Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRỌNG SINH CHI QUÝ PHỤ – Chương 10

TRỌNG SINH CHI QUÝ PHỤ

Tác giả: Tiếu Giai Nhân
Lượt đọc: 402
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Yến Vương nheo mắt nắm lấy tay bà, chẳng mấy để tâm mà đáp: "Công vụ của lão Nhị không đáng ngại, nghỉ một tháng cũng chẳng sao, vừa hay nhân chuyện này để nó để tâm đến Nhị lang hơn, đừng có cái gì cũng quẳng hết cho vợ. Con trẻ lúc nhỏ nếu không dạy dỗ cho tốt, lớn lên muốn uốn nắn lại thì khó lắm. Còn thê t.ử lão Nhị nữa, khoe khoang kinh thành tốt đẹp như thế, là đang hối hận vì gả xa, hay là cũng muốn quay về, oán trách ta không sắp xếp cho chúng nó đi chúc thọ?"

Lòng Lý Trắc phi giật thót một cái, vội vàng nói: "Nó chỉ là thích khoe khoang thôi, không có ý gì khác đâu, người đừng nghĩ nhiều quá."

Yến Vương hừ lạnh một tiếng: "Thích khoe khoang? Lúc đó trong điện chỉ có mỗi thê t.ử lão Tam là chưa từng đến kinh thành, lão Tam đang có mặt ở đó mà nó còn dám bắt nạt thê t.ử người ta, nàng nói xem, ta có nên phạt nó không?"

Lý Trắc phi nghe vậy thì đến nửa chữ phản đối cũng chẳng thốt lên được.

Cơn buồn ngủ kéo đến, Yến Vương đẩy nữ nhân trong lòng xuống, xoay người nằm nghiêng, kéo kéo chăn, lầm bầm nói: "Việc ở trên triều đã đủ nhiều rồi, việc trong nội đình còn bắt bổn vương phải nhọc lòng. Nếu đây không phải là nàng, mà đổi thành kẻ khác, ta đã phạt luôn cả thể rồi."

Nói xong chẳng bao lâu, Yến Vương đã ngủ thiếp đi, nhịp thở trở nên trầm dài đều đặn.

Lý Trắc phi nhìn bóng lưng ông mà nghiến răng kèn kẹt.

Nói đạo lý lớn lao đến vậy, thực chất cũng chỉ là không chịu tha cho gia đình con trai bà. Sớm biết kết quả là thế này, bà việc gì phải ở trong bếp bận rộn cả buổi, hít một thân đầy mùi dầu mỡ cơ chứ?

Đúng là xôi hỏng bỏng không, chẳng vớt vát được chút lợi lộc nào.

Lời tác giả:

Huệ Huệ: Cha chồng à, chẳng phải người ta nói "ăn của người ta thì phải nể mặt người ta" sao?

Yến Vương: Ngươi đang ám chỉ việc ta từng ăn một khoản tiền khổng lồ của nhà họ Ân các ngươi đấy à?

Huệ Huệ: Không dám, không dám, người cứ nghỉ ngơi cho tốt, nhi tức xin lui.

Chuyện nhị phòng chịu phạt, ít nhiều cũng có liên quan đến Ân Huệ. Đây cũng là lần đầu tiên trong cả hai kiếp người, nàng vướng vào một trận sóng gió lớn đến nhường này tại phủ Yến Vương.

Kỷ Tiêm Tiêm tuy đã bị cấm túc, tạm thời không thể ra ngoài, nhưng mẫu thân của Nhị gia là Lý Trắc phi cũng là một người ngang ngược khó dây dưa, đến cả Từ Vương phi mà bà ta còn dám đ.â.m chọc, lại cũng dám tấu hài, bẻ lái ngay trước mặt Yến Vương.

Sau khi Ngụy Sam rời đi, Ân Huệ có chút lo lắng không biết Lý Trắc phi có tìm mình gây phiền phức hay không. Tâm trạng thấp thỏm ấy kéo dài mãi đến chạng vạng tối, khi xác định không còn ai qua lại nữa, nàng mới trút được gánh nặng trong lòng.

Nằm ngủ một mình, Ân Huệ lại ngẫm nghĩ kỹ về chuyện này một phen.

Từ việc Yến Vương trừng phạt nhị phòng đến việc Ngụy Yến cho phép nàng về thăm nhà, rồi đến sự im hơi lặng tiếng bên phía Lý Trắc phi, Ân Huệ đột nhiên hiểu ra một điều. Tuy xuất thân của nàng thấp kém, không bằng những nữ quyến khác trong vương phủ, nhưng hiện tại nàng là tức phụ danh chính ngôn thuận của Yến Vương. Chỉ cần nàng không phạm lỗi, Yến Vương sẽ không phạt nàng, và Lý Trắc phi cũng chẳng dám công khai tìm nàng gây khó dễ. Chỉ cần nàng giữ vững những quy tắc cần giữ, thì những việc không vi phạm quy tắc, nàng hoàn toàn có thể đường đường chính chính mà làm, không nhất thiết việc gì cũng phải nhìn theo Từ Thanh Uyển hay Kỷ Tiêm Tiêm mà học đòi.

Nàng là tức phụ do Yến Vương đứng ra hỏi cưới, chứ không phải nha hoàn mua về, không cần phải lúc nào cũng nhìn sắc mặt người khác mà sống.

Một đạo lý đơn giản như vậy, vì sao suốt mười năm qua nàng lại không nghĩ thông suốt?

Là vì trước khi xuất giá, tổ phụ đã dặn dò quá kỹ khiến nàng tràn đầy sự dè dặt với phủ Yến Vương? Hay vì những lớp tường thành và điện vũ thâm nghiêm của vương phủ mà nàng từng nhìn thấy từ xa thuở nhỏ đã khiến nàng coi vương phủ là trời, còn nàng chỉ là nữ nhi của một gia đình thương nhân bình dân lắm tiền nhiều của? Thậm chí hơn cả thế, là vì gương mặt lạnh như băng của Ngụy Yến, vì chàng là kẻ kiệm lời và chưa từng chủ động chỉ điểm cho nàng?

Nguyên nhân khách quan chắc chắn là có, nhưng mấu chốt vẫn là do nàng ngốc, phạm phải sai lầm mà luôn tự đặt bản thân vào vị trí thấp kém hơn người khác một bậc.

Trong bóng tối, Ân Huệ thở hắt ra một hơi dài. May mắn thay nàng đã nghĩ thông suốt, và thật may mắn vì nàng có được một cơ hội để bắt đầu lại từ đầu.

Đêm nay Ân Huệ ngủ vô cùng ngon giấc. Ngủ ngon nên khi tự nhiên tỉnh dậy vào sáng sớm, trời cũng vừa mới hửng sáng, vừa vặn để ngủ dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - *

"Phu nhân, hôm nay mặc bộ này có được không ạ?"

Lúc Ngân Tiễn đang chải đầu cho Ân Huệ, Kim Tiễn bước tới hỏi, một tay xách một chiếc áo bối t.ử màu xanh liễu, tay kia cầm một chiếc váy trắng bình thường không có gì nổi bật. Thực tế những màu sắc này đều quá nhạt nhòa, thỉnh thoảng mặc thì được, chứ mặc suốt như vậy thì không hề phù hợp với lứa tuổi của Ân Huệ và thân phận tân phụ. Đừng nói hiện tại nàng mới mười sáu tuổi, cho dù mười năm nữa, diện những bộ đồ tố tịnh (đơn giản, màu nhạt) như thế này vẫn còn sớm chán. Chẳng nói đâu xa, cứ nhìn Lý Trắc phi mà xem, chất t.ử cũng có cả rồi mà ngày thường vẫn ăn vận rực rỡ sắc sảo, tại sao nàng cứ luôn phải ăn mặc cho già đi như vậy?

Ân Huệ có nhiều điểm không thích Lý Trắc phi, nhưng lại thầm ngưỡng mộ cách ăn mặc của bà ta. Nàng nghĩ, sau này khi mình già đi cũng phải tiếp tục diện đồ đẹp, thích thế nào thì diện thế nấy.

"Mang mấy bộ trang phục mùa xuân, mùa thu mà ta làm ở nhà trước khi xuất giá ra đây đi, để ta chọn xem." Ân Huệ nói.

Nàng đại hôn vào mùa xuân năm ngoái, trước khi xuất giá nhà đã chuẩn bị cho nàng mỗi mùa trong năm tám bộ y phục, lụa Tô Châu, gấm Thục gì cũng có đủ, màu sắc cũng phối hợp giữa rực rỡ và thanh nhã, phù hợp với mọi hoàn cảnh.

Chỉ là, sau khi gả tới đây, Ân Huệ liên tục bị khí thế của những người như Từ Thanh Uyển, Kỷ Tiêm Tiêm áp chế. Ánh mắt của họ hay ngay cả của đám tiểu nha hoàn trong vương phủ rơi trên người nàng dường như mang theo một sự soi xét, cứ như thể thân phận của nàng không nên mặc đồ phú quý như vậy. Thậm chí đến cả Ngụy Yến cũng đã vài lần nhìn cách ăn mặc của nàng với ánh mắt không rõ ý vị.

Thế là Ân Huệ cất hết những bộ y phục đó đi, may lại vài bộ tố nhạt khác. Thêm vào đó, vì vừa mới kết hôn không lâu đã m.a.n.g t.h.a.i nên những bộ đồ hồi môn ấy nàng hầu như chưa từng mặc qua, tất cả vẫn còn mới tinh.

Khi nàng nhắc đến "đồ cũ", cả Kim Tiễn và Ngân Tiễn đều ngẩn người. Kim Tiễn vốn tính thẳng thắn, nhỏ giọng hỏi: "Chẳng phải phu nhân chê những bộ đó quá sặc sỡ sao?"

Ân Huệ mỉm cười: "Sặc sỡ thì cứ sặc sỡ đi, ta không chê nữa."

Nghe nàng nói vậy, Kim Tiễn lập tức vui vẻ hẳn lên. Nha đầu vừa đi dọn dẹp rương hòm vừa hớn hở nói: "Hồi phu nhân còn là thiếu nữ, họ hàng trong nhà ai nấy đều khen người có tướng phú quý, vẻ đẹp rạng rỡ đài các, phải mặc những màu sắc tươi tắn mới tôn người."

Những lời khen ngợi đó Ân Huệ vẫn còn nhớ rõ. Nàng nhìn đôi bàn tay mình, mười ngón tay trắng ngần thon dài. Lúc nhỏ, họ hàng đều thích xem chỉ tay cho nàng, chẳng biết là hiểu thật hay hiểu giả, nhưng ai cũng cho rằng nàng sinh ra là để hưởng phúc.

Mà đúng là nàng được hưởng phúc thật, chỉ cần nàng đừng lãng phí công sức để lấy lòng Ngụy Yến nữa. Dựa vào số của hồi môn khổng lồ và thân phận Vương phi tương lai, vinh hoa phú quý nàng chẳng thiếu thứ gì, có gì phải lo âu?

Rất nhanh sau đó, Kim Tiễn đã lôi hết mười sáu bộ đồ xuân thu bị niêm phong suốt một năm qua ra ngoài. Vì để trong rương quá lâu nên khó tránh khỏi có vài vết gấp, sáng nay chắc chắn chưa mặc ngay được, nhưng những sắc màu rực rỡ cùng ánh lụa thướt tha luân chuyển dưới ánh sáng khiến Ân Huệ ngỡ như mình được trở về thời chưa xuất giá, mỗi năm đều mong ngóng xuân về hoa nở, mong được diện những bộ váy áo xinh đẹp đi chơi xuân.

"Nhân lúc trời đẹp, hôm nay hãy giặt lại hết một lượt đi." Ân Huệ dặn dò, sau đó đi tới trước tủ quần áo. Giữa một dãy những chiếc áo bối t.ử màu sắc nhạt nhòa, nàng chọn một chiếc màu đỏ hồng lót viền phấn hồng rồi thay vào.

Ngụy Yến không có nhà, bầu không khí trong cả Trừng Tâm Đường đều nhẹ nhõm đi rất nhiều. Ân Huệ bảo v.ú nuôi bế Hành ca nhi ngồi cạnh mình, nàng dùng bữa sáng một cách vui vẻ.

Hành ca nhi còn nhỏ, phần lớn thời gian trong ngày đều là ngủ. Ân Huệ dỗ dành con trai một lát rồi giao thằng bé cho v.ú nuôi. Nàng lấy giỏ kim chỉ ra, ngồi bên cửa sổ lưu ly, bắt đầu thêu đai lưng cho tổ phụ.

Phụ mẫu mất sớm, Ân Huệ được tổ phụ và tổ mẫu nuôi nấng bảo bọc mà lớn lên. Năm nàng mười hai tuổi, tổ mẫu cũng qua đời, tổ phụ trở thành người thương yêu nàng nhất trên đời này.

Thời gian cứ thế từng chút trôi qua, Kim Tiễn đi dạo một vòng bên ngoài rồi trở về, trên tay ôm mấy nhành hoa hồng tỷ muội.

Hai chủ tớ người thì làm kim chỉ, kẻ thì cắt tỉa hoa hồng để cắm vào bình.

"Phu nhân, lúc nãy nô tỳ ra vườn hái hoa, nghe thấy hai đứa tiểu nha hoàn đang ngồi kháo nhau, nói là tối qua Lý Trắc phi xách theo hộp thức ăn đến Cần Chính Điện, đêm qua cũng ở lại đó luôn. Người bảo xem, liệu qua vài ngày nữa Vương gia có giải lệnh cấm túc cho Nhị gia và mọi người không?"

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRỌNG SINH CHI QUÝ PHỤ
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...