Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Chi Cưu Triền – Chương 56

Trọng Sinh Chi Cưu Triền

Tác giả: Hạ Nguyệt + Nhật Nhi
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Buổi hòa nhạc của Hứa Kiệt cuối cùng cũng kết thúc hoàn mỹ trong tiếng vỗ tay vang dội. Dưới ánh đèn hoa mỹ, trong tiếng thét chói tai của fan, sau khi Hứa Kiệt cúi đầu cảm ơn mọi người ủng hộ rồi đi vào hậu trường, lúc này trái tim vẫn treo trên cao của tôi mới được buông xuống, cuối cùng cũng xong, tôi nghĩ, tương lai hẳn sẽ có những ngày nghỉ ngơi thoải mái rồi.

“Còn không mau đi xem bảo bối nhà cậu đi.” Lúc ánh đèn dần tối đi, học trưởng ở phía sau tôi khẽ cười nói: “Nhanh lên đi, mau mau hưởng thụ một chút vui sướng của thành công.”

Tôi quay đầu lại nhìn anh cười cười nói: “Em đây đi trước nhé, về phần cánh truyền thông đành làm phiền học trưởng rồi.”

Học trưởng co rút khóe miệng nói: “Không cần cậu phân phó, Hứa Kiệt là cây tiên của Lạc Địa Song mà, cậu yên tâm, tôi sẽ không để cho cậu ấy xảy ra cái gì sơ suất đâu.”

Bác sĩ ở bên cạnh nghe xong hừ lạnh một tiếng quay đầu sang chỗ khác, tôi nhìn bác sĩ gật đầu xoay người rời đi, đến tận bây giờ bác sĩ dường như cũng không thích tôi mấy, đành vậy, có vài chuyện cưỡng cầu không được.

Bước nhanh đi tới hậu trường, Hứa Kiệt đang ở phòng hóa trang tháo phụ kiện trên người, sau khi thấy tôi liền vội vàng để thợ trang điểm cùng trợ lý rời đi. Nhìn tôi, cậu khúc khích hỏi: “Thế nào?”

“Rất hoàn mỹ.” Tôi cười nhàn nhạt và nói: “Nghe nói em có vài ngày nghỉ phép, anh có vinh hạnh cùng em nghỉ phép hay không.”

Đôi mắt Hứa Kiệt lóe lóe sáng, hồi lâu mới nhìn tôi mân môi nói: “Đương nhiên.”

Sau đó cậu lại nhìn tôi cười ha ha, tôi tiến lên xoa đầu cậu, bộ dáng này của cậu mà bị đám truyền thông nhìn thấy thì không biết sẽ viết thành cái dạng gì nữa. Hứa Kiệt nhìn tôi cười hắc hắc hai tiếng, xoay người rửa mặt, sau đó đi ngụy trang. Cậu ăn mặc rất phổ thông, tóc mất trật tự trùm kín nửa bên mặt, cũng không mang kính râm, nhưng mà cho dù bây giờ ai đó nhìn thấy cũng không nghĩ cậu là ngôi sao lấp lánh trên sân khấu được.

Tôi thích cậu như vậy, cũng thích phong thái cậu ở trên sân khấu.

Sau khi nhận được điện thoại của học trưởng báo rằng đã thu hút được ánh mắt của các fan hâm mộ, tôi cùng cậu yên lặng rời đi.

Tới gara ngầm rồi, tôi lái xe, Hứa Kiệt ngồi ở trên ghế phó lái, vẻ mặt đầy ý cười.

Xe là do Hứa Kiệt mua từ một năm trước, dùng tiền của cậu nhưng lại dưới danh nghĩa của tôi, lúc Hứa Kiệt đem cái chìa khóa xe đưa cho tôi, cậu đỏ mặt nói là món quà tặng cho tôi. Tôi nghe xong hơi sửng sốt, sau đó thản nhiên tiếp nhận.

Nếu là cậu tặng thì tôi nhận. Tuy rằng không phải hàng hiệu cấp thế giới, thế nhưng ở trong mắt tôi lại là thứ cực kỳ trân quý.

“Đi ăn cái gì trước được không?” Khi xe lăn trên đường cái, tôi nhìn cậu hỏi.

Hứa Kiệt xoa xoa bụng rồi cười nói: “Vâng, thực sự là em đói bụng lắm rồi đó. Được rồi, sao không gặp chú Phong Minh cùng ba ba?”

Từ anh Phong Minh đến chú Phong Minh, từ bác Hàn đến ba ba, xưng hô cải biến làm tôi rất thích… Đương nhiên Âu Phong Minh có chút nhăn nhó, nhưng mà cũng không có biện pháp, vai vế là phải rõ ràng.

Nhớ tới bộ dáng của Hứa Kiệt khi lần đầu tiên gọi chú Phong Minh, tôi không nhịn được mà khe khẽ thở ra tiếng, sau đó ho khan nói: “Đừng xen vào chuyện bọn họ làm gì, bọn họ lớn như thế rồi còn chiếu cố không được chính mình sao?”

Hứa Kiệt cũng cười cười nói: “Chỉ là có chút lo lắng thôi, em vốn đang muốn mời bọn họ cùng nhau đi ăn mừng.”

“Đều là người một nhà mà, lúc nào ăn mừng chẳng được, song có điều ba chắc sẽ không thích đi lắm, Âu Phong Minh cũng không muốn anh với em làm bóng đèn giữa bọn họ đâu.” Tôi lắc đầu nói.

“…Kỳ thực em cũng không muốn người khác làm bóng đèn giữa anh và em.” Hứa Kiệt chần chờ rồi nhỏ giọng nói. Tôi nhìn cậu mà thấp giọng cười ra tiếng, tôi thích cậu thành thực như vậy.

Đêm nay tôi cùng Hứa Kiệt ăn một bữa cơm hoành tráng trong một nhà hàng danh tiếng, sau đó hai người đi dạo xung quanh. Hứa Kiệt vì cha cùng Âu Phong Minh mua vài thứ, đều là đồ thực dụng cả. Tôi đi bên cạnh cũng không ngăn cản.

Đêm đó chúng tôi cũng không quay về nhà, mà là đến một khách sạn đặt phòng, mới vừa vào cửa tôi đã đem cậu ôm vào ngực hôn môi loạn xạ, một đường hôn đến trên giường…

(Hài hòa, hai chữ này tôi cũng không muốn nói ra đâu, khụ khụ.)

Êđít: Không muốn nói ra thì viết đi chị hai. Tôi muốn mua xăng đốt nhà bà.

Kích tình qua đi, tôi cùng cậu nằm song song ở trên giường, gương mặt như ngọc của cậu lộ ra ửng hồng, vì có liên quan tới tình sự vừa rồi mà càng thêm tươi đẹp. Tôi không nhịn được mà tâm tư ngứa ngáy, nhưng nghĩ tới tình trạng thân thể của cậu lại đành nhịn xuống, chỉ hôn và ôm cậu rồi nắm đấy chứ không làm gì khác nữa.

Hứa Kiệt nghiêng đầu tựa trên ngực tôi dụi a dụi, tôi tinh tế an ủi thân thể cậu, thấp giọng nói: “Mấy ngày nữa có một bữa tiệc, em có thời gian thì cùng tham dự với anh đi.”

Hứa Kiệt nghe xong lập tức mở mắt nói: “Tiệc gì thế? Em đi được không?”

“Đại thọ bảy mươi của lão gia tử Âu Dương gia.” Tôi thản nhiên nói.

Hứa Kiệt nga một tiếng nói: “Âu Dương gia? Là nhà của chú Phong Minh sao?”

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói: “Cũng không tính là thế, Âu Phong Minh là con riêng của Âu Dương gia, không được mọi người thừa nhận cho nên năm đó mới có thể nghèo túng như vậy, lần này hắn có đi cũng là giữ thể diện thôi.” Nhà giàu thì luôn có những tiết mục như thế, nhưng chuyện này không liên quan tới chúng tôi.

Hứa Kiệt nghe xong gật đầu, ngáp một cái nói: “Vậy chú Phong Minh cùng ba ba cũng sẽ đi ha.”

“Anh nghĩ Âu Phong Minh hẳn là sẽ đi, về phần ba ba có đi không, phải xem bản lĩnh của Âu Phong Minh rồi.” Tôi thản nhiên nói.

Hứa Kiệt đang ngái ngủ chỉ m//ô//n//g lung gật gật đầu sau đó đôi mắt bỗng nhiên thanh tỉnh nhìn tôi nói: “Anh mang em theo có được không?”

“Có cái gì không được chứ, em không để tâm thì anh cũng không quan trọng chuyện đó.” Tôi xoa đầu của cậu, thấp giọng nói.

Hứa Kiệt mỉm cười nghiêng đầu chôn trong ngực tôi: “Em cũng không để tâm.”

“Vậy là tốt rồi, đừng nghĩ những chuyện này nữa, ngủ đi.”

Cậu hàm hồ đáp vài tiếng, tôi ôm bờ vai của cậu nhắm lại hai mắt.

Sau đó vài ngày trong lúc rãnh rỗi, tôi cùng Hứa Kiệt đi Hải Nam chơi rồi lại đi tới Thiên Nhai Hải Giác (chân trời góc bể) ở Tam Á

Người ta thường nói trong cuộc đời có thể cùng người mình yêu thương đứng ở nơi chân trời góc bể cũng đã là hoàn mỹ rồi.

Ngày trôi qua rất thích ý hơn nữa lại thoải mái, nhưng chẳng biết tại sao tôi vẫn có chút hoảng hốt, dường như có chuyện gì đó sắp phát sinh, sau khi Hứa Kiệt biết được tâm tư của tôi chỉ cười nói tôi buồn lo vô cớ.

Tôi suy nghĩ một chút, thấy cũng phải, chuyện của tôi và Hứa Kiệt bên nhau, tôi không quan tâm có thể bị phơi bày ra ánh sáng hay không, cậu cũng không quan tâm, cha cũng không quan tâm, tôi đây còn lo lắng nỗi gì.

Sau khi nghĩ thông suốt những chuyện này, trong lòng tôi hơi trầm tĩnh lại, sau đó cùng Hứa Kiệt hưởng thụ những ngày nghỉ mà cậu khó có được này, đương nhiên dọc đường cũng có lúc cậu bị người khác nhận ra, Hứa Kiệt liền giả ngây giả dại sống chết không nhận mình là Hứa Kiệt, cuối cùng đem hai cô bé đang vây quanh cậu lừa đi. Tôi ở bên cạnh cười thầm, may là không phải người trong giới báo chí hay giải chí nên mới có thể lừa đi dễ như thế.

Chỉ là cho dù thời gian có bao nhiêu tốt đẹp cũng có bến bờ, người sống trên đời cũng không thể tùy tâm sở dục, sau khi ở Hải Nam chơi vài ngày chúng tôi lập tức bay về tham gia đại thọ sinh nhật của Âu Dương lão gia tử.

Bữa tiệc bắt đầu từ bảy giờ tối, khi tôi cùng Hứa Kiệt tới cũng đã kín người cả rồi, nhìn mọi người, tôi thầm nghĩ trách không được học trưởng sẽ quang minh chính đại cho tôi mang theo Hứa Kiệt, bởi vì đến đây có rất nhiều ngôi sao, Hứa Kiệt cũng sẽ không bị quá coi trọng.

“Hàn Hiểu, em đi lên chào họ một tiếng.” Hứa Kiệt nhìn tôi thấp giọng nói: “Anh có muốn cùng đi không?”

Tôi nhìn theo ánh mắt cậu, thấy là người trong giới liền lắc đầu: “Anh không đi đâu, em đi đi thôi, anh lên sân thượng hút điếu thuốc, có việc thì tìm anh nhé.”

Giới giải trí chỉ thuộc về mình cậu, tôi không nên chen chân đi vào.

Cậu mỉm cười gật đầu.

Tôi lấy một ly rượu champage từ tay phục vụ, tách ra khỏi đoàn người đi lên sân thượng, mới vừa nâng cốc uống xong một ngụm, châm thuốc còn chưa kịp hút đã thấy một người đi tới. Lúc thấy rõ người nào thì tôi ngẩn người, sau đó cúi đầu cười hỏi: “Phương Thiển?”

Y nhìn tôi lãnh đạm gật đầu, đi tới trước mặt tôi rồi rút ra một điếu thuốc, dung nhan vẫn tinh xảo đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo như vậy, nhưng không biết tôi có cảm giác sai lầm không, so với bốn năm trước người này có thêm vài tia nhân khí.

Nói thật thì tôi có chút ngạc nhiên, theo tôi được biết Phương Thiển là người chẳng bao giờ tham gia mấy buổi tiệc rượu linh tinh, lần này y tới đây chẳng biết lý do tại sao, lại hoặc là vì người nào đó.

Bầu không khí trầm tĩnh, tôi nhấp miệng muốn nói cái gì đó, ánh mắt liếc qua dấu hôn trên cái cổ trắng nõn của y khiến tôi khựng người lại. Dấu hôn này còn mang theo chút bọt nước, có lẽ mới vừa in lên… Không biết là ai to gan như vậy, có thể minh mục trương đảm hôn lão đại Phương Thiển…

Nghĩ tới một khả năng như thế, tôi không nhịn được cười ra tiếng.

“Hàn Hiểu, anh nói trên đời này có người nào lại cam tâm tình nguyện làm thế thân của người khác không?” Tôi mới vừa cười hai tiếng, Phương Thiển đã nhìn sang tôi lạnh lẽo hỏi, biểu tình trên mặt rất lãnh liệt, cũng không có xấu hổ, cứ như là y đang hỏi tôi thời tiết hôm nay tốt không vậy.

“Cam tâm tình nguyện làm thế thân của người khác?” Tôi lặp lại lời này, sau đó cười nhạt: “Nếu là tôi thì sẽ không đâu, đương nhiên cũng có người sẽ làm vậy đấy, hoặc là không thương, hoặc là vì yêu quá sâu mà nguyện cúi mình.”

“Yêu quá sâu mà nguyện cúi mình?” Phương Thiển thấp giọng nỉ non một câu, sau đó hừ lạnh một tiếng rồi không nói gì cả, cả người tản ra khí tức lãnh tĩnh, thế nhưng ở sâu trong đôi mắt xinh đẹp kia lại mang theo chút ưu thương. Người như vậy kỳ thực rất dễ làm cho lòng người rung động, chỉ là tâm của y không động mà thôi, huống chi còn có một đoạn hồi ức đặt ngang trong tim y.

Nghĩ tới đây tôi hơi rời mắt đi chỗ khác mà không nói gì thêm, chuyện có liên quan tới Phương Thiển, chung quy là tôi không nên đụng vào.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: – CUỘC ĐỜI TRỞ LẠI
Chương 2
Chương 2: – GẶP LẠI HỨA KIỆT
Chương 3
Chương 3: – LẦN ĐẦU Ở CHUNG
Chương 4
Chương 4: – KHÔNG PHẢI MÂU THUẪN
Chương 5
Chương 5: – HÒA NHẬP XÃ HỘI
Chương 6
Chương 6: – TIẾNG CA CỦA HỨA KIỆT
Chương 7
Chương 7: - ĐỒNG HƯƠNG TỤ HỘI
Chương 8
Chương 8: – LẦN ĐẦU HÔN MÔI
Chương 9
Chương 9: – LỜI ĐỒN ĐẠI
Chương 10
Chương 10: – LẦN ĐẦU TIÊN THÂN MẬT TIẾP XÚC
Chương 11
Chương 11: - THÁNG VĂN HÓA NGHỆ THUẬT CỦA TRƯỜNG
Chương 12
Chương 12: - THÁNG VĂN HÓA NGHỆ THUẬT CỦA TRƯỜNG (2)
Chương 13
Chương 13: – NGƯỜI ĐẠI DIỆN NGHÈO TÚNG
Chương 14
Chương 14: – TÂM TÌNH BỊ ẢNH HƯỞNG
Chương 15
Chương 15: – SẼ KHÔNG RỜI ĐI
Chương 16
Chương 16: – NỮ NHÂN TÂM, HUYNH ĐỆ TÌNH
Chương 17
Chương 17: – ĐÀM PHÁN LÃNH KHỐC
Chương 18
Chương 18: – BẤT AN CỦA EM ẢNH HƯỞNG TỚI AI
Chương 19
Chương 19: – SÁNH BƯỚC CÙNG ANH
Chương 20
Chương 20: – SINH HOẠT ĐỘNG KINH
Chương 21
Chương 21: – MẤT ĐI ANH EM, ĐƯỢC TỚI ANH EM
Chương 22
Chương 22: - CÁI GỌI LÀ BẮT GIAN
Chương 23
Chương 23: – NẮM TAY SUỐT ĐỜI
Chương 24
Chương 24: – LẦN ĐẦU TIÊN GẶP MẶT ĐÃ THÍCH ANH.
Chương 25
Chương 25: – CÁI GỌI LÀ TÌNH NHÂN TƯƠNG LUYẾN
Chương 26
Chương 26: – ÁC MỘNG
Chương 27
Chương 27: – PHIÊN NGOẠI: HỨA KIỆT (1)
Chương 28
Chương 28: – PHIÊN NGOẠI: HỨA KIỆT (2)
Chương 29
Chương 29: – DÃ THÚ TRONG LÒNG
Chương 30
Chương 30: – TRƯỚC ÁC MỘNG
Chương 31
Chương 31: – HẸN HÒ VÀO NGÀY LỄ TÌNH NHÂN
Chương 32
Chương 32: – HỨA KHẢ NÓI TÔI THÍCH CẬU
Chương 33
Chương 33: - TRONG SINH MỆNH CỦA EM CHỈ CÓ MÌNH ANH
Chương 34
Chương 34: – MỘT NĂM RỐI TINH RỐI MÙ
Chương 35
Chương 35: – NGÀY ĐOÀN VIÊN
Chương 36
Chương 36: – ĐÃ XẢY RA CHUYỆN GÌ
Chương 37
Chương 37: – LÃO ĐẠI THÀNH TÂY – PHƯƠNG THIỂN
Chương 38
Chương 38: – TÔI MUỐN CÙNG CẬU TÂM SỰ
Chương 39
Chương 39: – MỘT NGÀY BĂN KHOĂN
Chương 40
Chương 40: – HIỆP NGHỊ NGẪU NHIÊN
Chương 41
Chương 41: – TRONG TV LÓE QUA HÌNH ẢNH CỦA CẬU
Chương 42
Chương 42: – MỘT NGÀY NHƯ CHUYỆN ĐỒNG THOẠI
Chương 43
Chương 43: – CHỚP MẮT
Chương 44
Chương 44: – TÂM TÌNH BỰC BỘI
Chương 45
Chương 45: – HÀN HIỂU, MẶT ANH ĐỎ KÌA.
Chương 46
Chương 46: – GIỚI GIẢI TRÍ QUỶ DỊ
Chương 47
Chương 47: – ĐẦU ĐỀ GIẢI TRÍ
Chương 48
Chương 48: – THỪA NHẬN GHEN
Chương 49
Chương 49: – TÂM TƯ CỦA CHA
Chương 50
Chương 50: – CÁI GỌI LÀ DỤ THỤ.
Chương 51
Chương 51: – XƯNG HÔ NÊN CÓ
Chương 52
Chương 52: – TÂM CỦA HỨA KIỆT (1)
Chương 53
Chương 53: – TÂM CỦA HỨA KIỆT (2)
Chương 54
Chương 54: – ẨN TÌNH ẨN DẤU
Chương 55
Chương 55: - BUỔI HÒA NHẠC CỦA HỨA KIỆT
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57: – GẶP MẶT
Chương 58
Chương 58: – ĐẠI QUYẾT ĐẤU (1)
Chương 59
Chương 59: – ĐẠI QUYẾT ĐẤU (2)
Chương 60
Chương 60: – ĐẠI THÔNG BÁO
Chương 61
Chương 61: – PHIÊN NGOẠI: ÔN NHU
Chương 62
Chương 62: – PHONG HOA TUYẾT NGUYỆT GIỚI GIẢI TRÍ
Chương 63
Chương 63: – EM MUỐN BAO DƯỠNG ANH
Chương 63: .1
Chương 64
Chương 64: – PHIÊN NGOẠI: LỄ TÌNH NHÂN
Chương 65
Chương 65: – KHÔNG CÒN LÀ ANH EM
Chương 66
Chương 66: – THẤT NIÊN CHI DƯƠNG
Chương 67
Chương 67: – THẤT NIÊN CHI DƯƠNG (2)
Chương 68
Chương 68: – TRỞ VỀ NHÀ
Chương 69

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng Sinh Chi Cưu Triền
Chương 56

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 56
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...