Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân – Chương 158

Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Tác giả: Sương Minh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tả Thiệu Khanh hai chân vừa chạm đất liền bị vẻ mặt tươi cười phóng đại của người chăm sóc nàng dâu dọa sợ, không đợi y kịp phản ứng trong tay liền bị nhét một mảnh dắt tay đỏ chót.

Đây là…? Tả Thiệu Khanh không lời gì để nói, này nếu lại đội khăn voan lên trên đầu,y và tân nương tử không khác nhau lắm.

Đang muốn cự tuyệt, chỉ thấy đầu khác được dắt ở trong tay Lục Tranh, còn trựctiếp chăm chú thâm tình nhìn y.

Trong lòng khẽ run kên, Tả Thiệu Khanh cảm thấy máu trong tứ chi trăm mạch đều sôi sùng s//ụ//c lên, kêu gào phá vỡ lồng ngực, cả người ngay cả hô hấp đều khẩn trương.

Trong lòng Tả Thiệu Khanh cảm giác có dòng nước khác thường chảy qua, lúc này hai người sóng vai mà đứng, trong tay cùng một một mảnh vải đỏ tượng trưng cho vĩnh cữu, y thật sự rõ ràng chính xác ý thức được, đây là hôn lễ của y và Lục Tranh, là bắt đầu ràng buộc cả đời của hai người.

“Khụ khụ…” Lão quản gia đảm nhiệm người điều khiển nghi thức của buổi lễ thấyhai vị tân nhân nhìn nhau đắm đuối, nhịn không được ho khan hai tiếng nhắc nhởbọn họ, tuy nói hai người sắp là phu thê, nhưng dầu gì cũng phải chú ý trường hợp một chút.

Trước mặt công chúng tú ân ái cũng quá k*ch th*ch người cô đơn rồi.

Tả Thiệu Khanh quay đầu lại, thân thể đứng thẳng ở đại đường, không thể không phát hiện ánh mắt chung quang mang theo các loại phỏng đoán cùng ác ý, chỉ là y lúc này, căn bản không có tâm tư quan tâm những cái này.

Lão phu nhân đoan trang cao quý ngồi ở vị trí chủ vị, khóe mắt thoáng ngấn lệ, cáinày khiến cho Tả Thiệu Khanh còn có chút không yên lòng nhẹ nhàng thở ra.

Không ít khách đến lúc đầu đều cho rằng lão phu nhân nhất định là không đồng ýcọc hôn nhân này, dù sao không có phụ mẫu nào có thể đồng ý con mình lấy mộtnam nhân làm vợ.

Dù cho đây là thánh chỉ tứ hôn, Lão phu nhân cũng không thể thật tâm muốn con dâu nam, không ít người đều là ấp ủ tâm tính xem náo nhiệt mà đến đây, đến xem phủ Trấn quốc công trình diễn một màn đại chiến mẹ chồng và con dâu.

Nào biết được, bọn họ vừa đến, chỉ thấy Lão phu nhân mặc bộ đồ mới màu đỏ sẫm, vui sướng hớn hở ngồi ở vị trí chủ vị.

Từ giữa lông mày bà lộ ra nét vui sướng chân thật, tuyệt đối không phải miễn cưỡng như mọi người lúc đầu nghĩ.

Đây là có chuyện gì? Chẳng lẽ Lục công gia cầu hôn Tả trạng nguyên vốn dĩ là đã được Lão phu nhân đồng ý? Này tâm tính phải có bao nhiêu khoan dung và rộnglượng mới có thể đồng ý?

“Giờ lành đã đến…tân nhân hành lễ…nhất bái thiên địa…” Theo thanh âm tangthương của lão quản gia vang lên, trong đại đường lập tức trở nên yên tĩnh, mọi người cùng nhau nhìn chăm chú vào tân nhân đứng ở chính giữa.

Tướng mạo Tả Thiệu Khanh quả thật có chút quá tinh xảo, nhưng sau khi y sống lại vẫn luôn rèn luyện, thân thể cũng không bạc nhược giống như thiếu niên bình thường, ngược lại lại lộ ra một luồng khí khái hào hùng mà thư sinh bình thường không có.

Này là Trạng nguyên lang năm nay? Là thiếu niên 14 tuổi đậu tam nguyên tuyệt đối là tiền đồ vô lương, thiếu niên này vậy mà bằng lòng tự hủy thanh danh, gả cho một nam nhân làm vợ?

Nếu như chỉ là một nam nhân bình thường không danh tiếng, bọn họ có thể nói y là ham muốn quyền thế phủ Trấn quốc công, nếu là một tiểu tử gia đình nghèo túng, bọn họ có thể nói là ham muốn tài phú phủ Trấn quốc công, nhưng từ đồ cưới hôm nay đưa đến, Tả Thiệu Khanh tuyệt đối không tính là người nghèo khó.

“Nhị bái cao đường…” Tầm mắt của quần chúng từ tân nhân chuyển động, trong lòng cũng dần dần đem cuộc hôn nhân này hướng vào chỗ tốt, có lẽ, đơn giản đây chỉ là hai người yêu thương nhau, ông trời tác hợp cho.

Lão phu nhân nhìn tân nhân quỳ ở trước mặt, rốt cuộc cũng kiềm chế không nổi nữamà rơi nước mắt, bà nhớ rõ lần đầu tiên mềm yếu vẫn là lúc Lục công gia qua đời,loại cảm giác đó giống như trời đất sắp sụp đổ khiến cho bà rất bàng hoàng, mà lúcnày, tâm tình của bà thực sự vừa vui vừa lo lắng.

Con của bà nửa đời chinh chiến, so với công tử ca phú gia ở kinh đô vất vả gấp trămlần, thận trọng gấp trăm lần, nguyện vọng lớn nhất của bà đơn giản là hắn có thể bình an sống hết một đời, có thể có một thê tử vừa ý chăm sóc hắn, hai người phuthê hòa hợp.

Tả Thiệu Khanh bà cũng quan sát cẩn thận một khoảng thời gian, thiếu niên này so với bạn cùng trang lứa có cơ trí và tâm kế hiếm thấy, một chút động tác nhỏ của y bà đều nhìn ở trong mắt, cái này cũng chính là nguyên nhân bà yên tâm giao phủ Trấn quốc công cho y.

Lục Tranh không cần một thê tử lương thiện, phủ Trấn quốc công không cần mộtchủ mẫu mềm yếu dễ bắt nạt, bà cũng không cần một cô con dâu chỉ biết xu nịnh phụ họa.

“Phu thê…phu phu đối bái…” Lão quản gia lau mồ hôi lạnh, thiếu chút nữa lại thốt racâu “đưa vào động phòng”, cuối cùng cứ thế thốt ra hai chữ “kết thúc buổi lễ”.

“Thánh chỉ đến…” Tả Thiệu Khanh và Lục Tranh vừa đứng dậy liền nhìn thấy một thị vệ bảo hộ một thái giám đi vào.

Thái giám kia chính là đại nội tổng quản được Thiên Phượng đế tín nhiệm nhất, hắn ta cười híp hai mắt, hướng Lục Tranh và Tả Thiệu Khanh hành lễ: “Chúc mừng Lục công gia và Tả trạng nguyên, thánh thượng biết được hôm nay là đại hôn hai vị, đặc biệt ban thưởng hạ lễ.”

Hắn ta vừa dứt lời, sau lưng có thị vệ mang mấy rương đồ lớn vào, không đợi haingười Lục Tranh quỳ xuống tiếp chỉ, thị vệ kia cười nói: “Thánh thượng nói, hôm naylà ngày Trấn quốc công kết hôn, không cần quỳ xuống tiếp chỉ.”

Lục Tranh không khách khí, đứng đấy nghe xong thánh chỉ, đơn giản là coi trọnghắn hạ thần này, chúc mừng hắn hôm nay thành hôn, lại đặc biệt ban thưởng nhiều vàng bạc châu báu, dù sao từ đâu tới đuôi chẳng qua chính là ý: Chiến Viên Phonghắn ta hôm nay rất vui.

Nghe thấy trong đồ ban thương có một điền trang suối nước nóng ở ngoại thành phía Tây, Lục Tranh lúc này mới giãn lông mày, chân tâm thật ý nói câu: “Tạ chủ vinh ân.”

Điền trang suối nước nóng hoàng gia tuyệt đối không thể tệ, hắn vừa vặn muốn thicông một điền trang như vậy cho Tả Thiệu Khanh, đợi mùa đông khắc nghiệt liềnmang Tả Thiệu Khanh đến đó sống một thời gian ngắn, miễn cho y chịu khổ sở mùa đông lạnh lẽo.

Đợi nội thị rời đi, đám người xông tới, bất kể là thiệt tình hay giả ý đều mang khuônmặt tươi cười chúc mừng cho Lục công gia: “Chúc mừng chúc mừng…”

Lục Tranh một tay trực tiếp dắt Tả Thiệu Khanh, một tay hướng mọi người tỏ ý: “Hôm nay ngày đại hỷ của bản công, còn phải đa tạ các vị cổ động, mời ngồi.”

Nhìn thấy Lục công gia được đồn đại bình thường trầm tĩnh bỗng nhiên trở nên đa lễ như vậy, mọi người trong khoảng thời gian ngắn không quen, tránh không được nhìn Tả Thiệu Khanh nhiều lần, cảm thấy thiếu niên này thật sự là có bản lãnh, vậy mà có thể được Lục công gia ưu ái như thế.

Tả Thiệu Khanh vẻ mặt vô cùng trấn định, trên mặt mang ý cười, cũng không nói nhiều cũng không tự cao thanh cao, khiến cho người muốn chế giễu bắt không được điểm sơ hở nào.

Buổi lễ kết thúc bổn sự của tân lang là phải mời rượu, chỉ là hôm nay có hai vị tânlang, cho nên mọi người nhìn thấy phu phu dắt tay nhau đến cũng không thấy kì quái.

Phía sau hai người có hai hán tử cường tráng đi theo rót rượu, cũng không biết Lục Tranh cố ý hay vô tình, hai hán tử cường tráng kia đều là dũng mãnh hiếm thấy, đứng bên cạnh bàn rượu, khách nhân muốn mời rượu pha trò đều dừng tâm tư.

Tả Thiệu Khanh uống xong một chén rượu, chẹp chẹp miệng, nước uống này không có mùi vị gì cả rất không thú vị, y đưa mắt ra hiệu cho Lục Tranh, thừa dịp người không chú ý từ trong tay hắn đổi chén rượu, ực cạn mới phát hiện trong ly Lục Tranh hoàn toàn chính là rượu.

Lục Tranh giành chén rượu, một tay ôm eo y nói nhỏ: “Uống ít một chút, muốn uống đợi trở về phòng chúng ta chậm rãi uống.”

Tả Thiệu Khanh vặn vẹo thân thể một chút, cảm thấy chỉ một chén rượu xuống bụng, y đã có chút say, thật sự là thích hợp với câu nói kia: “Rượu không say người người tự say.”

Y chọt bụng Lục Tranh, thấp giọng trêu ghẹo nói: “Vậy Lục công gia nên kiềm chế một chút, nếu là uống say, vãn sinh sẽ không hầu hạ.”

Trong lòng Lục Tranh một vùng lửa nóng, cười nhẹ hai tiếng: “Tối nay vốn dĩ phải do bản công “hầu hạ” em.” Giọng điệu của hắn giống như đầu lông vũ lướt qua đầu tim, lập tức khiến cho Tả Thiệu Khanh nuốt nước miếng.

Đối với chuyện xảy ra tối nay, y đương nhiên không phải không biết, thậm chí có thểnói y chờ mong đã lâu, thích một người, liền tránh không được sẽ muốn toàn bộ thể xác và tinh thần dung hợp, thực tế y còn là một thiếu niên vừa phát triển, thân thểtrẻ trung mà mẫn cảm, ngày thường đối mặt với sự trêu chọc của Lục Tranh đều động tình không thôi, huống chi là loại thời gian khiến lòng người s//ụ//c sôi.

Xong một vòng, Tả Thiệu Khanh đã uống một trăm ly nước, dù cho chỉ là một chén rượu nho nhỏ, vẫn là uống đến phình bụng, càng khiến y sợ hãi thán phục chính là, Lục Tranh uống nhiều như vậy mà lại vô cùng tỉnh táo, ngoài trừ trên hai cánh tay có chút ẩm ướt, không hề nhìn ra hắn uống nhiều rượu như vậy.

Y nhịn không được liếc nhìn xuống bụng Lục Tranh, phỏng đoán chỗ rượu kia là bị hắn chứa vào chỗ nào?

“Như thế nào? Đã đợi không kịp nữa?” Lục Tranh một miệng hơi rượu phun ở bên tai Tả Thiệu Khanh, giọng điệu mang theo mập mờ, tiếng cười trầm thấp.

“Cái…cái gì?” Tả Thiệu Khanh vứt bỏ nghi vấn trong đầu không xác định hỏi.

“Em dùng ánh mắt nóng như lửa như thế nhìn chằm chằm vào chỗ kia của bản công,không phải là đã đợi không kịp thì là cái gì?” Lục Tranh cười như không cười nhìn chằm chằm y.

Khuôn mặt thanh tú của Tả Thiệu Khanh đỏ lên, vội vàng lên tiếng giải thích nói: “Đừng nghĩ lung tung, em mới không phải nhìn chằm chằm vào chỗ đó của anh…nhìn chỗ đó, là nhìn bụng mà thôi.”

“Được rồi, bản công tin em.” Lục Tranh có cũng được mà không có cũng không sao nói, sau đó mang người quay lại bàn chủ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân
Chương 158

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 158
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...