Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trốn Thoát Mật Thất Vô Hạn – Chương 47

Trốn Thoát Mật Thất Vô Hạn

Tác giả: Tử Giới
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày hai tháng ba, mưa, ánh mắt của mọi người trong lớp càng lúc càng kỳ lạ, bọn họ thường xuyên ức hiếp em, tựa như ném sách xuống đất, kéo ghế em đang ngồi, viết bậy lên bàn, em lựa chọn không quan tâm, bởi vì như thế em chỉ làm tổn thương chính mình.

Thế nhưng có một tên nam sinh rất quá đáng, hắn mắng em là tiện nhân, sàm sỡ em nên em tát hắn một cái, không ngờ tên đó lại đê tiện như vậy, hắn dùng chân đá em, còn kêu gọi mấy nam sinh khác đánh đập em, rất đau, em gần như đã ngất xỉu, cuối cùng chủ nhiệm đến, rốt cuộc ông ta cũng thể hiện mình là đàn ông, ông ta dùng thước đánh từng đứa trong đám nam sinh ghê tởm kia.

Ông ấy ôm em đến bệnh viện, trong phòng bệnh ông đưa cho em một chiếc nhẫn, bảo em đeo ở tay trái, em thấy không quan trọng nên đeo lên.

Anh à, lúc nào em mới chết đây?

Tiêu Nhã Tuyên viết đến đây mà người kia cũng không có đáp lại, nội dung phía sau La Giản có xem qua, gần như chỉ kể những học sinh kia ức hiếp cô như thế nào, có rất nhiều thủ đoạn khác nhau, không chỉ đánh mà còn mắng chửi, dùng đủ mọi cách nhốt cô vào phòng học hoặc nhà kho, bình thường thì nhốt một đêm, có khi đến hai ngày.

Từ giữa những hàng chữ của cô gái này La Giản có thể nhận ra, đám bạn học kia chẳng có đứa nào bình thường, giống như một lũ điên, ức hiếp cô ấy là niềm vui, mà thủ đoạn cực kỳ ác độc. La Giản xem hết nhật ký, cuối cùng, Tiêu Nhã Tuyên dùng những con chữ vặn vẹo xấu xí để viết lại ngày cuối cùng trong cuộc đời cô.

Ngày bốn tháng bốn, mưa to. Em cảm thấy bọn họ như điên hết rồi, hoặc chính em mới là người điên, không biết vì sao em lại có một dự cảm rất đáng sợ, có lẽ đây chính là lần cuối em viết nhật ký. Cuộc đời em chưa đủ hoàn chỉnh, vẫn còn thiếu rất nhiều điều quan trọng, nhưng em không còn cơ hội để lấp đầy nó.

Em biết em luôn tự lừa dối mình, vì anh đâu còn trên đời này, giả vờ như bàn học đó có anh ngồi, vờ như anh không đến giúp em là vì anh đang ngủ, lấy sách của mình viết tên anh, điện thoại cũng mua hai chiếc rồi nhắn tin cho nhau như trước kia ta hay làm, em vẫn cho rằng anh còn ở đó, nhưng thực tế, em luôn biết, anh không còn nữa rồi!

Thật đáng buồn, em tuyệt vọng như thế chỉ vì em đã từng rất hạnh phúc.

Vậy thôi, chào anh.

Nhật ký đã dừng ở đây, sau đó toàn là giấy trắng, La Giản đột nhiên ngẩn ra, lúc này đầu cậu đã hoàn toàn trống rỗng, nhật ký ngày cuối cùng có một tin tức cực kỳ quan trọng, quan trọng đến mức La Giản sợ hãi.

Nói cách khác, cậu học sinh thứ ba mươi lăm… vốn không tồn tại!

Không, có lẽ cậu ta đã từng ở đây, học trong căn phòng này, nhưng hình như gặp phải sự cố nào đó, cậu ra chết! Cái chết ấy không chỉ khiến gia đình cậu ta buồn bã, mà còn làm cho cô bạn gái — cũng chính là Tiêu Nhã Tuyên — đau thương, trong lúc cô đau đớn nhất đã viết nên cuốn nhật ký này, vờ như người mình yêu vẫn còn tồn tại.

Không biết có phải mọi việc bắt đầu từ cái chết của cậu học sinh này hay không, nhưng rõ ràng Tiêu Nhã Tuyên và bạn cùng lớp đều chìm trong khủng hoảng, bắt đầu là mâu thuẫn và xung đột, dần dà trở nên kịch liệt, sau đó trở thành tình cảnh như bây giờ.

Nhưng tất cả không quan trọng, quan trọng là…… không có cậu học sinh thứ ba mươi lăm kia!

La Giản nâng trán, ngồi bệt dưới đất dựa lưng vào tường, đến việc giữ cuốn nhật ký cũng không được, nặng nề rơi xuống nền xi măng lạnh lẽo, trong đầu cậu có rất nhiều suy nghĩ, nhưng không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Nếu không có cậu học sinh kia, vậy La Giản phải đi đâu tìm cậu ta? Nếu tìm không được vậy La Giản phải làm sao để phân biệt cánh cửa nào là thật cửa nào là giả?

“Không thể nào!” La Giản lắc đầu, loại bỏ suy nghĩ này, cậu bĩnh tĩnh lại bắt đầu phân tích: “Cậu học sinh đó nhất định có mặt, bằng không mật thất cũng không bảo mình đi tìm. Nên cho dù nhật ký có viết như vậy, mình vẫn phải tin rằng cậu ta còn tồn tại.”

“Nếu có cậu ta, vậy thì sớm hay muộn gì mình cũng sẽ tìm ra.” La Giản tự nói với bản thân: “Vẫn còn rất nhiều điểm đáng nghi, mình nhất định phải làm rõ mọi thứ. Đầu tiên, nếu như Tiêu Nhã Tuyên khi viết nhật ký vờ như bạn trai mình vẫn còn sống, vậy những hình vẽ hay một hai câu đáp lại chỉ sợ là do cô ấy viết, bắt chước bút tích của người đã chết.”

“Thứ hai, trong nhật ký của cô ấy đã kể lại tất cả quá trình của chuyện này, từ bên ngoài nhìn vào thì rất có khả năng cô gái này bị cưỡng hiếp đến chết, thầy chủ nhiệm cũng bị tra tấn sau đó treo cổ. Cái chết của hai người do ba mươi ba học sinh còn lại gây nên, như vậy lại xuất hiện điểm đáng ngờ, vì sao ba mươi ba học sinh kia cũng chết? Còn chết rất kỳ lạ, thân thể không một vết thương, ngồi ở vị trí của mình — đương nhiên cũng có thể có người cố ý đặt họ về chỗ ngồi của mình.”

Là ai giết tất cả những học sinh này? Rốt cuộc ai mới là hung thủ, tìm ra hung thủ là việc La Giản cần làm lúc này. La Giản thở dài, cậu đưa tay nhặt cuốn nhật ký lên, sau đó không ngờ rằng, bên trong có một mảnh giấy rơi ra từ lớp bìa ghép.

La Giản nhặt mảnh giấy lên, nó không phải là mảnh giấy in hoa văn tím của mật thất, mà là một mảnh giấy nhỏ xé ra từ vở học, bên trên có một câu rất quen mắt:

Một mặt là một mặt, một mặt còn một mặt, tay trái đổi tay phải, mặt cậu là mặt tôi.

Đương nhiên, chữ viết trên giấy cũng ngược. Mà chữ viết rất quen, La Giản nhìn thật lâu mới nhớ ra, đây chính là chữ viết Tiêu Nhã Tuyên bắt chước bạn trai mình…… hay phải nói, chính là chữ của cậu học sinh thứ ba mươi lăm đã biến mất.

La Giản lật sang mặt trái, nhưng không phát hiện gì thêm, cậu nghiêng người nhìn tấm gương lớn chạm trên vách tường, bên trong phản chiếu cả một mật thất, chỉ không có La Giản.

La Giản suy nghĩ một lát, lấy chiếc gương đã vỡ trong túi ra, nơi đó lại phản chiếu gương mặt của cậu, nhưng do gương bị vỡ, nên gương mặt cậu cũng vỡ vụn.

“Đúng rồi!” La Giản nói: “Nếu tấm bảng trong mật thất ảo có thể gỡ xuống thì ở mật thất thật cũng có thể làm vậy.”

Nghĩ đến đây, La Giản liền đọc ‘từ truyền tống’ một lần, thế nhưng không có gì xảy ra, trong lúc vội nên quên mất, ở đây phải đọc ngược lại, nên cậu đành phải đọc lại một lần, sau khi hoa mắt cả mật thất ngược lại trở về như cũ, chào đón cậu là mùi xác chết tanh tưởi, cậu nhìn thời gian trên di động, bây giờ là 12:24.

Thời gian bắt đầu di chuyển, chỉ còn lại bốn mươi phút.

La Giản không dám do dự nữa, lập tức chạy đến trước phòng học gỡ tấm bảng đen xuống, cậu đưa tay dùng sức nâng nó lên, quả nhiên có thể gỡ được. Sức lực của La Giản hồi phục không ít, bạo lực hất cả tấm bảng xuống đất, làm theo động tác của kẻ truy sát trước đó.

Mà vách tường phía sau tấm bảng cũng trống rỗng như thế, vẫn có một chiếc gương lớn, cuốn nhật ký cũng giống thế, chẳng qua chữ viết đàng hoàng. Về phần tấm gương kia, La Giản đi đến phía trước, cậu giật mình phát hiện, bên trong cũng không có cậu.

Trong mặt gương lớn vẫn là mật thất yên tĩnh chất đầy thi thể, nhưng thế giới trong gương không có người sống, không có La Giản.

“Vì sao lại không có mình?” La Giản không hiểu, những mảnh gương nhỏ rõ ràng có thể phản chiếu gương mặt cậu mà, rốt cuộc là do tấm gương hay bản thân La Giản có vấn đề?

“Đúng rồi, là như thế.” La Giản nhìn vào gương, trong khoảnh khắc cậu như hiểu gì đó: “Mình vốn không tồn tại trong mật thất này, vì mình không tồn tại nên trong gương không có hình ảnh phản xạ của mình.”

“Mình không tồn tại……” La Giản tiếp tục thì thào: “Mình không tồn tại……”

“Mình không tồn tại……”

“Mình không tồn tại!”

La Giản lùi ra sau một bước, trong gương vẫn không có hình bóng của cậu, nhưng La Giản lại tựa như phát hiện ra việc gì đó rất đáng sợ, mặt cậu tái đi, không ngừng lùi ra phía sau, cho đến khi không cẩn thận đạp phải những mảnh nhỏ thi thể dưới chân, phát ra tiếng lạch cạch nhỏ, lúc này mới khiến cậu bừng tỉnh.

“Đúng vậy, mình không tồn tại trong mật thất này, cũng như cậu học sinh thứ ba mươi lăm kia…… có lẽ, ngay từ đầu mật thất chết tiệt này đã thiết lập ra, mình chính là cậu học sinh mất tích đó!”

Trong đầu La Giản nhớ lại rất nhiều chi tiết, rất nhiều vấn đề bị cậu xem nhẹ, tỷ như khi cậu tỉnh lại đã ngồi trên vị trí của cậu học sinh kia! Tỷ như câu thơ trên tấm bảng, một mặt là một mặt, một mặt còn một mặt, tay trái đổi tay phải, mặt cậu là mặt tôi. Ý nghĩa của câu thơ này rõ ràng là ‘thay thế’ trong ‘thay đổi’!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trốn Thoát Mật Thất Vô Hạn
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...