Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Chi Cưu Triền – Chương 1

Trọng Sinh Chi Cưu Triền

Tác giả: Hạ Nguyệt + Nhật Nhi
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi đã từng chết qua một lần, trong sinh mệnh ấy, tôi là kẻ chỉ có hai bàn tay trắng.

Tôi đứng ở nơi đó nhìn cuộc đời của mình chậm rãi đi qua, ngẫu nhiên muốn đưa tay đụng vào, muốn đi cải biến cũng bất lực, tôi nghĩ nếu như tôi sớm biết trước chuyện sau đó phát sinh, vậy thế gian này đại khái sẽ nhiều thêm một lệ quỷ.

Nhân sinh thất bại ấy của tôi bắt đầu từ khi cha tôi cưới mẹ, nó cứ thế mà thoáng qua trong mắt tôi.

Người ta thường nói rằng bi ai nhất trong cuộc đời này chính là trẻ thì mất mẹ, trung niên thì mất vợ, lão niên thì mất con. Mà cha tôi, mồ côi từ nhỏ, nhưng ông vẫn trưởng thành nên người, ông tuy không nổi bật nhưng cưới được một người vợ vô cùng xinh đẹp.

Chỉ là khi tôi mới một tuổi, cha tôi dù quần quật cả năm cũng chỉ kiếm được một chút tiền đủ sống dư giả. Vì vậy năm ấy, mẹ để lại tôi, không quay đầu lại mà lên máy bay bỏ đi cùng người đàn ông khác.

Cha ngồi xổm ở đầu tường hút thuốc, dung nhan anh khí giấu sau khói thuốc lượn lờ, sau một hồi ông đứng dậy ôm tôi đi vào thành phố bắt đầu gây dựng sự nghiệp… Những năm đầu thực sự rất khổ cực. Ông làm việc như muốn bán mạng, sớm đi tối về, còn phải chiếu cố tôi thích khóc nháo, khi đó không có bảo mẫu, mà ông cũng mời không nổi, không thể làm gì khác hơn là trong lúc chào hàng sản phẩm thì đều phải ôm tôi đi cùng… Dù thế thì ông cũng vượt qua những điều này rồi.

Ba tuổi, lúc ấy tôi lên nhà trẻ, tuy gia cảnh không mấy khá giả nhưng cũng coi như có nhà cửa trong nội thành này, ngày qua ngày cũng khá hơn được bảy tám phần. Sau đó năm này qua năm khác, đến khi tôi lên trung học thì cha đã có một xí nghiệp nổi danh trong cái thành phố này.

Mười sáu tuổi, năm ấy là năm tôi quen Hứa Khả, cô là người ở nông thôn lên thành phố học, cô rất xinh đẹp, tóc dài phiêu phiêu, luôn luôn mặc váy trắng, mộc mạc sạch sẽ, không giống những cô gái thành phố trên mặt mang đầy son phấn.

Hơn nữa cô còn có một đôi mắt thanh thuần mà quyến rũ, tựa như một đôi mắt yêu tinh, nhìn lâu sẽ làm cho người ta hãm sâu trong đó.

Tôi mặc dù không phải hoa hoa công tử, nhưng nhờ danh tiếng của cha, ở trong trường tôi cũng là nhân vật có tiếng, theo đuổi Hứa Khả khiến tôi tốn không ít thời gian, như vậy càng làm cho tôi say mê cô, tôi thích loại con gái không vì tiền tài mà lung lay này.

Sau đó, cô trở thành bạn gái của tôi cũng không phải vì tiền, chỉ là những năm ấy học cấp ba áp lực quá lớn, bệnh bao tử của cô đột nhiên tái phát, tôi ôm cô hoảng hốt chạy tới bệnh viện. Sau đó, cô nói lúc tôi ôm lấy cô, cô đột nhiên thấy rất an tâm, ở trong lòng tôi cô cảm thấy ấm áp cùng thương tiếc, cho nên đáp ứng làm bạn gái của tôi.

Lúc thi vào trường đại học, cô nói không muốn hai chúng tôi tách ra, tôi do dự hồi lâu rồi cũng đăng ký cùng trường với cô, hai năm sau khi tốt nghiệp đại học tôi cầu hôn cô, cô lúc đó lệ nóng doanh tròng thật làm người ta không ai dám nói cô không hạnh phúc…

Thế nhưng, một người con gái như vậy, vào lúc công ty cha tôi gặp khó khăn nhất lại cùng người đàn ông khác lăn lộn trên giường, người kia là cậu ấm Trác Nhiên của cục trưởng X, so với tôi nhỏ hơn một tuổi, lớn lên cũng đẹp trai tuấn tú, bất quá ỷ vào quan hệ của cha mình mà kiếm được một công việc nơi thành thị này, thoải mái tự tại…

Thấy vợ tương lai của mình cùng người khác ở trên giường diễn xuân cung sống, có thể nói rằng tâm trạng của tôi lúc ấy so với hình ảnh dãy núi vô thanh vô tức mà sụp đổ trước mắt cũng không quá đáng.

Sau đó Hứa Khả quỳ xuống hướng tôi cầu tình, khóc đến lê hoa đái vũ nói lời xin lỗi, mong muốn tôi có thể tha thứ cho cô, rồi chúc phúc bọn họ, thời khắc đó tôi thật không biết trong ngực có vị gì, đủ loại cay đắng ngọt bùi.

Tôi đứng ở góc nhà hút thuốc, thân là một người đàn ông, vợ của mình lại tằng tịu cùng người khác… Bản thân thật cảm thấy uất ức không tả nổi.

Không nói cái khác, chỉ riêng lòng tự tôn của đàn ông cũng không thể để tôi ngay lập tức tha thứ bọn họ, lúc tâm phiền ý loạn tôi chỉ có thể phất tay ra hiệu hai người đó cút đi, đời này đừng nên xuất hiện ở trước mặt tôi, vậy là đủ, ngày sau thế nào cũng không liên quan tới tôi nữa.

Tôi cũng chưa từng nghĩ Trác Nhiên kia là cái loại người như thế, ăn sạch sẽ rồi lại nói tôi không được làm loạn, chỉ cần tiếp tục cử hành hôn lễ như đã định, sẽ nguyện ý đem người trả lại cho tôi, coi như tất cả không có phát sinh… Hứa Khả nghe xong khóc lóc chửi rủa cùng hắn đánh nhau, tôi khinh bỉ nhìn hai kẻ khiến mình buồn nôn kia.

Thấy bọn họ đánh mắng lẫn nhau, tôi thu dọn đồ đạc dự định rời đi, ai biết Trác Nhiên đột nhiên nổi cơn điên, tiện tay cầm lấy ghế đẩu mà đập lên đầu tôi rồi quát lớn: “Mày dám đi ra ngoài nói lung tung, tao cho mày đi ra ngoài nói lung tung…”

Đầu tôi chảy rất nhiều máu, Hứa Khả liều mạng thét chói tai, Trác Nhiên tựa hồ không hết cơn giận, đem tôi đang lúc đầu váng mắt hoa đẩy từ cửa sổ xuống, cả người tôi rơi xuống mặt đất, sau một trận đau đớn thì không còn mở mắt ra lần nữa.

Chuyện này khiến dư luận xôn xao, cha lại không phải kẻ dễ chịu uất ức, ông dùng hết thảy gia tài để cùng Trác gia đối kháng, ông có tiền, Trác gia có quyền.

Người ta thường nói tiền đấu không lại quyền, thế nhưng người đời cũng biết nếu quyền không đủ, thì tiền lại chiếm thượng phong.

Trác gia bao che Trác Nhiên, liều mạng tạo áp lực cho công ty của cha, thậm chí vu tội danh trái pháp luật, công ty cha bị dán giấy niêm phong, bất quá ông vẫn không ngừng cố gắng.

Sau đó, chuyện này bị người muốn đem Trác gia kéo xuống ngựa báo lên trên thượng cấp, kết quả cuối là Trác gia thân bại danh liệt, Trác Nhiên ở trong ngục bị người đánh chết, coi như là bồi mệnh cho tôi rồi.

Hứa Khả vì vô tội mà được thả, lại có thai nên không thể về quê, cô tha hương, cả đời đều không quay lại. Mà cha ở ngày hôm đó cũng mất đi tất cả động lực sống, điên rồi… Khi đó trong nhà đã nghèo túng đến nỗi ngay cả tiền nằm viện cũng không có, cha mỗi ngày ở góc tường ngủ, ăn mặc đều không ra sao. Nửa tháng sau, ông được bạn cùng chung cao trung với tôi, Hứa Kiệt mang tới Bắc Kinh, đến lúc chết đều là Hứa Kiệt chăm sóc ông.

Khi cha không tỉnh táo thì vẫn luôn miệng nói xin lỗi tôi, thỉnh thoảng thanh tỉnh lại gọi tên tôi… Tuổi già của ông đều ở trại an dưỡng vượt qua, khi ông già, rất già rồi thì đột nhiên lại tỉnh táo, một đầu bạc trắng, lệ rơi đầy mặt, kéo tay Hứa Kiệt nói vài câu cảm tạ, sau đó nói hy vọng có thể được chôn ở quê hương, chỉ nói được thế, ông nặng nề thiếp đi, rồi không bao giờ tỉnh lại…

Hứa Kiệt đem ông chôn tại gia hương, cùng một nghĩa trang với tôi… Ngày đó Hứa Kiệt ở trước mộ tôi ngồi xuống, trên khuôn mặt tú khí mang đầy thống khổ, tay vuốt ve tấm ảnh chụp năm 24 tuổi của tôi, nước mắt tí tách rơi, sau đó nghe cậu ấy nói: “Hàn Hiểu, tôi đã tận lực rồi, xin lỗi.”

Tôi đứng bên cạnh tâm đau không ngớt, trong mắt m//ô//n//g lung một mảnh, lúc này bên tai tôi truyền đến một tiếng thở dài, có ai như có như không ở bên tai tôi nói: “Linh hồn lại cũng sẽ rơi nước mắt nha. Hà tất phải chấp nhất như thế, không thể vãng sinh cũng không thể vãng tử.”

Tôi không nói lời nào, thanh âm kia xa xa truyền đến, nói: “Đi thôi.” Tôi cảm thấy thân thể bỗng nhiên trầm xuống, ý thức hôn mê, thời khắc đó tôi nghĩ nếu nhân sinh có thể quay lại lần nữa, thật là tốt biết bao…

Trải qua chuyện này, hôm nay khi tôi mở mắt phát hiện rằng con số ghi trên lịch là năm tôi mới mười tám tuổi, các bạn có thể tưởng tượng được tâm tình của tôi kích động ra sao rồi chứ.

Tôi không biết vì sao lại như thế, cũng không muốn tìm tòi nghiên cứu những thứ bí mật vượt qua cả khoa học này, tôi chỉ biết là cả đời này tôi tuyệt không vì Hứa Khả mà sống, cũng sẽ không khiến cha rơi vào cái loại hoàn cảnh kia lần nữa, tôi cũng sẽ báo đáp Hứa Kiệt.

Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2: – GẶP LẠI HỨA KIỆT
Chương 3
Chương 3: – LẦN ĐẦU Ở CHUNG
Chương 4
Chương 4: – KHÔNG PHẢI MÂU THUẪN
Chương 5
Chương 5: – HÒA NHẬP XÃ HỘI
Chương 6
Chương 6: – TIẾNG CA CỦA HỨA KIỆT
Chương 7
Chương 7: - ĐỒNG HƯƠNG TỤ HỘI
Chương 8
Chương 8: – LẦN ĐẦU HÔN MÔI
Chương 9
Chương 9: – LỜI ĐỒN ĐẠI
Chương 10
Chương 10: – LẦN ĐẦU TIÊN THÂN MẬT TIẾP XÚC
Chương 11
Chương 11: - THÁNG VĂN HÓA NGHỆ THUẬT CỦA TRƯỜNG
Chương 12
Chương 12: - THÁNG VĂN HÓA NGHỆ THUẬT CỦA TRƯỜNG (2)
Chương 13
Chương 13: – NGƯỜI ĐẠI DIỆN NGHÈO TÚNG
Chương 14
Chương 14: – TÂM TÌNH BỊ ẢNH HƯỞNG
Chương 15
Chương 15: – SẼ KHÔNG RỜI ĐI
Chương 16
Chương 16: – NỮ NHÂN TÂM, HUYNH ĐỆ TÌNH
Chương 17
Chương 17: – ĐÀM PHÁN LÃNH KHỐC
Chương 18
Chương 18: – BẤT AN CỦA EM ẢNH HƯỞNG TỚI AI
Chương 19
Chương 19: – SÁNH BƯỚC CÙNG ANH
Chương 20
Chương 20: – SINH HOẠT ĐỘNG KINH
Chương 21
Chương 21: – MẤT ĐI ANH EM, ĐƯỢC TỚI ANH EM
Chương 22
Chương 22: - CÁI GỌI LÀ BẮT GIAN
Chương 23
Chương 23: – NẮM TAY SUỐT ĐỜI
Chương 24
Chương 24: – LẦN ĐẦU TIÊN GẶP MẶT ĐÃ THÍCH ANH.
Chương 25
Chương 25: – CÁI GỌI LÀ TÌNH NHÂN TƯƠNG LUYẾN
Chương 26
Chương 26: – ÁC MỘNG
Chương 27
Chương 27: – PHIÊN NGOẠI: HỨA KIỆT (1)
Chương 28
Chương 28: – PHIÊN NGOẠI: HỨA KIỆT (2)
Chương 29
Chương 29: – DÃ THÚ TRONG LÒNG
Chương 30
Chương 30: – TRƯỚC ÁC MỘNG
Chương 31
Chương 31: – HẸN HÒ VÀO NGÀY LỄ TÌNH NHÂN
Chương 32
Chương 32: – HỨA KHẢ NÓI TÔI THÍCH CẬU
Chương 33
Chương 33: - TRONG SINH MỆNH CỦA EM CHỈ CÓ MÌNH ANH
Chương 34
Chương 34: – MỘT NĂM RỐI TINH RỐI MÙ
Chương 35
Chương 35: – NGÀY ĐOÀN VIÊN
Chương 36
Chương 36: – ĐÃ XẢY RA CHUYỆN GÌ
Chương 37
Chương 37: – LÃO ĐẠI THÀNH TÂY – PHƯƠNG THIỂN
Chương 38
Chương 38: – TÔI MUỐN CÙNG CẬU TÂM SỰ
Chương 39
Chương 39: – MỘT NGÀY BĂN KHOĂN
Chương 40
Chương 40: – HIỆP NGHỊ NGẪU NHIÊN
Chương 41
Chương 41: – TRONG TV LÓE QUA HÌNH ẢNH CỦA CẬU
Chương 42
Chương 42: – MỘT NGÀY NHƯ CHUYỆN ĐỒNG THOẠI
Chương 43
Chương 43: – CHỚP MẮT
Chương 44
Chương 44: – TÂM TÌNH BỰC BỘI
Chương 45
Chương 45: – HÀN HIỂU, MẶT ANH ĐỎ KÌA.
Chương 46
Chương 46: – GIỚI GIẢI TRÍ QUỶ DỊ
Chương 47
Chương 47: – ĐẦU ĐỀ GIẢI TRÍ
Chương 48
Chương 48: – THỪA NHẬN GHEN
Chương 49
Chương 49: – TÂM TƯ CỦA CHA
Chương 50
Chương 50: – CÁI GỌI LÀ DỤ THỤ.
Chương 51
Chương 51: – XƯNG HÔ NÊN CÓ
Chương 52
Chương 52: – TÂM CỦA HỨA KIỆT (1)
Chương 53
Chương 53: – TÂM CỦA HỨA KIỆT (2)
Chương 54
Chương 54: – ẨN TÌNH ẨN DẤU
Chương 55
Chương 55: - BUỔI HÒA NHẠC CỦA HỨA KIỆT
Chương 56
Chương 56: – THỊNH YẾN
Chương 57
Chương 57: – GẶP MẶT
Chương 58
Chương 58: – ĐẠI QUYẾT ĐẤU (1)
Chương 59
Chương 59: – ĐẠI QUYẾT ĐẤU (2)
Chương 60
Chương 60: – ĐẠI THÔNG BÁO
Chương 61
Chương 61: – PHIÊN NGOẠI: ÔN NHU
Chương 62
Chương 62: – PHONG HOA TUYẾT NGUYỆT GIỚI GIẢI TRÍ
Chương 63
Chương 63: – EM MUỐN BAO DƯỠNG ANH
Chương 63: .1
Chương 64
Chương 64: – PHIÊN NGOẠI: LỄ TÌNH NHÂN
Chương 65
Chương 65: – KHÔNG CÒN LÀ ANH EM
Chương 66
Chương 66: – THẤT NIÊN CHI DƯƠNG
Chương 67
Chương 67: – THẤT NIÊN CHI DƯƠNG (2)
Chương 68
Chương 68: – TRỞ VỀ NHÀ
Chương 69

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng Sinh Chi Cưu Triền
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...