Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân – Chương 207

Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Tác giả: Sương Minh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nô lệ ở trên đào có hơn mấy trăm người, một số nữ nhân bị cướp đoạt đã ở trên đảo thành gia sinh con, hoàn toàn ở chỗ này an gia, còn lại là thanh niên trai tráng bị bắt làm khuân vác, trong đó cũng không ít bộ phận lão tiên sinh có tri thức.

Tả Thiệu Khanh nhìn danh sách thật dài cảm thán: Bọn hải tặc này cũng không hoàn toàn là thế hệ hữu dũng vô mưu, ở trên đảo thành lập học đường, lúc Tả Thiệu Khanh nhìn thấy tên phu tử, nhẹ nhàng “ồ” một tiếng.

“Làm sao?” Lục Tranh áp sát lưng y, cằm đặt trên vai y, ánh sáng ấm áp ở trên đảo,cùng với gió mặn chầm chầm, dễ chịu mà thoải mái.

Lục Tranh thậm chí nghĩ, đợi sau khi người trên đào này dọn dẹp sạch sẽ, hắn sẽ chiếm cứ hòn đảo này, nói không chừng còn có thể trở thành đường lui của hắn.

“Anh xem.” Tả Thiệu Khanh đưa danh sách tới trước mặt hắn, chỉ cái tên ở phía trên.

“Vương Húc?” Lục Tranh đọc cái tên này hai lần, nhíu mày: “Là hắn.”

Tả Thiệu Khanh quay đầu xoa mặt hắn: “Xem ra chúng ta phải giám sát con trai chặt chẽ.” Một Vương Chấn Hải không đáng để lo, nhưng nếu Vương gia vẫn là Vương gia trước đây, vậy y cũng không muốn trình diễn tiết mục giành con.

Vương Chấn Hải sức lực nhỏ, thể lực kém, không tổ đội đi tìm hải tặc ẩn nấp trên đảo, mà là bị phân công công tác kiểm kê nô lệ.

Nhìn đám nô lệ trên chân đeo xiềng chân, xanh xao vàng vọt, áo rách quần manh, Vương Chấn Hải đối với sự tàn nhẫn của hải tặc đã có thêm nhận thức mới.

Hắn ta nhìn thấy mấy nữ nhân được người từ trong phòng tối mang ra, loại ánh mắt xấu hổ và giận dữ, thậm chí có mấy nữ nhân biết được được cứu vớt trực tiếp đ//â//m vào cột.

“Ai, những nữ nhân này rất đáng thương, nếu các nàng sống ở đây cả đời, vậy cũng không có gì, nhưng nếu là về đến nhà, còn có ai sẽ chấp nhận các nàng?” Một thủythủ già ở bên tai Vương Chấn Hải hờ hững nói.

Những nữ nhân bị làm bẩn này, về đến nhà chỉ có hai con đường đi, hoặc là vì thanh danh treo ba thước vải trắng thắt cổ, hoặc là từ nay về sau làm bạn với đèn xanh*.

*Nghĩa là quy y phật môn.

Vương Chấn Hải toàn thân chấn động, cúi đầu xuống tiếp tục bận rộn, trong lòng khó chịu nói không nên lời, hắn ta ghi xuống tên của một nô lệ, lại hỏi quê quán địa chỉ, sau đó kêu lên: “Kế tiếp, tên là gì?”

“Tam Nhi?” Một thanh âm mang theo nghi ngờ vang lên trên tai hắn ta, thanh âm quen thuộc kia khiến cho Vương Chấn Hải bất thình lình ngẩng đầu.

“…Phụ…phụ thân?” Làm sao co thể? Hắn ta trừng lớn hai mắt, vèo đứng lên đi đếntrước mặt lão nhân.

“Tam Nhi, thật sự là con?” Vương lão gia nắm chặt bờ vai Vương Chấn Hải, hốc mắtnóng lên, vậy mà rơi lệ.

“Phụ thân, ngài…làm sao sẽ ở chỗ này?” Vương Chấn Hải càng kích động hơn Vươnglão gia, nói cho cùng ai cũng cho rằng phụ thân huynh trưởng của hắn ta gặp nạn,hôm nay người thân mất mà trở về, vui sướng to lớn khiến cho hắn ta một namnhân cao bảy thước cũng nghẹn ngào ra tiếng.

Hai phụ tử ôm đầu khóc lớn, người ở bên cạnh nhìn đều thương tâm không thôi,cũng có người biết rõ thân phận hai người thổn thức không thôi.

Vương Chấn Hải ngẩng đầu, chạm lên mái tóc trắng, phụ thân không chỉ già hơn mười tuổi, hung ác quăng mình một bạc tai, hắn ta hận mình quá khứ vô tri và bất hiếu, hắn ta hận mình yếu hèn và không có năng lực.

Hai phụ tử ngoài bất ngờ gặp lại nhau, còn có rất nhiều lời muốn nói, Vương Chấn Hải đỏ mặt bàn giao công việc cho thủy thủ già bên cạnh, tự mình kéo phụ thân đi đến một bên tự thoại.

Rất nhanh, Vương Chấn Hải liền biết cảnh ngộ phụ thân và huynh trưởng gặp phải ngày đó, Vương Húc cũng biết sau khi mình mất tích, thê tử và con trai gặp phải cảnh ngộ thảm thương.

“Con trưởng thành rồi, rất tốt.” Vương lão gia vui mừng vỗ bả vai con trai, ông trước kia không yên lòng nhất chính là đứa con trai này, vẫn nghĩ bản thân phải luôn trông nom, tương lai có huynh trưởng hắn ta giúp đỡ, cho nên đối với đòi hỏi của hắn ta vẫn luôn phóng khoáng.

Vương Chấn Hải xấu hổ không chịu nổi, nói sang chuyện khác hỏi: “Phụ thân, đại ca đâu?”

“Đại ca nhị ca con tuổi trẻ, chỉ sợ là bị những người kia kéo đi làm tráng đinh, bọnhọ thấy phụ thân biết chữ, bởi vậy mới không có đuổi tận giết tuyệt.” Ngày đó, ở trên biển gặp phải hải tặc. Vương lão gia quyết định thật nhanh để cho hai đứa con traithay quần áo hạ nhân, mặt cũng bôi đen, lại mệnh lệnh mọi người không được phản kháng, lúc này mới bảo vệ được tánh mạng cả nhà.

Vốn cho rằng sẽ bị vây khốn ở trên đảo này đến chết, không nghĩ tới vậy mà còn có ngày được cứu.

Vương lão gia nhìn những binh lính cứu viện bận rộn, tò mò hỏi: “Thế mà quan phủ lại mang binh tiêu diệt đám hải tặc này.”

Vương Chấn Hải lắc đầu lại gật đầu: “Là Trấn quốc công.” Đây cũng là việc hai ngày này hắn ta mới biết, không nghĩ tới, thiếu niên tuấn tú kia vậy mà chính là phu nhân Trấn quốc công.

Hai mắt Vương lão gia sáng ngời thêm vài phần, cười nói: “Vậy đợi sau khi chúng tatrở về thành nhất định phải tự mình đến cửa cảm tạ mới được.”

Vương Chấn Hải nhớ đến đứa nhỏ lớn lên giống mình, vẻ mặt có chút phức tạp, gật đầu trả lời một tiếng, theo phụ thân ở trong đám người tìm huynh trưởng của mình.

Ở trên đảo nghỉ ngơi một ngày một đêm, ngày hôm sau đội thuyền mới xuất phát trở về, lần này trở về, số người nhiều gấp đôi không nói, gần như đem hải đảo này vơ vét không còn gì, cũng may mà tìm thấy mấy chiếc thuyền trống, nếu không còn phải phân chia từng nhóm vận chuyển về.

Tả Thiệu Khanh ôm con trai lên thuyền chính, về phần Vương Chấn Hải, không cần y căn dặn, hắn ta đã theo phụ thân và huynh trưởng lên thuyền khác.

Tuy đã tìm được đại ca nhị ca hắn ta, nhưng thời gian dài mệt nhọc quá độ, hai người đều mắc phải bệnh, chỉ có thể xếp hàng chờ đại phu khám và chữa bệnh.

Đội thuyền từ từ từng bước rời đi, hòn đảo to như vậy dần dần thu nhỏ lại thànhmột chấm màu xanh, Lục Tranh đứng ở đuôi thuyền đón gió, Tống Hán Lâm và Lương Tề đứng bên cạnh.

Tống Hán Lâm băng bó cánh tay, Lương Tề chống quải trượng, hai bệnh nhân trào phúng tư thế chật vật của đối phương.

“Chân cũng đã gãy đừng có chạy lung tung, nhảy lên nhảy xuống như thỏ.”

“Có con thỏ nào anh tuấn như bổn quan sao? Huống chi chân của bổn quan chỉ là bị đao làm tổn thương, bề ngoài làm sao giống như người nào đó mới thật sự là gãytay.”

“Một cánh tay mà thôi, bổn tướng quân đường đường nam tử hán chỗ nào giốngcông tử ca mảnh mai, một chút tổn thương liền điều động binh lực.”

“Bổn quan xác thực không bằng dã thú da dày thịt béo nào đó, cả một cột buồm đè xuống cũng chỉ gãy một cánh tay.” Nói xong còn lộ ra ánh mắt như cười như không cười.

Vết thương này của Tống Hán Lâm xác thực oan uổng, vậy mà cuối cùng lúc đang quét dọn chiến trường bị cột buồm bỗng nhiên ngã xuống đè mà ra, vì việc này bị không ít người chê cười.

Hắn ta hừ nhẹ một tiếng, quay đầu không nhìn Lương Tề, trên khuôn mặt đen sìcòn có thể nhìn ra một chút màu đỏ, khiến cho Lương Tề càng thêm càn rỡ cười như điên.

“Lương thị lang có chuyện gì mà cười vui như vậy?” Tả Thiệu Khanh đi tới, nhét Tả Tiểu Lang cho Lương Tề, lại từ trong lòng ngực móc ra một bản tấu dày nặng đưacho Lục Tranh.

Lương Tề liên tục hai buổi tối làm gã sai vặt, đối với đôi phu phu kia oán than dậy đất, ngay cả với Tả Tiểu Lang cũng bày ra vẻ mặt không tốt.

Một tay ôm m//ô//n//g đứa nhỏ, một lớn một nhỏ nhìn nhau vài lần, ánh lửa chớp động, sau đó Tả Tiểu Lang giãy khỏi ngực hắn ta nhảy xuống, chạy đến bên người Tả Thiệu Khanh ôm bắp chân y.

Tả Thiệu Khanh cúi đầu, dịu dàng cười với bé, lập tức khiến cho Tả Tiểu Lang cũng cười theo, bé nghĩ: Quả nhiên vẫn là phụ thân tốt nhất.

Lục Tranh mỗi chữ mỗi câu đọc bản tấu chương, đây là hắn hôm qua bảo Tả Thiệu Khanh viết, đến lúc đó mang theo hải tặc bị bắt cùng đưa đến kinh đô.

Trong tấu chương khai báo kĩ càng cảnh ngộ nguy hiểm mà lần này bọn họ gặp, cùng với bằng chứng Tri phủ Hạc Thành cấu kết hải tặc, ám hại Trấn quốc công, nhân chứng vật chứng có đủ, những chứng cứ này nửa thật nửa giả, Tả Thiệu Khanh đã dám ghi, tự nhiên là tin tưởng Lục Tranh có thể bù vào bằng chứng xác thực theo như lời nói phía trên.

Từ vì sao Lâm tri phủ sinh ra hận ý với Trấn quốc công, đến lúc bọn họ mới tới Hạc Thành bị tiếp đón không chu đáo như thế nào, lại đến lúc Lâm tri phủ liên lạc thư từ với hải tặc, cùng với trong thư nói làm sao thu phục hải tặc ra tay trước thì chiếm được lợi thế, mà ngay cả hai chiếc thương thuyền dùng để làm mồi dụ, cũng bị Tả Thiệu Khanh ghi thành Lâm tri phủ bày mưu đặt kế mà làm ra.

Không chỉ như thế, Tả Thiệu Khanh thậm chí còn đem quận vùng thôn trang duyênhải Hạc Thành những năm này gặp phải chuyện hải tặc tập kích cũng đổ lên trên đầu Lâm tri phủ.

Lúc này trong tấu chương, Lâm tri phủ hoàn toàn là một người cực kì độc ác, vứt bỏtoàn bộ dân chúng không thèm để ý, vì ân oán cá nhân, cấu kết kẻ thù bên ngoài, sáthại mệnh quan triều đình.

Bằng vào phần tấu chương này, Tả Thiệu Khanh có thể chắc chắn Lâm Chí Hào không chỉ chết không có chỗ chôn còn có thể mang tiếng xấu muôn đời.

Khóe miệng Lục Tranh hơi nhếch lên, gõ tờ tấu chương cuối cùng: “Làm sao khiếncho hoàng thượng tin tưởng Lâm Chí Hào và hải tặc tập kích vùng duyên hải có quan hệ?”

Tả Thiệu Khanh thuần lương nháy mắt mấy cái: “Lâm tri phủ nhận hối lộ, cùng cướp biển đạt thành hiệp nghị, mở một mắt nhắm một mắt tùy ý đối phương giết hại con dân Đại Ương, có vàng bạc và quyển sổ sao chép ở trong nhà Tri phủ đại nhân làm bằng chứng.”

Lục Tranh gật đầu, tỏ vẻ mình đã hiểu, hắn nhéo má Tả Thiệu Khanh: “Nghe nóitrong nội thất Tri phủ đại nhân có một viên Đông Hải Minh Châu.”

Tả Thiệu Khanh con mắt sáng ngời, cầm tay Lục Tranh cười giống như tên trộm.

Lương Tề ló đầu qua, hiên ngang lẫm liệt hỏi: “Hai vị ở trước mặt bổn quan, bàn bạc giá họa, giả tạo chứng cứ, cùng với hành vi mưu cầu tài vật thật sự được sao?”

Tả Thiệu Khanh kinh hãi kêu lên một tiếng: “Ai nha, hạ quan hình như quên viết công lao Lương đại nhân vào rồi, Lương đại nhân lần này anh dũng bị thương, cũng là người có công lớn.”

Lương Tề khóe miệng co rút, dáng vẻ hờ hững nói: “Công lao cái gì bổn quan cũng không thèm để ý.” Hắn ta lại không ngốc, làm quan văn đứng đầu lần xuôi nam này, hắn ta cũng có quyền lợi và nghĩa vụ báo cáo công tác.

Hắn ta từ trong tay áo lấy ra một phần bản tấu đưa cho Lục Tranh: “Bổn quan cũng suốt đêm viết một phần tấu chương, còn phải phiền Lục công gia thay ta trình lên.”

Lục Tranh qua loa nhìn một cái, hài lòng, chuẩn bị đợi trở về Hạc Thành đem nhữngchứng cứ chuẩn bị đầy đủ ra roi thúc ngựa đưa đến kinh đô.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân
Chương 207

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 207
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...