Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân – Chương 98

Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Tác giả: Sương Minh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Tranh tự mình tiếp nhận hộp cơm, lại dặn dò không cho phép người đến quấy rầy, lúc này mới mang theo hộp cơm đi vào.

Tả Thiệu Khanh sau khi sống lại lần đầu tiên cùng người động đao thật thương thật, đã sớm mệt mỏi không được nữa, lúc này bọc lấy chăn ngủ say.

Chăn của Lục Tranh đối với y mà nói quá mỏng, tuy hiện tại là ban ngày, nhiệt độ không thấp, nhưng tư thế ngủ của Tả Thiệu Khanh cũng là cuộn mình.

Lục Tranh đặt hộp cơm đặt ở trên bàn, ngồi ở bên giường nhìn vẻ mặt khi ngủ của y.

Hắn kì thật cũng không nói được Tả Thiệu Khanh đến cùng là chỗ nào tốt, nhưngtrái tim giống như bị trúng cổ vướng vít ở trên người y.

Không phải chưa từng gặp thiếu niên có bề ngoài so với y xuất sắc hơn, tướng mạo,tư thái, tài văn chương tốt hơn cũng không ít, nhưng vì cái gì đối với những người khác chính là không hề có cảm giác động tâm?

Cởi áo ngoài, Lục Tranh cũng chui vào trong chăn, đưa tay đem Tả Thiệu Khanh ôm vào trong lòng.

Tả Thiệu Khanh ngủ mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy ở bên người nhiều thêm một đồ vật ấm áp, không chút nghĩ ngợi liền dán lên, dùng cả tay chân ôm lấy nguồn nhiệt sưởi ấm.

Lục Tranh im lặng cười, lo lắng vết thương trên người Tả Thiệu Khanh không dám ôm người quá chặt, chỉ là cùng với y trán chạm trán ngủ trưa khó có được.

Cuối giờ mùi, trong quân doanh vang lên tiếng kèn lâu dài, hai người đang trong giấc mộng đồng thời tỉnh lại.

Tả Thiệu Khanh còn có chút mơ hồ, con mắt híp lại, sau khi nhìn rõ người bên cạnh lại nhắm mắt, sau đó gối đầu lên bờ vai của hắn hỏi: “Thanh âm gì vậy?”

“Tiếng kèn tập luyện kết thúc.”

“Ồ.” Tả Thiệu Khanh cọ xát cổ của hắn, thần chí hơi thanh tỉnh, người vừa tỉnh,bụng trống rỗng một ngày cũng phát ra thanh âm kháng nghị.

Lục Tranh giúp y mặc vào một bộ áo lót quần lót màu trắng mới tinh, hướng rangoài hô một tiếng: “Người tới.”

Một thanh niên mặc trang phục thị vệ đi nhanh tiến vào, chỉ kịp liếc mắt nhìn trên giường một cái liền cúi đầu đáp lời: “Tướng quân có gì sai bảo?”

Lục Tranh chỉ vào hộp cơm trên bàn nói: “Để cho nhà bếp làm thêm một phần đồ ăn đưa tới.”

Trong đầu thị vệ kia tràn ngập tất cả đều là hình ảnh hai nam tử ôm nhau, phản ứng chậm nửa nhịp đáp: “...Vâng.”

Lục Tranh nhìn nét mặt của hắn ta liền biết rõ hắn ta nghĩ cái gì, cảnh cáo một câu: “Quản tốt miệng của ngươi.”

“Vâng.” Thanh niên kia kinh hồn bạt vía cầm hộp cơm thụt lùi đi ra ngoài, đợi người đi xa, Tả Thiệu Khanh mới từ ngực Lục Tranh ngẩng đầu, bên tai còn mang theo mộtchút hồng: “Anh không sợ hắn tuyên dương chuyện Trấn quốc công thích nam phong ra ngoài?”

“Gia vốn là thích nam phong.” Lục Tranh có lý chẳng sợ trả lời khiến cho Tả Thiệu Khanh có loại cảm giác đầu đầy hắc tuyến.

“Nhưng trong quân doanh có kỷ luật quân đội sợ là không cho phép các tướng sĩ làm ẩu đi?”

“Gia khi nào làm ẩu rồi hả?”

Tả Thiệu Khanh cúi đầu nhìn tư thế mập mờ của hai người, cùng với một tầng áo lót mỏng trên người hai người, nhớ tới hành vi châm lửa nhưng không dập lửa trước đây của Lục Tranh, chế nhạo nói: “Người ngoài cũng không biết Lục công gia thế nhưng là Liễu Hạ Huệ.”

Lục Tranh vỗ cặp m//ô//n//g y, cắn lỗ tai của y thấp giọng nói một câu, lập tức khiến cho Tả Thiệu Khanh ngay cả cổ cũng đỏ.

Y ánh mắt trốn tránh xoay người xuống, nhớ tới chuyện vẫn luôn nghẹn ở trong lòng mình, như không có việc gì nói: “Hôm nay cùng nương đi Đồng An Đường, vậy mà nhìn thấy Tưởng huynh ở đằng ấy dạy học, Tưởng huynh thật đúng là tấm gương của chúng em.”

Lục Tranh túm y trở về, xốc lên quần áo kiểm tra nhìn thương thế của y một chút, xác định cũng không có chảy máu mới ôm chặt y: “Một thư sinh, cũng không thể xuất trận giết địch báo thù, cũng không thể đi đến Bắc Cương bái tế vong linh, cũng chỉ có thể dựa vào một chút chuyện như vậy để an ủi.”

“Ah? Nói như vậy vẫn là ngài để cho hắn đi?”

“Không phải, hắn có phần tâm này, học thức cũng không tệ, muốn đi làm không công gia cũng không tội gì ngăn cản.”

Tả Thiệu Khanh con ngươi xoay chuyển liền biết, nhất định là Khúc Trường Thanh ở trên đường nhìn thấy Lục Tranh trở về nói với Tưởng Hằng Châu, nếu không một thư sinh không hề có công danh làm sao có thể tùy tiện tìm tới Trấn quốc công.

Trong lòng y vẫn là có chút không thoải mái, một Đồng An Đường nho nhỏ, Tưởng Hằng Châu muốn đi căn bản không đáng tìm tới Lục Tranh, cũng không biết hắn ta là dùng thủ đoạn gì “tình cờ gặp” Lục Tranh.

“Xem ra ngài cùng Tưởng huynh còn rất có duyên, kinh đô to như vậy mà cũng cóthể gặp mặt.” Tả Thiệu Khanh giọng điệu cảm khái nhẹ nhàng nói, kì thật trong lònghận không thể đem Lục Tranh nhốt ở bên người.

Y tự hỏi không phải là người bụng dạ hẹp hòi, nhưng việc gặp mặt Tưởng Hằng Châu liền không có cách gì không để bụng, trừ khi… Tả Thiệu Khanh sờ lên cằm, lông mày nhướng lên, thầm nghĩ: Cũng không biết Tưởng huynh khi nào kết hôn?

Lục Tranh nhéo mặt y, nhìn mắt y lóe ra tinh quang, cúi đầu hôn một cái: “Lại đang nghĩ chủ ý xấu xa gì?”

Tả Thiệu Khanh hất cằm, thú nhận không e dè nói: “Đang nghĩ làm sao đem toàn bộ nam nhân tới gần bên người ngài dọn dẹp sạch sẽ.”

Lục Tranh ngơ ngác một chút, sau đó híp mắt lại: “Rất đơn giản, đợi bản công là người đàn ông có gia đình, tự nhiên là không ai dám tới gần nữa.”

“Sai.” Tả Thiệu Khanh duỗi ra ngón tay lắc lắc: “Ngài hiện tại giống như thiên thầnhàng lâm, bình thường nam nữ căn bản không dám đến gần ngài, huống chi ngàinhững năm này bên người vẫn luôn chưa từng xuất hiện nữ nhân, cho nên không cóngười dám mạo hiểm như vậy.

Chỉ khi nào ngài thành thân, thiên thần này liền rơi vào phàm trần, hơn nữa mọingười lại biết ngài thích nam nhân, người tính kế ngài chỉ biết nhiều hơn sẽ không íthơn.”

“Người dám tính kế bản công bình thường không có kết cục tốt.” Lục Tranh cầm lấyngón tay y cắn cắn, trong ánh mắt nhìn về phía Tả Thiệu Khanh có d*c v*ng nồng đậm.

Tả Thiệu Khanh cố tình đùa giỡn một phen, lại nghe thấy thanh niên thị vệ mang theo hộp cơm ở bên ngoài doanh trướng lớn tiếng thông báo, lần này y xấu hổ nằm ở trên giường bị người quan sát, đứng dậy quấn ngoại bào hỏi: “Giờ nào rồi?”

Lục Tranh cũng thuận theo đứng dậy, mặc quần áo xong mới để cho người tiến vào: “Trời sắp tối rồi, ăn cơm xong đưa em trở về.”

Lúc Tả Thiệu Khanh đi ra ngoài chỉ nói là đi thư quán nửa ngày, cả ngày cũng không về nhà cũng không biết trở về nhà sẽ hay không bị gia pháp hầu hạ, chẳng qua nghĩ đến trong cái nhà kia cũng sẽ không có người nhớ mong y, cùng lắm thì sau khi trở về leo tường vào.

Thanh niên thị vệ kia lần này là hoàn toàn cúi đầu vào, đặt hộp cơm hành lễ liền lui ra, ngay cả liếc mắt cũng không liếc một cái.

Tả Thiệu Khanh đã sớm nghe nói Lục công gia trị quân nghiêm cẩn, trước đây một đường đi vào, nhìn thấy quân sĩ không ai là không phải tư thái cung kính, ánh mắt kính sợ.

“Nghe Ẩn Nhất vừa nói, hôm qua bắt được mấy thám tử Bắc Địch?”

Lục Tranh gật đầu, cũng không có ý định nhiều lời, mà là đưa một chén cháo hoa tớitrước mặt y.

Tả Thiệu Khanh lời vừa ra khỏi miệng liền hối hận, y và Lục Tranh tuy lưỡng tình tương duyệt nhưng cũng không phải cái gì cũng có thể nói, huống chi là chuyện cơ mật này cũng không phải là một thư sinh vô danh như y có thể biết.

“Vãn sinh lắm mồm.” Tả Thiệu Khanh ảo não nói.

Lục Tranh nâng cằm y lên, vuốt ve da thịt hàm dưới trắng nõn của y: “Muốn biết?”

Tả Thiệu Khanh lắc đầu, thám tử Bắc Địch cùng y hoàn toàn không có quan hệ, y chẳng qua là thuận miệng hỏi mà thôi.

Lục Tranh cũng nhìn ra y không phải thật sự có hứng thú, thúc giục y dùng cơmcũng liền không lại giải thích nữa, hắn thật sự không có ý không thể nói cho Tả Thiệu Khanh biết, chỉ là cảm thấy Tả Thiệu Khanh biết càng nhiều càng đối với ychưa hẳn là việc tốt.

Sau khi ăn xong, Tả Thiệu Khanh sửa sang lại quần áo xong liền theo Lục Tranh ra khỏi doanh trướng, thương thế của y vừa nhìn rất dọa người, đường đường vết vết, kì thật chẳng qua là cắt rách da mà thôi, lúc này chỉ cần không hoạt động biên độ lớn liền hoàn toàn không có việc gì.

Bị Lục Tranh ôm lên ngựa, Tả Thiệu Khanh ngắm nhìn quân doanh ngoại ô kinhthành, một mảnh quân trướng màu trắng kéo dài, lờ mờ nhìn thấy các tướng sĩ uy vũ đang tuần tra qua lại không ngớt, lúc này vừa vặn là giờ dùng cơm, rất xa còn cóthể nhìn thấy khói bếp lượn lờ bay lên, quân doanh to như vậy, vậy mà yên tĩnh đáng sợ.

Các chiến sĩ này chính là ở Bắc Cương đẫm máu chiến đấu hăng hái bảo vệ quốc gia,trong lòng Tả Thiệu Lăng dâng lên một tia sùng kính, đợi lúc Lục Tranh ngồi vào phía sau y, quay đầu lại cười nói: “Lục gia, đợi ngày vãn sinh vào triều làm quan, văn võ đối nghịch nên làm sao mới tốt?”

Lục Tranh thay y cột chắc dây áo choàng, hai tay xuyên qua eo y cầm chặt dây cương, giục ngựa chạy nhanh, một câu ngạn ngữ theo tiếng gió chui vào trong tai Tả Thiệu Khanh: “Lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó.”

“Ha ha…” Ven đường lưu lại tiếng cười to không thể ức chế của Tả Thiệu Khanh, làm cho thị vệ ở phía xa xa không hiểu cho lắm.

Nửa buổi này, toàn bộ trong quân doanh đều đang loan truyền quan hệ của thiếu niên này cùng Lục công gia, không ít người hiểu rõ chân tướng cũng không dám lộ ra, còn tự giác vì Lục công gia tìm một lý do thích hợp.

Trong mắt các tướng sĩ từng trải qua sống chết này, thích nam phong tính là gì? Bên người bọn họ liền có không ít người kết giao, hơn nữa Lục công gia là người có thân phận gì? Có một nam sủng thì có làm sao?

Mà ngay tại lúc Lục Tranh cưỡi ngựa ở trên đường mang người trở về, văn kiện trên bàn Chiến Viên Phong cũng đặt một phần công báo mới nhất, hắn ta nghiêm túc nhìn mấy lần, hỏi ẩn vệ quỳ gối ở góc tối: “Tam thiếu gia Tả gia? Còn là một thứ tử?”

“Vâng.” Một thanh âm khàn khàn truyền tới, nếu như cẩn thận phân biệt, còn có thểnghe ra thanh âm này là của nữ nhân.

“Cái này liền không bình thường, chẳng lẽ hắn không những coi trọng Đại tiểu thư Tả gia, thậm chí yêu ai yêu cả đường đi rồi hả?” Chiến Viên Phong nói xong tự mìnhtrước lắc đầu nở nụ cười, dùng hiểu biết của hắn ta với Lục Tranh, làm sao có thể sẽtồn tại cách nghĩ yêu ai yêu cả đường đi?

Hắn ta một tay chống cằm, ánh mắt khó hiểu mù mịt: “Đi, tiếp tục điều tra, ta muốn biết toàn bộ quá trình quen biết của hai người bọn họ.” Có lẽ, phương hướng củahắn ta ngay từ đầu liền sai rồi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân
Chương 98

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...