Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trốn Thoát Mật Thất Vô Hạn – Chương 11

Trốn Thoát Mật Thất Vô Hạn

Tác giả: Tử Giới
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngọn đèn trong tay khẽ lắc lư, La Giản dựa vào vách tường, trong lòng có một dự cảm xấu. Nơi này tốt nhất không nên ở lâu, La Giản nghĩ thế, nên cẩn thận lùi về phía sau, vừa giơ cao đèn vừa quan sát hoàn cảnh xung quanh.

La Giản chuyển động làm quái vật đang ẩn nấp trong bóng đêm nóng lòng, nó phát ra một tiếng kêu khàn đặc kỳ quái, sau đó xông về phía La Giản, cậu chỉ kịp nhìn thấy một cái bóng đen, trong thoáng qua chiếc răng nanh sắc nhọn và đôi mắt đỏ hỏn của nó khẽ sáng lên.

La Giản hít sâu một hơi! Nắm chặt cây đao không biết khi nào đã nóng lên trong tay, loại cảm giác xa lạ này, giống như cây đao này đang bị cảm xúc của cậu khống chế, đầu La Giản trống rỗng, thân thể không tự chủ chuyển động, tay cầm đao ngăn cản công kích của quái vật.

Kẻ thù gần ngay trong gang tấc, La Giản cuối cùng cũng thấy rõ dáng vẻ của nó.

Tựa như con mèo biến dị bốn chân chạm đất, có móng vuốt và chiếc đuôi rất dài. Đáng sợ nhất là trên người nó không hề có lông, chỉ có mạch máu và cơ bắp lộ ra, có không ít nơi đã bị thối rữa, bụng thủng một lỗ lớn, nội tạng lòi hết cả ra, nó như chẳng có cảm giác, nhe răng trợn mắt nhìn La Giản.

Dù dùng ngôn ngữ nào để hình dung con quái vật này, cũng không thể diễn tả hết.

La Giản nhíu mày, cậu rất sợ, thật sự rất sợ, nhưng vẻ mặt cậu chẳng hề hấn gì, dù dạ dày đang quay cuồng như muốn nôn hết tất cả, nhưng ngoại trừ gương mặt trắng bệch thì cậu vẫn rất bình tĩnh, tay không hề run.

La Giản không có gan lớn, đối mặt với thứ không phải là con người phía trước mà vẫn có thể giữ tỉnh táo, là hoàn toàn dựa vào cây đao trong tay cậu.

Mỗi một người chơi sau khi thoát khỏi mật thất đầu tiên sẽ được thưởng cho một vũ khí được tạo ra vì người chơi đó. Vũ khí này sẽ dẫn dắt bản năng, giữ vững tiết tấu chiến đấu. Có thể biến bạn từ một tay mơ trở thành người có sức lực kinh hồn.

Chính là nhờ cây đao này La Giản mới không sợ quái vật kia, một tay cậu cầm đao, chậm rãi đặt chiếc đèn dầu xuống, sau đó nghiêng về phía trước, bày ra tư thế chuẩn bị tấn công.

Sau đó dưới ánh đèn, một quái  một người lao vào đánh nhau.

Cuộc chiến này chỉ vỏn vẹn mấy phút đã phân rõ cao thấp, La Giản ôm cánh tay chảy đầy máu tựa vào tường, chậm rãi điều chỉnh hơi thở, thuận tiện xé tay áo băng bó vết thương. Bên chân cậu là con quái vật đó, nằm chết với tư thế vặn vẹo kỳ lạ.

Giết người và giết quái vật rất khác nhau, nhưng khi cây đao của La Giản đ//â//m xuống, cậu vẫn nhịn không được nhắm chặt mắt, nghe tiếng gào thét của nó bên tai, rất lâu mới lấy lại bình tĩnh.

La Giản nắm chặt thanh đao vẫn còn nóng, nhưng dù tay có bị phỏng cậu vẫn không buông ra, cánh tay còn lại run rẩy lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra, thời gian bây giờ 12:57.

Sao bây giờ? Không tìm đồng đội kia nữa sao? Chỉ còn mấy phút, cậu không có thời gian và năng lực để tìm người đó trong khoảng thời gian này.

Bởi vì cầm cây đao trong tay, đầu óc La Giản vẫn duy trì trạng thái tỉnh táo, tỉnh táo đến mức vẻ mặt của cậu trở nên lãnh khốc và tàn nhẫn. Nhưng La Giản không phải như vậy, cậu chỉ tạm dừng một giây, sau đó đi về trước căn phòng bị khóa.

Căn phòng này rất lớn, giống như kho chứa hàng, trong phòng đặt rất nhiều thùng gỗ hình chữ nhật, xếp cùng một nơi, chồng lên cao. La Giản đi đến trước một cái thùng lớn mở ra, giơ cao đèn nhìn, mặt cậu lập tức vặn vẹo.

Lại là xác chết. Tựa như chiếc thùng gỗ trên boong tàu, thi thể hôi thối bầy nhầy.

La Giản không nghĩ ngợi, mở một cái thùng khác, không cần nói cũng biết đó cũng là một thi thể.

Chẳng lẽ trong tất cả các thùng đều chứa xác chết sao? La Giản ngẩng đầu nhìn lên, ước chừng cũng có mấy chục cái giống vậy, tất cả được bảo tồn rất tốt, không hề bị hư hại.

“Chẳng lẽ tất cả những người trên thuyền ma, đều bị nhốt vào trong những chiếc rương gỗ này? Vậy ai đã nhốt bọn họ vào trong?” La Giản bắt đầu phân tích, thời gian đã không còn nhiều, cậu thật không muốn đi tìm đồng đội kia nữa. La Giản không tính là người tốt, cậu đã cố gắng hết sức, nhưng nếu tìm không thấy, thì cũng do người kia quá xui xẻo mà thôi.

Nhưng ngay lúc La Giản định bỏ cuộc, cậu đột nhiên nghe thấy một tiếng động nhỏ.

Rất nhỏ, như không còn sức lực gõ vào thùng gỗ, phát ra tiếng cộp cộp. Tai La Giản rất thính, cũng do nơi này quá yên tĩnh, cậu lập tức tập trung, theo tiếng động kia đi đến trước một chiếc thùng lớn.

Tiếng động đó từ trong chiếc rương này truyền ra, âm thanh vừa nhỏ lại đứt quãng, La Giản không biết do thứ gì tạo nên, thật ra trong lòng cậu  có chút do dự, lỡ đâu bên trong lại là một con quái vật nào khác thì sao? Tay cậu vẫn còn đang rỉ máu, thật sự không còn sức đối phó với con quai vật thứ hai.

Tiếng động đó lại vang lên, La Giản nghe rõ, là từ chiếc rương bên cạnh cậu, bị đặt dưới rất nhiều chiếc rương, cậu suy nghĩ một lát, sau đó cầm đao đ//â//m vài cái, cây đao rất bén không có gì nó không cắt được, nhưng La Giản vẫn cảm thấy khó khăn, những chiếc thùng này rất dày dính chặt vào nhau, đ//â//m rất lâu, cuối cùng đành phải đẩy nó xuống.

Cuối cùng chiếc thùng cũng đổ xuống, một người từ đó rơi ra, mặc chiếc áo bệnh nhân sạch sẽ, mái tóc đen xõa trên mặt đất, gương mặt tái hơn cả La Giản.

“A Lam?!” La Giản xoa mắt không tin gọi, cậu giật mình, vội đỡ A Lam lên ôm vào trong ngực. Có lẽ A Lam đã bị nhốt trong chiếc rương này rất lâu, trên mặt đã có dấu hiệu thiếu dưỡng khí, trên thuyền rất lanh, cậu ấy lạnh đến run rẩy, cả người như đã chết đi.

La Giản rất đau lòng, cởi một chiếc áo ra bọc cậu ấy lại, A Lam cảm thấy ấm áp nên không còn run nữa, nhưng vẫn co ro trong lòng La Giản, cậu ôm cậu ấy ngồi dưới đất, trong lúc nhất thời không biết phải làm gì, sao A Lam lại xuất hiện ở đây?

Chẳng lẽ cậu ấy chính là đồng đội mà trên giấy đã nói?

La Giản cảm thấy thật phức tạp, cậu vừa định bỏ cuộc thì người đó lại chính là… Nhưng thật tốt! La Giản ôm chặt cậu ấy vào trong lòng, may mà cậu  không bỏ cuộc, cậu không hại chết A Lam! Thật tốt quá!

Đồng hồ quả quýt chỉ vào số 1:01, chỉ hậm một chút thôi Phong Vũ Lam sẽ chết, La Giản vừa thở ra thì lập tức căng thẳng trở lại, cậu ôm Phong Vũ Lam ngồi trong góc, cảm thấy thật mệt mỏi, cần phải nghỉ ngơi một lát, nhưng nghỉ ngơi ở cái nơi chồng chất thi thể này thật sự khiến người ta rùng mình.

La Giản liếc mắt nhìn một đống thùng gỗ chất cao và hai chiếc thùng đã được mở ra, bên trong tản ra mùi hôi thối của thi thể, dưới ngọn đèn u ám và khung cảnh đáng sợ, lại khiến La Giản có cảm giác tiếp theo sẽ có xác chết bò ra khỏi rương.

La Giản lắc đầu, sờ vào vết thương trên cánh tay, vết thương này là do móng vuốt của quái vật cào trúng, cậu không xác định trên móng vuốt của nó có nhiễm trùng hay không, tựa như lây nhiễm virus gì đó. Bởi vì không biết, La Giản quyết định không nghĩ đến nữa, cậu xé thêm một miếng vải buộc vào miệng vết thương, sau đó thử hoạt động cánh tay, tuy rất đau nhưng vẫn còn sử dụng được.

La Giản ôm Phong Vũ Lam lên, đưa cậu ấy ra khỏi căn phòng chứa đầy thi thể này.

Phong Vũ Lam còn nhẹ hơn trong tưởng tượng của La Giản, cũng có thể do cậu ấy bị thương, không thể ăn thức ăn cay hay có nhiều dầu mỡ, chỉ mới  một tuần A Lam đã gầy đi một vòng, người như cậu cũng có thể ôm được.

Nhưng khi La Giản ôm Phong Vũ Lam, trong lòng cậu có chút phức tạp. La Giản là gay, còn là loại nhìn tưởng công nhưng thật ra lại là thụ, lúc mạnh mẽ cậu sẽ mạnh mẽ, lúc dịu dàng cậu sẽ dịu dàng.

Phong Vũ Lam từng khiến La Giản hiểu lầm, cảm thấy có lẽ hai người có thể thử ở bên nhau. Phong Vũ Lam lại có chút trẻ con, khi còn bé, ai chọc cậu ấy, cậu ấy sẽ khóc chạy về tìm La Giản, sau đó La Giản sẽ đi trả thù cho Phong Vũ Lam.

Cảm giác tựa như đứa em trai mình yêu thương.

Nhưng cuối cùng vẫn không thể, Phong Vũ Lam thích con gái, còn đặc biệt thích loại chim nhỏ nép vào lòng người. La Giản nhớ những bạn gái trước đây của cậu ấy, mỗi lần hai người hẹn hò đều dính vào một chỗ, nhìn như hai động vật nhỏ dán vào nhau, cảnh tượng đó… La Giản bất đắc dĩ lắc đầu.

La Giản ôm Phong Vũ Lam đi qua hành lang dài, đi đến một nửa La Giản ngừng lại, cúi đầu nhìn vết máu đen sậm dưới chân.

Lạ lùng… xác con quái vật đâu?

La Giản giật mình! Cậu phát hiện cái xác trên mặt đất đã biến mất!

Chưa chết? Đã chạy mất, hoặc trên thuyền còn có thứ gì khác đã tha quái vật đi? Dù là tình huống nào, La Giản cũng không muốn thấy, cậu cắn răng đứng im tại chỗ, miệng vết thương lại bắt đầu đau.

Không thể ở lại nơi này, La Giản nghĩ, cậu đi tìm một căn phòng an toàn, xác định bên trong không có quái vật hay xác chết, cũng không có loài sinh vật kì dị nào, cậu đặt Phong Vũ Lam xuống, để hai người có thể an toàn nghỉ ngơi ở mật thất khép kín đầy áp lực này.

SR mấy bạn nghe, dạo này ăn chơi dữ quá quên edit luôn. Bù bằng chương này vậy

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trốn Thoát Mật Thất Vô Hạn
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...