Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân – Chương 126

Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Tác giả: Sương Minh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vừa nghe muốn đại hình hầu hạ, mọi người sắc mặt đều khó coi, người bên ngoài nha môn xem náo nhiệt ngược lại là hưng phấn, thậm chí có người nhỏ giọng nói thầm: “Mấy thư sinh văn nhược này, nếu động đại hình, chỉ sợ chịu không được mấy bản tử liền nhận tội.”Ngự sử trung thừa ngồi ở bên phải đề nghị nói: “Dung đại nhân, nếu muốn biết bài thi có phải là do chính bọn họ viết hay không, để cho bọn họ mỗi người viết ra một lần là được, viết xong lại hỏi bọn họ vài vấn đề là đủ.”

Tả Thiệu Khanh ngẩng đầu liếc nhìn vị Ngự sử trung thừa này, chỉ cảm thấy lão đầu tóc râu ria đều trắng bệch này rất thông minh, chính mình viết ra bài thi rất khó làm ra một chữ cũng không sai lệch, ngược lại là người ăn gian, nhất định là có thể đọc làu làu.

Hơn nữa chỉ cần cầm bài thi hỏi mấy vấn đề sâu sắc, là quan điểm của mình hay là sao chép vừa hỏi liền biết.

Đại lý tự khanh bên tay trái hừ lạnh một tiếng: “Theo bổn quan, vẫn là phái người đi dò tra ngọn nguồn của mấy học sinh này, xem trước khi thi bọn họ tiếp xúc quangười nào, hoàng thượng cũng đang chờ, làm sao có thời gian ở chỗ này tốn thời gian?”

Thượng thư biết rõ hai người này vẫn luôn bất hòa, đánh thái cực nói: “Hai vị đều nói có lý, hai việc này ngược lại có thể đồng thời tiến hành, người tới, đưa giấy bút cho bọn họ, lại phái mấy người đi thăm dò.”

Tả Thiệu Khanh khóe mắt liếc qua thanh niên vẫn luôn không có động tĩnh kia một lát, vung lên vạt áo ngồi trên mặt đất, sau đó liền bắt đầu viết, những người còn lại học theo, cũng đều không r//ê//n một tiếng mà ngồi xuống.

Đợi mọi người viết xong đã là chuyện của nửa canh giờ sau, Tả Thiệu Khanh vỗ vạt áo đứng lên, chân có chút chập choạng, lưng lại vẫn thẳng tắp.

Tuy trong lòng y không bình tĩnh như mặt ngoài, nhưng cũng không sợ bất luận kẻ nào thẩm tra bài, bài thi của y thế nhưng là thật sư do mình viết, tuyệt đối không có sao chép.

Y hiện tại để ý chính là, người tố cáo y kia rốt cuộc là cầm ra chứng cớ gì?

Một phen gặn hỏi, Tả Thiệu Khanh và Hạ Chi Trừng đều thuận lợi vượt qua kiểm tra, Trương Hạo kia ấp úng cả buổi, giải thích bài thi vấn đáp đọc lung tung lộn xộn.

Đại lý tự khanh trước tiên làm khó dễ: “Người tới, áp kẻ này xuống, đợi những ngườicòn lại tìm đủ vật chứng bằng chứng lại thẩm vấn.”

Ánh mắt Hình bộ thượng thư dạo qua trên người Tả Thiệu Khanh và Hạ Chi Trừngmột vòng, thở dài nói: “Tả hội nguyên, bổn quan từng có nghe về ngươi, ngươi tuổicòn trẻ tài văn chương nổi bật, dù lần này không đậu được cao trung lần sau còn cócơ hội, cần gì chứ?”

Tả Thiệu Khanh ánh mắt sáng quắc, nhìn thẳng thắn hỏi: “Không biết lời đó của đại nhân là có ý gì? Bản thân học sinh ngay thẳng không sợ bóng nghiêng, tự hỏi không thẹn với lương tâm.” Trí nhớ đời trước thế nhưng là ông trời ban cho y, tuyệt đối không coi là ăn gian.

“Ngươi còn dám nói xạo. Chứng cớ vô cùng xác thực, ngươi giải thích những thứ nàythế nào?” Hình bộ thượng thư trên tay giơ lên giấy viết bản thảo, sắc mặt không dễnhìn như vừa rồi.

Tả Thiệu Khanh tim xiết chặt, hành lễ hỏi: “Có thể để cho học sinh xem một chút?”

Hình bộ thượng thư còn chưa lên tiếng, Đại lý tự khanh trước hừ một tiếng nói: “Vậtchứng trọng yếu như thế, sao có thể đơn giản bày ra cho người? Lỡ như bị ngươi hủychẳng phải là mất vật chứng?”

Tả Thiệu Khanh vụng trộm oán thầm lão nhân này một câu: “Học sinh như thế nào sẽ làm ra chuyện giấu đầu hở đuôi đến thế?”

Hình bộ thượng thư suy nghĩ một lát, lại để cho nha dịch cầm trang giấy cho Tả Thiệu Khanh xem, lại không cho phép y đụng chạm, đợi Tả Thiệu Khanh xem qua,hắn ta mới đen mặt hỏi: “Ngươi còn có lời gì muốn nói? Bổn quan đối chứng qua búttích, xác thực là của ngươi không thể nghi ngờ.”

Tả Thiệu Khanh gật đầu, thản nhiên nói: “Xác thực là học sinh viết, mỗi học sinh trước khi thi sẽ áp đề, học sinh cũng không ngoại lệ, chỉ là không biết vì sao, chỉ có mấy tờ giấy này dâng đến trong tay đại nhân.”

Sau khi xem hết mấy tờ giấy này, Tả Thiệu Khanh liền biết việc không đơn giản như vậy, trận án làm rối kỉ cương này hoặc là cố ý hướng về phía y, hoặc là chính là có người muốn mượn cơ hội này vu hãm y.

Muốn nói có người đào một cái hố lớn như vậy lừa bịp chỉ vì y, Tả Thiệu Khanh là không tin, y không cảm thấy mình có phân lượng nặng như vậy, nếu như là thứ hai, người thứ nhất y nghĩ đến chính là Tả Thiệu Yến.

Y sau khi sống lại vẫn luôn rất cẩn thẩn, đồ vật từng viết không có tác dụng đều thiêu hủy, chỉ có mấy quyển sách y cho rằng không tệ được đặt ở thư phòng, ngoại trừ người Tả gia, người ngoài làm sao có thể chạm vào thư phòng của y lấy ra những thứ này?

“Học sinh xác thực có viết qua mấy quyển sách luận về dân sinh, không chỉ có cái này, còn có một vài sách luận thống trị đường sông, sách luận phòng và chữa trị sautai họa, học sinh đều đặt cùng một chỗ, không rõ vì sao vị huynh đài này chỉ lấy mấytờ này?”

Còn may lúc trước phần đáp án của Tưởng Hằng Châu y viết xong liền kịp thời xử lý,nếu không từ trong thư phòng của y lấy ra bài thi giống Tưởng Hằng Châu, vậy càngnói không rõ.

Tả Thiệu Khanh ánh mắt sắc bén bắn về phía bị cáo kia, y đã nhận định, người này chỉ là đao người khác tìm đến mà thôi, cũng không biết hắn ta là được chỗ tốt gì mới bằng lòng làm như vậy.

Người nọ sắc mặt cứng đờ, chắp tay nói: “Cái này...học sinh chỉ là ngẫu nhiên nhận được mấy trang bản thảo này.”

Tả Thiệu Khanh xùy cười một tiếng: “Vậy huynh đài lại là như thế nào vừa thấy mấy tờ giấy này liền biết là ta? Phía trên cũng không có tên ta.”

Hình bộ thượng thư mở ra, phía trên xác thực không có kí tên, nếu không phải từng đối chiếu với bài thi của Tả Thiệu Khanh, hắn ta trước đó cũng không biết này là Tả Thiệu Khanh viết.

Nếu lời Tả Thiệu Khanh là thật sự, vậy chỉ có thể nói y vận may tốt, áp đề đùng, mỗi lần khoa cử người áp đề trúng cũng không ít, này cũng không thể trở thành căn cứ chính xác ăn gian.

Ánh mắt của hắn ta trầm xuống, cảm thấy việc này thấy như thế nào cũng kì quặc: “Mấy tờ bản thảo ngươi từ chỗ nào có được?”

Người nọ ngây ngốc một chút, sau đó khẳng định trả lời: “Là học sinh nhặt được, học sinh tại ngày yết bảng nhìn thấy qua tác phẩm xuất sắc của Tả hội nguyên, nhìn thấy bút tích của y mới phát hiện cùng mấy tờ giấy học sinh nhặt được giống nhau, lúc này mới sinh lòng nghi hoặc.”

Bài thi thi hội ba người đứng đầu tại ngày yết bảng cùng ngày sẽ dán ra, biểu thịcông chính, người này sẽ nhìn thấy cũng không kì quái.

Thư sinh kia thấy Hình bộ thượng thư vẻ mặt thả lỏng, nói tiếp: “Học sinh cho rằng, Tả hội nguyên có lẽ sợ phiền phức sự việc bại lộ, bởi vậy vứt bỏ mấy bảo thảo liên quan, về phần những thứ khác không ném, có thể là chột dạ?”

Tả Thiệu Khanh bị nhận định “chột dạ” vô tội liếc nhìn hắn ta, quả quyết phát hiện thư sinh này cùng Trương Hạo vừa rồi không phải một cấp bậc, khó trách có thể bị người thu mua làm đao sai khiến.

Hắn ta lời nói này nói rất không xác định, hoàn toàn là giọng điệu phỏng đoán phântích, ngược lại như vậy dễ dàng khiến người khác tin, nếu như hắn ta thề son sắt,ngược lại khiến cho người ta hoài nghi.

“Huynh đài lời ấy sai rồi, nếu là sợ phiền phức sự việc bại lộ, vãn sinh nên đốt nó đi mới đúng, như thế nào tùy ý vứt bỏ, còn bị huynh đài nhặt được?”

“Cái này vãn sinh liền không thể biết được, có lẽ là hạ nhân làm việc không tốt, có lẽ là ngươi nhất thời bối rối làm mất, ai biết được?”

Tả Thiệu Khanh tức nghiến răng: “Huynh đài thực biết nói giỡn, ta còn có thể ôm nó trong người chạy khắp thành sao?”

Học sinh kia lập tức không nói, chỉ là khí định thanh nhàn đứng đấy, giống như chorằng tất thảy lý do thoát thác của Tả Thiệu Khanh đều là đang nói xạo.

Tả Thiệu Khanh con ngươi đảo một vòng, hướng vị trí ở giữa vái: “Đại nhân, học sinh có thể chứng minh trong sạch của mình.”

“Nói.” Hình bộ thượng thư không quá lạc quan gật đầu.

“Xin hỏi đại nhân, đề thi hội là lúc nào định ra?”

“Năm ngày trước thi hội hoàng thượng sẽ viết đề thi viết, niêm phong xong sẽ giao cho Lễ bộ thượng thư, về sau giao cho quan chủ khảo bảo quản.”

Tả Thiệu Khanh thở ra một hơi: “Học sinh tại tháng tám trước thi hội từng cùng bạn tốt trao đổi, nói rõ thi hội tám phần có quan hệ với dân sinh, đại nhân không phiền nếu mời bạn tốt của học sinh đến hỏi một chút chứ.”

“Nếu là bạn tốt, vậy hắn tự nhiên là hướng về phía ngươi, hắn nói như thế nào có thểtin?” Đại lý tự khanh kéo lên tròng mắt hỏi.

“Vậy không biết Hình Bộ có hiểu rõ người của mình hay không? Thời gian học sinh viết mấy bài văn này mười ngày không ngắn, khẳng định không chỉ năm ngày.”

“Trong vòng một tháng viết lại văn chương khác biệt không lớn lắm.” Cân tiểu lytrong lòng Hình bộ thượng thư đã chậm rãi nghiêng, Tả Thiệu Khanh có lý lẽ chẳng sợ nói ra những lý do này, nói rõ trong lòng không có quỷ.

“Vậy…” Tả Thiệu Khanh vắt hết óc, còn muốn tìm ra chứng cớ cho mình, chợt nghethấy đám người sau lưng bắt đầu chuyển động.

Tất cả mọi người không ý thức nhìn về phía sau, vốn là đám người bên ngoài công đường chật như nêm cối tự động thối lui qua hai bên, xuất hiện một đường ở giữa, sau đó một dáng người cao ngất bỗng nhiên nhảy vào trong mắt mọi người.

Người tới tư thế oai hùng bừng bừng, áo giáp mềm màu bạc bao toàn thân, trực tiếp đi vào, hắn không đội mũ sắt, khiến cho người liếc mắt liền thấy được gương mặt tuấn lãng.

“Lục công gia?” Ba vị trọng thần vốn ngồi ngay ngắn trên công đường đồng loạt đứng lên, đồng thời đi về phía Lục Tranh.

Tả Thiệu Khanh mở to hai mắt, trong nháy mắt cảm thấy mình hoa mắt, y vẫn là lần đầu nhìn thấy bộ dáng mặc áo giáp của Lục Tranh, hình tượng cao lớn mạnh mẽ kia gõ ở trong lòng, k*ch th*ch một mảnh hoa sóng.

Cùng với Lục Tranh từng bước một đến gần, mọi người ngửi thấy mùi máu tươi, lúcnày mới chú ý tới, trên áo giáp bạc mềm mỏng của Lục công gia nhiễm một chútmáu tươi, lộ ra ngũ quan góc cạnh rõ ràng của hắn đặc biệt làm cho người ta sợ hãi.

Các phó tướng theo sau vào cực kì có ánh mắt đặt một cái ghế ở vị trí ngang hàng vớicao đường, sau đó thẳng tắp đứng ở một bên.

Mọi người ngừng thở, chỉ nghe thấy tiếng áo giáp mềm mỏng cùng vỏ kiếm ma sát, “két xoẹt két xoẹt…” có quy cũ truyền vào tai mọi người.

Hình bộ thượng thư trước tiên kịp phản ứng: “Lục công gia tới đây là…?” Hắn ta quétmắt nhìn học sinh đứng ở bên dưới cao đường một lần, chẳng lẽ ở đây có nhân vật gìtrọng yếu?

Lục Tranh đi đến vị trí ngồi xuống, nhìn không chớp mắt, trầm giọng nói hai chữ: “Tiếp tục.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân
Chương 126

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 126
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...