Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân – Chương 188

Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Tác giả: Sương Minh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Tranh từ trong thùng tắm bước ra, phủ thêm áo trong, cài lên hai nút áo, liền phanh ngực đi ra ngoài.

Gian ngoài đèn đuốc sáng trưng, nhưng lại yên lặng, cũng không nhìn thấy thân ảnh Tả Thiệu Khanh, hắn nhíu mày, vén rèm đi vào nội thất.

“A…” Nhìn thấy người đi vào không phải là người mà mình chờ mong, Tả Tiểu Langthất vọng kêu một tiếng, sau đó tiếp tục trông mong chờ đợi.

Bé ngồi ở trên giường, hai chân hơi tách ra, hai tay chống trước hai chân, đúngchuẩn tư thế dã thú ngồi.

“Xuống.” Trong con ngươi Lục Tranh toát lên lửa giận, là ai đặt vật nhỏ ở trên giường hắn? Chẳng lẽ nói hắn đêm nay còn phải ngủ cùng vật nhỏ này?

“A?” Tả Tiểu Lang phát ra âm tiết mang theo nghi vấn rõ ràng, nghiêng đầu nhìn Lục Tranh.

Lục Tranh không phải không thừa nhận, bộ dạng vật nhỏ này xác thực có vài phần đáng yêu, trong đôi mắt đen thui trong veo phản chiếu thân ảnh của mình, không hề cảm nhận được tức giận của mình.

Hắn đi qua, một tay xách cổ áo bé, để cho bé cùng mình nhìn thẳng: “Bản côngmang ngươi trở về cũng không phải để cho ngươi chiếm lấy giường của bản công.”

Tả Tiểu Lang tứ chi thuận theo buông thỏng, cũng không làm ra động tác giãy dụa vô dụng, đường nhìn hơi chếch đi, cũng không cùng Lục Tranh đối mặt, trong cổ họng phát ra âm thanh ô ô trầm thấp.

Lục Tranh vừa định ném vật nhỏ đến trên mặt đất, chợt nghe ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, lập tức giơ tay ômTả Tiểu Lang ôm vào trong ngực, đợi lúc Tả Thiệu Khanh đẩy cửa tiến vào, nhìn thấy chính là hình ảnh phụ tử thân thiết hòa thuận.

“Đi đâu?” Lục Tranh không vui hỏi.

“Ồ, anh tắm xong rồi?” Tả Thiệu Khanh bưng một chén sữa dê đi tới, trên mặt mangtheo nụ cười nhạo: “Lục gia chính là mạnh miệng mềm lòng, rõ ràng anh cũng thích Tả Tiểu Lang.”

Lục Tranh không phản bác, hỏi vấn đề mình quan tâm nhất: “Em muốn để cho nó ngủ cùng chúng ta?”

“Đúng vậy.” Tả Thiệu Khanh đương nhiên nói: “Mấy hôm trước bé theo Tiểu Lục Tửngủ, nghe nói nửa đêm luôn mơ thấy ác mộng, còn sẽ đột nhiên tấn công người, dọa sợ Tiểu Lục Tử.”

“Hừ, vậy ngủ trên giường chúng ta thì không mơ thấy ác mộng?” Lục Tranh đặt Tả Tiểu Lang lên giường, biết rõ phiền toái này tạm thời là không thể ném đi.

“Bé là vừa đến không có cảm giác an toàn, chí ít có anh ở bé sẽ không tấn công người.” Tả Thiệu Khanh để cho vật nhỏ ngồi an ổn, đút cho bé uống hết chén sữa dê ấm áp, nhéo nhéo đôi má gầy teo của bé: “Cũng không biết phải nuôi bao lâu mới có chút thịt.”

Lục Tranh không phản ứng y, vật nhỏ chỉ biết a a kêu to, sau đó lăn vào trong chăn mềm mại, còn thoải mái r//ê//n rỉ ra tiếng.

Tả Thiệu Khanh dọn dẹp đồ xong, cởi bỏ từng cái nút áo áo ngoài, nhướng mi tà tà liếc nhìn Lục Tranh, không đếm xỉa tới nói: “Lục gia nếu không bằng lòng cùng phụ tử chúng tôi ngủ chung, có thể đổi phòng.”

Lục Tranh đen mặt, kéo Tả Thiệu Khanh đến cắn một cái ở trên cổ y, Tả Thiệu Khanh bị trêu chọc ngược lại hít một hơi.

Tả Tiểu Lang đang lăn qua lăn lại trên giường nhìn thấy người mình thích nhất bị cắn cổ, trong nhận thức của bé, đây chính là động tác muốn mạng, vì vậy liều lĩnh từ trên giường nhảy đến trên người Lục Tranh, hai tay cầm lấy cánh tay hắn, dùng sức cắn xuống, muốn để cho hắn nhả ra.

Nếu như nói bộ phận nào trên người Tả Tiểu Lang ph*t d*c tốt nhất, tuyệt đối phải thuộc về hàm răng của bé, mỗi một chiếc răng đều bị mài thành răng nhọn, cắn ở trên cổ của động vật tuyệt đối có thể đ//â//m thủng da lông của chúng.

Lục Tranh tại lúc bé cắn xuống liền vận dụng nội công bao trùm lên cánh tay, khiến cho Tả Tiểu Lang vừa cắn xuống liền giống như cắn lên xương cốt cứng rắn.

“Nhả ra.” Lục Tranh khẽ quát một tiếng, thiếu chút nữa nhịn không được quăng bé đi.

Tả Tiểu Lang hai mắt đỏ lên, mang theo hung ác dã thú mới có, dưới cái nhìn chằm chằm uy nghiêm của Lục Tranh mới từ từ nhả ra, sau đó nức nở nghẹn ngào một tiếng nhảy vào trong ngực Tả Thiệu Khanh, ôm cổ của y l*m l*m dấu răng phía trên.

Tả Thiệu Khanh trong lòng mềm nhũn, vỗ lưng của bé an ủi: “Được rồi được rồi, chúng ta là đang giỡn, đừng sợ đừng sợ.”

Cái này còn chịu nổi sao? Lục Tranh con mắt cũng đỏ theo, xách Tả Tiểu Lang từtrong ngực của Tả Thiệu Khanh ra: “Lại để cho bản công nhìn thấy ngươi chiếm tiệnnghi của y, bản công liền ném ngươi vào hang sói.”

Tả Thiệu Khanh nghẹn cười, trên mặt một lớn một nhỏ hôn một cái: “Đừng ồn ào nữa, thời gian không còn sớm nữa, ngủ sớm một chút.”

Lục Tranh điểm huyệt ngủ của Tả Tiểu Lang, ném bé vào trong giường, sau đó ôm Tả Thiệu Khanh đè người ngã lên giường, dưới tay không khách khí xé rách quần áo y.

Thanh âm vải vóc bị xé ở trong đêm tối đặc biệt chói tai, Tả Thiệu Khanh đè tay hắn cầu xin: “Đừng xé…đây là bộ đồ ngủ cuối cùng của em rồi.”

Kì thật y cảm thấy Tả Tiểu Lang không nên họ Tả, nên họ Lục, tật xấu của hai phụ tửnày giống nhau, thô lỗ lại dã man, còn thích xé quần áo người khác.

Tả Tiểu Lang lúc đầu không quen mặc quần áo, mặc quần áo cho bé không đến nửa bữa sẽ bị bé xé thành vải rách, có lúc Tả Thiệu Khanh ôm bé, bé dùng hai tai tay túm quần áo của y, đừng nhìn bé còn nhỏ sức lực lại không nhỏ, đã làm hỏng mấy bộ quần áo của y.

Sau đó bị Lục Tranh bắt gặp một lần, bị hung hăng dạy dỗ một trận mới sửa đổi thói quen này.

Lục Tranh quăng đi nửa tay áo nắm trong tay, nghe thấy lời nói của y đổi thành cởi nút áo y, đợi hoàn toàn cởi bỏ xong nhẫn nại không nổi nữa hôn xương quai xanh và ngực y, dưới tay một giây cũng không hề ngừng lại mà c* q*n y.

“Này…chậm một chút…” Cảm thấy phía sau có một luồng mát lạnh, Tả Thiệu Khanh uốn éo eo muốn tránh đi.

Nếu để Lục Tranh làm, ngày mai y sợ là không thể nào xuống giường, cũng không thể theo hắn làm bậy.

Mang theo một chút thuốc cao mát lạnh đưa vào hậu đình, Tả Thiệu Khanh chỉ cảm thấy ngón tay Lục Tranh cường thế trước giờ chưa từng có, ở trong cơ thể y ra ra vào vào, mỗi một cái đều nhắm ngay chỗ mẫn cảm, khiến cho thân thể của y lập tức bốc cháy.

Y ôm cổ Lục Tranh vội vàng hôn lên, trong miệng phát ra tiếng thở dốc ngọt ngào khiến người mê say: “Chậm một chút...sắp nóng chết rồi...”

Lục Tranh rút ngón tay ra, hai tay nâng eo y lên, đẩy hai chân của y ra liền xông vào bên trong.

“A…” Tả Thiệu Khanh thê thảm kêu lên một tiếng, nước mắt trong hốc mắt rơi xuống, còn chưa kịp lên án thì bị Lục Tranh dẫn vào trong kh* c*m hít thở khôngthông.

Sau một trận h*n * vui vẻ tràn trề, Tả Thiệu Khanh ghé vào ngực Lục Tranh thở dốc, lý trí một lần nữa được tìm về, đánh vào ngực Lục Tranh giọng căm hận nói: “Ngài mai còn phải lên đường, anh không thể nhẹ nhàng một chút sao?”

Lục Tranh ăn no thỏa mãn như mèo lớn, nhẹ nhàng v*t v* sau lưng Tả Thiệu Khanh: “Em không phải cũng gọi rất thích sao? Không thoải mái sao?”

Tả Thiệu Khanh sắc mặt đỏ bừng, cắn vật nhô lên ở trên ngực Lục Tranh mài mài răng, cho đến khi vật kia cứng rắn sung huyết mới buông ra: “Em là bị đau.”

“Thật sao?” Lục Tranh xoay người áp y dưới thân: “Bản công sao lại cảm thấy là tiếng kêu hưởng thụ nhỉ? Không bằng lại tới một lần nữa kiểm nghiệm một chút?”

“Anh…đừng…” Tả Thiệu Khanh hai chân bị nâng lên, gác ở trên bờ vai Lục Tranh, hơithở còn chưa thở đều đặn thì bị công chiếm trận địa, chỉ có thể lại yếu ớt phản kháng.

Hôm sau, Lục Tranh tinh thần sảng khoái rời giường, Tả Tiểu Lang cả đêm bị điểmhuyệt cũng ngủ yên ổn, chỉ có Tả Thiệu Khanh sáng sớm liền xoa eo đau nhức, trongmiệng không ngừng lầu bầu không biết nói cái gì.

La Tiểu Lục mang cơm đưa tới cho bọn họ, thấy tư thế đi đường của Tả Thiệu Khanh không được tự nhiên, cười xấu xa: “Tam gia đêm qua ngủ ngon không?”

“Đương nhiên…rất ngon.” Tả Thiệu Khanh cảnh cáo nhìn nó.

“Thật sự? Nô tài còn cho rằng ngài đêm qua nhất định bị Tả Tiểu Lang tra tấn ngủ không ngon, hơn nữa nhìn ngài vẻ mặt tái nhợt, không giống như là bộ dáng ngủngon.”

Tả Thiệu Khanh hơi nhướng mày: “Bổn thiếu gia cam tâm tình nguyện bị nó như vậy, giống như ngươi bị một chút dằn vặt thù luôn miệng kêu khổ.”

Tả Tiểu Lang cả đêm ngủ ngon, hiện tại tinh thần sung mãn, La Tiểu Lục vừa mặc quần áo tử tế cho bé, bé liền nhảy tới trên mặt đất, đồng thời dùng tứ chi nhảy lên chỗ ngồi, hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm đồ ăn trên bàn.

Tả Thiệu Khanh nhìn thấy tư thế kia sửa không được, hung ác dạy dỗ: “Tả Tiểu Lang, lại để cho ta nhìn thấy con dùng tư thế của chó bò đi đường, lão tử liền đánh gãy tay của con.”

Tả Tiểu Lang hôm nay có thể nghe hiểu được người khác gọi tên bé, nghi hoặc quay đầu lại, giơ một cái bánh bao hướng Tả Thiệu Khanh a a gọi, giống như đang nói: Nhanh tới dùng cơm.

Lục Tranh rửa mặt xong cũng ngồi vào bàn, nhìn chằm chằm vào Tả Tiểu Lang ăn như hổ đói, sau đó yên lặng dùng bữa, đợi sau khi ăn cơm xong, hắn lau tay dặn dò La Tiểu Lục: “Đi tìm dây thừng buộc tay của nó ở sau lưng, không học được dùng hai chân đi đường cũng đừng cởi bỏ.”

La Tiểu Lục liếc nhìn Tả Thiệu Khanh, thấy y chỉ là đau lòng cau mày lại không phản đối, vì vậy cười vui vẻ thi hành mệnh lệnh.

Nói thật, vật nhỏ này không ít lần quấy rối nó, nhất là lúc cùng nó ngủ, thiếu chút nữa muốn mạng của nó luôn rồi, bây giờ có thể nhìn bé chịu khổ gặp khó khăn, La Tiểu Lục rất vui vẻ.

Tả Tiểu Lang cho đến lúc bị trói chặt hai tay mới biết được bản thân xui xẻo, dưới ánh mắt nghiêm khắc của Lục Tranh lại không dám phản kháng chỉ dám hướng Tả Thiệu Khanh kêu to giống như khẩn cầu.

Tả Thiệu Khanh khoát tay: “Dẫn nó ra ngoài đi một vòng.” Nhắm mắt làm ngơ, dù sao lòng dạ hung ác mới có thể để cho bé sớm ngày học được cách đi đường như người thường.

Rèn luyện như vậy hiệu quả cũng là lộ rõ, đợi lúc bọn hắn xuất phát, Tả Tiểu Lang đã miễn cưỡng có thể sử dụng hai chân đứng thẳng người, chỉ là đi đường không vững chắc chưa đi được hai bước thì ngã một cái.

Lúc vừa mới bắt đầu ngã sấp xuống bé còn nước mắt lưng tròng nhìn về phía Tả Thiệu Khanh, đợi lúc nhìn thấy y không đến ôm mình cũng không nói gì, cũng liền thu hồi nước mắt ngoan ngoãn học đi đường.

Dù sao cũng là ở trong bầy sói lớn lên, Tả Tiểu Lang tâm tư đơn thuần lại mẫn cảm,vẫn chưa học được phương thức làm nũng của những đứa nhỏ khác với phụ mẫu.

Hành trình tiếp theo, mọi người nhìn Tả Tiểu Lang trải qua ngày từng ngày huấnluyện.

Mới đầu mọi người đối với đứa bé này chỉ là ôm lòng hiếu kì cùng tâm tình đồng cảm, cho dù bé được Tả tam gia thu dưỡng, cũng không đem bé trở thành nửa chủ tử.

Thời gian dần qua, tất cả mọi người phát hiện trên người đứa bé này có sự cương nghị mà đứa nhỏ bằng tuổi không có, dù cho té đau cũng không rơi một giọt nước mắt, khiến cho mọi người lộ vẻ xúc động.

Chờ đến Hạc Thành, Tả Tiểu Lang đã có thể vững vàng đi đường, tuy không biết dùng đũa, nhưng có thể dùng thìa tự mình ăn cơm, có thể nói mấy từ ngữ đơn giản,cũng có thể gọi “phụ thân”.

Tả Thiệu Khanh lần đầu tiên nghe thấy bé gọi phụ thân vui sướng vừa hôn vừa ôm, đêm đó không thể tránh khỏi bị Lục Tranh hung hăng bắt nạt một trận, nhưng cái này cũng không thể ngăn cản được tươi cười xán lạn.

Đoàn người Lục Tranh đến cũng không quấy rầy Tri phủ Hạc Thành, cho đến khi bọn hắn vào thành, Tri phủ Hạc Thành mới nhận được tin tức, đợi lúc ông ta mangngười muốn nghênh đón, đoàn người Lục Tranh đã vào tổng đà Tào bang.

Thế lực Tào bang ở chỗ này cực kì lớn, ngay cả Tri phủ cũng không thể không nhún nhường ba phần, thực tế sau khi biết được người ở sau lưng nó là Trấn quốc công, người quan phủ càng không dám động đến nó.

Chẳng qua đây đều là chuyện trước đây, đợi Lục Tranh vào chỗ Tào bang, nghe xongmột loạt báo cáo của Dương Dịch, mới biết được trong khoảng thời gian này Tào bang cũng không hề sống tốt.

“Lão đại, con rùa Lâm Chí Hào kia không biết đã uống nhầm thuốc gì, gần đây đều sai người gây phiền phức cho chúng ta, còn giữ lại hai thuyền hàng của chúng ta,nói chúng ta làm trái pháp luật, buôn hàng lậu.”

Con mẹ nó, bọn họ buôn hàng lậu cũng không phải ngày một ngày hai, tiền hằngnăm kiếm được cũng hiếu kính bọn khốn kia không ít, như thế nào đột nhiên gây khó dễ với bọn họ?

“Cẩn thận lời nói, là hành vi của một mình Lâm Chí Hào hay là thái độ của quan phủ Hạc Thành đều như vậy?”

“Hẳn là chủ ý của Lâm Chí Hào, ta nhờ người quen trong quan phủ thăm dò, tất cảmọi người đều nói chẳng qua là nghe lệnh làm việc, hơn nữa rất nhiều lần trước đó bọn họ đều âm thầm chuyền tin cho chúng tôi, nếu không cũng không thể nào chỉ bị giữ lại hai chiếc thuyền.”

“Ừ, ta đã biết, trước thu xếp cho chúng tôi một viên tử an tĩnh một chút.”

Dương Dịch vỗ ót: “Xem ta tức giận đến quên mất, viện tử của ngài sớm đã thu xếp xong, về phần những người khác thuộc hạ đã thu xếp ở một viện tử khác, cách chỗnày không xa.”

Lục Tranh gật đầu, đối với chỗ ở không hề bắt bẻ.

Dương Dịch dẫn đường cho mọi người, dọc đường liên tiếp quay đầu lại, tò mò nhìnchằm chằm bên cạnh Lục Tranh.

Vừa rồi lo cằn nhằn không chú ý đến một lớn một nhỏ, lớn chính là người hắn ta từng gặp, cũng biết là phu nhân lão đại, nhỏ chính là…như thế nào nhìn cũng thấy có chút kì lạ?

Thực tế lúc hắn ta nhìn chằm chằm vào quỷ nhỏ kia vài lần, đối phương vậy mà hướng hắn ta nhe răng trợn mắt, bộ dáng hung ác, khiến hắn ta kinh hãi đến mức cằm cũng rơi xuống mất.

Không phải hắn ta bị tiểu thí hài này dọa sợ, mà là con trai của lão đại nhà hắn tanhư thế nào sẽ…sẽ kì lạ như vậy, nghe được bé hướng Tả Thiệu Khanh gọi phụ thân,hắn ta cho rằng lỗ tai mình bị hư.

Tả Thiệu Khanh thấy hắn ta tò mò, cười giới thiệu: “Dương quản sự, đây là con trai ta Tả Tiêu Lan.”

Dưới gầm trời này lại có người dám cắm sừng Lục công gia? Dương Dịch cảm thấytoàn thân đều hít thở không thông.

Tả Thiệu Khanh cũng không giải thích, mặc cho hán tử cao lớn thô kệch này hỗn độn trong gió một hồi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân
Chương 188

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 188
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...