Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân – Chương 79

Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Tác giả: Sương Minh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giang Triệt nhìn thư sinh trước mắt vừa nhìn thấy mình liền cau mày, màu sắctrong mắt âm u thêm vài phần, cười hỏi: “Hai vị đang nói chuyện gì? Vui một mình không bằng vui chung, có thể hay không để tại hạ c*̀ng chung vui một chút?”

Tả Thiệu Khanh lông mày nhíu chặt, nhỏ giọng nói thầm một câu: “Ta cũng không phải là con hát.”

Giang Triệt đem lời này nghe ở trong tai, chỉ cảm thấy thiếu niên này đặc biệt thú vị,ngày đó gặp nhau ở thư quan, gã tâm huyết dâng trào để cho người tra xét thân phận của người nọ, không nghĩ đến thư sinh tướng mạo xinh đẹp này dĩ nhiên là giải nguyên Xương Bình, cho nên lập tức để cho người đưa thiếp mời đến cửa.

Gã lúc nãy đứng ở chỗ cao dò xét bốn phía một phen, từ đầu đến cuối không thấy được y, còn tưởng rằng người không có tới, không nghĩ đến dĩ nhiên là trốn trongmột góc chật chội như vậy.

Gã có chút không hiểu nổi thư sinh này, hai người hoàn toàn không cùng xuất hiện,nhưng đối phương ngay lần đầu tiên nhìn thấy mình lộ ra ánh mắt đề phòng và chán ghét, hơn nữa theo lý mà nói thư sinh tầm tuổi này không phải rất thích nhất chơitrội hay sao?

Ánh mắt của mọi người tập trung nhìn qua, Tả Thiệu Yến cũng nhìn thấy đệ đệ độtnhiên thay đổi tính tình này, gã ta như có điều suy nghĩ mà đánh giá Tả Thiệu Khanhhoàn toàn không đem Giang Triệt để vào trong mắt, cảm thấy y như vậy có chút lạlẫm.

Gã ta tự nhận là mình nhìn người rất chính xác, lại càng ngày càng cảm thấy đệ đệnày ẩn giấu thật sâu, là lúc nào thay đổi? Là sau khi y đậu giải nguyên cao trung?

Nếu là như thế, cũng có thể hiểu được, Tả Thiệu Khanh sợ cho là mình nhất định có thể không nghi ngờ đậu cao trung, bởi vậy không sợ hãi.

Ánh mắt Tả Thiệu Yến đanh lại trong mắt hiện lên tia tức giận.

Hạ Chi Trừng thản nhiên đối diện Giang Triệt, thản nhiên đối diện với sự dò xét của những sĩ tử xung quanh, đứng lên chắp tay nói: “Giang thị lang đã hiểu lầm rồi, chỉ là đệ tử với Tả hiền đệ vừa quen đã thân nên mới nói nhiều hơn vài câu mà thôi.”

Mọi người ở đây cũng biết, Giang Triệt chính là Lại bộ thị lang, liên quan đến tiền đồ tương lai của bọn hắn, chẳng những không thể đắc tội mà còn phải nịnh bợ, Hạ Chi Trừng đương nhiên cũng hiểu rõ điểm này.

Hắn ta không biết vì cái gì Tả Thiệu Khanh bài xích Giang Triệt như vậy, chẳng qua vì tương lai hai người, hắn ta không ngại làm một chút công phu mặt ngoài.

Vì vậy, kế tiếp mọi người chỉ nhìn thấy Giang Triệt cùng sĩ tử trung niên kia có hỏi có đáp, mà thư sinh dung mạo tuấn tú kia thì cúi đầu đứng ở bên cạnh, vẻ mặt đờ đẫn.

“Vừa rồi nghe nhị vị nói đến Bà La Quốc, không bằng hôm nay lấy “thông thương hảingoại” làm đề mục, biện luận một chút như thế nào?” Giang Triệt cao giọng đề nghịnói.

Tự nhiên không có người phản đối.

Tất cả mọi người đều biết, tân đế sau khi đăng cơ chính sách thứ nhất chính là hủy bỏ cấm biển, mở rộng thông thương hải ngoại, lúc đó mệnh lệnh này ở trên triều cũng là biện luận thật lâu mới xác định xuống.

Có người đầu tiên đứng ra việc đáng làm thì phải làm: “Triều đình cổ vũ thôngthương hải ngoại quả thật là một việc lớn, tuy nói thương nhân đê tiện, nhưng tiềnlợi nhuận có thể gia tăng thu nhập từ thuế của các nơi, tràn đầy quốc khố, dùng để giải trừ nỗi khổ cái đói bao vây.”

Cũng có người đối với sự đổi mới này bày tỏ lo lắng: “Chiến sự Bắc Cương vừa dẹp yên, quân đội mệt mỏi, nếu như lúc này khai thông cấm biển, tất nhiên làm cho hảitặc vùng duyên hải hoành hành, các nước hải ngoại lại nhìn chằm chằm, sợ là đối với đất nước đối với dân đều không có lợi.”

“Quảng Sinh huynh lời ấy sai rồi.” Lại một sĩ tử kích động đứng ra cãi lại nói: “Bắc Địch đã quy thuận triều đình của ta, tai họa Bắc Địch đã tiêu trừ, hôm nay nên làtích cực phát triển nông canh thương mậu, có Trấn quốc công tại vị, thì sợ gì quốc gia nhỏ hải ngoại?”

Tả Thiệu Khanh nghe được có người nhắc đến Lục Tranh, không khỏi liếc nhìn thư sinh kia nhiều lần.

“Trấn quốc công mặc dù được ca tụng là chiến thần, nhưng chỉ am hiểu tác chiếntrên đất liền, ai dám cam đoan nếu đem Trấn quốc công ra biển có thể đánh đâuthắng đó, không gì cản nổi giống như trước? Huống chi thủy sư Đại Ương yếu kém,một khi giải trừ cấm biển, ắt phải tăng lớn chi tiêu quân phí, tiền lợi nhuận này kiếm được phải chăng có thể bù được chỗ thiếu này hay không vẫn là không xác định được.”

Lời nói này nói rất đúng lại có lý, không ít sĩ tử đều nhao nhao gật đầu, đối với bọn họ mà nói, ra biển thông thương chính là thương nhân, kiếm tiền cũng là thương nhân, thân phận thương nhân thấp kém, bọn họ cũng không cam tâm tình nguyện kết giao, dĩ nhiên là đối với sự việc này cũng không để tâm.

Mặt khác, một khi mở cấm biển, nguy hiểm đối mặt nhiều hơn, sinh mệnh dân chúng vùng duyên hải gặp phải uy h*p, xác suất gặp chuyện không may cũng gia tăng thật lớn.

Giang Triệt vẫn luôn nghiêm túc lắng nghe, mỗi người nói xong mặt đều mỉm cười gật đầu, cũng không phát biểu ý kiến cũng không qua loa bình luận.

Gã đi đến trước mặt Tưởng Hằng Châu, thái độ khiêm tốn hỏi: “Không biết Tưởng giải nguyên cảm thấy thế nào?”

Tưởng Hằng Châu hào phóng đứng ra, trước hướng mọi người vái chào, tuổi của hắn ta còn nhỏ, thân hình cao ngất, khuôn mặt tuấn lãng, mặt mày kiên nghị, là mỹ nam tử thịnh hành nhất đương thời.

Vừa nhắc tới ba chữ “Tưởng giải nguyên”, chỉ sợ không có người không biết thân phận Tưởng Hằng Châu, vì vậy mọi người nín thở chăm chú lắng nghe.

“Mọi người đều biết, năm đó tiên đế hạ lệnh cấm biển chính là vì sợ phương Bắc có Bắc Địch xâm lấn, phương Nam có các nước hải ngoại liên tiếp quấy rối, tạm thời không có cách nào nhìn cả hai bên, lúc này mới có quyết định này.

Hôm nay Bắc Địch đã cúi đầu xưng thần, mỗi năm tiến cống. Ngoại trừ đóng mười vạn đại quân tại Bắc Cương, các tướng sĩ khác đều chiến thắng trở về. Phải thu xếp cho những dũng sĩ đánh thắng trận này thế nào đây?”

Trên măṭ mọi người lộ vẻ trầm tư, Tưởng Hằng Châu tự tin mỉm cười: “Có người nghĩ, có thể xuất ngũ lui về làm ruộng, giải ngũ về quê, như vậy đã có thể vì triều đình tiết kiệm quân lương lại có thể gia tăng sản lượng lương thực, nhưng kẻ hèn mọn này cho rằng, khiến cho những dũng sĩ đẫm máu chiến đấu hăng hái nhiều năm bỏ vũ khí xuống, cầm lấy cuốc, hoàn toàn là lãng phí tài năng của bọn họ.

Cởi bỏ cấm biển, cổ vũ thông thương đối ngoại, không chỉ có thể khiến cho thươngnhân giàu có, quốc khố tràn đầy, đồng dạng còn có thể thu xếp những tướng sĩ từ phương Bắc trở về, chỉ cần bồi dưỡng thêm một chút, bọn họ nhất định có thể phòng thủ trên bờ biển Đại Ương ta.”

“BA~~BA!” Giang Triệt là người đầu tiên vỗ tay, tán dương: “Tưởng giải nguyên không hổ là cao đồ của Doãn học sĩ, nói rất hay.”

Thấy các sĩ tử ở chỗ này có chút hiểu ra, có vài người vẫn cúi đầu trầm tư, còn có vài người khác vẫn không đồng tình, Giang Triệt xoay người, mắt hướng về phía Tả Thiệu Khanh: “Không biết Tả giải nguyên còn có cao kiến gì không?”

Không ít người kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Tả Thiệu Khanh, không nghĩ đến thư sinh mặt nhìn non nớt lại khúm núm như vậy mà cũng là giải nguyên, mà y lại họ Tả, tất nhiên là người quận Xương Bình không thể nghi ngờ.

Tất cả mọi người chờ xem cười nhạo Tả Thiệu Khanh, trong mắt bọn họ, loại thư sinh tuổi này có thể đứng hạng nhất trong kì thi hương đã là kì tích, chẳng lẽ còn trông cậy vào y hiểu kế sách trị quốc sao?

Tả Thiệu Khanh không thể tránh, cũng không muốn tránh. Dưới con mắt nóng rực của mọi người cứ thế bước tới, mỗi một bước đi, nhịp thở của mọi người cũng lại nhanh hơn một phần.

Lúc y đứng giữa trung tâm, chúng sĩ tử nhao nhao không dám tin tưởng vào hai mắt của mình, đây là thư sinh vừa rồi đờ đẫn ngây người không nói một lời kia sao?

Tả Thiệu Khanh hơi hất cằm lên, hướng mọi người hành lễ, lúc này mới mở miệng nói: “Tưởng giải nguyên nói có lý…”

Có người nhịn không được Xùy ~ cười ra tiếng.

Tả Thiệu Khanh hoàn toàn không để ý tới, tiếp tục nói: “Nhưng kẻ hèn mọn này cho rằng, bệ hạ sở dĩ ra chính sách này, cũng không hoàn toàn là muốn thu xếp tướng sĩ từ Bắc Cương trở về, không rõ các huynh đài có biết lúc không cấm buôn bán trên biển, mỗi năm thu nhập từ thuế trên biển cống hiến liền chiếm hai phần quốc khố, năm đó tiên đế bất đắc dĩ cấm biển là chuyên tâm chống lại Bắc Cương, trận chiến hơn mười năm này đánh không ngừng nghỉ, hiện tại Đại Ương ta là thắng, nhưng hàng năm tiêu hao lương thảo vô số kể, quốc khố chỉ sợ sớm đã trống rỗng.”

Mọi người xôn xao, có người thậm chí không cam lòng phản bác nói: “Ngươi chính là tiểu hoàng mao, có chứng cớ gì chứng minh quốc khố trống rỗng?”

Tả Thiệu Khanh mỉm cười, hướng người nọ nháy mắt mấy cái: “Tự nhiên là đoán.”

Không để ý tới ánh mắt xem thường của mọi người, Tả Thiệu Khanh nói tiếp: “Hôm nay thiên hạ thái bình, một hai năm cũng đủ để khiến cho quốc khố tràn đầy, đến lúc đó dân chúng giàu có, sẽ có rất nhiều lương thực vật tư thừa, những vật này nên xử trí như thế nào?

Ăn không hết dùng không hết, ném đi thì đáng tiếc, chẳng những dễ dàng dẫn đếnthối rữa, cũng sẽ khiến cho dân chúng không tham gia sản xuất, bởi vậy, giải trừcấm biển, cổ vũ thông thương hải ngoại là việc phải làm.

Đúng như lời Tưởng huynh nói, kể từ đó, không chỉ có thể thu xếp tốt những tướng sĩ võ dũng kia, cũng có thể gia tăng thu nhập thuế từ các nơi.”

Tả Thiệu Khanh quét nhìn toàn trường, đem ánh mắt đặt ở trên một người: “Vị huynh đài này thế nhưng lo lắng sau khi bỏ lệnh cấm hải tặc hoành hành, ngoại tộc xâm lấn?” Không đợi đối phương trả lời, Tả Thiệu Khanh cười lớn lắc đầu: “Ta đường đường Đại Ương, dân giàu nước mạnh, thì sao phải sợ bọn đạo chích quỷ mị kia? Huynh đài làm gì nâng chí khí của người khác, diệt uy phong của mình?”

“Ngươi…” Tên học sinh tên là Từ Quảng Sinh kia sắc mặt đỏ lên, đến cùng cũng không dám nói ra những lời nhụt chí, nếu không rơi vào trong tai quan ở kinhthành, thanh danh bản thân người nhu nhược nhát gan này xem như ngồi chắc rồi.

Giang Triệt hai con ngươi sáng ngời nhìn về phía Tả Thiệu Khanh, ánh mắt thâmthúy nhìn khiến cả người Tả Thiệu Khanh không được tự nhiên.

Y hướng mọi người hành lễ, trở lại chỗ ngồi ngồi xuống, kết quả Hạ Chi Trừng đưa tới chén rượu, uống một hơi cạn sạch.

“Tả hiền đệ kiến giải độc đáo, vi huynh thật sự là mặc cảm.”

“Hạ huynh quá khen, đạo lý ai cũng hiểu, chỉ là giữa lợi và hại khó có thể chọn lấyhay bỏ mà thôi.”

Đường nhìn của Giang Triệt thuận theo xoay chuyển của Tả Thiệu Khanh trong chốclát, gã cho rằng giải thích của Tưởng Hằng Châu đã đầy đủ chu đáo, không nghĩ đếntiểu thư sinh này vậy mà lại càng tốt hơn.

Cởi bỏ cấm biển, lợi và hại thông thương hải ngoại gã vàHoàng Thượng cũng thảoluận hồi lâu, cuối cùng vẫn là cho rằng lợi nhiều hơn hại, nếu quả thật có quốc gianhỏ không có ánh mắt đến quấy rối, Đại Ương bọn họ cũng hoàn toàn không sợ.

Chỉ là lập nên thủy sư này liền nhất định phải lập.

Gã cười mời mọi người đến: “Đều là Giang mỗ sai, ngày đẹp trời cảnh đẹp như thếnày, phải ngâm thơ tác đối, uống rượu ăn thịt mới có ý nghĩa, đến, tại hạ kính mọingười một ly.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân
Chương 79

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 79
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...