước, bỏ lại những ác mộng thời thơ ấu lại sau lưng.
15.
Trong phòng gặp mặt tại nhà tù, sau tấm kính, Trần Tư Lý mặc áo ngắn màu cam, đeo còng tay.
Nhưng khi nhìn thấy tôi, cô ta cực kỳ kích động, cố gắng muốn lao về phía trước, suýt chút nữa ngã nhào xuống.
Tôi nhìn cô ta, nói: “Bình tĩnh lại đi, em gái.”
Trần Tư Lý nói: “Nghe nói chị đã tốt nghiệp từ Học viện Kinh tế rồi?”
Tôi gật đầu.
Cô ta lại nói: “Chị đã vào làm ở tập đoàn của ông nội, vị trí giám đốc điều hành?”
Tôi chỉnh lại lời cô ta: “Chỉ là thực tập sinh thôi, có được ở lại hay không còn phải xem năng lực.”
Cô ta tiếp tục: “Nghe nói ông nội thương chị đi làm đường xa, đã mua cho chị một căn nhà ở trung tâm thành phố rồi phải không?”
Tôi nói: “Chị phải trả tiền thuê nhà cho ông nội.”
Nhưng cô ta giống như không nghe thấy, chỉ chìm đắm trong thế giới của mình.
“Vì sao? Vì sao! Đây lẽ ra phải là cuộc sống của tôi!”
“Nếu tôi chọn bố, tất cả những thứ này đều thuộc về tôi, đi học ở ngôi trường danh giá, biệt thự, người thừa kế tập đoàn, tất cả đều là của tôi!”
“Trần Tư Dung, chị đã phá hủy mọi thứ của tôi!”
Tôi đầy thương hại nhìn cô ta: “Em thật sự chưa từng lựa chọn bố sao?”
Trần Tư Lý tỉnh táo lại từ trong cơn điên cuồng, sau một lúc, cô ta run rẩy chỉ tay về phía tôi: “Chị cũng trọng sinh sao?”
Tôi không trả lời, chỉ nói: “Cả hai lần, chị đều muốn cứu em.”
Ở kiếp trước, khi bố phá sản, Trần Tư Lý tới tìm tôi, muốn tôi đưa cô ta đến biệt thự lớn của mẹ.
Tôi từ chối, vì không muốn cô ta phải chịu đựng tra tấn giống như mình.
Nhưng cô ta lại căm hận tôi, hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t tôi.
--------------------------------------------------













