Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích – Chương 243

Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Tác giả: Diệp Ức Lạc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mộ Đình Hiên đi vào sơn động, Kỳ Thiếu Vinh ngẩng đầu lên, nhìn Mộ Đình Hiên, hỏi: "Làm sao vậy? Sắc mặt của ngươi không tốt lắm."

"Có người tìm tới." Mộ Đình Hiên nói.

Kỳ Thiếu Vinh ngẩng đầu, ánh mắt lạnh băng, "Ai tìm tới?"

"Người của bộ lạc Phi Hổ, bọn họ hình như đang tìm du y."

Kỳ Thiếu Vinh cúi đầu: "Quả nhiên là vẫn sinh ra nghi ngờ!" Fred trở thành dũng sĩ đồ đằng nhị tinh làm người của bộ lạc Phi Hổ đứng ngồi không yên.

Mộ Đình Hiên nhìn Kỳ Thiếu Vinh, nói: "Thiếu gia, ta nghĩ nơi này đã không thể ở thêm."

Kỳ Thiếu Vinh cười cười: "Không cần lo lắng, tình huống có lẽ không xấu như vậy, hiện tại bộ dáng của ta rất giống người thần huyết tộc a, bị tìm ra cũng không có vấn đề gì."

Người thần huyết tộc bởi vì hàng năm hấp thu máu dã thú tăng trưởng thực lực, trên người mang theo một cỗ huyết khí nồng đậm, thời điểm đám người Kỳ Thiếu Vinh vừa tới, hơi thở trên người quá sạch sẽ, ăn mặc lại quái dị, cho nên khiến cho Tân Đa Lôi vừa nhìn thấy liền nhận ra ngay, sau khi tu luyện công pháp của thần huyết tộc, trên người đám Kỳ Thiếu Vinh cũng mang theo loại hơi thở của thế giới này.

"Nếu hỏi tới, liền nói Trang Hạo lừa ta là học đồ hiến tế, cùng trộm trốn đi, cho nên chúng ta lưu lạc tới nơi này." Kỳ Thiếu Vinh nói.

Cái đại phương này hiến tế cho dù là nam hay nữ đều không thể kết đôi, hiến tế một khi có đôi chính là đại nghịch bất đạo, đương nhiên, cho dù có đại nghịch bất đạo đến đâu thì cũng không tới phiên người ngoại tộc quản.

"Ta cùng A Phàm thì thế nào?" Mộ Đình Hiên hỏi.

"Cứ nói là, người của bộ lạc các ngươi muốn ngươi cùng A Phàm gả chồng, các ngươi không muốn gả, cho nên tư bôn."

Mộ Đình Hiên cười khan: "Nói như vậy là qua cửa được sao? Nơi này rất lưu hành tráng nam a! Tân Đa Lôi còn vẫn luôn cười nhạo Trang Hạo gầy yếu."

Kỳ Thiếu Vinh nhún vai: "Có thể qua cửa đi, khẩu vị của ta đặc thù!"

Mộ Đình Hiên: "......"

Lúc chạng vạng, đám người Fred khiêng một đầu Ngao Long trở về sơn động.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn mấy người, vỗ vỗ tay: "Các ngươi rất có năng lực a! Lớn như vậy cũng khiêng về được."

"Dịch thiếu làm Ngao Long hôn mê, không tốn sức lực gì." Tân Đa Lôi nói. Tân Đa Lôi nguyên bản cảm thấy thủ đoạn của Dịch Phàm có hơi xấu, nhưng nghĩ tới đơn giản như vậy liền bắt được một đầu Ngao Long, Tân Đa Lôi liền cảm thấy Dịch Phàm thật cơ trí.

"Người của bộ lạc đã tới." Kỳ Thiếu Vinh nói.

Đám người Fred đồng loạt nhìn về phía Kỳ Thiếu Vinh, Kỳ Thiếu Vinh nhún vai: "Trước khi bọn họ tới ta cùng Đình Hiên liền trốn đi, bọn họ không phát hiện ra chúng ta."

Fred gật đầu: "Vậy là tốt rồi."

......

Không tìm được Kỳ Thiếu Vinh, đám người Tân Nhai qua loa trở về bộ lạc.

Jesse nhíu mày lại: "Sao lại không có ai? Rõ ràng có dấu hiệu người hoạt động."

Tân Nhai nghĩ nghĩ nói: "Có lẽ là đối phương không muốn thấy chúng ta đi."

Jesse tràn đầy khó hiểu: "Vì sao?" Chẳng lẽ có thứ gì Fred có thể cho vị du y kia mà bộ lạc không cho được sao?

Tân Nhai hít sâu một hơi: "Mùa đông sắp tới rồi, ta nghĩ chúng ta không thể lại lãng phí thời gian ở trên chuyện dư thừa nữa, đem hết toàn bộ tinh lực tập trung chuẩn bị vật tư cho mùa đông đi."

Jesse gật đầu, trong lòng lại vẫn có vài phần không cam.

Tựa hồ là trong một đêm, mùa đông liền đến.

Kỳ Thiếu Vinh co rúm thân thể, trốn bên trong sơn động, Trang Hạo gắt gao ôm chặt lấy Kỳ Thiếu Vinh.

Kỳ Thiếu Vinh rầu rĩ than thở: "Cái nơi quái quỷ này, vì sao lại lạnh như vậy!"

"Nơi này vốn dĩ không có lạnh như vậy! Bây giờ còn chưa vào sâu trong mùa đông, chờ mấy ngày nữa có khi còn lạnh hơn." Tân Đa Lôi nói.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Tân Đa Lôi, thật sự muốn khâu cái miệng của Tân Đa Lôi lại.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Trang Hạo, hỏi: "Ngươi lạnh không?"

Trang Hạo cười cười: "Không lạnh."

Kỳ Thiếu Vinh tràn đầy ghét bỏ nhìn Trang Hạo: "Ngươi là heo biến thành sao? Không có cảm giác sao? Lạnh như vậy còn không cảm thấy lạnh."

"Ta nóng mới có thể giúp ngươi ấm áp a!" Trang Hạo cười nói.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Trang Hạo một cái, bĩu môi thầm nghĩ: Tiểu tử Trang Hạo chết tiệt này đùa giỡn hắn!

Kỳ Thiếu Vinh cọ cọ ở trong lòng Trang Hạo, nói: "Nói thật, trên người của ngươi rất ấm áp!"

"Có thể là bởi vì ta huyết khí vượng đi, ngươi ngày thường kén ăn, không thích uống máu dã thú, hiện tại cũng chỉ có thể như vậy."

......

Sáng sớm.

Mộ Đình Hiên nấu canh thịt, đi qua chỗ Dịch Phàm hỏi: "Thiếu gia cùng Trang đại thiếu đâu?"

Dịch Phàm cười cười: "Không biết, còn đang làm vận động hai người đi."

Mộ Đình Hiên: "......"

"Trời lạnh như vậy rất thích hợp làm vận động hai người."

Mộ Đình Hiên: "......"

Dịch Phàm đi đến cửa sơn động, nhìn ra bên ngoài, nghiêng đầu nói: "Tuyết rơi a!"

Mộ Đình Hiên gật đầu: "Đúng vậy!"

Tân Đa Lôi nhìn tuyết ngoài cửa sơn động, lo lắng nói: "Năm nay tuyết rơi có hơi sớm, may mắn chúng ta sớm đã chuẩn bị tốt vật tư."

Kỳ Thiếu Vinh bọc mình thành cái bánh chưng, chậm rì rì đi ra, "Tuyết rơi rồi! Thật lạnh quá! Một ngày lạnh hơn một ngày, sớm biết cái nơi quỷ quái này lạnh như vậy, ta đã không tới."

"May là ngươi tới rồi." Tân Đa Lôi cảm thán.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Tân Đa Lôi một cái, không nói gì.

Tân Đa Lôi cúi đầu, ánh mắt lóe lóe, nếu Kỳ Thiếu Vinh không xuất hiện, ca ca hắn có lẽ đã sống sờ sờ bệnh chết, chính hắn có lẽ cũng không sống nổi đi.

Trang Hạo đi về phía cửa sơn động, Kỳ Thiếu Vinh kéo tay Trang Hạo lại: "Ngươi đi làm gì?"

"Ra ngoài đắp người tuyết."

Kỳ Thiếu Vinh khó hiểu nhìn Trang Hạo: "Lạnh như vậy ngươi ra ngoài đắp người tuyết......"

Trang Hạo gật đầu, mặt mày hớn hở: "Đúng vậy! Thiếu Vinh, ngươi có biết không, điều kiện ác liệt cực độ có thể rèn luyện thân thể của một người, tu giả sinh tồn ở nơi cực lạnh thực lực chỉnh thể sẽ mạnh hơn người tu luyện ở nơi có độ ấm ôn hòa hơn một ít."

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Trang Hạo, thầm nghĩ: Mấy lời Trang Hạo nói kia hắn không rõ ràng lắm, nhưng kiếp trước người bị đông chết thật ra lại khá nhiều.

Mộ Đình Hiên đi tới bên người Kỳ Thiếu Vinh, nói: "Trang đại thiếu thật sự là nhàn nhạ thoải mái a!"

Kỳ Thiếu Vinh cười cười: "Tiểu tử kia chính là thuần túy tìm ngược!"

Mộ Đình Hiên: "......"

"Thiếu gia, Trang đại thiếu đắp một hắn, một ngươi." Mộ Đình Hiên nói.

Kỳ Thiếu Vinh bĩu môi: "Trước kia không nhận ra hắn thích cái đồ chơi này như vậy!"

Fred đi ra, lắc lắc tay chân, nói: "Ta ra ngoài một chuyến."

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Fred: "Tuyết rơi, ngươi còn muốn ra ngoài sao?"

Fred gật đầu: "Đây chỉ là tuyết đầu mùa, ra ngoài không có vấn đề gì, chờ qua thêm một đoạn thời gian nữa liền không thể ra."

Trang Hạo đã xây xong một đôi người tuyết, nghe vậy lên tiếng: "Ta cũng đi."

Fred nhìn về phía Kỳ Thiếu Vinh, Kỳ Thiếu Vinh trợn trắng mắt, nói: "Được rồi, đi đi, về sớm một chút."

......

Fred cùng Trang Hạo đi tới mặt trời lặn mới trở về, hơn nữa, hai người còn mang theo một người bệnh hôn mê.

"Lôi M//ô//n//g!" Tân Đa Lôi nhìn người Fred mang về, sợ hãi kêu một tiếng.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Trang Hạo, hỏi: "Làm sao vậy?"

"Chúng ta gặp người này ở trên đường, chân của hắn hỏng rồi, còn bị một con sói đuổi theo, ngực cũng bị cắt qua, rất nguy hiểm, Fred liền cứu hắn." Trang Hạo đáp.

Kỳ Thiếu Vinh kiểm tra thân thể của Lôi M//ô//n//g một phen, nói: "Người này xương đùi bị lệnh, vết thương trên eo bụng cũng rất nghiêm trọng."

"Y sư đại nhân có thể cứu chữa cho hắn không?" Fred hỏi.

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Cứu thì có thể cứu, nhưng ngươi xác định muốn ta cứu hắn?"

Fred gật đầu: "Phải."

Fred nhìn Lôi M//ô//n//g, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác đồng bệnh tương liên.

Năm đó, gia Gia Lôi M//ô//n//g, gia gia hắn cùng gia gia Tân Đa Lôi đồng thời gia nhập bộ lạc Phi Hổ, Lôi M//ô//n//g cũng chịu một ít đối đãi không công bằng, nhưng bởi vì thực lực của Lôi M//ô//n//g không mạnh lắm, cho nên không có khiến cho tộc trưởng cùng hiến tế kiêng kị.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Fred, nghĩ nghĩ nói: "Muốn cứu hắn cũng được, nhưng sau này không thể thả hắn trở về bộ lạc, hắn biết quá nhiều."

Fred gật đầu: "Chờ hắn khỏi ta sẽ thuyết phục hắn ở lại."

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu, thay Lôi M//ô//n//g băng bó miệng vết thương, chỉnh lại xương cốt, dùng gỗ cố định lại.

Tân Đa Lôi đi đến bên người Kỳ Thiếu Vinh, ngồi xuống.

Tân Đa Lôi do dự một chút, rụt rè nhìn Kỳ Thiếu Vinh, ấp úng hỏi: "Y sư đại nhân, chân của Lôi M//ô//n//g ca ca sau này có phải sẽ không dùng được nữa không?"

Kỳ Thiếu Vinh khó hiểu nhìn Tân Đa Lôi: "Vì sao chân hắn lại không dùng được?"

"Người trong bộ lạc đều như vậy, chân hỏng rồi liền không thể khỏi lại được." Tân Đa Lôi cô đơn nói.

Kỳ Thiếu Vinh thầm nghĩ: Trình độ chữa bệnh của bộ lạc đủ thấp a! Gãy xương cũng không trị hết!

"Lôi M//ô//n//g ca ca là người tốt, sau khi ca ca ta sinh bệnh, những người khác đều chạy rất xa, chỉ có Lôi M//ô//n//g ca ca hỗ trợ ta."

Kỳ Thiếu Vinh cười cười: "Phải vậy không? Hắn không sao, chỉ là đầu óc không tốt lắm, chân gãy xương còn chạy ra ngoài làm cái gì không biết?"

"Có thể là bộ lạc cung cấp không đủ vật tư đi."

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Tân Đa Lôi: "Không đủ thức ăn?"

Tân Đa Lôi gật đầu: "Đúng vậy! Mùa đông rất dài, nếu đồ ăn không đủ nhất định sẽ phải loại bỏ đi một ít tộc nhân, tuổi già cùng bị thương đều bị từ bỏ."

Kỳ Thiếu Vinh: "......"

"Ý ngươi là gì? Lôi M//ô//n//g là bởi vì chân bị thương cho nên bị bộ lạc từ bỏ?" Kỳ Thiếu Vinh hỏi.

"Rất có khả năng, chân đứt rồi liền không thể săn thú, chỉ có thể dựa vào bộ lạc nuôi dưỡng."

Kỳ Thiếu Vinh: "......"

Tân Đa Lôi hít sâu một hơi: "Một ít lão nhân ở bộ lạc chúng ta thời điểm mùa đông đến sẽ chủ động ra ngoài làm mồi cho dã thú."

Kỳ Thiếu Vinh: "......" Người thần huyết tộc rất có tinh thần hiến dâng a! Phật Tổ cắt thịt đút chim ưng*, người thần huyết tộc chính là đem toàn bộ thân thể dâng ra.

*

Đức Phật gặp một con chim ưng đuổi bắt một con bồ câu, bồ câu sà xuống tay Đức Phật xin Ngài cứu giúp, Đức Phật liền xẻ thịt cánh tay mình cho chim ưng đổi mạng bồ câu nhưng xẻ hết thịt cánh tay mà vẫn không bằng cân nặng bồ câu. Chim ưng hỏi Ngài có hối hận không, Ngài đáp rằng Ngài muốn cứu độ chúng sinh không tiếc chi ít thịt cánh tay, chim ưng không tin cho rằng Ngài giả dối, Ngài bèn thề rằng nếu lời này của Ngài phát ra từ lòng thành thì thịt cánh tay sẽ mọc trở lại. Và thịt trên cánh tay Ngài thực sự mọc lại, chim ưng bay đi mất, trước khi đi còn cúi đầu cung kính thi lễ với Ngài. Hóa ra chim ưng là vị Đế Thích (Vua Cõi Trời) hóa thành, thử lòng Đức Phật, sau khi trở lại trời hết lời khen ngợi khiến tiếng thơm Đức Phật truyền xa.

Tân Đa Lôi nhắc tới chuyện cũ, sắc mặt ảm đạm.

"Bây giờ mới đầu mùa đông, bộ lạc hẳn là còn chưa thiếu thức ăn đến mức độ đó đi." Kỳ Thiếu Vinh hoang mang nói.

"Phụ thân, mẫu thân Lôi M//ô//n//g đều đã chết, nếu còn thân thuộc cũng không đến mức phải như thế." Tân Đa Lôi giải thích.

Kỳ Thiếu Vinh vuốt cằm: "Xem ra tiểu tử Lôi M//ô//n//g này sống cũng chả ra gì?"

"Gia gia chúng ta là sau này mới gia nhập bộ lạc, hiến tế rất cảnh giác với tộc nhân từ bên ngoài tới, tộc trưởng cũng vậy." Tân Đa Lôi nhíu mày, chỉ bởi vì gia gia là người ngoại tộc tới, cho nên ca ca dù có cống hiến cho bộ lạc bao nhiêu cũng không thay đổi được thành kiến của hiến tế đối với bọn họ.

"Suy nghĩ cái gì đấy?" Kỳ Thiếu Vinh nghiêng đầu nhìn Tân Đa Lôi hỏi.

Tân Đa Lôi tái nhợt cười cười: "Không có gì."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Sung quân
Chương 2
Chương 2: Sung quân
Chương 3
Chương 3: Lót đế
Chương 4
Chương 4: Thiệp mời từ Trang gia
Chương 5
Chương 5: Ung thư não
Chương 6
Chương 6: Xem trên phần lớn lên soái
Chương 7
Chương 7: Thẩm Nguyên bi thôi
Chương 8
Chương 8: Cái gọi là quan hệ thân mật
Chương 9
Chương 9: Nơi có nhiều mỹ nữ thứ hai ở hoàng đô
Chương 10
Chương 10: Tứ đệ không được Ngũ muội lên
Chương 11
Chương 11: Bích Lưu Vân
Chương 12
Chương 12: Bích Lưu Vân mời
Chương 13
Chương 13: Nhàn thoại
Chương 14
Chương 14: Dịch gia Dịch Hỏa
Chương 15
Chương 15: Dịch gia Dịch Phàm
Chương 16
Chương 16: Cái gọi là phu thê
Chương 17
Chương 17: Cùng nhau làm nhiệm vụ
Chương 18
Chương 18: Ôm thật chặt
Chương 19
Chương 19: Lạc đường
Chương 20
Chương 20: Trên đường đi gặp người Dịch gia
Chương 21
Chương 21: Li hôn
Chương 22
Chương 22: Trang gia Trang Linh
Chương 23
Chương 23: Huyết linh cổ
Chương 24
Chương 24: Lễ tang
Chương 25
Chương 25: Ma pháp sư quang hệ
Chương 26
Chương 26: Trang Lâm Viễn xin giúp đỡ
Chương 27
Chương 27: Cái gọi là nói giỡn
Chương 28
Chương 28: Ngươi sẽ hối hận
Chương 29
Chương 29: Trang Linh khỏi hẳn
Chương 30
Chương 30: Kỳ Thiếu Vinh đến Hoàng Đô
Chương 31
Chương 31: Giao hữu khắp thiên hạ
Chương 32
Chương 32: Trang Hạo thích Tà Y?
Chương 33
Chương 33: Lòng ta như sắt đá, tuyệt không hối hận!
Chương 34
Chương 34: Cái gọi là tình địch
Chương 35
Chương 35: Chiếm tiện nghi
Chương 36
Chương 36: Yêu nhị đại
Chương 37
Chương 37: Khách thăm
Chương 38
Chương 38: Kết cục gây phiền phức
Chương 39
Chương 39: Tẩy răng
Chương 40
Chương 40: Mai danh ẩn tích
Chương 41
Chương 41: Tà Y đi đâu vậy
Chương 42
Chương 42: Kỳ Thiếu Như dò hỏi
Chương 43
Chương 43: Trang Hạo đến Thiên Lan học viện
Chương 44
Chương 44: Trang Linh hoài nghi
Chương 45
Chương 45: Kỳ Hà gây phiền phức
Chương 46
Chương 46: Rộng rãi
Chương 47
Chương 47: Khu đặc thù trong học viện
Chương 48
Chương 48: Bị bao dưỡng?
Chương 49
Chương 49: Một ngày hành thiện
Chương 50
Chương 50: Trục xuất khỏi gia môn
Chương 51
Chương 51: Trang Hạo vs Kỳ Thiếu Vinh
Chương 52
Chương 52: Tà Y đang ở đâu
Chương 53
Chương 53: Một vị trí
Chương 54
Chương 54: Thiên phẩm tinh thần lực
Chương 55
Chương 55: Vô tình gặp gỡ
Chương 56
Chương 56: Mua quyển trục ma pháp
Chương 57
Chương 57: Cùng hiệu trưởng so chiêu
Chương 58
Chương 58: Trước đại chiến
Chương 59
Chương 59: Giáo huấn Thẩm Nguyên
Chương 60
Chương 60: Thiên Diện đồng học
Chương 61
Chương 61: Liên tiếp bị loại trừ
Chương 62
Chương 62: Kỳ Thiếu Khang bị loại trừ
Chương 63
Chương 63: Oan gia chung tương ngộ
Chương 64
Chương 64: Thi đấu kết thúc
Chương 65
Chương 65: Tiền đánh cược kếch xù
Chương 66
Chương 66: Dịch Băng xảy ra chuyện
Chương 67
Chương 67: Sau khi kết thúc đại chiến
Chương 68
Chương 68: Trang Linh nghi hoặc
Chương 69
Chương 69: Kỳ Thiếu Vinh ra mặt
Chương 70
Chương 70: Thẩm Nguyên xin giúp đỡ
Chương 71
Chương 71: Dịch Hỏa hoài nghi
Chương 72
Chương 72: Tà Y tái hiện
Chương 73
Chương 73: Cái gọi là nhất kiến chung tình
Chương 74
Chương 74: Cái gọi là tâm hữu linh tê nhất điểm thông*
Chương 75
Chương 75: Giết hại lẫn nhau
Chương 76
Chương 76: Ấn ký đặc thù
Chương 77
Chương 77: Bị khế ước?
Chương 78
Chương 78: Ám sát Dịch Phàm
Chương 79
Chương 79: Ta không tin được ngươi
Chương 80
Chương 80: Người Kỳ gia tới
Chương 81
Chương 81: Quang minh Độc Giác thú lên sân khấu
Chương 82
Chương 82: Chân thân của Tà Y
Chương 83
Chương 83: Khắp các nơi phản ứng
Chương 84
Chương 84: Cái gọi là nhìn rõ mọi việc
Chương 85
Chương 85: Thẩm Nguyên xui xẻo
Chương 86
Chương 86: Mộ Đình Hiên xảy ra chuyện
Chương 87
Chương 87: Dong binh đoàn toàn diệt
Chương 88
Chương 88: Đi nhà đấu giá
Chương 89
Chương 89: Vợ trước cùng muội muội
Chương 90
Chương 90: Tranh chấp đấu giá
Chương 91
Chương 91: Đồng tu thủy hỏa
Chương 92
Chương 92: Lộ Danh dò hỏi
Chương 93
Chương 93: Gặp lại vợ trước
Chương 94
Chương 94: Phản ứng của Dịch gia
Chương 95
Chương 95: Sau khi Dịch Phàm bại lộ
Chương 96
Chương 96: Mộ Tuyết Lam hối hận
Chương 97
Chương 97: Động tĩnh lớn của cửa hàng mỹ phẩm
Chương 98
Chương 98: Bán đấu giá "Nước mắt nữ thần"
Chương 99
Chương 99: Đính hôn
Chương 100
Chương 100: Chúc các ngươi bách niên hảo hợp
Chương 101
Chương 101: Hiệp nghị trước khi đính hôn
Chương 102
Chương 102: Người đưa thân
Chương 103
Chương 103: Yến hội đính hôn
Chương 104
Chương 104: Quân thượng đến
Chương 105
Chương 105: Xuất phát đi Lê Quốc
Chương 106
Chương 106: Tâm sự lúc nửa đêm
Chương 107
Chương 107: Mặt nạ da người
Chương 108
Chương 108: Tỷ đệ sơn tặc
Chương 109
Chương 109: Tới Lê Quốc
Chương 110
Chương 110: Khúc mắc của Mộ Đình Hiên
Chương 111
Chương 111: Ra tay trị liệu
Chương 112
Chương 112: Yêu cầu của Kỳ Thiếu Vinh
Chương 113
Chương 113: Thương Minh ra tay
Chương 114
Chương 114: Mộ Hòe vs Mộ Đình Hiên
Chương 115
Chương 115: Mộ Nhạc Sơn tới cửa
Chương 116
Chương 116: Tướng thuật sư năm đó
Chương 117
Chương 117: Trời xui đất khiến
Chương 118
Chương 118: Tình hình ở Hoàng Đô
Chương 119
Chương 119: Mộ Hành Chi
Chương 120
Chương 120: Nghe góc tường
Chương 121
Chương 121: Người quen dẫn đường
Chương 122
Chương 122: Quẫn cảnh của Mộ gia
Chương 123
Chương 123: Thương Minh phân tranh
Chương 124
Chương 124: Cấm Thần Hoàn
Chương 125
Chương 125: Lần đầu tiên làm trộm
Chương 126
Chương 126: Hổ lạc bình dương
Chương 127
Chương 127: Cái gọi là người sùng bái
Chương 128
Chương 128: Sinh hoạt bình dân
Chương 129
Chương 129: Tao ngộ dong binh đoàn
Chương 130
Chương 130: Trang Khiêm tìm tới
Chương 131
Chương 131: Tiền công hộ vệ
Chương 132
Chương 132: Vân Hổ ồn ào
Chương 133
Chương 133: Dịch Phàm đã đến
Chương 134
Chương 134: Trở lại hoàng đô
Chương 135
Chương 135: Dịch Phàm sắp thành thân
Chương 136
Chương 136: Dịch Phàm vui sướng
Chương 137
Chương 137: Chuẩn bị trước hôn lễ
Chương 138
Chương 138: Hôn lễ tiến hành
Chương 139
Chương 139: Lĩnh chủ chi vị
Chương 140
Chương 140: Tới Bích Hải Bình Nguyên
Chương 141
Chương 141: Cửa hàng Thiên Long
Chương 142
Chương 142: Bị nhìn thấu thân phận
Chương 143
Chương 143: Thổ hào hải tộc
Chương 144
Chương 144: Hải Vương Châu
Chương 145
Chương 145: Hành trình dưới đáy biển
Chương 146
Chương 146: Nữ chiến thần hải long tộc
Chương 147
Chương 147: Phương pháp bắt cá
Chương 148
Chương 148: Tri âm của Bích Lưu Vân
Chương 149
Chương 149: Thân thế Bích Lưu Vân
Chương 150
Chương 150: Lật thuyền
Chương 151
Chương 151: Khách thăm hải tộc
Chương 152
Chương 152: Sa ngư tộc
Chương 153
Chương 153: Đưa ra Hải Vương Châu
Chương 154
Chương 154: Công chúa tới chơi
Chương 155
Chương 155: Hải Lăng tới chơi
Chương 156
Chương 156: Học tập kinh nghiệm
Chương 157
Chương 157: Giao dịch ba ngàn vạn
Chương 158
Chương 158: Vì vinh dự của công chúa mà chiến
Chương 159
Chương 159: Nhân ngư hoàng kim
Chương 160
Chương 160: Nhân loại t//i tiện?
Chương 161
Chương 161: Thánh chỉ của quân thượng
Chương 162
Chương 162: Dạ hành giả hải tộc
Chương 163
Chương 163: Nơi vẫn thần
Chương 164
Chương 164: Hàng cấm hải tộc
Chương 165
Chương 165: Nơi vẫn thần
Chương 166
Chương 166: Âm binh quá cảnh
Chương 167
Chương 167: Truyền thừa của tu luyện giả
Chương 168
Chương 168: Nhân ngư hoàng kim
Chương 169
Chương 169: Khiến cho các ngươi thất vọng rồi
Chương 170
Chương 170: Ai thèm quản tiểu tử kia!
Chương 171
Chương 171: Tín vật đính ước
Chương 172
Chương 172: Đại sứ hoàng đô
Chương 173
Chương 173: Hải Lăng vs Trang Hạo
Chương 174
Chương 174: Xúc động là ma quỷ
Chương 175
Chương 175: Công chúa chiêu thân
Chương 176
Chương 176: Mặc Linh Kim
Chương 177
Chương 177: Người quen cũ
Chương 178
Chương 178: Là ân? Là oán?
Chương 179
Chương 179: Từng là người Giang gia
Chương 180
Chương 180: Tả Vân Phi cung cấp tin tức
Chương 181
Chương 181: Gian lận
Chương 182
Chương 182: Trùng hợp gặp được Tả Vân Phi
Chương 183
Chương 183: Ra tay cứu giúp
Chương 184
Chương 184: Bôi dược
Chương 185
Chương 185: Cái gọi là ghen
Chương 186
Chương 186: Di chứng?
Chương 187
Chương 187: Xem ai đắc thủ trước
Chương 188
Chương 188: Tả Vân Phi đưa hoa
Chương 189
Chương 189: Tả thiếu rất để ý ngươi
Chương 190
Chương 190: Vì sao họ Kỳ
Chương 191
Chương 191: Phó thác chiếu cố
Chương 192
Chương 192: Xuất phát đi Tấn Quốc
Chương 193
Chương 193: Tới Tả gia
Chương 194
Chương 194: Vị hôn thê tiền nhiệm
Chương 195
Chương 195: Cái gọi là ương ngạnh
Chương 196
Chương 196: Lai khách Thương Minh, hải tộc
Chương 197
Chương 197: Cái chết của Giang Hằng
Chương 198
Chương 198: Thích ngươi
Chương 199
Chương 199: Phản ứng của Giang gia
Chương 200
Chương 200: Lão bản tinh linh tộc
Chương 201
Chương 201: Giao dịch kếch xù
Chương 202
Chương 202: Tảo mộ
Chương 203
Chương 203: 2 tỷ
Chương 204
Chương 204: Ngươi có thể ở rể a
Chương 205
Chương 205: Sính lễ của ngươi là bao nhiêu?
Chương 206
Chương 206: Tả Vân Phi được hoan nghênh
Chương 207
Chương 207: Biện pháp của Tả Vân Phi
Chương 208
Chương 208: Yêu thú thánh cấp
Chương 209
Chương 209: Đại Địa Chi Hùng
Chương 210
Chương 210: Say rượu
Chương 211
Chương 211: Thu phục Đại Địa Chi Hùng
Chương 212
Chương 212: 2 tỷ tới tay
Chương 213
Chương 213: Đế Lan thành
Chương 214
Chương 214: Vong linh trấn nhỏ
Chương 215
Chương 215: Vĩnh Dạ Trầm Luân
Chương 216
Chương 216: Vệ binh lăng mộ
Chương 217
Chương 217: Tháp Ma Pháp
Chương 218
Chương 218: Bom màu đỏ
Chương 219
Chương 219: Ma văn ngũ hành
Chương 220
Chương 220: Thánh cấp thần bí
Chương 221
Chương 221: Hành trình tới Tấn Quốc
Chương 222
Chương 222: Thăm Kỳ Hằng
Chương 223
Chương 223: Xuất phát tới hải tộc
Chương 224
Chương 224: Thánh cấp bồi luyện
Chương 225
Chương 225: Đến hải tộc
Chương 226
Chương 226: Nguy cơ của nhân ngư tộc
Chương 227
Chương 227: Nhân ngư tộc cầu viện
Chương 228
Chương 228: Trang Hạo muốn thành hôn
Chương 229
Chương 229: Khi hôn lễ tiến hành
Chương 230
Chương 230: U Minh Long tái hiện
Chương 231
Chương 231: Người trên tầng cao nhất của Quang Minh Tháp
Chương 232
Chương 232: Tình lữ không bình thường
Chương 233
Chương 233: Hai đầu long
Chương 234
Chương 234: Âm Dương Thảo
Chương 235
Chương 235: Nơi thần bỏ
Chương 236
Chương 236: Người sinh bệnh
Chương 237
Chương 237: Phương thuốc
Chương 238
Chương 238: Mil
Chương 239
Chương 239: Cung tốt
Chương 240
Chương 240: Công pháp hoàn chỉnh
Chương 241
Chương 241: Mẫu Kinh Long
Chương 242
Chương 242: Cường giả đồ đằng nhị tinh
Chương 243
Chương 243
Chương 244
Chương 244: Bán Nguyệt Liên
Chương 245
Chương 245: Tranh đoạt Bán Nguyệt Liên
Chương 246
Chương 246: Phân hạt sen
Chương 247
Chương 247: Đối phó Kiếm Long
Chương 248
Chương 248: Người xin giúp đỡ
Chương 249
Chương 249: Bộ lạc Đại Thạch
Chương 250
Chương 250: Cứu trợ bộ lạc Đại Thạch
Chương 251
Chương 251: Bộ lạc tập hội
Chương 252
Chương 252: Cầu mua Hợp Quả
Chương 253
Chương 253: Tin tức Hợp Quả
Chương 254
Chương 254: Lạc Gia mắt đỏ
Chương 255
Chương 255: Bốn năm sau
Chương 256
Chương 256: Trở lại Nguyên Quốc
Chương 257
Chương 257: Yến hội gặp người quen
Chương 258
Chương 258: Yến hội thịnh thế
Chương 259
Chương 259: Tranh lão đại
Chương 260
Chương 260: Học bá cùng học tra
Chương 261
Chương 261: Gặp gỡ 【Hoàn chính văn】
Chương 262
Chương 262: Phiên ngoại

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích
Chương 243

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 243
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...