Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Chọn Sai Người – Chương 3

Trọng Sinh Chọn Sai Người

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

5.

Mặc dù bố đã gọi điện thoại thông báo trước với ông nội rằng tôi muốn đến thăm ông, nhưng khi gặp mặt trong phòng đọc sách, ánh mắt ông nội nhìn tôi vẫn vô cùng lạnh lùng.

Sau khi tôi lễ phép chào hỏi, ông nội cũng không có ý định đáp lại.

Tôi không lấy làm phiền lòng, tìm một góc khuất ngồi xuống.

Những năm tháng sống cùng mẹ, tôi đã chịu đựng nỗi nhục nhã còn nặng nề gấp trăm ngàn lần so với điều này.

Chuyện này chẳng đáng gì cả.

Trong phòng đọc sách, ông nội đang kiểm tra bài vở của Hứa Chi Trần.

Hứa Chi Trần năm nay mười bảy tuổi, học hành xuất sắc, được coi là một thiếu niên thiên tài, rất có tiềm năng với tài chính và kinh tế.

Ông nội là người gây dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng, nhưng tiếc rằng mấy người con của ông đều là hạng người tầm thường.

Vì vậy, ông rất quý trọng đứa cháu ngoại vừa chăm chỉ vừa có chí hướng này, thường xuyên gọi Hứa Chi Trần đến để giảng giải những thương vụ kinh doanh nổi tiếng trong và ngoài nước.

Những câu hỏi ông nội đặt ra đều rất khó.

Mấy câu hỏi đầu, Hứa Chi Trần có thể trả lời được.

Nhưng đến câu hỏi hiện tại, Hứa Chi Trần bắt đầu lúng túng suy nghĩ rất lâu.

Ông nội cũng không sốt ruột, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của anh ấy.

Tôi rụt rè giơ tay lên: “Ông ơi, cháu có thể nói thử ý kiến của mình không ạ?”

Ông nội liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt đầy nghi ngờ:

“Cháu sao? Đến cấp hai còn chưa học xong, cháu biết gì mà nói?”

“Nếu không ngồi yên được thì ra ngoài, đừng có giở mấy trò khôn vặt ở đây.”

Tôi vẫn không tức giận, mỉm cười nói: “Nếu câu trả lời của cháu không thể khiến ông hài lòng, cháu sẽ ra ngoài phạt đứng, có được không ạ?”

Ông nội hừ một tiếng.

Hứa Chi Trần lại nói: “Ông ngoại, hay là cứ để em gái trả lời thử đi ạ.”

Ông nội không nói gì, coi như là ngầm đồng ý.

Tôi cảm kích mỉm cười với Hứa Chi Trần, sau đó bắt đầu trả lời:

“Nhóm doanh nhân này có nguồn vốn khởi nghiệp ban đầu không hợp pháp. Những năm đầu, bọn họ thông qua hình thức giống như trung gian môi giới, giúp đỡ các doanh nghiệp nước ngoài mở rộng thị trường nội địa, dựa vào chênh lệch thông tin để thu được một khoản lợi nhuận kếch xù.”

Ông nội kinh ngạc liếc nhìn tôi một cái, tiếp tục đặt câu hỏi: “Vậy cháu nói thử, lợi thế tự nhiên của bọn họ là gì? Và vấn đề của bọn họ ở đâu?”

Tôi suy nghĩ một lát, trả lời: “Lợi thế của bọn họ là xây dựng được mối quan hệ mật thiết với các doanh nghiệp nước ngoài từ rất sớm, đồng thời thích nghi với thị trường tương đối nhanh chóng. Nhưng thành tại Tiêu Hà, bại cũng tại Tiêu Hà, vấn đề của bọn họ là quá phụ thuộc vào lợi thế tiên phong của các công ty nước ngoài, không hình thành được năng lực cạnh tranh của riêng mình. Do đó, khi thị trường dần tiến tới sự chuẩn hóa, lợi thế cạnh tranh của họ cũng biến mất.”

Ông nội yên lặng nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, biểu cảm có chút phức tạp.

Nghi ngờ có, dò xét có.

Duy chỉ không còn vẻ khinh thường.

Một lúc lâu sau, ông hỏi: “Cháu chỉ mới mười bốn tuổi, mấy thứ này là nghe từ đâu ra?”

Tôi đáp: “Thư viện thành phố có rất nhiều sách, cháu rất thích đọc sách ạ.”

Thực ra không phải vậy.

Trong số khách hàng mà mẹ tiếp đãi có một bộ phận lớn chính là những người hưởng lợi từ vai trò môi giới của các công ty nước ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Bọn họ lợi dụng kẽ hở, dùng mối quan hệ thân thiết và chênh lệch thông tin để làm giàu nhưng lại tự nhận tất cả thành công là từ bản lĩnh và năng lực của mình.

Rồi vào một buổi chiều say xỉn, ôm chặt cô gái trẻ trong lòng, bọn họ không kìm được mà khoe khoang về những thành công trong quá khứ của mình.

Nghĩ đến những chuyện này, tôi nhắm chặt mắt lại.

Khi mở mắt ra lần nữa, trước mặt tôi vẫn là phòng đọc sách cổ kính, trang nghiêm của ông nội chứ không phải là căn phòng ngủ tối tăm, mờ ám với ánh đèn hồng.

Bốp bốp bốp.

Là tiếng Hứa Chi Trần nhẹ nhàng vỗ tay.

Anh ấy nói: “Tư Dung chỉ mới mười bốn tuổi nhưng khả năng đọc hiểu và tư duy rất tốt, đáng được công nhận.”

Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt chân thành và ấm áp: “Anh tự thấy bản thân không bằng.”

Tôi vội vàng lắc đầu: “Chỉ là may mắn thôi ạ. Những khái niệm tài chính và kinh tế mà anh vừa nói em đều không biết, em vẫn còn rất nhiều điều cần phải học hỏi.”

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Hứa Chi Trần hỏi tôi: “Tư Dung, em có muốn học cùng anh không?”

6.

Dưới lời đề nghị của Hứa Chi Trần, ông nội cho phép tôi được nghe giảng cùng.

Tuy nhiên, ông vẫn luôn nghi ngờ tôi.

Ông nội nghi ngờ đây là một cách thức đi đường vòng nào đó, mục đích vẫn là muốn lừa tiền từ trong tay ông.

Vì vậy, ông nội yêu cầu Hứa Chi Trần định kỳ báo cáo tình hình của tôi.

Thật ra, không cần Hứa Chi Trần giám sát, cũng không cần ai phải ép buộc.

Mỗi ngày, tôi đều theo đúng lịch trình lên lớp, tan học. Đến cuối tuần, tôi hoặc là tập đàn, hoặc là vùi đầu trong thư viện.

Đây chính là cuộc sống mà trước đây tôi khao khát nhưng không thể có được.

Làm sao tôi có thể không trân trọng được chứ?

Mấy tháng trôi qua.

Trong phòng đọc sách của ông nội, tôi không còn là người chỉ luôn luôn ngồi không lắng nghe.

Thường thì trước một câu hỏi nào đó mà ông nội đưa ra, tôi và Hứa Chi Trần sẽ tranh luận đến đỏ mặt tía tai.

Cho tới khi ông phải lên tiếng ngăn lại.

Không biết từ khi nào, ánh mắt đầy cảnh giác khi ông nội nhìn tôi đã biến mất.

Hứa Chi Trần cũng thôi không còn báo cáo tình hình của tôi cho ông nữa.

Bởi vì anh ấy phàn nàn rằng việc tập trung quá nhiều vào tôi khiến anh ấy lãng phí rất nhiều thời gian, khiến trong một bài kiểm tra nhỏ, anh ấy đã thua tôi.

Trước lời phàn nàn đó, ông nội chỉ cười lớn.

Tôi giả vờ không hay biết gì, chỉ lặng lẽ tiếp tục làm bài tập của mình.

Ở trường học, sự chăm chỉ học hành của tôi cũng mang lại thành quả xứng đáng.

Trong một cuộc thi toán học, tôi giành được giải nhất.

Cô giáo nói sẽ nêu tên khen thưởng tôi trong buổi họp phụ huynh.

Chỉ là, bố tôi vẫn không đáng tin cậy giống hệt trước đây.

Ông ấy hứa sẽ đến tham gia họp phụ huynh, nhưng khi còn cách nửa tiếng nữa là bắt đầu, ông ấy lại nói với tôi không thể đến được.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng Sinh Chọn Sai Người
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...