Trọng Sinh Chi Thú Hồn – Chương 42
Trọng Sinh Chi Thú Hồn
Lô Tạp cưỡng chế khiếp sợ trong lòng, ngồi xuống bên cạnh Ngải Địch, tuy
anh không hiểu vừa nãy đã phát sinh chuyện gì, bất quá chỉ cần hai vị tổ tông Ngải Địch cùng Tư Lôi Tạp không đánh nhau thì có chuyện khó hiểu
cũng không sao.
Quần chúng vây xem cũng ôm ý tưởng giống như Lô
Tạp, nên tất cả mọi người đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm trầm mặc không
lên tiếng, chỉ dùng khóe mắt lặng lẽ liếc nhìn về phía Ngải Địch cùng Tư Lôi Tạp, bình tĩnh xem tình thế phát triển.
La Tố cũng bảo trì
trầm mặc, nếu Ngải Địch đã đồng ý để Tư Lôi Tạp ngồi bên cạnh cậu, như
vậy cậu cũng không có quyền gì đuổi người ta đi, dù sao Tư Lôi Tạp cũng
là mua vé vào, tuy không biết vì sao người này muốn ngồi cậu, bất quá
chỉ là cùng xem trận đấu mà thôi, cậu không cần nghĩ nhiều, huống chi
chuyện đáng quan tâm nhất bây giờ là trận đấu có thể phát sinh chuyện gì tới mức gây ra thương tổn.
Mọi người đều nghĩ mọi chuyện đã ổn
thì Khảm Tư đột nhiên đứng bật dậy, hướng về phía Tư Lôi Tạp chúi chào,
lớn giọng nói: “Tiền bối! Làm ơn đấu một trận với tôi!”
Milan, Lô Tạp cùng nhóm quần chúng vây xem không thể tin nổi mà trợn mắt, Milan
kéo nhẹ quần áo Khảm Tư, nhỏ giọng nói: “Khảm Tư lão đại, anh điên à?”
“Không phải! Tôi chỉ muốn biết thực lực của mình rốt cuộc đạt tới trình độ
nào! Thỉnh Tư Lôi Tạp tiền bối chỉ giáo một chút!” Khảm Tư tuy có diện
mạo hung hãn, nhưng kỳ thực thái độ làm người rất có lễ, bởi vì nói xong anh còn hướng Tư Lôi Tạp cúi đầu thật thấp.
Lô Tạp nhìn ánh mắt
vô cùng kiên định của Khảm Tư, anh cảm thấy mình quả thực sắp khóc tới
nơi rồi, anh bị ma xui quỷ ám gì mà lại mua chỗ ngồi này a? Quả nhiên
báo ứng vì muốn xem bái quái của người máy Ngải Địch sao?
Tuy
biểu tình Tư Lôi Tạp vẫn trầm mặc, nhưng Lô Tạp vẫn sợ đối phương tức
giận, vì thế anh giành nói trước: “Aha cáp, cậu tên gì?”
“Tiền bối cứ gọi tôi là Khảm Tư.”
“Cái kia….. Khảm Tư đồng học, cậu có tâm học hỏi là chuyện tốt, bất quá……”
Lô Tạp đang lo lắng xem chọn lựa từ ngữ thế nào, khóe mắt vừa lúc nhìn
qua bên Ngải Địch cùng Tư Lôi Tạp.
Ngải Địch không chút biến sắc
nhìn về phía sân đấu, cứ như hoàn toàn không chú ý tới chuyện vừa xảy
ra, Tư Lôi Tạp trầm mặc nhìn về phía người ngồi cạnh, cũng chính là đứa
em Ngải Tố của Ngải Địch, ánh mắt này…. sao anh có cảm giác giống một
con trung khuyển đang trưng cầu ý kiến của chủ nhân quá vậy trời? Ảo
giác à? Thực là ảo giác à?
Không, mấu chốt là vì cái gì anh đang
liều mình giúp hai người hòa giải, mà hai vị này lại nhàn nhã như không
có việc gì thế kia? Chẳng lẽ anh thực sự có khuynh hướng chịu ngược sao? Lô Tạp cảm thấy hôm nay quả thực anh sắp giảm mất 10 năm tuổi thọ rồi,
rốt cuộc anh bị gì mà lại cố kéo hai vị này tới xem trận đấu a? Thật là
nếu biết thì đừng làm a……
La Tố ít nhiều cũng chú ý tầm mắt của
Tư Lôi Tạp đang nhìn mình, bất quá cậu không nghĩ nhiều như Lô Tạp, Khảm Tư nói sao cũng là bằng hữu của cậu, vì thế lúc này Tư Lôi Tạp nhìn cậu cũng rất bình thường, phỏng chừng là muốn cậu hỗ trợ giải quyết vấn đề.
“Trận đấu sắp bắt đầu rồi, không bằng xem trước rồi thảo luận chuyện này sau được không?” La Tố đề nghị nói.
“Hảo.” Tư Lôi Tạp không chút do dự lập tức đồng ý, sau đó đôi bụi mâu mới chịu dời khỏi người La Tố, chậm rãi chuyển qua hướng sân đấu.
“Thật
xin lỗi, tôi quá nôn nóng.” Khảm Tư cũng một lần nữa ngồi lại vị trí của mình, ngượng ngùng dùng bàn tay to xoa xoa đầu, thoạt nhìn rất áy nát,
trận đấu của anh em đã sắp bắt đầu mà anh còn gây chuyện, là lão đại của Khuê Đế, anh thực không xứng đáng!
Khảm Tư cùng Milan không cảm
thấy kỳ quái vì biểu hiện của Tư Lôi Tạp lúc nãy, chỉ có Lô Tạp cảm thấy kinh hãi, bình thường anh nói chuyện phiếm với Tư Lôi Tạp, mười câu thì hết 9 câu đối phương dùng im lặng làm câu trả lời! Mặc kệ nói sao thì
vừa nãy Tư Lôi Tạp không trầm mặc đã có thể xem là kỳ tích! Thần kỳ nhất là người này cư nhiên còn trả lời nhanh như vậy! Hơn nữa cái từ ‘hảo’
tràn ngập bao dung kia là sao a? Từ khi nào người này nói chuyện dễ nghe như vậy a!
Lô Tạp rốt cục cũng xác định…… hình ảnh trung khuyển
hướng chủ nhân trưng cầu ý kiến khi nãy tuyệt đối không phải ảo giác! Lô Tạp không khỏi liên tưởng tới chuyện Tư Lôi Tạp hỏi anh làm thế nào
theo đuổi một người gần đây, chẳng lẽ em trai của Ngải Địch chính
là……..?
Lô Tạp còn chưa kịp nghĩ nhiều thì trận đấu đã bắt đầu,
tốt xấu gì cũng là trận đấu của đối thủ lớn nhất, vì thế Lô Tạp dẹp suy
nghĩ mới xuất hiện qua một bên, chăm chú quan sát trận đấu.
La Tố cũng tập trung lực chú ý, trừ bỏ lời tiên đoán của Ôn Tư Đặc, cậu vốn
cũng có dự cảm xấu vì thế cậu không dám lơi lỏng, trừ bỏ chú ý trận đấu
trên sân, cậu còn dùng lực tinh thần kết nối với nhóm khế ước thú.
“Các vị học trò, lão sư còn có mọi người đủ loại tầng lớp tới xem trận đấu
hôm nay, mọi người chờ lâu rồi! Tin rằng trận đấu hôm nay thu hút không
ít sự chú ý, đầu tiên để tôi giới thiệu đội đỏ với mọi người, đội Đại
Pháo Kim Cương!” Người chủ trì vừa nói xong, bọn Hải Nhân Tư liền bước
lên lôi đài.
“Từ bên phải nhìn qua, thứ tự lần lượt là khế thú
Hải Nhân Tư, Khuê Đế cùng Phân Địch, đúng vậy! Mọi người không nghe sai, nhóc may mắn Phân Địch chính là thành viên của đội này! Tin tức bọn họ
đánh thắng mỹ nhân ngư đã làm không ít người chấn kinh! Hôm nay liệu bọn họ có thể tiếp tục giành thắng lợi hay không? Chúng ta hãy chờ xem
nào!”
Người chủ trì giới thiệu đội Hải Nhân Tư xong bên dưới khán đài liền vang lên một trận vỗ tay ầm ĩ, đại đa số người ủng hộ nhóm Hải Nhân Tư đều là học trò trong trường, tuy mọi người biết tỷ lệ thắng
không cao, bất quá nó cũng không ảnh hưởng nhiều tới lòng nhiệt tình của họ.
Người chủ trì trận đấu hôm nay hiển nhiên là một người kỳ
cựu, đợi tràng vỗ tay cùng âm thanh náo động giảm dần, anh mới tiếp tục





